Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 27: Cái chết của con chó đen

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:33:51 | Lượt xem: 1

Trần Phi Vũ thức dậy khi sương mù còn đặc quánh như sữa trên dòng Hắc Thủy. Cơn sốt từ đêm qua đã lùi xa, nhưng cảm giác râm ran sau gáy vẫn còn đó, hệt như hàng ngàn con kiến lửa đang không ngừng bò trườn dưới lớp da. Anh đưa tay chạm nhẹ vào vết bớt, tim bỗng thắt lại. Vết nhện đỏ thẫm ngày nào giờ đã chuyển sang một màu đen tím thẫm, lạnh lẽo và cứng ngắc như một miếng vảy sừng.

Những cái chân nhện không còn nằm im nữa. Chúng dài ra, sắc lẹm, bám sâu vào các huyệt đạo quanh cổ anh, dường như chỉ chờ đợi thời khắc chín muồi để đâm xuyên qua tủy sống.

— Phi Vũ, con dậy rồi à?

Tiếng bà lão chủ nhà — người mà Vũ vẫn gọi là bà Câm, dù thực tế bà có thể nói nhưng rất kiệm lời — vang lên từ phía chái bếp. Bà đang nhóm lửa, khói trắng cay xè phảng phất mùi gỗ mục và lá bưởi khô.

Phi Vũ bước xuống hiên nhà, đôi chân trần chạm vào mặt đất ẩm ướt khiến anh rùng mình. Làng Bình Yên đúng như cái tên của nó, tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Nhưng cái tĩnh lặng này không đem lại sự bình an, mà giống như một mặt hồ lặng sóng trước cơn bão lớn, che giấu những dòng xoáy ngầm tàn khốc bên dưới.

Tại góc sân, một con chó đen tuyền đang nằm phủ phục. Đó là con Mực, linh vật mà bà Câm đã nuôi dưỡng suốt mười mấy năm qua. Con chó này rất lạ, đôi mắt nó không có màu nâu hay xanh như những con chó bình thường, mà là một màu vàng hổ phách sáng rực, sâu thẳm như chứa đựng cả linh hồn con người.

Khi Phi Vũ bước tới, con Mực bỗng đứng bật dậy. Nó không sủa, cũng không vẫy đuôi. Nó nhìn chằm chằm vào gáy anh, lông sống lưng dựng đứng lên, hơi thở phát ra những tiếng hừ hừ trầm đục từ sâu trong cổ họng.

— Mực, nằm xuống! — Bà Câm khàn giọng quát.

Con chó miễn cưỡng hạ mình, nhưng đôi mắt vàng quạch vẫn không rời khỏi Phi Vũ. Trong một khoảnh khắc, anh có cảm giác con vật đang nhìn thấu qua lớp da thịt mình, nhìn thấy con quỷ nhện đen đang nằm phục chờ đợi để cướp đi sinh mạng anh vào đêm sinh nhật thứ 27.

— Đừng trách nó. — Bà Câm khép lại cánh cửa lò, ánh lửa bập bùng soi rõ những nếp nhăn sâu hoắm trên khuôn mặt như vỏ cây già. — Chó đen mắt vàng là giống có linh tính. Nó nhìn thấy cái “tội” đang bám trên lưng con.

Phi Vũ ngồi xuống bực cửa, giọng khàn đặc:

— Bà ơi, liệu ba ngày nữa… con có thực sự thoát được không?

Bà Câm không trả lời ngay. Bà nhìn ra phía sông Hắc Thủy, nơi hơi nước bốc lên mù mịt, rồi lại nhìn sang con Mực. Đột nhiên, bà thét lên một tiếng rùng rợn, một điệu cười nghe như tiếng kim loại cọ sát vào nhau:

— Lời nguyền họ Trần không phải thứ có thể “thoát”. Nó chỉ có thể “chuyển”. Muốn giữ một mạng người, phải có một mạng tương xứng trả lại cho mặt đất. Quy luật vay trả của dòng họ con đã quá hạn từ lâu rồi.

Phi Vũ rùng mình. Câu nói của bà lão gợi lại ký ức kinh hoàng về ngôi hầm mộ dưới dinh thự họ Trần, nơi những người cha, người chú của anh đã dùng máu của chính con cháu mình để mua chuộc bóng tối.

Cả ngày hôm đó, bầu không khí trong làng Bình Yên trở nên đặc quánh một cách kỳ lạ. Những con chim vốn thường líu lo trên những tán cây đại thụ bỗng nhiên biến mất tăm. Ngay cả tiếng dế, tiếng nhái bên bờ sông cũng bặt hẳn. Sự im lặng kéo dài đến mức khiến người ta cảm thấy lùng bùng lỗ tai.

Con Mực không ăn uống gì. Nó cứ lẩn quẩn quanh Phi Vũ, liên tục khịt mũi vào gót chân anh. Mỗi khi Phi Vũ đi đâu, nó đều chắn ngang đường như muốn ngăn cản anh tiến về phía sông Hắc Thủy.

Chiều muộn, mặt trời lặn xuống đỏ lòm như một giọt máu khổng lồ bị hòa tan vào đường chân trời. Khi ánh hoàng hôn cuối cùng vụt tắt, oán khí từ phía thượng nguồn dòng sông bắt đầu tràn về.

Phi Vũ đang ngồi trong gian nhà chính, đột nhiên anh nghe thấy tiếng hát ru ai oán từ dưới sàn nhà vọng lên.

“Gió đưa cây cải về trời,
Rau râm ở lại chịu lời đắng cay…”

Tiếng hát nhỏ dần, rồi biến thành tiếng cào cấu sột soạt. Sau gáy Vũ, con nhện đen đột ngột co rút mạnh, khiến anh thét lên một tiếng đau đớn và ngã khuỵu xuống đất. Máu đen từ vết bớt bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm cổ áo.

Trong cơn đau nửa tỉnh nửa mê, Vũ thấy bóng dáng của “Bà Chúa Không Mặt” hiện lên giữa sân nhà. Bà ta mặc bộ váy cưới rách nát, mái tóc đen dài rũ xuống tận gót chân, che lấp khuôn mặt phẳng lì đáng sợ. Bà ta không đi bằng chân, mà lướt đi như một dải lụa ma quái, hướng thẳng về phía buồng ngủ của Vũ.

Đúng lúc đó, một bóng đen to lớn lao vút ra từ góc sân.

Đó là con Mực.

Con chó đen sủa lên một tiếng xé toạc màn đêm. Tiếng sủa không phải của một con vật, mà vang vọng sức mạnh của một đạo thần chú trấn yểm. Nó lao vào cắn xé bóng ma của người phụ nữ, nhưng răng sắc của nó chỉ chạm vào hư vô.

— Mực! Quay lại! — Phi Vũ gào lên, tay bám chặt lấy khung cửa, cố gắng chống chọi với cơn đau hành hạ.

Con Mực không dừng lại. Nó chạy vòng tròn quanh “Bà Chúa Không Mặt”, mỗi bước chân nó chạm xuống đất đều để lại một dấu chân bằng máu đỏ rực. Bà Câm từ trong bếp bước ra, trên tay cầm một chiếc khánh đồng cũ kỹ. Bà liên tục gõ mạnh, tạo ra những âm thanh khô khốc.

— Dùng linh khuyển hóa giải sát khí! Mực, làm đi! — Giọng bà Câm gào lên trong gió.

Bà Chúa Không Mặt vươn đôi bàn tay gầy guộc, móng tay dài đen kịt tóm lấy cổ con chó. Một luồng khói đen kịt tỏa ra từ người thực thể tà ác đó, bao trùm lấy con vật tội nghiệp. Con Mực rên rỉ đau đớn, nhưng thay vì bỏ chạy, nó lại dồn hết sức lực cuối cùng, cắn chặt vào vạt áo cưới rách nát của bà ta.

Toàn bộ thân hình con chó đen bỗng nhiên bốc cháy. Không phải lửa đỏ thông thường, mà là một ngọn lửa màu xanh thẫm, lạnh lẽo vô cùng.

— Nó đang tự thiêu đốt linh hồn để xoa dịu oán khí! — Bà Câm ngã sụp xuống, đôi mắt đục ngầu ứa lệ.

Phi Vũ nhìn thấy tất cả trong sự bàng hoàng và bất lực. Con nhện sau gáy anh bắt đầu nới lỏng vòng vây, cơn đau dịu hẳn đi. Anh nhận ra, con vật kia đang thay anh trả nợ máu. Nó là “vật tế thần” đầu tiên mà lời nguyền này yêu cầu để trì hoãn sự thức tỉnh của Bà Chúa Không Mặt trước ngày đại tế.

Tiếng kêu của con Mực nhỏ dần, nhỏ dần, rồi biến mất hẳn vào trong cơn gió lốc. Khi khói đen tan đi, bóng ma Bà Chúa Không Mặt cũng biến mất. Giữa sân, con chó đen chỉ còn lại một cái xác gầy trơ xương, lông lá cháy sém, nhưng tư thế của nó vẫn là quỳ phủ phục về phía Phi Vũ, như một kẻ trung thành bảo vệ chủ nhân đến hơi thở cuối cùng.

Phi Vũ lảo đảo bước ra sân. Anh quỳ xuống bên cạnh xác con Mực. Điều kỳ lạ là, máu của nó chảy ra không hề mang mùi tanh của động vật, mà lại thơm mùi trầm hương thoang thoảng. Những dòng máu ấy chảy ngoằn ngoèo trên nền đất, kết thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh ngôi nhà nhỏ của bà Câm.

— Nó chết rồi… nó cứu con… — Vũ thầm thì, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.

Bà Câm lảo đảo bước tới, tay bà run rẩy vuốt ve cái đầu lạnh lẽo của con vật:

— Nó là giống chó có linh tính từ vùng núi phía Bắc. Cha con ngày xưa đã mang nó về đây, dặn ta phải nuôi dưỡng nó bằng nước suối sạch và cơm chay, chờ đến ngày hôm nay. Mực đã hoàn thành sứ mệnh của mình.

Vũ sững người:

— Cha con sao? Ông ấy đã sắp xếp chuyện này từ mười mấy năm trước?

Bà Câm gật đầu, lau nước mắt:

— Ông ấy biết lời nguyền này không thể kết thúc đơn giản. Để con có đủ sức khỏe để đi tới chặng cuối cùng, cần có những sinh mạng tình nguyện ngã xuống để làm lá chắn. Con Mực chính là người bảo vệ thầm lặng nhất. Máu của nó chứa đựng dương khí mạnh mẽ nhất, đã tạm thời trám vào lỗ hổng phong thủy trong cơ thể con.

Phi Vũ cúi đầu nhìn xác con vật. Vết bớt trên gáy anh không còn đập dữ dội nữa, nhưng anh cảm thấy một gánh nặng tâm hồn đè trĩu. Anh chưa từng nghĩ rằng, sự sống sót của mình lại được đánh đổi bằng nhiều đau thương đến thế. Từ cha anh, chú Đạt, đại úy Huy, cụ Mười, và bây giờ là một con chó nhỏ trung thành.

Cái chết của con chó đen không chỉ là một sự hy sinh. Nó là một thông điệp nghiệt ngã từ cõi âm: Cuộc chiến này sẽ không có chỗ cho sự yếu mềm. Lời nguyền đòi hỏi sự tuyệt diệt, và nó sẽ quét sạch bất cứ ai dám đứng chắn giữa nó và kẻ mang Huyết Ấn.

Đêm đó, Phi Vũ cùng bà Câm đào một hố sâu ngay dưới gốc cây đại thụ sau nhà để chôn cất con Mực. Khi lấp đất xong, một làn sương mù trắng xóa bất ngờ bao phủ lấy khu vườn.

Trong màn sương, Phi Vũ thấp thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc. Đó là một cô gái nhỏ nhắn, đeo chiếc kính râm quen thuộc — Trần Linh Chi. Nhưng cô trông không giống một người bằng xương bằng thịt. Thân hình cô mỏng manh như một dải sương mù, đôi mắt sau lớp kính râm rỉ máu.

— Anh Vũ… — Tiếng của Linh Chi vọng lại, thanh thản nhưng đầy ưu sầu.

— Linh Chi? Em vẫn còn sống sao? — Vũ lao tới nhưng tay anh chỉ chạm vào không khí lạnh ngắt.

— Em đang ở nơi dòng Hắc Thủy gặp Biển Lớn… Máu của linh khuyển chỉ giữ cho anh an toàn trong ba mươi sáu canh giờ. Sau thời gian đó, “Bà Chúa” sẽ tìm thấy anh ở bất cứ đâu. Anh phải về… phải về Từ đường làng Cổ Nguyệt. Chỉ có ở nơi bắt đầu, anh mới có thể thực sự kết thúc.

Bóng dáng Linh Chi nhạt dần rồi tan biến hoàn toàn.

Phi Vũ đứng lặng giữa đêm tối mênh mông. Cái chết của con chó đen đã thắp lên trong anh một ngọn lửa thù hận và quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh không còn sợ cái chết của chính mình, anh chỉ sợ rằng nếu anh không hoàn thành việc này, sự hy sinh của tất cả mọi người sẽ trở nên vô nghĩa.

Bà Câm đứng bên cạnh, lặng lẽ trao cho anh một bọc vải nhỏ. Mở ra, bên trong là một chiếc răng của con Mực vừa rụng lúc nó tắt thở, đã được bà mài thành một mảnh trang sức đeo cổ.

— Giữ lấy nó. Đây là chiếc “Răng Hộ Mệnh”. Khi gặp quỷ dữ bủa vây, hãy dùng nó rạch một đường vào tay, dương huyết của con phối hợp với linh tính của con Mực sẽ giúp con nhìn ra được sinh lộ giữa tử trận.

Phi Vũ siết chặt chiếc răng nhọn sắc trong lòng bàn tay. Anh quay đầu nhìn về hướng thượng nguồn dòng Hắc Thủy, nơi ngôi làng Cổ Nguyệt đang chìm trong màn sương tang tóc, chờ đợi người con cuối cùng của họ Trần về để định đoạt số phận.

Sương mù dần tản ra, để lộ vầng trăng khuyết treo ngược trên đỉnh đầu như một lưỡi liềm sắc lạnh. Thời gian đang cạn dần. Mỗi nhịp tim của anh bây giờ đều là tiếng đếm ngược của một bản án tử hình, nhưng cũng là nhịp đập của một cuộc phản công quyết liệt nhất đối với dòng máu tội lỗi đang chảy trong người.

Cái chết của con chó đen là hồi chuông khai cuộc cho trận đại tế kinh hoàng sắp tới. Phi Vũ biết, từ giây phút này, anh không còn đường lui.

Phía xa xa, tiếng sóng sông Hắc Thủy vỗ vào bờ đá, nghe như tiếng khóc của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm trong những bức tường gạch của dinh thự họ Trần, đang thôi thúc anh quay trở lại.

Phi Vũ quay vào nhà, dọn dẹp hành lý đơn giản. Trong đó có bản vẽ sơ đồ kiến trúc dinh thự mà anh đã nghiên cứu kỹ lưỡng, có chiếc gương đồng Minh Cảnh rạn nứt, và có cả những ký ức đau thương đã tôi luyện anh thành một con người khác.

— Đi đi con. — Bà Câm khẽ nói, bóng bà hòa tan vào trong bóng tối của gian bếp lạnh lẽo. — Làng Bình Yên này không thể giữ con được nữa rồi.

Phi Vũ gật đầu, bước ra khỏi cửa. Một làn gió lạnh thổi thốc vào mặt, nhưng kỳ lạ thay, sau gáy anh lại tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng. Anh biết, đó là linh hồn của con Mực vẫn đang dõi theo chủ nhân.

Bước chân của người trai trẻ dẫm lên thảm lá mục, hướng thẳng về phía bóng đêm sâu thẳm. Lời nguyền của dòng họ Trần đã kéo dài hơn một thế kỷ, qua máu và sự điên loạn. Nhưng hôm nay, có một người đã sẵn sàng dùng chính sự điên loạn đó để nghiền nát lời nguyền.

Phía sau anh, làng Bình Yên lại chìm vào sự tĩnh lặng u uất. Ngôi mộ mới dưới gốc cây đại thụ bỗng phát ra một ánh kim quang mờ ảo rồi lịm tắt. Một mạng đổi một mạng, một oán giải một nợ.

Cuộc hành trình về với tử địa, chính thức bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8