Lời Nguyền Của Dòng HọChương 163: Cảnh sát Huy và vụ án mới
Ánh đèn vàng vọt từ cột đèn đường phía ngoài hắt vào văn phòng đội trọng án, in bóng lưng rộng nhưng hơi khòm xuống của Đại úy Đặng Quốc Huy lên bức tường chất đầy hồ sơ. Tiếng quạt trần quay đều đặn, tạo ra âm thanh kẽo kẹt như tiếng răng nghiến của một con quỷ đang ngủ gật. Huy châm một điếu thuốc, khói trắng bay vẩn vơ, hòa vào làn sương mỏng manh đang lờ lững trôi dưới sàn nhà—thứ mà chỉ riêng mình anh nhìn thấy.
Kể từ sau khi rời khỏi làng Cổ Nguyệt, thế giới trong mắt Huy đã không còn là một khối vật chất thực thể đơn thuần. Sau lần suýt mất mạng dưới tay Trần Vĩnh Khang và việc chạm tay vào mảnh Căn Cốt, nhãn quan của anh đã bị biến đổi. Giữa dòng người hối hả trên phố, anh luôn nhìn thấy những sợi tơ đen mỏng manh vắt ngang vai người qua đường, hay những cái bóng không chân đứng im lìm dưới chân các tòa cao ốc. Anh gọi đó là “thị giác của kẻ bị nguyền rủa”.
Trên bàn làm việc của anh là một tấm ảnh đen trắng cũ nát mà anh đã giấu đi khỏi hồ sơ niêm phong vụ án họ Trần. Đó là bức ảnh gia tộc họ Trần thời còn ở thời phong kiến. Trong số những khuôn mặt cứng đờ, u sầu đó, có một người đàn ông đứng ở góc khuất, gương mặt bị vết ố thời gian che mất một nửa, nhưng đôi mắt thì vẫn sắc lạnh như nhìn xuyên qua cả trăm năm để găm thẳng vào Huy. Anh linh cảm rằng, kẻ này chính là nút thắt cuối cùng chưa được cởi bỏ.
“Reng… reng… reng!”
Tiếng chuông điện thoại bàn vang lên xé toạc sự tĩnh lặng của đêm muộn. Huy giật mình, tàn thuốc rơi xuống mu bàn tay nhưng anh không thấy đau.
“Đại úy Huy nghe.”
“Đội trưởng… anh phải đến đây ngay. Phố Minh Khai, khu tập thể cũ số 402. Có một vụ… nói thế nào nhỉ… nó kinh tởm lắm. Giống hệt những gì anh miêu tả trong ‘vụ án bí mật’ năm đó.”
Đầu dây bên kia là tiếng của Trung úy Nam, một cấp dưới thân cận. Giọng Nam run rẩy, hổn hển, kèm theo đó là tiếng nôn ọe đặc trưng của những người mới tiếp xúc với hiện trường cực độ kinh dị.
Huy đứng phắt dậy, vớ lấy chiếc áo khoác da sờn cũ và bao súng. Lời nguyền không bao giờ biến mất, nó chỉ chuyển từ hình thái này sang hình thái khác, từ vùng quê hẻo lánh sang đô thị phồn hoa.
—
Khu tập thể số 402 hiện ra như một khối bê tông lở loét giữa lòng thành phố đang vươn mình. Mưa phùn giăng lối làm không khí càng thêm đặc quánh mùi gỗ mục và rác thải. Huy bước qua dải băng vàng cảnh báo, bỏ mặc những ánh mắt tò mò đầy sợ hãi của cư dân xung quanh.
Hiện trường là một căn hộ ở tầng 3. Vừa bước chân vào cửa, một mùi hương cực kỳ đặc trưng đã sộc thẳng vào mũi Huy: mùi nhang tàn hòa lẫn với mùi máu tanh nồng. Nhưng không chỉ có thế, khứu giác nhạy cảm của anh còn nhận ra một mùi hương xa lạ nhưng quen thuộc—mùi của gỗ hoàng đàn được ngâm trong rượu huyết.
“Nạn nhân đâu?” Huy trầm giọng hỏi.
Nam chỉ tay vào căn phòng ngủ hẹp. Anh ta không dám nhìn lần thứ hai, đứng dựa vào tường, khuôn mặt tái không còn giọt máu.
Huy bước vào. Dưới ánh đèn pin quét qua, hiện trường vụ án hiện lên như một bức tranh sắp đặt ma quái. Nạn nhân là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, mặc bộ âu phục đắt tiền nhưng đã bị xé rách mướp. Ông ta không nằm trên giường mà bị treo lơ lửng giữa phòng bằng những sợi chỉ đỏ li ti. Những sợi chỉ này được buộc vào các góc phòng, đâm xuyên qua da thịt nạn nhân ở những vị trí huyệt đạo chính, treo cơ thể ông ta lên như một con rối khổng lồ.
Kinh hoàng hơn, miệng nạn nhân bị khâu chặt bằng chỉ đen, đôi mắt trợn ngược trắng dã. Dưới sàn nhà, máu từ các vết thương nhỏ chảy xuống, tụ lại thành một đồ hình kỳ quái.
Huy tiến lại gần, dùng nhíp khều nhẹ một sợi chỉ. Anh nheo mắt. Đây không phải chỉ bình thường, đây là chỉ tơ huyết—thứ được luyện từ tơ của loại nhện đỏ chỉ sống ở những vùng đất địa mạch cực âm.
“Mã số hồ sơ 07…” Huy thì thào, cổ họng khô khốc.
Anh rút từ túi ngực ra chiếc kính Minh Cảnh mà mình mới được “tặng” từ một kẻ giấu mặt sau vụ làng Cổ Nguyệt. Qua thấu kính, hiện trường vụ án biến đổi hoàn toàn. Những sợi chỉ không còn là màu đỏ đơn thuần, chúng đang phát ra những làn khói đen u ám, và phía sau xác chết, một bóng người không mặt, mờ ảo như màn sương đang vươn những ngón tay gầy guộc như chân nhện để điều khiển “con rối” thịt người kia.
Đột nhiên, cái xác co giật.
Tiếng khớp xương kêu rắc rắc khô khốc vang lên trong căn phòng hẹp. Những viên cảnh sát đứng ngoài cửa hét lên một tiếng kinh hoàng rồi tháo chạy. Huy không chạy, anh rút chiếc bật lửa, quẹt lửa rồi đưa mảnh Căn Cốt vào sát ngọn lửa. Một luồng khí thanh thuần tỏa ra, che chở quanh thân thể anh.
“Ngươi là ai?” Huy gằn giọng hỏi bóng mờ phía sau xác chết.
Cái bóng không trả lời, nó chỉ khẽ nghiêng đầu. Một giọng nói vang lên trực tiếp trong tâm thức của Huy, nhừa nhựa và ma quái:
“Món nợ chưa trả xong… con nhện cần tổ mới. Vương gia hưng thịnh… Trần gia tuyệt diệt…”
Xác chết bất ngờ mở miệng, dù những sợi chỉ khâu vẫn còn đó. Tiếng rách da thịt vang lên rợn người. Từ trong cuống họng của nạn nhân, hàng trăm, hàng ngàn con nhện đỏ nhỏ li ti bắt đầu chui ra, bò lổm ngổm trên những sợi chỉ tơ huyết, tràn xuống sàn nhà như một cơn thủy triều màu đỏ thẫm.
“Nam! Đốt hiện trường! Dùng cồn cao độ đốt ngay!” Huy hét lớn, tay rút súng bắn liền ba phát vào cái xác, nhưng đạn chỉ xuyên qua da thịt vô hồn mà không làm nó dừng lại.
Lũ nhện đỏ di chuyển cực nhanh. Huy lùi lại, anh cảm thấy vết bớt trên cánh tay mình—thứ dấu tích từ vụ làng Cổ Nguyệt—bắt đầu nóng rát như có người dí sắt nung vào. Cảm giác này anh đã biết: kẻ chủ mưu vụ này có liên hệ mật thiết với nguồn gốc của lời nguyền họ Trần.
Đúng lúc đó, một tiếng động lạ từ phía sau vang lên. Nam, người cấp dưới mà anh tin tưởng, đang đứng đó với ánh mắt đờ đẫn. Trên trán Nam, một vệt đỏ hình chân nhện đang từ từ hiện rõ.
“Nam, tỉnh lại!” Huy lao đến, nắm chặt vai cấp dưới.
Nhưng Nam đã không còn là Nam. Anh ta há miệng, từ trong kẽ răng, những sợi tơ trắng quánh bắt đầu tiết ra. Huy buộc phải đẩy mạnh Nam ra sau. Ngay khoảnh khắc ấy, anh nhìn thấy một ký hiệu quen thuộc trên chiếc cặp táp của nạn nhân nằm ở góc phòng: Biểu tượng một tòa tháp cách điệu bao quanh bởi một con rắn.
“Gold Tower…” Huy lẩm bẩm. “Vương Vĩnh Thái.”
Nạn nhân chính là Trịnh Hải, kiến trúc sư trưởng của tập đoàn nhà họ Vương, cũng chính là người đã thiết kế cấu trúc ngầm của Gold Tower dưới sự chỉ đạo của Vương Vĩnh Thái. Việc Trịnh Hải bị giết theo cách “hiến tế con rối” này không chỉ đơn thuần là một vụ ám sát, mà là một hành động “diệt khẩu tâm linh” hoặc một bước trong một nghi lễ lớn hơn.
Huy biết mình không thể giải quyết chuyện này một mình bằng các phương pháp nghiệp vụ cảnh sát thông thường. Anh lấy điện thoại ra, ngón tay chần chừ trước một cái tên duy nhất trong danh bạ: **Trần Phi Vũ.**
Dù đã hứa sẽ để Phi Vũ sống một cuộc đời bình thường sau tất cả những gì đã xảy ra, nhưng thế giới này có vẻ không muốn buông tha cho kiến trúc sư cuối cùng của họ Trần.
Huy nhanh chóng dùng máy ảnh chuyên dụng chụp lại toàn bộ đồ hình máu trên sàn trước khi ngọn lửa từ chai xăng dự phòng mà anh mang theo bùng lên. Trong ánh lửa bập bùng, anh nhìn thấy linh hồn của Trịnh Hải đang gào thét trong câm lặng trước khi bị những con nhện đỏ xé nát thành từng mảnh năng lượng nhỏ nhất.
—
Hai tiếng sau, tại một quán cà phê vắng người dưới chân cầu Long Biên. Mưa vẫn chưa dứt, gió lạnh thổi từng hồi từ sông Hồng tràn vào, khiến những tấm bạt che rung lên bần bật.
Huy ngồi đợi, mắt không rời khỏi lối vào. Một bóng người cao gầy, khoác chiếc trench-coat màu xám tro, đội mũ sụp sâu bước vào. Khi người đó tháo mũ ra, để lộ gương mặt thanh tú nhưng mệt mỏi và đôi mắt ẩn chứa sự tĩnh lặng sâu thẳm, Huy thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Cậu đến nhanh hơn tôi tưởng,” Huy đẩy ly cà phê đen đá sang phía Phi Vũ.
Phi Vũ không uống cà phê. Anh đặt một chiếc túi xách bằng da lên bàn, bên trong là đoản kiếm Trấn Hồn đang phát ra tiếng rung nhẹ mà người thường không nghe thấy.
“Cảm giác của Huyết Ấn đã dẫn lối cho tôi trước khi anh gọi,” Phi Vũ trầm giọng nói, đôi mắt anh lướt qua vết bỏng trên tay Huy. “Anh vừa gặp ‘chúng’ đúng không? Lần này không phải là hồn ma lầm lạc, mà là Ma Sư đang ra tay.”
Huy không vòng vo, anh đưa chiếc máy ảnh kỹ thuật số cho Phi Vũ. “Khu tập thể 402. Nạn nhân là kiến trúc sư của Vương Vĩnh Thái. Chết theo kiểu hiến tế chỉ huyết. Cậu nhìn đồ hình máu này xem, nó có quen không?”
Phi Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình máy ảnh. Chỉ mất vài giây, đồng tử của anh co rút lại. Ngón tay anh khẽ run lên khi chạm vào màn hình cảm ứng.
“Đây không phải là một đồ hình bình thường… Đây là một phần của ‘Cửu Long Trị Thủy’, nhưng đã bị biến tấu thành ‘Cửu Xà Phệ Linh’. Người thực hiện trận pháp này muốn dùng mạng của kiến trúc sư trưởng để khóa linh khí của toàn bộ khu đất đó lại, không cho linh hồn thoát đi, buộc chúng phải tụ về một điểm duy nhất.”
“Điểm nào?” Huy nín thở hỏi.
Phi Vũ ngẩng đầu, nhìn về phía những cao ốc rực rỡ phía xa. “Gold Tower. Vương Vĩnh Thái không chỉ muốn xây một tòa tháp cao nhất thành phố. Ông ta đang muốn biến cả thành phố này thành một cái tế đàn khổng lồ, mà mỗi tòa nhà nằm trong mạch phong thủy của ông ta sẽ là một ‘vật chứa’ oán khí.”
Huy cảm thấy lạnh toát sống lưng. Nếu như ở làng Cổ Nguyệt, lời nguyền chỉ giới hạn trong một dòng họ và một ngôi làng, thì giờ đây, quy mô của nó đã vượt quá tầm kiểm soát. Hàng nghìn người đang sống và làm việc trong những tòa nhà đó mà không hề hay biết mình đang nằm trong lòng một “con nhện” khổng lồ đang giăng tơ.
“Tại sao lại là lúc này?” Huy hỏi.
“Vì sắp đến ngày đại hạn,” Phi Vũ giải thích, lấy ra một mẩu giấy nhỏ có ghi chép các ký tự cổ. “Năm nay là năm kết thúc một chu kỳ 60 năm của giao kèo mà tổ tiên họ Trần và họ Vương đã cùng ký kết với bóng tối. Họ Trần đã trả giá bằng sự tuyệt diệt gần như hoàn toàn. Còn họ Vương… họ muốn ‘nuốt chửng’ cả phần nghiệp lực đó để đổi lấy sự vĩnh hằng cho kẻ cầm đầu.”
Phi Vũ dừng lại một chút, mắt nhìn sâu vào khoảng không. “Cảnh sát Huy, vụ án anh vừa gặp chỉ là phát súng mở đầu. Những kiến trúc sư, những kỹ sư địa chất liên quan đến dự án Gold Tower đều sẽ chết, theo những cách kỳ dị nhất, để bịt miệng nhân thế và để cúng tế cho ‘thứ’ đang nằm sâu dưới móng công trường đó.”
Huy nắm chặt tay. “Luật pháp không thể giải quyết một vụ án mà hung thủ không phải là con người, hoặc là những kẻ dùng quyền lực để che giấu sự điên cuồng. Nhưng tôi là cảnh sát, tôi không thể đứng nhìn.”
Phi Vũ khẽ mỉm cười, một nụ cười u sầu. “Anh đã không còn là cảnh sát đơn thuần kể từ giây phút anh bước ra khỏi làng Cổ Nguyệt với mảnh Căn Cốt trong người rồi. Chúng ta đều đã là những con cờ trên bàn cờ của định mệnh.”
“Tôi có một thứ này cho cậu xem,” Huy sực nhớ ra, anh lấy tấm ảnh gia tộc cũ từ trong túi áo ra đặt lên bàn. “Người đàn ông này… tôi cảm thấy hắn ta đang theo dõi chúng ta.”
Phi Vũ nhìn tấm ảnh. Khi ánh mắt anh chạm vào kẻ giấu mặt trong góc ảnh, đoản kiếm Trấn Hồn trong túi bỗng nhiên rung mạnh lên một hồi báo động. Một giọt máu từ kẽ ngón tay Phi Vũ bỗng dưng ứa ra, rơi đúng vào vị trí mặt của người đàn ông trong ảnh.
Điều kỳ quái xảy ra: Giọt máu không thấm vào giấy mà tụ lại, sau đó từ từ tan ra, để lộ khuôn mặt của người đàn ông rõ mồn một.
Cả Huy và Phi Vũ đều sững sờ.
Khuôn mặt đó… trông không khác gì một phiên bản già dặn và lạnh lùng hơn của Vương Vĩnh Thái, nhưng trong ánh mắt lại có nét gì đó cực kỳ giống với Trần Phi Vũ.
“Vương Khắc Nguyên,” Phi Vũ thốt lên, giọng lạc đi. “Em trai thất lạc của cụ tổ họ Trần, người đã bỏ đi biệt tích cùng với phân nửa bản thảo phong thủy của gia tộc hơn một thế kỷ trước. Hóa ra, tổ tiên nhà họ Vương… chính là một nhánh rẽ đầy oán hận của họ Trần chúng ta.”
Mảnh ghép cuối cùng đã hiện ra. Đây không chỉ là sự cạnh tranh kinh doanh, không chỉ là sự trả thù dòng họ, mà là một cuộc chiến kéo dài hơn một trăm năm của những kẻ nắm giữ bí thuật phong thủy đỉnh cao. Một bên muốn hóa giải oán nghiệp, một bên muốn biến oán nghiệp thành sức mạnh trường sinh.
“Hồ sơ mã số 07 mà tôi tìm thấy lúc trước,” Huy tiếp lời, “có ghi chép về ‘Kế hoạch 27’. Tôi luôn nghĩ 27 là số tuổi phải chết của con cháu họ Trần. Nhưng giờ tôi mới nhận ra, nó còn một nghĩa khác. Gold Tower nằm trên tọa độ kinh độ 105.27… Nó là tim của con nhện.”
Tiếng sấm vang lên giữa đêm đen, chấn động cả mặt đất. Dưới chân cầu, mực nước sông Hồng dâng lên đột ngột, đen ngòm và giận dữ.
Phi Vũ đứng dậy, kéo lại cổ áo. “Vương Vĩnh Thái sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được mục đích. Trịnh Hải chỉ là cái xác đầu tiên. Đêm mai, sẽ có người thứ hai.”
“Ai?”
“Kẻ nắm giữ bản đồ địa chính thành phố—Phó giám đốc sở Xây dựng. Ông ta đang sống ở khu biệt thự Tây Hồ. Đó là nơi mạch khí giao thoa. Huy, anh có dám đột nhập vào đó cùng tôi không? Lần này không có lệnh bắt giữ, không có sự hỗ trợ của cảnh sát. Chỉ có anh, tôi và bóng tối.”
Huy nhìn vào đôi mắt chứa đựng “thế giới âm dương” của Phi Vũ, rồi nhìn xuống huy hiệu cảnh sát đang đeo bên ngực. Anh biết mình đang dấn thân vào con đường không có ngày về, một con đường mà cái chết chỉ là khởi đầu cho một sự đày đọa dài lâu. Nhưng bên trong dòng máu anh, mảnh Căn Cốt đang đập những nhịp điệu mạnh mẽ, thôi thúc anh chiến đấu.
“Đi,” Huy trả lời ngắn gọn.
Hai người bước ra khỏi quán cà phê, mỗi người đi một hướng khác nhau để tránh sự theo dõi, nhưng mục tiêu đã hòa làm một. Trong màn mưa, bóng dáng họ trông cô độc nhưng vững chãi, như hai ngọn nến le lói giữa cơn bão đang chực chờ nuốt chửng cả đô thành.
Huy không biết rằng, sau khi anh rời đi, chỗ anh vừa ngồi có một dấu chân ướt đẫm nước sông, dù nãy giờ không ai bước lại gần đó. Từ dưới gầm bàn, một con nhện đỏ nhỏ xíu bò ra, nhìn theo bóng lưng của Đại úy cảnh sát với sự thèm khát khó hiểu.
Cuộc săn lùng bắt đầu. Vụ án mới không chỉ nằm ở những cái chết, mà nằm ở sự thức tỉnh của một lời nguyền còn khủng khiếp hơn cả những gì đã xảy ra tại làng Cổ Nguyệt. Lời nguyền đó mang tên: **Sự Tham Vọng Của Con Người.**
Trong căn biệt thự xa hoa của mình, Vương Vĩnh Thái đang đứng trước một tấm gương đồng khổng lồ. Ông ta nhìn vào hình phản chiếu của mình, nhưng trong gương lại hiện lên khuôn mặt của người đàn ông trong tấm ảnh cũ—Vương Khắc Nguyên.
“Sắp rồi,” cái bóng trong gương mỉm cười, giọng nói vang lên đầy uy quyền. “Hậu duệ cuối cùng của họ Trần đang đến. Hãy mở rộng vòng tay đón nó vào cái bẫy hoàn hảo nhất.”
Vương Vĩnh Thái cúi đầu cung kính, một hành động kỳ lạ của một vị chủ tịch quyền uy trước một hình bóng ảo ảnh. “Vâng, thưa tổ tiên. Mọi thứ đã sẵn sàng tại Gold Tower.”
Thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng sâu trong bóng tối của những ngõ ngách, của những công trình đồ sộ, sợi tơ huyết đang dần khép lại, chờ đợi một mùa gặt hái linh hồn mới. Và người dẫn dắt cái chết, không ai khác chính là những kẻ được coi là tinh hoa của xã hội hiện đại.
Đại úy Huy cầm chiếc điện thoại, xóa đi bản báo cáo đang viết dở cho cấp trên. Từ bây giờ, anh chính thức là một “cảnh sát ngầm” của cõi âm, chiến đấu với những tội ác mà luật pháp trần gian không bao giờ chạm tới được.
Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ phía xa, có lẽ là một vụ tai nạn thường nhật. Nhưng Huy biết, trong mớ hỗn độn của thành phố này, chẳng có gì là tình cờ nữa. Mỗi tiếng kêu, mỗi giọt nước mắt đều đã được tính toán kỹ lưỡng trên một sơ đồ phong thủy đẫm máu.
Ngày mai, mặt trời có thể vẫn sẽ mọc, nhưng ánh sáng của nó liệu có đủ mạnh để xua tan bóng tối đang bủa vây Gold Tower? Hay nó chỉ làm nổi bật thêm cái bóng của những “nhện quỷ” đang thống trị nơi này?
Câu trả lời đang nằm trong tay Trần Phi Vũ và Đặng Quốc Huy—hai linh hồn lạc lõng giữa hai bờ thiện ác.