Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 162: Những bóng ma tâm lý

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:53:11 | Lượt xem: 8

Thành phố vào mùa mưa, những cơn mưa bất chợt xé toạc bầu không khí oi nồng của Sài thành, để lại những vũng nước đọng phản chiếu ánh đèn neon lòe loẹt. Đối với người khác, đó là sự gột rửa, là hơi mát hiếm hoi giữa lòng đô thị chật chội. Nhưng đối với Trần Phi Vũ, tiếng mưa gõ liên hồi trên ô cửa kính chung cư lại nghe giống như tiếng móng tay của một thứ gì đó không rõ hình thù đang cào cấu vào ký ức.

Chương 162: Những bóng ma tâm lý

Phi Vũ ngồi trầm ngâm trước bản thiết kế của dự án Gold Tower. Ánh sáng từ chiếc đèn bàn màu vàng nhạt hắt lên khuôn mặt xanh xao của anh những mảng sáng tối cắt xẻ mạnh mẽ. Anh đưa tay lên sau gáy, xoa nhẹ một cách vô thức. Nơi đó bây giờ là một vùng da trắng trẻo, mịn màng, không còn vết bớt hình nhện đỏ thẫm đáng sợ, không còn những sợi tơ huyết len lỏi dưới biểu bì mỗi khi nguy hiểm cận kề. Lời nguyền đã tan biến theo tro bụi của từ đường họ Trần và sự siêu thoát của linh hồn cô Tuyết, nhưng cơn đau ảo ảnh vẫn thi thoảng trỗi dậy, nhói lên như thể con nhện quỷ vẫn còn đang cắm rễ sâu trong tủy sống anh.

Anh thở hắt ra một hơi, cầm tách cà phê đã nguội ngắt lên nhấp một ngụm đắng ngắt. Từ ngày rời khỏi làng Cổ Nguyệt, Phi Vũ luôn cố gắng thuyết phục bản thân rằng mình đã là một người bình thường. Anh đi làm, anh gặp gỡ đối tác, anh thảo luận về những công trình cao tầng bằng thép và kính. Thế nhưng, cứ mỗi khi đứng trước một mặt bằng kiến trúc, đôi mắt của một kẻ từng trải qua “nghịch phong thủy” lại tự động bóc tách các lớp không gian.

Trong mắt anh, Gold Tower không chỉ là một khối cao ốc văn phòng hào nhoáng. Cách bố trí các cột trụ ở sảnh chính, hướng luồng gió thổi qua hành lang, và cả góc độ của những tấm kính cường lực phía Tây… tất cả đều tạo ra một cảm giác bí bách kỳ lạ. Anh gọi đó là “điểm nghẽn tâm linh”, một khái niệm mà không vị giám đốc hay kỹ sư xây dựng nào muốn nghe.

– Phi Vũ, cậu lại thức trắng đêm à?

Tiếng nói vang lên từ phía cửa phòng làm việc. Linh Chi bước vào, tay bưng một bát cháo bốc khói nghi ngút. Kể từ khi rời làng, Linh Chi đã trở nên trầm lặng hơn. Cô không còn đeo kính râm thường xuyên như trước vì những bóng ma hung hãn đã bớt đi, nhưng đôi mắt “âm dương” của cô giờ đây lại nhìn thấy một thứ khác: Sự tàn tạ trong linh hồn người sống.

– Anh không ngủ được. Cứ nhắm mắt lại là anh lại thấy… – Phi Vũ ngập ngừng, anh không muốn làm Chi lo lắng.

– Thấy ngôi nhà dưới lòng đất? – Linh Chi đặt bát cháo xuống bàn, giọng nói mềm mại như tiếng suối. – Hay thấy khuôn mặt của chú Khang?

Phi Vũ gật đầu nhẹ. Anh không sợ quỷ thần nữa, anh đã đối mặt với những thứ kinh hoàng nhất. Thứ đang ám ảnh anh là “những bóng ma tâm lý”. Đó là ánh mắt đầy tuyệt vọng của chú Khang khi bị oán lực nhấn chìm, là hơi ấm cuối cùng từ bàn tay đại úy Huy trước khi anh ấy hóa thành tro bụi, và là tiếng gào thét của tổ tiên họ Trần vọng về từ cõi u minh.

– Có lẽ chúng ta cần thời gian, anh ạ. – Linh Chi ngồi xuống chiếc ghế đối diện. – Những gì anh trải qua trong một năm qua bằng cả cuộc đời của người khác cộng lại. Vết thương ngoài da đã lành, nhưng cái “nghiệp” mà dòng họ để lại quá sâu, nó như một lớp sương mờ bám vào phổi, khiến ta mỗi lần hít thở đều thấy nặng nề.

Phi Vũ nhìn sang cô em họ. Linh Chi trông mong manh nhưng nội lực bên trong lại vô cùng kiên cường. Anh biết cô cũng gặp những cơn ác mộng, nhưng cô luôn cố gắng giữ sự bình yên cho anh.

– Chi này, em có thấy “thứ gì đó” ở tòa nhà Vĩnh Thái không? – Phi Vũ đột ngột chuyển chủ đề, tay chỉ vào tập tài liệu liên quan đến dự án Gold Tower.

Ánh mắt Linh Chi hơi đanh lại. Cô tiến đến gần bản vẽ, lướt đôi mắt của mình qua những đường nét khô khan. Một lát sau, cô khẽ rùng mình:

– Em không thấy ma quỷ theo cách thông thường. Nhưng xung quanh bản vẽ này có một luồng khí lạnh… rất nhạt, nhưng dai dẳng. Nó giống như mùi của gỗ mục lâu năm bị chôn dưới nước sâu. Nó không có oán hận rực lửa như ở làng Cổ Nguyệt, nhưng nó mang theo một sự cô độc và tham lam vô tận. Tập đoàn Vĩnh Thái này… tiền thân của họ có liên quan đến nghề đào mộ, đúng không?

Phi Vũ trầm tư. Theo những gì anh tìm hiểu, Vĩnh Thái khởi đầu là một công ty buôn bán cổ vật ở miền Bắc vào những năm 90. Sau đó phất lên nhờ kinh doanh bất động sản. Sự giàu sang của họ có quá nhiều điểm tương đồng với họ Trần Phi của anh – sự trỗi dậy đột ngột, thần tốc và đi kèm với những vụ mất tích đầy bí ẩn của các đối thủ cạnh tranh.

– Những bóng ma không nhất thiết phải hiện hình để hù dọa ta. – Phi Vũ lẩm bẩm. – Đôi khi chúng ẩn nấp ngay trong những quyết định sai lầm, trong những khối bê tông vô cảm kia.

Anh cầm bút lên, sửa lại một đường kẻ trên bản thiết kế. Nếu dự án này có vấn đề, anh không thể nhắm mắt làm ngơ. Không phải vì anh muốn làm anh hùng, mà vì anh hiểu rõ hơn ai hết cái giá phải trả khi chạm tay vào những thứ cấm kỵ.

Ngày hôm sau, Phi Vũ đến công trường Gold Tower tại trung tâm thành phố. Tiếng máy khoan, máy xúc gầm rú vang dội. Giữa trưa nắng gắt, công nhân hối hả làm việc. Đứng cạnh giám sát công trình là một người đàn ông trung niên béo tốt, mặc áo sơ mi hiệu và đeo đồng hồ nạm kim cương. Đó là Vương Vĩnh Thái – chủ tịch tập đoàn.

– Kiến trúc sư Trần, cậu xem lại cái góc hầm số 3 đi. Sao cứ khăng khăng phải đổi hướng cửa thông gió? Như vậy tốn kém thêm mấy tỷ bạc chứ ít à? – Thái lên tiếng, giọng mang theo vẻ trịch thượng của kẻ có tiền.

Phi Vũ điềm tĩnh nhìn thẳng vào mắt Thái. Anh nhìn thấy một vệt thâm đen hiện rõ ở bọng mắt của người đàn ông này, không phải do thiếu ngủ, mà giống như một dấu ấn của sự suy kiệt sinh lực.

– Thưa ông Thái, góc đó hướng thẳng vào luồng khí âm từ nghĩa trang cũ phía sau dự án. Nếu không thay đổi hướng gió để tản nhiệt và lưu thông không khí sạch, khu vực hầm sẽ tích tụ khí lạnh, người làm việc lâu dài ở đó dễ mắc bệnh phổi, thậm chí nảy sinh ảo giác.

Vương Vĩnh Thái cười khẩy:

– Cậu Trần, cậu là kiến trúc sư giỏi, nhưng cậu mê tín quá rồi đấy. Nghĩa trang đó đã di dời từ chục năm trước, bây giờ chỉ là đất trống. Thời buổi này chỉ có tiền mới thắng được số phận, chứ mấy luồng khí âm của cậu thì giải quyết được gì?

Phi Vũ không tranh cãi. Anh lặng lẽ bước sâu vào khu vực tầng hầm đang thi công. Càng xuống sâu, hơi lạnh càng rõ rệt. Công nhân ở đây ai nấy đều mặt mày ủ rũ, có người tay chân run rẩy. Anh tình cờ đi ngang qua một hố móng sâu hoắm chưa được lấp. Ánh mắt anh khựng lại.

Dưới lớp đất bùn đen đặc, lấp ló một mảnh gốm vỡ.

Phi Vũ nhìn quanh, thấy không ai chú ý, anh liền nhảy xuống. Anh dùng tay bới nhẹ lớp bùn. Đó không phải mảnh gốm bình thường. Nó là một mẩu của chiếc bình gốm chu đậu, nhưng trên mặt bình có khắc những ký tự đỏ thẫm. Một cảm giác quen thuộc đến rùng mình ập tới. Những ký tự này có phong cách rất giống với các loại bùa chú mà tổ tiên anh đã dùng để yểm lên xác cô Tuyết.

Nhịp tim anh tăng nhanh. “Con nhện” trong ký ức anh dường như đang cựa quậy. “Những bóng ma tâm lý” mà anh vẫn hằng lo sợ, hóa ra không chỉ nằm trong đầu anh. Chúng đang hiện hữu ở đây, dưới nền đất của thành phố phồn hoa này.

Một tiếng “rắc” vang lên từ phía sau.

Phi Vũ quay phắt lại, nhưng không thấy ai. Chỉ có một bóng đen lướt nhanh qua các cột bê tông. Tiếng cười trẻ con lanh lảnh vang lên rồi mất hút giữa tiếng máy móc.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh leo lên khỏi hố móng, bàn tay dính đầy bùn đất đen ngòm.

Chiều muộn, Phi Vũ quay về văn phòng. Anh đóng chặt cửa, mang mảnh gốm đặt dưới kính phóng đại. Linh Chi bước lại gần, khuôn mặt cô trắng bệch khi nhìn thấy vật đó.

– Đây là… mảnh vỡ của một cái “Bình Nguyện Tộc”. – Cô thì thào, giọng run rẩy. – Loại bình này thường được chôn dưới móng nhà của những kẻ muốn đánh đổi sự hưng thịnh của con cháu để lấy vinh hoa tức thời cho bản thân. Nó giống hệt cái bình mà Cụ Mười từng nhắc đến trong sổ tay bí truyền của thầy phong thủy năm xưa.

Phi Vũ đập mạnh tay xuống bàn:

– Khốn kiếp! Tại sao đi đến đâu cũng gặp những kẻ tham lam điên rồ này chứ? Họ không biết rằng họ đang mở ra một cánh cửa địa ngục mới sao?

– Phi Vũ, hãy dừng lại đi. – Linh Chi khẩn khoản, nắm lấy tay anh. – Lời nguyền họ Trần vừa mới chấm dứt. Anh đã tự do rồi. Anh không cần phải gánh thêm nghiệp chướng của người khác. Hãy để tập đoàn Vĩnh Thái tự gánh chịu hậu quả của họ.

Phi Vũ nhìn vào đôi mắt chứa đầy lo sợ của em mình. Anh muốn gật đầu, muốn từ bỏ tất cả để cùng Chi đi đến một thành phố khác, sống một cuộc đời lặng lẽ. Nhưng trong thâm tâm anh, tiếng nói của sự chính trực và những bài học máu thịt từ làng Cổ Nguyệt không cho phép anh lùi bước.

– Nếu anh không can thiệp, hàng ngàn người sẽ làm việc trong tòa nhà đó. Mỗi ngày họ hít thở cái không khí đầy oán khí kia, họ sẽ chết dần chết mòn, và oán hận sẽ lại sinh ra oán hận. Vòng lặp ấy sẽ bao giờ mới kết thúc? – Phi Vũ thở dài, ánh mắt xa xăm. – Chi ạ, có lẽ số phận của anh sinh ra không phải để chạy trốn lời nguyền, mà là để hóa giải chúng bất cứ nơi nào chúng xuất hiện.

Tối hôm đó, Phi Vũ nhận được một cuộc điện thoại lạ. Đầu dây bên kia chỉ là những tiếng thở dốc và tiếng gõ lạch cạch đều đặn.

– Ai đó? – Anh hỏi, giọng đanh thép.

– “Vết bớt… sẽ mọc lại…” – Một giọng nói khàn đặc, dường như phải cố gắng lắm mới phát ra thành tiếng. – “Ngôi mộ thứ chín… chưa có chủ…”

Cuộc gọi bị cắt ngang. Phi Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Số điện thoại hiện lên toàn những chữ số “4” (Tử).

Anh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu rung lên. Không phải vì sợ, mà vì một luồng điện tích từ những ngày xưa cũ đang quay lại. Anh cởi áo sơ mi, đứng trước gương lớn trong nhà tắm. Anh nhìn kỹ tấm lưng và gáy mình. Vẫn trắng sạch. Nhưng kỳ lạ thay, trong hình phản chiếu qua gương, anh thấy có những bóng nhện mờ ảo đang bò loằng ngoằng trên các bức tường sau lưng mình.

Anh chớp mắt, mọi thứ biến mất.

– Áo ảnh. Chỉ là ảo ảnh tâm lý thôi. – Anh tự trấn an mình bằng cách vục mặt vào dòng nước lạnh buốt.

Nhưng khi anh ngẩng đầu lên, nước trong bồn rửa mặt đột nhiên chuyển sang màu đỏ ngầu của máu. Từ dưới cống thoát nước, một lọn tóc dài đen ngòm bắt đầu trồi lên, quấn lấy cổ tay anh.

Phi Vũ định hét lên, nhưng anh kịp trấn tĩnh lại. Anh không dùng bùa chú, không dùng pháp thuật. Anh dùng ý chí sắt đá của một người đã từng bước ra từ cửa tử.

– Ta không còn là vật chứa của các người nữa! – Anh gằn giọng. – Biến đi!

Sự phản kháng mãnh liệt trong tiềm thức của anh khiến khung cảnh trước mắt vỡ vụn như thủy tinh. Nước lại trở về trạng thái trong vắt. Tóc biến mất. Máu biến mất. Chỉ có hơi thở dồn dập của anh là thật.

Cơn dư chấn tâm lý này khủng khiếp hơn anh tưởng. Lời nguyền về mặt thực thể đã hết, nhưng “bóng ma tâm lý” thì lại như một con virus, chờ lúc cơ thể suy yếu nhất để trỗi dậy. Chúng không muốn giết anh ngay lập tức, chúng muốn hành hạ thần kinh anh, biến anh thành kẻ điên loạn trước khi biến anh thành con cờ trong một trò chơi mới của các thế lực tối tăm khác.

Anh bước ra phòng khách, thấy Linh Chi đang ngủ thiếp đi trên sofa, cuốn sách kinh Phật vẫn còn đặt trên ngực. Nhìn sự bình yên của cô, anh thấy mình có thêm sức mạnh.

Anh ngồi vào bàn, mở máy tính lên và bắt đầu tra cứu về những “vụ tai nạn lao động” tại công trường Gold Tower được báo chí đăng tải sơ sài. Ba vụ rơi giàn giáo, hai vụ điện giật, một vụ mất tích. Tất cả đều được Tập đoàn Vĩnh Thái bồi thường hậu hĩnh để giữ im lặng.

Lướt qua một bức ảnh chụp công trường vào ban đêm của một thợ săn ảnh đô thị, Phi Vũ chợt nheo mắt lại. Ở góc tầng hầm nơi anh thấy mảnh gốm, có một luồng sáng xanh ma quái phát ra từ dưới đất.

– Vậy ra các người chọn Gold Tower làm nơi tái sinh cho một nghi lễ khác sao? – Anh lẩm bẩm.

Anh chợt nhớ lại di vật là những lá thư của cha mà Cụ Mười đã giao lại. Trong một bức thư viết dở, cha anh có nhắc đến một người bạn cũ họ Vương – người có cùng chí hướng với ông nhưng sau đó đã rẽ sang một con đường đầy hắc ám. Vương Vĩnh Thái chính là con trai của người bạn đó.

Một sợi dây định mệnh xuyên suốt từ quá khứ đến hiện tại đang dần thắt chặt lại.

Phi Vũ đứng dậy, đi về phía kệ sách và lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong là cây đoản kiếm Trấn Hồn mà anh ngỡ rằng mình sẽ không bao giờ cần dùng đến nữa. Lưỡi kiếm rung nhẹ trong vỏ, như thể nó cũng cảm nhận được hơi thở của kẻ thù đang cận kề.

Anh biết, trận chiến ở làng Cổ Nguyệt mới chỉ là sự kết thúc của một giai đoạn. Thế giới này rộng lớn và bóng tối thì luôn có mặt ở khắp mọi nơi, núp sau những bộ âu phục đắt tiền, sau những tòa cao ốc sáng loáng và sau cả những nụ cười thân thiện của con người.

Để thực sự thoát khỏi “lời nguyền của dòng họ”, anh không thể chỉ hóa giải lời nguyền của mình, mà phải đối mặt với những gốc rễ ác độc của cái ác chung đang âm ỉ cháy.

Phi Vũ cầm bút, viết một dòng ghi chú ngắn để lại cho Linh Chi, rồi lặng lẽ mặc áo khoác đi ra ngoài. Đêm nay, anh sẽ quay lại Gold Tower, không phải với tư cách kiến trúc sư Trần, mà với tư cách kẻ kế vị duy nhất còn sống của họ Trần Phi – người hiểu rõ nhất cách phá hủy một ngôi nhà quỷ.

Thành phố vẫn ngủ say dưới ánh đèn điện rực rỡ, không ai biết rằng bên dưới lòng đất lạnh lẽo, những “bóng ma tâm lý” của một thời đại xưa cũ đang trỗi dậy, chuẩn bị cho một cuộc đòi nợ đẫm máu mới. Và Phi Vũ, một mình giữa bóng đêm, đang bước vào tâm bão với một trái tim không còn chỗ cho sự sợ hãi.

Mưa lại bắt đầu rơi, nhưng lần này tiếng mưa không còn nghe như tiếng cào cấu nữa. Nó nghe như tiếng bước chân của định mệnh, dồn dập và kiêu hùng. Trần Phi Vũ biết, từ giờ trở đi, mỗi bước đi của anh đều sẽ gánh vác sự an yên cho những linh hồn lầm lạc và sự tồn vong của chính bản thân anh trong một thế giới mà ranh giới giữa người và quỷ đôi khi chỉ mong manh như một sợi tóc.

Bóng lưng của anh dần mờ nhạt đi dưới màn mưa, hướng về phía khối cao ốc đang sừng sững như một bia mộ khổng lồ giữa lòng thành phố. Cuộc hành trình mới của kẻ khắc tinh những lời nguyền chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8