Lời Nguyền Của Dòng HọChương 38: Giao kèo với bóng tối
Tiếng bước chân của ba người nện xuống những bậc thang đá rêu phong, vọng lại những âm thanh trầm đục như tiếng gõ vào quan tài gỗ mục. Càng đi sâu xuống lòng đất, cái lạnh không còn là cái lạnh của thời tiết hay sự ẩm thấp thông thường; đó là một loại khí lạnh thấu xương tủy, luồn lách qua từng lớp vải, bám chặt lấy da thịt như những bàn tay oan hồn đang cố kéo người sống xuống huyệt mộ.
Hầm mộ dưới từ đường họ Trần không chỉ đơn thuần là một gian phòng chứa quan tài. Nó là một mê cung của những huyễn tưởng và tội ác được che đậy qua hàng trăm năm. Cụ Mười đi đầu, bàn tay gầy guộc run rẩy cầm chiếc đèn dầu leo lét. Ánh sáng vàng vọt nhảy múa trên những bức tường gạch loang lổ, soi rọi những hình vẽ kỳ dị bằng máu khô: những con rết khổng lồ, những khuôn mặt người đang khóc than, và cả những ký tự Phạn cổ được viết ngược – dấu hiệu của sự trấn yểm tà độc.
Linh Chi run rẩy bám chặt lấy vạt áo của Phi Vũ. Đôi mắt âm dương của cô bé dưới lớp kính râm đang không ngừng nhỏ lệ – những giọt lệ máu. Cô bé nấc nghẹn:
“Anh Vũ… xung quanh chúng ta… họ nhiều lắm… Những người không có mặt, họ đang quỳ… Họ quỳ lạy về phía căn hầm phía trước.”
Phi Vũ cảm thấy vết bớt sau gáy mình như bị nung đỏ. Từng nhịp đập của tim anh tương ứng với sự co giãn của những xúc tu màu huyết dụ đang bò dần lên đỉnh đầu. Cảm giác đau đớn khiến anh phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Anh hiểu, anh đang tiến gần hơn tới nguồn cơn của tất cả.
Cuối hành lang dốc đứng, một cánh cửa đá nặng nề hiện ra, được điêu khắc hình một con nhện khổng lồ với tám con mắt là tám viên ngọc đen láy, lấp lánh sự chết chóc. Trên trán con nhện là ba chữ tổ: **Trần Phi Cao**.
“Tổ tiên của chúng ta đó sao?” Phi Vũ hỏi, giọng lạc đi giữa không gian tịch mịch.
Cụ Mười dừng lại, hơi thở dồn dập. Ông đặt chiếc đèn xuống đất, quỳ sụp trước cánh cửa đá, giọng khàn đặc:
“Tội lỗi… tội lỗi muôn đời. Phi Vũ, cháu có biết vì sao dòng họ này giàu sang rực rỡ suốt chín đời không? Không phải nhờ phúc đức, không phải nhờ trí tuệ. Mà là nhờ sự tàn nhẫn đến tận cùng của người đàn ông nằm sau cánh cửa này.”
Cụ Mười bắt đầu kể, giọng kể như đưa họ ngược dòng thời gian về hai trăm năm trước.
Năm đó, Trần Phi Cao vốn chỉ là một kẻ thư sinh nghèo khổ, đi thi mười năm không đỗ, vợ con chết vì đói khát và dịch bệnh. Trong cơn tuyệt vọng và hận đời, ông ta đã tìm đến vùng núi phía Bắc, diện kiến một đại tà sư người dân tộc chuyên luyện những bùa chú cấm kỵ nhất. Phi Cao muốn có sự giàu sang, muốn quyền lực, muốn tất cả những kẻ từng coi thường mình phải quỳ dưới chân mình.
Tà sư đã bảo với ông ta rằng: *“Muốn có vinh hoa vạn thế, phải dùng oán hận nghìn đời làm móng. Ngươi có dám không?”*
Phi Cao đồng ý. Ông ta trở về, quyến rũ và kết hôn với một thiếu nữ xinh đẹp nhất vùng lúc bấy giờ – cô Tuyết. Tuyết yêu ông ta bằng một tình yêu thuần khiết nhất, mà không hề biết rằng mình chỉ là một công cụ, một vật hiến tế được chuẩn bị kỹ lưỡng cho quỷ dữ.
“Đêm động phòng hoa chúc,” Cụ Mười run rẩy, “không phải là đêm giao duyên, mà là đêm máu. Trần Phi Cao đã tự tay lột da mặt của người vợ trẻ khi nàng còn đang tỉnh táo, rồi chôn sống nàng ngay tại cột móng chính của dinh thự này. Để oán khí không tan, ông ta còn dùng mười hai chiếc đinh đồng yểm vào mười hai đại huyệt trên cơ thể nàng, bắt linh hồn nàng phải trở thành ‘Thần giữ của’ đời đời kiếp kiếp cho họ Trần.”
Phi Vũ rùng mình. Hình ảnh “Bà Chúa Không Mặt” trong bộ váy cưới rách nát hiện về trong tâm trí anh. Sự căm hận của bà không phải là một cơn điên cuồng vô lối, mà là nỗi đau thấu trời xanh của một người phụ nữ bị kẻ mình yêu nhất phản bội và hành hạ đến chết.
Nhưng cái giá của sự giàu sang chưa dừng lại ở đó.
Trần Phi Cao đã thực hiện một nghi thức gọi là **“Giao kèo bóng tối – Vạn Quỷ Triều Bái”**. Theo đó, quỷ dữ sẽ ban cho họ Trần sự phú quý rực rỡ, nhưng đổi lại, mỗi thế hệ trong dòng họ sẽ có một người nam giới không thể sống quá tuổi 27. Người này sẽ là vật trả nợ, linh hồn sẽ bị quỷ dữ thu hồi để gia cố thêm quyền năng cho kho tài lộc.
“Và cháu…” Phi Vũ nói, từng chữ như tiếng chuông sầu, “Cháu chính là cái giá cho sự giàu có của chú Khang, của bác cả, của tất cả những kẻ đang ăn sung mặc sướng ngoài kia?”
Cụ Mười gật đầu trong đau đớn:
“Đúng. Nhưng lần này khác. Trần Phi Cao trước khi chết đã nhìn thấy ngày này. Ông ta biết lời nguyền sẽ ngày càng mạnh lên theo thời gian. Nên ông ta đã để lại một ‘huyết thệ’. Đứa con của đời thứ chín – tức là cháu – mang dấu ấn của nhện đỏ, không chỉ là vật hiến tế. Cháu còn là kẻ được chọn để ‘tái ký’ hoặc ‘chấm dứt’ giao kèo này.”
Phi Vũ đẩy mạnh cánh cửa đá. Sức mạnh từ vết bớt như cộng hưởng với cơ quan của cánh cửa. Nó từ từ mở ra, phát ra âm thanh ken két nhức óc.
Bên trong là một đại sảnh rộng lớn, được chiếu sáng bởi hàng trăm ngọn nến đen cháy bằng mỡ người, tỏa ra mùi nồng hắc kinh tởm. Ở trung tâm sảnh, một bục đá cao ngất ngưỡng. Trên đó đặt một chiếc quan tài bằng đá cẩm thạch đen tuyền, xung quanh bao bọc bởi vô số tơ nhện bằng chỉ đỏ.
Nhưng điều khiến Phi Vũ kinh hoàng nhất không phải là cái quan tài. Mà là hàng ngàn những bình gốm nhỏ được xếp ngay ngắn trên các kệ xung quanh căn phòng.
“Đó là gì?” Linh Chi thì thầm, cô bỏ kính râm ra, đôi mắt trắng dã nhìn trân trân vào những cái bình.
“Vong nhi… và linh hồn của những người hầu kẻ hạ từng mất tích ở đây qua các thế hệ,” Cụ Mười giải thích. “Để giữ cho lời nguyền không phát tác sớm hơn, các trưởng tộc họ Trần đã liên tục thực hiện những vụ hiến tế nhỏ. Họ lừa gạt, bắt cóc và giết hại những người vô tội để xoa dịu Bà Chúa Không Mặt.”
Lúc này, một luồng oán khí từ chiếc quan tài bùng phát. Một cái bóng mờ ảo từ từ ngồi dậy. Đó là một người đàn ông mặc y phục quan viên triều phong kiến, nhưng gương mặt lại hệt như Phi Vũ, chỉ là già dặn và tàn ác hơn bội phần.
Trần Phi Cao.
Cái bóng của tổ tiên không nói bằng lời, mà âm thanh phát ra trực tiếp trong não bộ của Phi Vũ:
*“Hậu duệ của ta… Cuối cùng ngươi cũng đến. Ngươi có thấy những gì ta đã gầy dựng không? Một đế chế tồn tại suốt hai thế kỷ. Tất cả đều là nhờ vào sự can đảm mà kẻ khác gọi là độc ác.”*
Phi Vũ bước tới, ánh mắt anh tóe lửa:
“Can đảm? Ông gọi việc lột da mặt người vợ yêu thương mình là can đảm sao? Ông gọi việc dìm con cháu mình vào cái chết trẻ là anh minh sao? Ông chỉ là một con quỷ mang lớp da người!”
Hồn ma Trần Phi Cao cười lên lồng lộng, âm thanh như tiếng thủy tinh bị nghiền nát:
*“Quỷ dữ hay thánh nhân đều giống nhau khi đối diện với cái đói và sự khinh miệt. Ngươi hãy nhìn vết bớt trên gáy mình đi. Nó không chỉ là dấu hiệu của lời nguyền. Nó chính là ‘Hợp đồng’. Nếu ngươi ký tiếp vào đây, dòng họ Trần sẽ còn giàu sang thêm mười đời nữa. Ngươi sẽ có quyền lực tuyệt đối, mạng sống của kẻ khác sẽ nằm trong bàn tay ngươi. Còn nếu ngươi từ chối… tất cả mọi người mang dòng máu họ Trần sẽ chết ngay lập tức trong đêm nay. Bao gồm cả con bé Linh Chi kia, bao gồm cả cha mẹ cháu, những kẻ đang hưởng thụ đồng tiền từ căn hầm này mà không hề hay biết.”*
Phi Vũ lặng người. Một áp lực vô hình đè nặng lên vai anh. Cái chết của chính mình anh không sợ, nhưng nếu hành động của anh dẫn đến sự tuyệt diệt của cả gia tộc, bao gồm cả những người vô tội?
“Anh Vũ, đừng nghe ông ta!” Linh Chi thét lên, tiếng kêu vang vọng trong căn hầm đá. “Bà ấy… bà ấy không muốn giết chúng ta. Bà ấy chỉ muốn giải thoát!”
Dứt lời, từ bóng tối của căn hầm, Bà Chúa Không Mặt hiện hình. Lần này, bà không gầm rú, không tấn công. Bà đứng giữa Phi Vũ và linh hồn Trần Phi Cao. Chiếc váy cưới rách nát bay lơ phơ dù trong hầm không hề có gió. Bà chỉ tay vào vết bớt trên gáy Phi Vũ, rồi chỉ về phía chiếc quan tài đá.
Phi Vũ hiểu ra. Trong lòng bàn tay của Bà Chúa đang cầm một thứ gì đó lấp lánh – đó là một mảnh linh hồn của Tuyết, thứ cuối cùng còn sót lại từ vụ lột da năm xưa. Bà không chỉ là một ác quỷ đòi mạng, bà còn là người nắm giữ bí mật về cách thức chấm dứt mọi chuyện.
*“Muốn kết thúc, phải có máu của kẻ mang ấn ký và máu của kẻ khởi xướng,”* Cụ Mười đột nhiên nói giọng của một người khác, mắt cụ trợn ngược. Đó là dấu hiệu linh hồn của đại tà sư năm xưa đang mượn xác cụ để nói những lời cuối cùng.
Phi Vũ nhìn chiếc kim bạc trong túi áo – thứ anh luôn mang theo từ sau lời dặn của Linh Chi. Anh hiểu mình phải làm gì. Giao kèo này bắt đầu bằng một sự phản bội trong tình yêu, thì nó phải kết thúc bằng một sự hy sinh vì sự thật.
“Ta không cần sự giàu sang nhơ nhuốc này,” Phi Vũ gầm lên. “Ta không phải là ngươi, Trần Phi Cao!”
Anh cầm chiếc kim bạc, không đâm vào đối phương, mà đâm thẳng vào chính giữa vết bớt hình con nhện sau gáy mình. Máu đỏ tươi trào ra, nhưng khi chạm đất, nó biến thành một màu đen kịt bốc khói. Phi Vũ gục xuống vì đau đớn, nhưng bàn tay anh vẫn cố sức vươn tới, bám vào thành quan tài đá, dùng máu của chính mình bôi lên những dòng tơ chỉ đỏ trấn yểm.
Căn hầm rung chuyển dữ dội. Những bình gốm chứa linh hồn bắt đầu vỡ vụn, giải phóng hàng ngàn đốm sáng trắng nhợt nhạt. Tiếng hét kinh hoàng của linh hồn Trần Phi Cao vang lên khi hắn bắt đầu bị chính oán khí của vợ mình quấn lấy.
*“Ngươi dám… ngươi dám phá hủy tất cả những gì ta đã để lại? Ngươi sẽ tan biến cùng chúng ta!”*
Bà Chúa Không Mặt từ từ tiến lại gần Phi Vũ. Lần này, anh không còn thấy sợ hãi nữa. Anh nhìn thấy qua lớp sương mù của cái chết, một cô gái trẻ xinh đẹp với đôi mắt buồn vô tận. Cô mỉm cười – một nụ cười không còn khuôn mặt, nhưng anh vẫn cảm nhận được sự ấm áp kỳ lạ.
Bà Chúa dang tay ôm lấy cái bóng của Trần Phi Cao, lôi hắn xuống đáy quan tài đá. Phi Vũ dồn chút sức lực cuối cùng, đẩy nắp quan tài bằng đá nặng cả nghìn cân lại.
“Đi đi!” Phi Vũ hét lớn với Linh Chi và Cụ Mười khi căn hầm bắt đầu sụp đổ. Những tảng đá khổng lồ rơi xuống, bụi mù mịt.
Nhưng giữa lúc sinh tử đó, một bàn tay khác đột ngột nắm lấy áo anh lôi mạnh ra ngoài. Là chú Khang. Nhưng gương mặt chú không còn vẻ đắc thắng thường thấy, mà tràn đầy nỗi kinh hoàng tột độ. Chú ta không cứu Vũ, mà đang cố giật lấy cái hộp nhỏ rơi ra từ quan tài.
“Nó là của tao! Sự giàu có của họ Trần là của tao!” Lão Khang gào lên điên dại.
Một tảng đá lớn từ trần nhà rơi xuống, nghiền nát cái hộp và cả cánh tay của lão. Tiếng xương gãy giòn tan bị lấp đi bởi tiếng sụp đổ của toàn bộ dinh thự.
Trong bóng tối và bụi bặm, Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Vết bớt sau gáy anh đột nhiên nguội lạnh, không còn cảm giác đau đớn hay nhịp đập của quỷ dữ. Anh nhìn thấy linh hồn của Tuyết và Trần Phi Cao biến thành hai luồng khí một trắng một đen, xoáy vào nhau rồi biến mất dưới lòng đất sâu.
Giao kèo đã bị hủy bỏ. Cái giá là tất cả sự phú quý, sự lộng lẫy và cả danh tiếng của họ Trần sẽ biến mất cùng đống đổ nát này.
Khi ánh trăng của đêm sinh nhật thứ 27 xuyên qua những đám mây u ám chiếu xuống khu vườn tan hoang, Phi Vũ thấy mình nằm trên thảm cỏ, cạnh đó là Linh Chi và Cụ Mười. Toàn bộ dinh thự họ Trần ở làng Cổ Nguyệt đã trở thành một đống gạch vụn khổng lồ, bị bao phủ bởi một làn sương đen mờ ảo đang dần tan biến.
Phi Vũ đưa tay sờ lên sau gáy. Da dẻ trơn láng. Vết bớt hình nhện đỏ – lời nguyền định mệnh bám theo chín thế hệ – đã hoàn toàn biến mất.
Cụ Mười nhìn lên trời cao, thở dài một tiếng:
“Cuối cùng thì trời cũng đã sáng ở làng Cổ Nguyệt rồi.”
Nhưng trong bóng tối nơi đống đổ nát, Phi Vũ dường như vẫn thấy một chiếc nhện nhỏ màu đỏ đang lặng lẽ bò đi vào rừng sâu. Liệu con quỷ thực sự đã chết, hay nó chỉ đang tìm một dòng họ khác để chờ đợi những kẻ đầy tham vọng tiếp theo?
Cái giá của sự thật luôn đắt, nhưng ít nhất lúc này, Phi Vũ biết mình đã là một con người thực sự, tự do khỏi bóng ma của quá khứ. Tuy nhiên, anh cũng nhận ra một điều đáng sợ hơn cả quỷ dữ: đó chính là lòng tham của con người, thứ đã khởi đầu tất cả và có thể khởi đầu nó một lần nữa, bất cứ khi nào có cơ hội.
Chương truyện kết thúc với hình ảnh Phi Vũ dẫn Linh Chi bước đi khỏi làng Cổ Nguyệt, không một xu dính túi nhưng tâm hồn đã nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Sau lưng họ, quá khứ đẫm máu của dòng họ Trần đã vĩnh viễn vùi sâu dưới ba thước đất. Nhưng vết sẹo trong tim mỗi người, chắc chắn sẽ còn mãi mãi.