Lời Nguyền Của Dòng HọChương 164: Linh Chi lấy lại thị lực
**CHƯƠNG 164: CỬA SỔ LINH HỒN**
Căn hộ chung cư cao cấp ở ngoại ô thành phố chìm trong một sự tĩnh lặng kỳ lạ vào lúc rạng đông. Những tia nắng đầu tiên của một ngày mới khẽ khàng len lỏi qua khe rèm cửa bằng nhung xám, đậu lên gương mặt thanh tú nhưng vẫn còn nét xanh xao của Trần Linh Chi.
Sau sự kiện kinh hoàng tại dinh thự họ Trần ở làng Cổ Nguyệt, nơi mà vinh hoa và tội ác cùng sụp đổ dưới ngọn lửa và oán hận, cuộc đời Linh Chi đã lật sang một trang mới. Nhưng cái giá của sự tái sinh chưa bao giờ là rẻ mạt. Cô khẽ động đậy mi mắt. Cảm giác này vẫn còn quá đỗi xa lạ đối với một người đã sống trong bóng tối ròng rã suốt nhiều năm.
Từng sợi tơ sáng bắt đầu xuyên thấu qua lớp biểu bì mỏng manh của mí mắt, kích thích các dây thần kinh thị giác vốn đã nguội lạnh. Linh Chi run rẩy. Cô không vội mở mắt ngay, bởi cô sợ. Sợ rằng cảm giác về ánh sáng tối qua chỉ là một giấc mộng phù du, một trò đùa quái ác của số phận trước khi ném cô trở lại vực thẳm đen đặc.
Cô nhớ về khoảnh khắc Bà Chúa Không Mặt hóa giải oán thù, nhớ về giọt nước mắt máu nóng hổi rơi vào đôi mắt mình. Thứ nước mắt ấy không mang theo hận thù, mà là sự cứu chuộc cuối cùng của một linh hồn bị giam cầm trăm năm.
“Chi… em tỉnh rồi à?”
Tiếng của Trần Phi Vũ vang lên dịu dàng bên cạnh giường. Anh ngồi đó từ bao giờ, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy tay cô. Giọng anh khàn đặc, dấu vết của những đêm dài thức trắng bảo vệ cô khỏi những cơn ác mộng và sự săn đuổi của tà linh.
Linh Chi hít một hơi thật sâu, chậm rãi nâng đôi mi lên.
Cả thế giới bùng nổ.
Đó không phải là màu sắc mà cô từng được nghe kể qua lời miêu tả của người khác. Đó là một cơn đại hồng thủy của ánh sáng và hình khối. Trong một giây đầu tiên, Linh Chi phải nhắm mắt lại vì đau đớn. Những hình ảnh ập đến quá nhanh, quá mạnh.
“Từ từ thôi em, đừng ép mình,” Phi Vũ lo lắng, anh nhanh chóng hạ rèm cửa xuống thêm một chút, khiến căn phòng mờ ảo hơn.
Linh Chi thử lại lần nữa. Lần này, mọi thứ bắt đầu hiện rõ. Đầu tiên là trần nhà trắng tinh, tiếp theo là chiếc đèn chùm pha lê đang lấp lánh phản chiếu ánh nắng. Và rồi, gương mặt của anh trai cô hiện ra.
Trần Phi Vũ trong mắt cô lúc này gầy hơn rất nhiều so với những gì cô hình dung qua sự xúc chạm. Gương mặt anh thanh tú, nhưng hốc mắt sâu và có một luồng sương mù mờ nhạt bao quanh trán. Linh Chi sững sờ, cô đưa bàn tay run rẩy chạm vào gò má anh, xác nhận đây không phải là ảo ảnh.
“Anh Vũ… em… em thấy rồi.”
Giọng cô vỡ òa, những giọt lệ lăn dài trên má. Phi Vũ ôm chầm lấy em gái, vai anh run lên bần bật. Hai anh em nhà họ Trần, hai kẻ sót lại sau cơn bão oán nghiệp, giờ đây đang khóc vì một phép màu hiếm hoi.
Thế nhưng, niềm vui ấy chỉ kéo dài được vài phút ngắn ngủi.
Khi Linh Chi buông anh mình ra và bắt đầu nhìn quanh căn phòng, cô nhận thấy có điều gì đó không ổn. Thế giới của cô thấy không giống với thế giới mà cô từng biết trước năm 10 tuổi, cũng chẳng giống với cách người thường nhìn nhận.
Mọi vật thể đều dường như có một lớp màng bao phủ. Chiếc bình hoa đặt trên bàn không chỉ có màu sứ trắng; bao quanh nó là những sợi tơ li ti màu xám đang luân chuyển. Bức tường của căn hộ, vốn là một công trình hiện đại, trong mắt cô lại đầy rẫy những vệt đen loang lổ như thể có ai đó dội mực lên, nhưng khi cô tập trung nhìn kỹ, chúng lại giống như những cấu trúc của tế bào đang hô hấp.
Linh Chi nhìn xuống tay mình. Cô thét lên một tiếng kinh hãi, vội vã rụt tay lại.
“Chi! Có chuyện gì thế?” Phi Vũ giật mình.
“Anh… tay của em… tại sao nó lại có những sợi dây màu đỏ xuyên qua?”
Linh Chi nhìn thấy những sợi tơ huyết mảnh như tơ nhện, từ dưới mạch máu cổ tay đâm xuyên qua da thịt, nối dài ra không trung. Cô dõi theo những sợi dây ấy, chúng không chỉ tồn tại ở cô. Có một sợi dây đen đặc đâm từ sau gáy của Phi Vũ, quấn vòng qua vai anh rồi chui sâu vào dưới sàn nhà.
“Sợi dây gì? Anh không thấy gì cả,” Phi Vũ nhìn xuống cổ tay em gái, rồi nhìn vào chính mình. Với đôi mắt âm dương mới thức tỉnh và đoản kiếm Trấn Hồn bám sát, anh có thể nhìn thấy hồn ma, thấy khí cục phong thủy, nhưng anh không thấy những “sợi dây” mà Linh Chi đang nhắc tới.
Linh Chi bàng hoàng nhận ra, đôi mắt mà cô nhận được từ Bà Chúa Không Mặt không chỉ đơn thuần là phục hồi thị lực. Đó là một đôi mắt nhìn thấu được **Cấu trúc của Nghiệp Lực**.
Cô loay hoay tìm kiếm chiếc kính râm trên bàn trang điểm, bàn tay va phải chiếc gương đồng cũ mà Phi Vũ mới mang về từ dự án Gold Tower. Vừa chạm vào, Linh Chi cảm thấy một cơn lạnh buốt chạy thẳng vào tim.
Bên trong chiếc gương, cô không thấy bóng hình mình. Cô thấy một khung cảnh tiêu điều, một vùng đất tâm linh nhuốm màu đỏ ối, và ở đó có hàng ngàn vạn bóng đen đang quỳ lạy trước một cái tháp khổng lồ đang dần thành hình. Cái tháp đó chính là Gold Tower.
Linh Chi ngã nhào ra sàn, thở dốc.
“Đừng nhìn! Đừng nhìn vào đó!” Cô hét lên, che mắt lại.
Phi Vũ vội vàng quăng một tấm vải phủ kín chiếc gương. Anh nhận ra sự tình nghiêm trọng hơn anh tưởng. “Chi, hãy nghe anh nói. Đôi mắt của em… nó đã vượt quá ranh giới của người sống. Bà Chúa đã trao cho em giọt nước mắt máu cuối cùng, nghĩa là em đang mang một phần linh nhãn của một oán linh ngàn năm.”
Linh Chi rấm rứt khóc: “Em thấy những thứ đáng sợ lắm anh Vũ. Những người đi ngoài hành lang kia, em thấy bóng tối bao trùm lấy đầu họ. Có người mang theo cả một cái xác héo hon trên lưng mà họ không biết. Thế giới này… tại sao lại bẩn thỉu và u tối như vậy?”
Phi Vũ lặng người. Anh hiểu cảm giác ấy. Kể từ khi anh mang Huyết Ấn và dấn thân vào những bí ẩn dòng họ, thế giới màu hồng trong các bản vẽ kiến trúc của anh đã vĩnh viễn biến mất. Giờ đây, đến lượt Linh Chi, cô gái nhỏ bé nhất cũng phải gánh vác sự trừng phạt mang tên “sự thật”.
Đúng lúc đó, chuông cửa vang lên.
Linh Chi giật mình, cô cố gắng định thần, đeo chiếc kính râm màu trà lên để giảm bớt sự tác động của những hình ảnh kỳ quái. Nhưng ngay cả khi qua lớp kính, cô vẫn thấy cánh cửa nhà mình đang bốc lên từng luồng oán khí màu xanh lục.
Đại úy Huy bước vào. Anh mang theo hơi lạnh của sương sớm và mùi khói thuốc quen thuộc. Vừa nhìn thấy Linh Chi, Huy dừng lại, đôi mắt sắc sảo của người cảnh sát, cộng với khả năng cảm nhận linh hồn vừa có được sau vụ làng Cổ Nguyệt, khiến anh lập tức nhận thấy sự thay đổi.
“Cô ấy thấy lại rồi à?” Huy hỏi, giọng trầm xuống.
Phi Vũ gật đầu: “Thấy rồi, nhưng có vẻ không phải là tin mừng hoàn toàn.”
Linh Chi nhìn Huy. Qua đôi mắt mới của mình, cô thấy xung quanh Đại úy Huy không phải là sự u tối như những người khác. Bao quanh anh là những tia sáng trắng nhạt, cứng cỏi như những lưỡi gươm. Nhưng kỳ lạ thay, trên vai Huy có ba cái bóng nhỏ bé, xám xịt đang bám chặt. Chúng không có vẻ gì là ác ý, mà giống như đang cầu cứu, đang nương tựa.
“Anh Huy… những người đứng trên vai anh… họ đang khóc,” Linh Chi thốt lên một cách vô thức.
Huy khựng lại. Anh đưa tay lên vuốt vai mình, gương mặt thoáng chút u sầu. “Em thấy họ sao? Đó là những nạn nhân trong các vụ án mà tôi chưa giải được. Có lẽ là họ đang nhắc nhở tôi không được phép quên nhiệm vụ.”
Cả ba ngồi xuống phòng khách. Bầu không khí trở nên nặng nề hơn khi Phi Vũ lấy ra bản đồ của dự án Gold Tower – tâm điểm của những sự kiện kỳ quái gần đây.
Ngay khi bản đồ được trải ra, Linh Chi cảm thấy căn phòng như chao đảo. Trong mắt cô, tấm bản đồ không phải là những đường nét kỹ thuật khô khan. Những nét vẽ màu mực xanh trên nền trắng bỗng nhiên cựa quậy như những con rết đỏ thẫm. Chúng tụ lại tại một điểm, đó là khu vực móng của Gold Tower, tạo thành một cái miệng khổng lồ đang tham lam nuốt chửng linh khí xung quanh.
“Anh Vũ, anh đừng đến đó nữa,” Linh Chi nắm lấy tay anh, giọng run rẩy. “Cái tòa tháp đó không được xây để làm văn phòng. Nó là một cái mồm. Một cái mồm quỷ đang chờ được cho ăn.”
Phi Vũ nhíu mày, anh áp lòng bàn tay lên bản vẽ. Sức mạnh của Huyết Ấn sau gáy bỗng nhiên nóng ran như bị lửa đốt. “Anh biết. Vương Vĩnh Thái và gia tộc họ Vương đang âm mưu một chuyện kinh khủng hơn cả việc cầu tài lộc. Làng Cổ Nguyệt chỉ là khởi đầu, nơi đó là ‘nuôi oán’. Còn Gold Tower, họ đang muốn ‘luyện thần’.”
“Luyện thần?” Huy lặp lại, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Họ định biến mình thành thần thánh bằng xương máu của người khác sao?”
“Đúng vậy,” Phi Vũ giải thích, kiến thức về kiến trúc và phong thủy hắc ám hòa quyện trong từng lời nói. “Họ Vương sử dụng kiến trúc hiện đại để ngụy trang cho một trận pháp cổ. Mỗi một tầng lầu, mỗi một cột trụ đều được tính toán theo quỹ đạo của các linh hồn bị giam cầm. Nếu tòa tháp này hoàn thành, nó sẽ trở thành một ‘Cổng Luân Hồi Nghịch’. Thay vì linh hồn về với đất, tòa tháp sẽ thu giữ toàn bộ linh hồn của những người chết trong bán kính mười dặm, chưng cất oán khí ấy để giúp kẻ cầm đầu trường sinh và sở hữu quyền năng điều khiển cõi âm.”
Linh Chi đột nhiên chỉ vào một góc của bản vẽ, nơi đại diện cho căn hầm bí mật mà Phi Vũ đã nghi ngờ từ chương trước. “Ở đây… em thấy có một người. Một người đàn ông mặc áo bào cổ xưa. Ông ta đang nhìn chúng ta.”
Huy và Phi Vũ đều quay lại nhìn vào chỗ cô chỉ, nhưng họ không thấy gì ngoài mặt phẳng của tấm giấy.
“Ông ta trông như thế nào?” Phi Vũ hỏi dồn dập.
Linh Chi nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng cơn đau nhói ở đồng tử. “Ông ta rất giống người trong tấm ảnh cũ mà anh Huy tìm thấy. Nhưng đôi mắt của ông ta… không có con ngươi. Toàn một màu trắng dã. Ông ta đang ngồi trên một đống xương cốt, và xung quanh là hàng ngàn con nhện đỏ li ti.”
“Vương Khắc Nguyên!” Huy đập tay xuống bàn. “Hắn thực sự vẫn còn tồn tại. Không phải dưới dạng linh hồn thông thường, mà là một thực thể tâm linh được nuôi dưỡng suốt hàng chục năm.”
Đột nhiên, toàn bộ đèn trong chung cư chớp tắt liên hồi. Không khí hạ xuống mức đóng băng.
Linh Chi thấy rõ ràng nhất. Cô thấy từ bốn góc phòng, những sợi tơ đen đặc đang bò vào. Chúng không đi từ cửa chính, mà chúng trồi lên từ kẽ gạch, từ các ổ điện.
“Họ đến rồi!” Cô hét lên.
Phi Vũ lập tức rút đoản kiếm Trấn Hồn ra. Lưỡi kiếm bằng thép đen lóe lên luồng ánh sáng lạnh lẽo, xé tan màn tối vừa ập đến. Huy cũng rút súng, nhưng anh biết khẩu súng này chỉ là để tự vệ trước con người; đối mặt với thứ này, anh phải dùng đến khả năng cảm ứng của mình.
“Tránh ra sau anh, Linh Chi!” Phi Vũ quát lớn.
Từ dưới gầm bàn, một cái bóng đen kịt từ từ trồi lên. Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối hắc khí đậm đặc, nhưng cái đầu của nó có hàng chục đôi mắt nhỏ li ti như mắt nhện, đang nhấp nháy một cách ghê tởm.
Linh Chi nhìn thấy một sợi dây đỏ nối từ khối đen đó thẳng tới cổ họng mình. “Nó muốn… nó muốn lấy đôi mắt của em!”
Con quỷ nhện rít lên một tiếng nghe như tiếng rít của gió qua khe cửa. Nó không tấn công Phi Vũ mà lao thẳng về phía Linh Chi với tốc độ kinh hồn.
“Án! Ma! Ni! Bát! Di! Hồng!”
Phi Vũ quyết ấn, tay cầm Trấn Hồn kiếm vung lên một vòng tròn lửa đỏ. Ngọn lửa này không phải lửa thật, mà là sức mạnh từ Huyết Ấn được chuyển hóa qua linh lực của kiếm. Lưỡi kiếm chém ngang qua khối hắc khí, tiếng gào thét u ám vang vọng khắp căn phòng khiến cửa kính rung lên bần bật.
Con quái vật bị chẻ đôi, nhưng nó không tan biến. Những mảnh vụn của nó biến thành hàng ngàn con nhện đỏ nhỏ xíu, bò khắp mặt sàn, hướng về phía ba người.
Huy đạp mạnh xuống đất, anh rút trong túi ra một nắm lá bùa đã chuẩn bị sẵn – thứ mà cụ Mười đã đưa cho anh trước khi biệt tích. “Thối lui!”
Bùa chú chạm sàn, tỏa ra một luồng khí nóng ngăn chặn đàn nhện. Nhưng dường như chúng được điều khiển bởi một ý chí quá mạnh mẽ từ phía xa.
Trong cơn hỗn loạn, Linh Chi bỗng nhiên nhìn thấy điều gì đó mà không ai thấy được. Cô nhìn xuyên qua thực tại, xuyên qua lũ nhện, cô thấy một sợi chỉ mỏng manh màu bạc kết nối từ đàn nhện đi ra ngoài cửa sổ, kéo dài tận về phía trung tâm thành phố, nơi công trường Gold Tower đang sừng sững trong đêm.
“Anh Vũ! Đừng đánh lũ nhện! Đánh vào sợi chỉ màu bạc ở phía trên cửa sổ kia!” Linh Chi hét lên, chỉ tay vào một điểm trống rỗng trong không gian.
Phi Vũ không một chút do dự. Với sự tin tưởng tuyệt đối vào em gái, anh phóng thẳng đoản kiếm về phía hư không mà Linh Chi vừa chỉ.
*Xoẹt!*
Một tiếng đứt gãy giòn tan như tiếng dây đàn bị đứt.
Toàn bộ đàn nhện đỏ lập tức bất động, rồi tan thành những vệt nước đen hôi thối trên sàn nhà. Ánh đèn trong phòng sáng trở lại. Sự yên lặng chết chóc bao trùm.
Phi Vũ bước tới nhặt lại đoản kiếm, anh thấy trên lưỡi kiếm bám một chút dịch nhầy màu vàng nhạt.
Huy thở dốc, thu lại súng. “Nhanh thật. Chúng ta vừa bị tấn công ngay tại nhà. Vương Vĩnh Thái đã biết chúng ta đang giữ Linh Chi và đôi mắt của cô ấy là mối đe dọa.”
Linh Chi ngồi thụp xuống ghế, đôi vai run rẩy. Cô tháo kính râm ra, đôi mắt trong vắt giờ đây phủ một lớp sương hồng nhạt. “Anh Vũ, ông ta nói… ông ta nói rằng đôi mắt này vốn là của dòng họ Vương. Bà Chúa Không Mặt đã ‘trộm’ nó từ mộ tổ của họ để trả lại cho chúng ta. Họ sẽ không bao giờ buông tha cho em.”
Phi Vũ quỳ xuống trước mặt em gái, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé đang lạnh ngắt. “Nghe anh nói đây, Chi. Dòng họ Trần đã nợ nhiều người, nhưng chúng ta đã trả đủ rồi. Đôi mắt này là món quà của sự cứu chuộc, không ai có quyền lấy nó đi nữa. Anh sẽ bảo vệ em, dù có phải đối đầu với cả tộc họ Vương hay cả cái Gold Tower kia.”
Anh quay sang nhìn Huy, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không thể ngồi chờ nữa. Vương Vĩnh Thái đã ra tay trước. Hắn dùng tà thuật tấn công Linh Chi, chứng tỏ hắn đang rất vội vã. Có lẽ tiến độ của Gold Tower đang có vấn đề, hoặc ngày đại tế đang đến gần.”
Huy gật đầu: “Tôi đã cho người theo dõi các hoạt động nhập khẩu của tập đoàn Vương Thị. Gần đây họ mang về rất nhiều khối đá granite đen từ vùng núi phía Bắc. Tôi nghi ngờ đó không phải đá xây dựng thông thường, mà là đá trấn yểm lấy từ các ngôi mộ cổ.”
Linh Chi bỗng nhiên lên tiếng, giọng cô bình tĩnh một cách lạ thường: “Anh Vũ, hãy để em giúp anh. Đôi mắt này… nó không chỉ dùng để sợ hãi. Em có thể nhìn thấy những ‘điểm chết’ của chúng. Em có thể thấy đường đi của oán khí.”
Phi Vũ nhìn em gái với sự xót xa. Anh không muốn cô dấn thân vào sự nguy hiểm này. Cô vừa mới lấy lại được ánh sáng, lẽ ra cô phải được tận hưởng những buổi chiều đi dạo dưới nắng, được nhìn thấy cỏ cây hoa lá bình thường. Nhưng định mệnh họ Trần dường như không bao giờ cho phép họ có một cuộc sống giản đơn.
“Anh không muốn em gặp nguy hiểm,” Phi Vũ lắc đầu.
“Nhưng nếu chúng ta không kết thúc chuyện này, cả thành phố sẽ biến thành làng Cổ Nguyệt thứ hai,” Linh Chi kiên quyết. “Em đã nhìn thấy rồi. Gold Tower không chỉ nuốt chửng linh hồn người chết. Nó đang hút dần vận may và mạng sống của những người dân sống xung quanh đó. Nếu anh để em ở nhà, em vẫn sẽ nhìn thấy họ chết qua cửa sổ này. Như vậy còn đau đớn hơn.”
Phi Vũ im lặng một hồi lâu. Anh biết em gái mình có tính cách mạnh mẽ ẩn sau vẻ ngoài mong manh. Cuối cùng, anh thở dài, ôm nhẹ cô vào lòng.
“Được rồi. Nhưng em phải hứa, bất cứ lúc nào anh bảo em nhắm mắt lại, em phải làm theo ngay lập tức. Đừng cố quá sức, đôi mắt đó sẽ vắt kiệt sinh lực của em nếu em dùng nó quá lâu.”
Linh Chi tựa đầu vào vai anh, mỉm cười cay đắng.
Ngày hôm đó, căn hộ của họ không còn là nơi trú ẩn an toàn. Họ biết, mỗi một góc phố, mỗi một bóng râm lúc này đều có thể là mắt xích của một mạng nhện khổng lồ.
Trong khi đó, tại đỉnh cao nhất của Gold Tower – nơi vẫn còn là những khung sắt thép hoen rỉ và bê tông cốt thép – một người đàn ông trung niên đang đứng trước bục tế lễ đầy mùi máu tươi.
Vương Vĩnh Thái cầm một con dao bạc, rạch một đường dài trên cánh tay mình, để máu chảy vào một chiếc bát đồng. Bên trong chiếc bát là một con nhện đỏ khổng lồ, nó đang hấp hối sau khi sợi tơ bạc kết nối với mục tiêu bị cắt đứt.
“Thất bại rồi sao?” Một giọng nói khàn khàn phát ra từ chiếc gương đồng phía sau ông ta.
“Thưa tổ tiên, con bé đó có đôi mắt của Bà Chúa. Nó nhìn thấy sợi tơ linh hồn của con nhện quỷ,” Vĩnh Thái nghiến răng, gương mặt tràn đầy sự độc ác.
“Không sao. Để nó nhìn thấy. Càng nhìn thấy nhiều, đôi mắt ấy càng nhanh chín muồi. Đến ngày trăng khuyết, hãy mang đôi mắt đó về đây. Ta cần nó để gắn vào hốc mắt của thần hộ pháp. Khi đó, Gold Tower sẽ thực sự thức tỉnh.”
Vương Vĩnh Thái cúi lạy. Phía sau ông ta, cả thành phố đang lấp lánh ánh đèn rực rỡ, hàng triệu người vẫn đang chìm vào giấc ngủ mà không hề hay biết rằng, ngay trên đầu họ, một cơn ác mộng đang thành hình.
Và ở căn hộ phía ngoại ô, Linh Chi lại một lần nữa đeo kính râm lên. Qua lớp kính, cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Những tòa nhà cao tầng chọc trời giờ đây giống như những ngôi mộ đứng hiên ngang giữa hư không.
Cô khẽ lầm bầm: “Trò chơi này… không chỉ có chúng ta và họ Vương. Anh Vũ, em thấy còn một cái bóng nữa. Một người phụ nữ áo trắng đang đứng trên nóc của Gold Tower. Bà ấy không phải người của họ Vương, cũng không phải Bà Chúa.”
Phi Vũ giật mình: “Ai cơ?”
“Bà ấy trông rất giống mẹ của anh Huy… nhưng bà ấy đang khóc ra lửa.”
Huy đứng bật dậy, sắc mặt trắng bệch. Quá khứ mà anh hằng che giấu, những bí ẩn về người mẹ mất tích của mình, dường như cũng bắt đầu bị kéo vào vòng xoáy của Gold Tower.
Cuộc chiến này đã không còn là chuyện của một dòng họ riêng lẻ. Nó là một nút thắt định mệnh kết nối tất cả bọn họ lại với nhau, tại tòa tháp đẫm máu ấy.
Bình minh đã đến, nhưng ánh sáng này liệu có thể rọi vào những ngõ ngách sâu thẳm nhất của linh hồn con người? Linh Chi khép mắt lại, trong tâm trí cô giờ đây, màu đỏ của máu và màu vàng của ánh sáng đã hòa làm một, báo hiệu cho một chương cuối cùng đầy rẫy sự hy sinh.