Lời Nguyền Của Dòng HọChương 165: Người đàn ông bí ẩn theo dõi Phi Vũ
Đêm Hà Nội về khuya rúc mình trong cái lạnh hanh hao của những ngày cuối thu. Gió luồn qua các kẽ lá bàng đỏ ối, đập vào cửa kính của căn hộ chung cư cao cấp nơi Trần Phi Vũ đang đứng. Anh khẽ nới lỏng cổ áo, ngón tay vô thức chạm vào vết sẹo hình hoa Bỉ Ngạn sau gáy. Làn da ở đó mịn màng, không còn cảm giác thô ráp, cựa quậy của tám cái chân nhện quỷ như trước đây.
Mọi thứ dường như đã kết thúc.
Dòng họ Trần Phi ở làng Cổ Nguyệt nay chỉ còn là một đống tro tàn của ký ức. Dinh thự sụp đổ, chú Khang đã đền tội, và Bà Chúa Không Mặt — nguồn cơn của bao nỗi u uất — đã được tịnh hóa. Lẽ ra, Phi Vũ phải cảm thấy nhẹ nhõm. Lẽ ra, cuộc sống của một kiến trúc sư trẻ tài năng phải được bắt đầu lại với những bản vẽ sạch sẽ, không vướng bận oán khí.
Thế nhưng, cảm giác bất an cứ bám lấy anh như một lớp sương mờ không thể xua tan.
Vũ xoay người lại, nhìn vào chiếc gương lớn đặt ở phòng khách. Ánh đèn neon ngoài đường hắt vào, biến khuôn mặt anh thành hai mảng sáng tối tách biệt. Đôi mắt anh vẫn vậy, thông minh nhưng mang một nỗi u sầu thiên cổ. Anh đưa tay xoa nhẹ vết sẹo. Nó không đau, nhưng cứ mỗi khi bóng tối ập xuống, nơi đó lại âm ỉ tỏa nhiệt, như thể một mầm mống nào đó đang ngủ yên chỉ chờ đợi để trỗi dậy.
“Mày đang lo lắng điều gì, Phi Vũ?” Anh tự hỏi chính mình.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đặc quánh. Là Linh Chi.
“Anh Vũ… anh có đang ở nhà không?” Giọng Linh Chi run rẩy qua đầu dây bên kia.
“Anh đây. Có chuyện gì vậy Chi? Em lại thấy gì sao?” Vũ vội vã hỏi, trái tim thắt lại.
“Phía dưới nhà anh… ở quán cà phê đối diện cửa hầm chung cư. Có một người đàn ông.” Linh Chi ngập ngừng, tiếng hít thở của cô trở nên dồn dập. “Ông ta ngồi đó từ lúc 7 giờ tối. Lúc em đi ngang qua để lên nhà anh, ông ta nhìn em. Đôi mắt đó… nó không phải là mắt của người sống, cũng không hẳn là quỷ. Nó giống như một vực sâu không đáy.”
Vũ bước nhanh ra ban công, nép mình sau tấm rèm dày nhìn xuống con đường bên dưới. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, quán cà phê “Midnight” vẫn mở cửa đón vài vị khách muộn. Tại cái bàn tròn kê sát vỉa hè, lọt thỏm giữa những tán cây lộc vừng, là một bóng người cao lớn ngồi bất động.
Người đó mặc một chiếc áo măng tô màu xám tro, chiếc mũ rộng vành che khuất nửa khuôn mặt. Trước mặt ông ta là một tách cà phê đã nguội ngắt, khói không còn bay, nhưng đôi bàn tay khẳng khiu vẫn bao quanh cái tách như muốn tìm chút hơi ấm cuối cùng.
Vũ nheo mắt cố nhìn kỹ. Từ vị trí tầng 12, anh không thể thấy rõ diện mạo của gã, nhưng cái cảm giác bị rình rập, bị một đôi mắt lạnh lẽo ghim chặt vào gáy thì không thể nhầm lẫn. Cảm giác này giống hệt như những ngày anh bị con nhện quỷ đeo bám, nhưng lần này nó thâm trầm và quỷ quyệt hơn.
“Em đang ở đâu?” Vũ hỏi Linh Chi.
“Em đang ở sảnh tòa nhà. Em không dám lên thang máy một mình.”
“Đứng yên đó, anh xuống ngay.”
Phi Vũ vớ lấy chiếc áo khoác đen, không quên nhét vào túi áo chiếc chuông đồng nhỏ và chìa khóa xương người — những món vật phẩm tâm linh mà anh giữ lại sau cuộc chiến ở làng Cổ Nguyệt. Dù lời nguyền được cho là đã hóa giải, nhưng bản năng sinh tồn dạy anh rằng: trong cái thế giới của họ Trần này, sự an toàn chỉ là một ảo ảnh.
…
Khi cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, Linh Chi đã đứng đó, đôi kính râm lớn che khuất nửa khuôn mặt. Cô túm lấy tay Vũ, bàn tay cô lạnh ngắt như đá.
“Ông ta vẫn ngồi đó.” Cô thì thầm.
Vũ gật đầu, kéo Linh Chi bước ra phía cổng chính. Anh cố tình bước đi thản nhiên như thể hai anh em chỉ đang đi dạo muộn. Khi đi ngang qua quán cà phê, Vũ liếc mắt nhìn về phía người đàn ông áo xám.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, người đàn ông ngẩng đầu lên.
Dưới vành mũ, không phải là một khuôn mặt biến dạng hay dị hợm. Đó là gương mặt của một người đàn ông khoảng ngoài năm mươi, phong thái lịch lãm nhưng da dẻ trắng bệch một cách bệnh hoạn, giống như người đã lâu không được thấy ánh sáng mặt trời. Điều khiến Vũ rùng mình nhất chính là đôi mắt. Chúng hoàn toàn là một màu đen tuyền, không hề có lòng trắng.
Người đàn ông không mỉm cười, cũng không có hành động gì quá khích. Ông ta chỉ nhẹ nhàng nâng tách cà phê lên, gật đầu chào Phi Vũ như một người quen cũ.
Vũ khựng lại. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng anh. Chiếc chuông đồng trong túi áo chợt khẽ rung lên một tiếng “coong” thanh mảnh, dù anh không hề chạm vào nó.
“Anh Vũ, đi thôi!” Linh Chi kéo tay anh, hơi thở cô gấp gáp.
Hai người đi thật nhanh về phía bãi đỗ xe phía xa, nơi ánh đèn rực rỡ hơn. Khi cảm thấy đã đủ khoảng cách an toàn, Vũ quay đầu nhìn lại. Cái bàn ở quán cà phê đã trống không. Người đàn ông đó biến mất nhanh đến mức không tưởng, cứ như chưa từng tồn tại ở đó.
“Ông ta không phải quỷ,” Linh Chi tháo kính râm ra, đôi mắt âm dương của cô hiện lên những tia máu nhỏ. “Cái bóng của ông ta dưới ánh đèn… nó không nằm trên mặt đất. Nó dựng đứng lên, dựa vào thân cây lộc vừng kia.”
Vũ cau mày: “Cái bóng dựng đứng? Đó là kỹ thuật ẩn thân của các mật tông phái hoặc… những kẻ đứng gác của cõi âm.”
Anh trầm ngâm một lát rồi hỏi tiếp: “Linh Chi, em nói lời nguyền dòng họ đã thực sự hết chưa?”
Linh Chi im lặng rất lâu, cô nhìn về phía xa, nơi tòa tháp Gold Tower của tập đoàn Vương Vĩnh Thái đang vươn cao như một thanh kiếm đâm vào bầu trời đêm.
“Khi Bà Chúa siêu thoát, em đã tin là mọi chuyện kết thúc. Nhưng anh Vũ à, máu của dòng họ Trần đã thấm quá sâu vào đất của Cổ Nguyệt. Lời nguyền không phải là một sợi dây có thể cắt đứt bằng kéo, nó là một dòng sông. Chúng ta có thể ngăn một đoạn, nhưng dòng chảy của nó sẽ tìm hướng khác để về với biển.”
Cô dừng lại, giọng lạc hẳn đi: “Vết bớt nhện đỏ biến mất, nhưng nó để lại vết sẹo hoa Bỉ Ngạn. Anh biết loài hoa đó có ý nghĩa gì mà. Nó là chỉ dẫn đường xuống suối vàng. Vết sẹo đó không phải là huy hiệu chiến thắng, nó là một ‘dấu định vị’.”
Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Câu nói của Linh Chi khiến mọi hy vọng về một cuộc sống bình yên vỡ tan thành trăm mảnh. Nếu lời nguyền chưa dứt, thì người đàn ông áo xám kia là ai? Và ông ta theo dõi anh với mục đích gì?
…
Đêm đó, Phi Vũ không thể ngủ được. Anh trải bản sơ đồ gốc của dinh thự họ Trần — thứ mà anh đã giữ lại sau vụ hỏa hoạn — ra bàn làm việc. Anh dùng một chiếc kính lúp để soi vào những đường nét li ti bằng mực làm từ máu chim chìa vôi.
Kể từ khi trở thành “người nắm giữ bí mật linh dị”, tư duy của một kiến trúc sư trong anh đã bị biến đổi. Anh nhìn công trình không chỉ bằng gạch đá, mà bằng các luồng khí (energy flows).
Đột nhiên, Vũ nhận ra một điều kỳ lạ. Những đường mạch phong thủy trong dinh thự cũ của nhà họ Trần khi xếp chồng lên sơ đồ quy hoạch của Gold Tower — dự án nghìn tỷ của Vương Vĩnh Thái — lại có sự trùng khớp đến đáng sợ.
“Bát Quái Tụ Khí ngược…” Anh lầm bầm. “Dinh thự họ Trần là ‘mẫu’, còn Gold Tower là ‘bản sao’ quy mô lớn. Vĩnh Thái không chỉ đang xây dựng một tòa cao ốc, lão ta đang tái hiện lại toàn bộ ma trận của nhà họ Trần trên một tầm cao mới.”
Đúng lúc đó, một tờ giấy nhỏ kẹp trong bản sơ đồ rơi ra. Vũ cầm lên. Đó là một tờ giấy cũ kỷ, trên đó có nét chữ viết tay của cha anh, Trần Vĩnh Nam.
*”Khi con nhện chết đi, tổ của nó vẫn còn đó. Kẻ đi săn sẽ trở thành con mồi nếu không biết nhìn vào cái bóng của chính mình.”*
Phía sau tờ giấy là một bản vẽ phác thảo sơ sài về một người đàn ông. Người đàn ông trong tranh mặc áo măng tô màu xám tro, đội mũ rộng vành. Dưới bức hình là dòng chữ: *Người Gác Mộ của dòng họ.*
Tim Vũ đập loạn nhịp. “Người Gác Mộ”? Trong lịch sử dòng họ Trần Phi, anh chưa bao giờ nghe nói đến sự tồn tại của một nhân vật như vậy. Cụ Mười cũng chưa từng nhắc đến.
Vũ lập tức gọi điện cho Đại úy Huy. Anh cần thông tin về những hồ sơ cũ hoặc bất cứ cái gì liên quan đến một người đàn ông bí ẩn chuyên đi sau dòng họ Trần.
“Alo, Huy à? Anh đang ở đâu?”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng còi tàu vang lên xa xăm.
“Vũ à… anh đang ở hiện trường vụ tai nạn,” giọng Huy khàn đặc, chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực. “Ở chân cầu Long Biên. Có một vụ nhảy cầu tự tử. Nạn nhân là một gã lang thang. Nhưng kỳ lạ lắm… trên gáy gã ta có một hình xăm.”
“Hình xăm gì?” Vũ hỏi, linh cảm một điều không lành.
“Một đóa hoa Bỉ Ngạn. Giống hệt vết sẹo của chú.”
Vũ đứng phắt dậy, đánh đổ cả tách trà trên bàn. Trà thấm vào bản sơ đồ, loang ra như những vết máu cũ.
“Đợi tôi ở đó. Tôi tới ngay!”
…
Chân cầu Long Biên lúc 2 giờ sáng lạnh đến thấu xương. Ánh đèn của đội khám nghiệm tử thi nhấp nháy, xé tan màn đêm trên mặt sông Hồng đỏ quạch phù sa.
Huy đứng đó, chiếc áo da khoác ngoài cũng không ngăn được sự run rẩy của anh. Thấy Vũ đến, Huy chỉ tay vào thi thể đang được bọc trong tấm vải bạt màu xanh.
“Nhìn đi.”
Vũ tiến lại gần, khẽ lật tấm vải. Nạn nhân là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, trông rất khắc khổ. Nhưng điều kinh khủng nằm ở sau gáy. Ở đó, một đóa hoa Bỉ Ngạn màu đỏ rực như được ai đó dùng bàn là nóng nung trực tiếp vào da thịt. Đóa hoa không nằm im, nó có vẻ như đang “nở”, các cánh hoa tỏa ra thành những đường mạch máu đỏ sẫm lan khắp bả vai.
“Không chỉ có hình xăm,” Huy nói nhỏ, giọng run run. “Trong túi áo của gã, chúng tôi tìm thấy cái này.”
Huy đưa ra một chiếc túi zip nhỏ. Bên trong là một tấm ảnh đen trắng đã ố vàng. Trong ảnh, là một nhóm người đứng trước từ đường họ Trần ở làng Cổ Nguyệt. Vũ nhận ra cụ tổ của mình, nhận ra cả cụ Mười lúc còn trẻ.
Và đứng ở góc ngoài cùng bên trái, tách biệt hẳn với đám đông, là một người đàn ông mặc áo măng tô xám tro, đội mũ rộng vành.
Dưới tấm ảnh có ghi một mốc thời gian: *1945.*
Vũ cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Năm 1945. Nếu người trong ảnh và người ngồi ở quán cà phê là một, thì ông ta phải gần 100 tuổi. Hoặc ông ta không phải là con người.
“Huy, anh nói xem… gã này tự tử thật sao?”
Huy lắc đầu: “Nhân chứng là một người đánh cá đêm. Ông ta nói gã này đang đi trên thành cầu thì đột ngột dừng lại, nhìn vào bóng mình trên mặt nước rồi mỉm cười nói: ‘Đến lúc trả nợ rồi’. Sau đó gã gieo mình xuống. Nhưng khi chúng tôi vớt xác lên, trong phổi gã không hề có nước.”
“Nghĩa là gã đã chết trước khi chạm mặt nước?”
“Chính xác. Gã chết vì… sự sợ hãi. Trái tim gã vỡ tung như bị một bàn tay tà ác bóp nghẹt.”
Vũ ngồi bệt xuống vệ đường, tay cầm tấm ảnh 1945. Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối lại nhưng lại mở ra một hố đen thăm thẳm hơn.
Lời nguyền của dòng họ Trần thực chất không nằm ở con nhện quỷ. Con nhện quỷ chỉ là một “ký sinh trùng” được sinh ra từ oán hận của Bà Chúa. Nhưng đằng sau tất cả, có một kẻ trung gian, một “người thu nợ” xuyên thời gian.
“Người Gác Mộ…” Vũ lầm bầm. “Ông ta không canh giữ ngôi mộ, ông ta canh giữ cái ‘giao kèo’ giữa tổ tiên chúng ta và bóng tối. Khi con nhện chết, giao kèo đó chưa được hủy bỏ. Nó chỉ đang được sang tay sang một chủ nợ mới: Vương Vĩnh Thái.”
Đột nhiên, từ phía xa chân cầu, bóng dáng người đàn ông mặc áo xám lại xuất hiện. Ông ta đứng tựa vào thành cầu cổ kính, nhìn về phía Vũ và Huy. Trong tay ông ta là một chiếc đồng hồ quả quýt cũ. Ông ta khẽ gõ ngón tay vào mặt kính đồng hồ, như một sự nhắc nhở về thời gian đang dần cạn kiệt.
“Kìa! Ông ta kìa!” Vũ hét lên, chỉ tay về phía đó.
Huy rút súng, bật đèn pin công suất lớn quét qua thành cầu. Nhưng nơi đó hoàn toàn trống rỗng. Không có bóng người nào, chỉ có tiếng gió lùa qua các khung sắt của cây cầu Long Biên trăm tuổi, nghe như tiếng cười âm vang của một hồn ma đang giễu cợt.
Huy thở hổn hển: “Chú nhìn thấy gì?”
“Người đó… ông ta vừa xuất hiện.” Vũ mồ hôi nhễ nhại. “Huy, anh phải giúp tôi điều tra về lai lịch của mẹ anh và mối liên hệ của bà ấy với Gold Tower. Linh Chi nói bà ấy xuất hiện ở đó trong một hình hài rất kỳ lạ.”
Sắc mặt Huy tối sầm lại. Nhắc đến mẹ, nỗi đau và sự bí ẩn bao năm qua lại trỗi dậy trong anh.
“Mẹ anh mất tích vào năm 27 tuổi,” Huy chậm rãi nói, từng chữ như rỉ máu. “Năm đó, bà ấy là kỹ sư phụ trách phần móng cho một tòa nhà mà lúc đó do công ty tiền thân của nhà chú thầu. Sau này, tòa nhà đó bị hủy bỏ vì tai nạn lao động chết người hàng loạt. Năm nay… anh cũng bước sang tuổi 30, nhưng em gái anh, con bé mới 27.”
Vũ giật mình. Con số 27. Lời nguyền luôn ứng nghiệm vào tuổi 27. Anh may mắn thoát được nhờ sự hy sinh của bao nhiêu người, nhưng vòng xoáy này dường như đang mở rộng ra, không chỉ nhắm vào máu mủ nhà họ Trần mà còn cả những người liên quan.
Hai người đàn ông đứng im lặng giữa màn đêm, trong lòng họ giờ đây là một cơn bão mang tên “Sự thật”.
Ở căn hộ chung cư, Linh Chi vẫn ngồi một mình trước gương. Cô đeo kính râm, nhưng giọt nước mắt lăn dài xuống gò má xanh xao.
Trong chiếc gương đồng mà Phi Vũ vừa mang từ quê lên, hình ảnh phản chiếu không phải là cô.
Mà là một căn phòng hầm ngầm của tòa nhà Gold Tower. Ở đó, giữa những cột bê tông to lớn là một người phụ nữ bị xiềng xích, đôi mắt bà bị khoét rỗng, từ hốc mắt máu chảy thành dòng, hóa thành những sợi tơ đỏ li ti nối liền với đỉnh tháp.
Người phụ nữ đó mấp máy môi, không có tiếng động, nhưng qua “đôi mắt” tâm linh, Linh Chi đọc được khẩu hình của bà:
*”Cứu… lấy… con… trai… tôi.”*
Phía sau người phụ nữ, “Người Gác Mộ” áo xám lặng lẽ bước tới. Ông ta giơ bàn tay khẳng khiu ra, vuốt lên mái tóc bết máu của bà, rồi quay đầu lại, nhìn thẳng vào Linh Chi qua mặt gương.
Ông ta đưa một ngón tay lên môi làm dấu im lặng.
Linh Chi thét lên một tiếng kinh hoàng rồi ngã nhào ra sàn nhà. Chiếc gương đồng rạn nứt thành trăm mảnh.
Ở chân cầu Long Biên, Phi Vũ bỗng thấy vết sẹo hoa Bỉ Ngạn sau gáy nhói lên dữ dội. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, thấm vào cổ áo đen của anh.
Lần này, máu không chảy xuống đất, mà nó bay ngược lên không trung, kết lại thành hình một con nhện bé xíu nhưng mang sắc đen tuyền như bóng đêm. Con nhện bò vào bóng tối và biến mất.
Vũ khuỵu xuống, ôm lấy gáy. Anh hiểu rồi.
Lời nguyền chưa bao giờ hết. Nó chỉ vừa mới thực sự bắt đầu vào một cấp độ tàn khốc hơn. “Huyết ấn” của dòng họ Trần nay đã biến chất, nó đã tìm thấy “vật chứa” mới để nuôi dưỡng nỗi hận thù của quá khứ.
“Vũ! Chú có sao không?” Huy lo lắng đỡ lấy anh.
“Về thôi Huy…” Vũ hổn hển, mắt anh giờ đây ánh lên một tia nhìn sắc lạnh. “Chúng ta phải đột nhập vào Gold Tower. Ngay đêm mai.”
“Chú điên rồi sao? Chỗ đó là pháo đài của Vương Vĩnh Thái!”
“Không đi, tất cả chúng ta sẽ chết,” Vũ nắm chặt lấy vai Huy. “Người Gác Mộ đang đếm ngược thời gian. Cái chết của gã lang thang kia chỉ là lời cảnh cáo đầu tiên. Ngày trăng khuyết sắp tới, nếu Gold Tower thức tỉnh hoàn toàn bằng đôi mắt của Linh Chi và máu của anh em mình, thì Hà Nội này… sẽ trở thành một mồ chôn tập thể.”
Gió sông Hồng thốc lên mạnh mẽ, như tiếng than khóc của hàng ngàn linh hồn dưới đáy sông. Trên cao kia, đỉnh của Gold Tower chợt phát ra một tia sáng đỏ rực, giống như con mắt của quỷ dữ đang mở ra sau nghìn năm ngủ say.
Người đàn ông áo xám đứng ở một góc tối của cầu Long Biên, nhìn theo chiếc xe chở Vũ và Huy rời đi. Ông ta chậm rãi tháo chiếc mũ rộng vành, lộ ra cái đầu nhẵn thín với những hình xăm cổ quái.
Ông ta lầm bầm bằng một thứ ngôn ngữ không phải của con người:
“Ván cờ thứ chín mươi chín. Đứa con họ Trần, liệu ngươi có đủ gan để phá vỡ cái vòng lặp này, hay sẽ lại trở thành một cột móng khác cho sự tham vọng của nhân loại?”
Ông ta thả chiếc tách cà phê (mà đáng lẽ đã ở quán) xuống sông Hồng. Chiếc tách không chìm mà biến thành một cái đầu sọ trắng ở trên mặt nước một giây rồi tan biến.
Bình minh dần ló dạng, nhưng ánh mặt trời hôm nay dường như mang một màu đỏ ảm đạm lạ lùng. Chương mới của “Lời Nguyền Còng Họ” đã thực sự bắt đầu, với sự góp mặt của những nhân vật vượt xa khỏi tầm kiểm soát của kiến thức tâm linh thông thường.
Phi Vũ ngồi trong xe, mắt nhắm nghiền. Trong tiềm thức, anh thấy mình lại đứng trước chiếc quan tài mở nắp ở làng Cổ Nguyệt. Nhưng lần này, người nằm bên trong không phải là anh.
Đó là cha anh, người đang mỉm cười và chìa ra một bàn tay dính đầy tơ nhện đen.
*”Đi đi, Vũ. Tổ tiên đang đợi con… ở tầng cao nhất của địa ngục bằng bê tông.”*
Câu nói ấy ám ảnh tâm trí anh suốt chặng đường về, báo hiệu một cuộc đối đầu không chỉ giữa thiện và ác, mà còn là cuộc đấu tranh để định nghĩa lại sự tồn tại của một con người khi bị đặt vào giữa những sợi tơ định mệnh của một dòng họ bị nguyền rủa.
Is the curse truly over? (Lời nguyền thực sự đã hết?)
Câu trả lời nằm ở vết sẹo hoa Bỉ Ngạn đang không ngừng rỉ máu sau gáy Phi Vũ — một lời khẳng định tàn độc nhất của bóng tối.