Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 28: Chỉ đỏ vây quanh phòng

Cập nhật lúc: 2026-05-31 16:34:37 | Lượt xem: 1

Tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ của dinh thự họ Trần nghe như tiếng nghiến răng trắc trở của một kẻ đang hấp hối. Đêm nay, sương mù bao phủ làng Cổ Nguyệt dày đến mức ánh trăng cũng không thể xuyên thấu, chỉ còn lại một màu xám xịt, lờ mờ và hôi hám mùi bùn đặc trưng của sông Hắc Thủy.

Trần Phi Vũ đứng giữa căn phòng rộng lớn ở tầng hai của từ đường. Sau những biến cố kinh hoàng và chuyến hành trình tìm kiếm chút hy vọng cuối cùng ở làng Bình Yên, anh lại trở về đây – nơi khởi đầu và cũng có lẽ là điểm kết thúc của mọi bi kịch. Vết bớt hình con nhện sau gáy anh lúc này như đang sống dậy; tám cái chân nhện đỏ rực như máu dường như đang cào cấu vào da thịt, mỗi nhịp tim đập đều mang theo cơn đau nhói buốt chạy thẳng lên đại não.

“Đừng gãi, càng gãi nó càng ăn sâu vào tủy.”

Giọng nói khàn đục như tiếng hai mảnh gỗ mục cọ xát vào nhau vang lên từ góc tối. Cụ Mười bước ra từ sau bức bình phong cũ kỹ. Dáng người cụ khom xuống, tay cầm một chiếc tráp gỗ đen bóng, mùi nhang tàn và thuốc nam nồng nặc vây quanh cụ như một tấm màng bảo vệ.

Phi Vũ buông tay khỏi gáy, mồ hôi lạnh vã ra trên trán: “Cụ Mười… làm sao cụ vẫn vào được đây? Cháu tưởng chú Khang đã phong tỏa toàn bộ từ đường?”

Cụ Mười không trả lời ngay. Cụ đặt chiếc tráp lên chiếc bàn bát tiên giữa phòng, đôi mắt già nua, một con nhắm nghiền còn một con đục ngầu, xoáy sâu vào gương mặt xanh xao của Phi Vũ. Cụ chậm rãi mở nắp tráp. Bên trong không phải là vàng bạc châu báu, mà là hàng chục cuộn chỉ đỏ tươi rực rỡ, những cây kim bạc dài sáng lạnh lẽo và một bát sáp trộn lẫn chu sa đặc quánh.

“Ngôi nhà này là một cái lồng chim, mà thằng Khang chỉ là kẻ coi lồng.” Cụ Mười vừa nói vừa lấy ra một cuộn chỉ đỏ, khéo léo móc vào một cây kim bạc. “Nhưng thứ đang muốn nuốt chửng con không phải là nó, mà là Bà Chúa. Đêm nay là đêm ‘Hắc Sát’, linh khí của bà ta đang ở độ sung mãn nhất. Nếu không che chắn, chỉ đến canh ba, linh hồn con sẽ bị bà ta rút ra khỏi đỉnh đầu như rút một sợi tơ.”

Phi Vũ cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh nhìn những sợi chỉ đỏ trong tay cụ Mười, cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ phát ra từ chúng. “Chỉ đỏ có thể ngăn được bà ta sao?”

Cụ Mười nhếch mép, để lộ hàm răng sạm đen: “Đây không phải là chỉ thường. Nó là chỉ tơ tằm rút từ kén của những con tằm nuôi bằng máu gà trống chí dương, lại được ngâm trong nước phép từ chùa cổ suốt bảy bảy bốn chín ngày. Mỗi một nút thắt con buộc lại sẽ là một đạo bùa trấn yểm. Chúng ta không giết được bà ta, nhưng ít nhất phải biến căn phòng này thành một vùng ‘tử địa’ đối với ma quỷ, để con có thời gian chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.”

Nói đoạn, cụ Mười chỉ tay về phía bốn góc phòng: “Vũ, giúp lão. Lấy bốn cây kim bạc này, ghim vào đúng vị trí của tứ tượng: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ. Nhớ kỹ, không được chệch dù chỉ một phân, nếu không trận pháp sẽ biến thành ‘Vạn Quỷ Triều Bái’, chính con sẽ là kẻ gọi quỷ vào nhà.”

Phi Vũ hít một hơi sâu, nén cơn đau sau gáy, cầm lấy những cây kim bạc. Chúng nặng một cách kỳ lạ. Anh bắt đầu di chuyển. Với kiến thức của một kiến trúc sư chuyên về các công trình cổ, anh dễ dàng xác định được các huyệt đạo của căn phòng. Nhưng khi anh chạm tay vào bức tường, một cảm giác nhầy nhụa như chạm vào da thịt người chết khiến anh rùng mình. Bức tường dường như đang thở.

“Ghim ngay!” Cụ Mười quát khẽ.

Phi Vũ cắn răng, dồn lực nhấn cây kim đầu tiên vào vị trí Thanh Long ở phía Đông. *Keng!* Một tiếng kêu thanh mảnh vang lên, nhưng lạ thay, thay vì tiếng kim chạm tường đá, anh lại nghe như có tiếng ai đó thét lên một cách đau đớn từ sâu dưới lòng đất.

Ngay lập tức, từ chỗ cây kim, một vệt máu đen rỉ ra.

“Đừng nhìn!” Cụ Mười cảnh báo, đôi tay cụ lúc này nhanh thoăn thoắt, sợi chỉ đỏ từ tay cụ bắt đầu tung ra, biến hóa như những con rắn nhỏ đang bò trườn trên trần nhà và sàn gỗ.

Phi Vũ tiếp tục với ba góc còn lại. Mỗi lần một cây kim được ghim xuống, căn phòng lại rung chuyển nhẹ. Những âm thanh kỳ quái bắt đầu xuất hiện: tiếng cào cấu trên mái ngói, tiếng thì thầm của hàng nghìn người từ trong các vách ngăn, và tiếng hát ru oán hận mà anh đã từng nghe thấy trong những cơn ác mộng.

Khi cây kim cuối cùng – Huyền Vũ – được cắm sâu vào sàn nhà ngay sát cửa ra vào, cụ Mười cũng hoàn thành việc đan lưới chỉ đỏ. Cả căn phòng giờ đây như một cái kén khổng lồ. Những sợi chỉ đỏ chăng ngang dọc, đan chéo vào nhau tạo thành những bát quái trận đồ tinh vi. Điều kỳ diệu là những sợi chỉ này không hề gây vướng víu cho người ở trong, chúng dường như tồn tại ở một không gian khác, chỉ hiển hiện rực rỡ khi oán khí tràn vào.

Cụ Mười quỳ xuống giữa căn phòng, lấy ra một con dao nhỏ, rạch nhẹ vào đầu ngón tay của mình rồi nhỏ máu vào bát chu sa. Cụ khuấy đều rồi ra hiệu cho Phi Vũ lại gần.

“Ngồi xuống.”

Phi Vũ làm theo. Cụ Mười dùng ngón tay thấm hỗn hợp chu sa và máu, bắt đầu vẽ những ký tự ngoằn ngoèo lên trán, hai bên thái dương và lòng bàn tay anh. Cảm giác nóng cháy lan tỏa như thể cụ đang dùng sắt nung dí vào da thịt anh.

“Con phải nhớ cho kỹ,” giọng cụ Mười trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng. “Đêm nay, dù có nghe thấy tiếng ai gọi, dù có thấy hình bóng của bất kỳ ai – kể cả cha con hay anh Minh – tuyệt đối không được bước ra khỏi lưới chỉ này. Bà Chúa Không Mặt không thể trực tiếp vào đây vì trận pháp này được lập bằng máu và chỉ dương, nhưng bà ta có thể đánh vào tâm ma của con. Chỉ cần một bước chân lọt ra ngoài, mạng con sẽ tuyệt tự tại chỗ.”

Phi Vũ nhìn quanh mình. Những sợi chỉ đỏ dưới ánh nến lờ mờ lúc ẩn lúc hiện. Anh nhìn xuống lòng bàn tay, những ký tự chu sa đang bắt đầu rỉ máu, thấm sâu vào huyết quản.

“Tại sao cụ lại giúp cháu đến mức này?” Phi Vũ khàn giọng hỏi. “Cụ đã nói cụ là hậu duệ của thầy pháp năm xưa giúp tổ tiên họ Trần cầu tài. Theo lý, cụ phải là người canh chừng món nợ này, sao cụ lại tìm cách phá nó?”

Cụ Mười dừng tay, ánh mắt đục ngầu chợt hiện lên một nỗi buồn sâu thẳm. Cụ nhìn lên những sợi chỉ đỏ như nhìn lại cả cuộc đời dài đằng đẵng của mình.

“Nợ máu phải trả bằng máu, đó là luật nhân quả.” Cụ thở dài, hơi thở mang theo mùi mục rữa. “Nhưng lão đã nhìn thấy sự giàu sang của họ Trần được xây dựng trên xác người, nhìn thấy những đứa trẻ vô tội phải chết thảm vì lòng tham của người già. Tổ tiên lão có tội, lão cũng có tội vì đã im lặng quá lâu. Lão không giúp con chỉ vì con là con của họ Trần, mà vì con là người duy nhất muốn kết thúc nó, thay vì tiếp nối nó. Nếu không phá bỏ cái vòng luân hồi bẩn thỉu này, linh hồn của tất cả những kẻ mang họ Trần, kể cả người chết và người sống, sẽ mãi mãi không được siêu thoát, bao gồm cả tổ tiên của lão.”

Đúng lúc đó, một tiếng động cực lớn vang lên từ phía cửa phòng. *Ầm!*

Cánh cửa gỗ nặng nề rung chuyển dữ dội như có một lực lượng vô hình đang đập mạnh từ bên ngoài. Những sợi chỉ đỏ bỗng nhiên rực sáng lên, phát ra những tia chớp nhỏ li ti khi chạm phải những luồng khí đen từ khe cửa tràn vào.

“Vũ! Định tâm!” Cụ Mười hét lên, đôi bàn tay cụ đan vào nhau kết ấn.

Phi Vũ nhắm mắt lại, nhưng anh vẫn cảm nhận được không gian xung quanh đang thay đổi. Mùi nồng nặc của chu sa dần bị thay thế bởi mùi nước sông hôi thối. Anh nghe thấy tiếng gọi của Linh Chi:

“Anh Vũ… cứu em… em đang ở dưới hầm mộ… Lạnh quá anh ơi…”

Giọng nói ấy chân thực đến mức trái tim anh thắt lại. Anh suýt chút nữa đã mở mắt, nhưng hình ảnh những sợi chỉ đỏ hiện lên trong trí nhớ khiến anh khựng lại. Đó không phải là Linh Chi. Linh Chi có thể nhìn thấy linh hồn, cô ấy đủ mạnh để bảo vệ mình. Kẻ bên ngoài kia chỉ đang dùng giọng nói của cô ấy để dẫn dụ anh.

Sau tiếng gọi của Linh Chi là giọng nói trầm thấp của người chú – Trần Vĩnh Khang:

“Vũ, mày tưởng mày trốn được sao? Mọi thứ đã được sắp đặt từ một trăm năm trước. Mày là món nợ cuối cùng. Bước ra đây, tao sẽ cho mày thấy vinh hoa mà cha mày đã từ bỏ.”

Tiếng đập cửa mỗi lúc một nhanh hơn, mạnh hơn. Những sợi chỉ đỏ bắt đầu căng ra, có những chỗ phát ra tiếng đứt gãy lách tách. Mỗi khi một sợi chỉ đứt, Phi Vũ lại cảm thấy một nhát dao đâm vào lồng ngực. Cụ Mười ngồi đó, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt nhăn nheo, đôi môi cụ mấp máy những lời chú ngữ cổ xưa mà anh không hiểu được.

Bỗng nhiên, mọi âm thanh đều biến mất. Sự tĩnh lặng đột ngột còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét lúc trước. Phi Vũ cảm thấy hơi lạnh len lỏi vào dưới chân. Anh hé mắt nhìn.

Một dải váy cưới trắng rách nát, vấy máu và bùn đất, đang luồn qua khe cửa, bò trườn trên mặt sàn như một con rắn. Những sợi chỉ đỏ rung lên bần bật, nhưng lạ lùng thay, tà áo ấy không hề bị đẩy lùi. Nó len lỏi qua các mắt lưới, tiến về phía anh.

“Đừng sợ,” giọng cụ Mười run rẩy nhưng đầy kiên quyết. “Nó không vào được bằng thân xác, đó chỉ là ảo ảnh oán niệm.”

Nhưng tà áo ấy không dừng lại. Từ sau cánh cửa, một hình bóng phụ nữ dần hiện ra. Cô ta mặc bộ váy cưới từ thời kỳ phong kiến cũ, đầu đội khăn voan đỏ che kín mặt. Khi cô ta tiến lên một bước, những sợi chỉ đỏ phía trước cháy bùng lên, mùi khét lẹt lấp đầy căn phòng.

Phi Vũ nín thở. Bà Chúa Không Mặt.

Cô ta không đi, mà trôi dạt trong không gian. Khi chỉ còn cách Phi Vũ đúng một sải tay, những sợi chỉ đỏ xung quanh anh đan lại thành một mạng lưới dày đặc, tỏa ra ánh sáng rực rỡ khiến hình bóng kia phải lùi lại.

Dưới tấm khăn voan đỏ, một âm thanh trầm đục phát ra, giống như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi:

“Tại sao… tất cả các ngươi… phải chết…”

Cánh tay gầy guộc, trắng bệch của cô ta giơ lên, những móng tay dài đen sì vươn ra, cố gắng chạm vào lưới chỉ đỏ. Mỗi khi chạm vào, tay cô ta lại bốc khói đen, nhưng dường như cô ta không cảm thấy đau đớn.

Cụ Mười đột nhiên phun một ngụm máu vào bát chu sa, rồi dùng đôi bàn tay nhuốm máu vỗ mạnh xuống sàn nhà.

“Thái Thượng Lão Quân, cấp cấp như luật lệnh! Phá!”

Một luồng ánh sáng đỏ rực nổ tung giữa căn phòng. Hình bóng Bà Chúa Không Mặt bị hất văng ngược trở lại, tan biến vào sau cánh cửa. Tiếng thét xé lòng vang vọng khắp dinh thự trước khi im bặt hoàn toàn.

Cụ Mười ngã gục xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Phi Vũ lao lại đỡ cụ, nhưng những sợi chỉ đỏ giờ đây đã trở nên nhợt nhạt, dần mất đi sắc đỏ tươi và chuyển sang màu xám tro.

“Trận… trận pháp bị hỏng rồi,” cụ Mười hổn hển, cố gắng nắm lấy tay Phi Vũ. “Lực lượng của bà ta… mạnh hơn lão tưởng. Cái hầm mộ dưới kia… bà ta đã tìm được lối thoát qua huyết mạch của thằng Khang.”

Phi Vũ lo lắng nhìn cụ: “Để cháu gọi người, hay để cháu đưa cụ đi…”

“Không kịp đâu!” Cụ Mười nắm chặt tay anh, đôi mắt nhìn vào anh với một sự tin tưởng cuối cùng. “Đêm nay bà ta không vào được lần thứ hai, nhưng ngày mai, khi trời sáng, dương khí của ngôi nhà này sẽ hoàn toàn bị hút cạn. Lúc đó, con sẽ là mục tiêu duy nhất. Vũ… con phải thực hiện đúng những gì lão đã chỉ dẫn. Bản vẽ ngôi nhà… chỗ hố sụt ở Cấm Uyển… đó chính là con mắt của trận pháp.”

Phi Vũ gật đầu, lòng nặng trĩu. Anh nhìn quanh căn phòng đầy những sợi chỉ đỏ giờ đã rũ rượi như những xác rắn khô.

“Con sẽ phá nó, cụ Mười. Con thề.”

Cụ Mười khẽ mỉm cười, một nụ cười kỳ lạ trên gương mặt khắc khổ. “Tốt… tốt lắm. Giờ thì ngồi thiền đi. Giữ lấy chút tàn hơi của trận pháp để qua đêm nay. Lão… lão cần nghỉ một lát.”

Phi Vũ ngồi xuống bên cạnh cụ. Anh cảm nhận được hơi ấm cuối cùng từ những ký tự chu sa trên lòng bàn tay mình đang nhạt dần. Bên ngoài, gió vẫn rít, sương mù vẫn dày, nhưng trong căn phòng bị vây quanh bởi hàng nghìn sợi chỉ đỏ này, có một sự tĩnh lặng chết chóc.

Anh nhắm mắt lại, nhưng trong tâm trí không còn là nỗi sợ, mà là sơ đồ kiến trúc phức tạp của dinh thự họ Trần. Anh đang lần theo từng sợi chỉ, từng cây kim, từng vị trí huyệt đạo mà cụ Mười đã chỉ. Mỗi một chi tiết đều là một quân cờ trong trận chiến sinh tử sắp tới.

Lời nguyền của dòng họ Trần đã bắt đầu bằng máu của một cô gái vô tội và sự im lặng hèn nhát của một dòng họ. Đêm nay, những sợi chỉ đỏ này không chỉ để bảo vệ anh, mà chúng là sợi dây liên kết giữa quá khứ lầm lỗi và một tương lai cần phải được giải thoát.

Gần về sáng, không khí bỗng trở nên cực lạnh. Phi Vũ lơ mơ trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Anh cảm thấy gáy mình không còn đau nữa, vết bớt nhện đỏ dường như đã lặn xuống dưới da, nhưng đó không phải là dấu hiệu tốt. Cụ Mười đã cảnh báo, khi nó không đau, có nghĩa là nó đã hòa làm một với tủy xương của anh.

Anh quay sang nhìn cụ Mười. Cụ vẫn ngồi tư thế đó, đầu hơi cúi xuống. Nhưng tim Phi Vũ chợt thắt lại. Anh không còn nghe thấy tiếng thở của cụ nữa. Những sợi chỉ đỏ quanh người cụ giờ đã chuyển hẳn sang màu trắng bệch, phủ lên người cụ như một tấm liệm.

Cụ Mười đã dùng tất cả sức tàn và sinh mệnh cuối cùng để gia cố trận pháp chỉ đỏ cho anh qua đêm nay.

Phi Vũ quỳ xuống, lạy cụ ba lạy trước khi mặt trời bắt đầu le lói những tia sáng yếu ớt xuyên qua lớp sương mù dày đặc. Anh biết, khi anh bước ra khỏi cánh cửa kia, cuộc chiến đơn độc của anh sẽ bắt đầu. Và những sợi chỉ đỏ này, dù đã tan nát, sẽ vẫn mãi là biểu tượng của sự hy sinh và niềm hy vọng mỏng manh mà anh mang theo.

Bước ra đến cửa, anh ngoảnh lại nhìn căn phòng lần cuối. Những sợi chỉ bỗng nhiên hóa thành cát bụi, tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại những cây kim bạc vẫn ghim sâu vào gỗ đá, chứng tích cho một đêm chiến đấu chống lại ác quỷ.

“Cháu sẽ không để máu của mọi người chảy vô ích đâu,” Phi Vũ thì thầm, rồi dứt khoát bước ra hành lang tối om.

Phía trước anh, bóng tối của dinh thự họ Trần đang cuộn lên như một con quái vật đang chờ đón con mồi cuối cùng của nó. Nhưng lần này, con mồi đã có vũ khí, và con mồi ấy đã sẵn sàng chết để tất cả được sống.

Chương 28 kết thúc trong tiếng chuông từ đường vang lên chậm chãi, báo hiệu một ngày mới tràn đầy máu và những bí mật sẽ được phơi bày ra ánh sáng. Lời nguyền đang chờ được giải mã, hoặc được kết thúc vĩnh viễn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8