Lời Nguyền Của Dòng HọChương 66: Sự thật về dòng máu họ Trần
**CHƯƠNG 66: SỰ THẬT VỀ DÒNG MÁU HỌ TRẦN**
Bóng tối trong gian nhà cổ của Cụ Mười không phải là thứ bóng tối vô tri. Nó quánh đặc, mang theo mùi của gỗ mục, mùi nến sáp cháy dở và một mùi tanh tao lẩn khuất – thứ mùi mà bây giờ, với khứu giác đã bị quỷ hóa, Phi Vũ có thể phân tách rạch ròi: đó là mùi của máu khô lâu ngày bám trên những thớ thịt người đã thối rữa.
Chân nhện thứ sáu sau gáy Vũ không còn đau nhức âm ỉ như lúc trước. Thay vào đó, nó bắt đầu tiết ra một thứ dịch lỏng lạnh lẽo, thẩm thấu vào tủy sống anh. Mỗi nhịp đập của tim Vũ giờ đây đều kèm theo một tiếng vang vọng nhỏ, như thể có một sinh vật khác đang gõ nhịp bên trong lồng ngực anh.
“Dậy được thì ra đây.”
Tiếng của Cụ Mười vang lên từ phía sau tấm bình phong cũ kỹ vẽ hình “Bách quỷ triều bái”. Giọng cụ khàn đặc, khô khốc như tiếng hai mảnh gỗ mục cọ vào nhau.
Phi Vũ gượng dậy. Linh Chi định đỡ lấy anh, nhưng anh khẽ lắc đầu. Anh cảm thấy trọng tâm cơ thể mình đã thay đổi. Những bước chân của anh giờ đây nhẹ bẫng, gần như không phát ra tiếng động, đôi mắt nhìn thấu được từng kẽ hở của sương mù đang len lỏi qua khe cửa. Khi anh bước ra gian ngoài, Cụ Mười đang ngồi bất động trước một chiếc mâm đồng lớn. Trên mâm không phải là lễ vật, mà là một nắm gạo nếp trộn lẫn với những mảnh xương trắng vụn và một bát máu đen kịt.
“Cụ đã nói, chân thứ sáu là ranh giới giữa người và ngã quỷ,” Cụ Mười không ngẩng đầu lên, con mắt duy nhất của cụ nhìn chằm chằm vào bát máu đen. “Cậu cảm thấy thế nào? Có thấy tổ tiên mình đang thì thầm trong tai không?”
Phi Vũ ngồi xuống đối diện, giọng anh lạnh lẽo lạ thường: “Cháu chỉ thấy một sự căm hận không đáy. Cụ Mười, cụ nói bà ta chỉ đang thử sức cháu… nhưng cháu lại thấy bà ta đang cười. Bà ta cười vì biết cháu đang trở thành thứ mà bà ta muốn.”
Cụ Mười khẽ nhếch mép, để lộ hàm răng vàng xỉn. Cụ cầm một vốc gạo trộn xương tung vào bát máu. Một luồng khói xanh lét bốc lên, mang theo tiếng rít rùng rợn.
“Mọi người đều nghĩ dòng họ Trần Phi bị nguyền rủa là do oan khiên của Bà Chúa Không Mặt. Đúng, nhưng chỉ đúng một nửa,” Cụ Mười chậm rãi nói, đôi mắt cụ chợt ánh lên một vẻ ghê tởm. “Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao một cô gái bị oán hận như thế lại có thể ban cho dòng họ Trần sự vinh hoa phú quý suốt mấy trăm năm? Một con quỷ đi đòi nợ, tại sao lại trả công cho kẻ thù bằng vàng bạc?”
Phi Vũ khựng lại. Câu hỏi của Cụ Mười như một mũi khoan xoáy thẳng vào tâm trí anh. Đúng vậy. Trong những ghi chép cũ và lời kể của chú Khang, dòng họ Trần luôn phất lên rực rỡ sau mỗi cái chết của con cháu. Vinh quang xây trên xác thịt.
“Ý cụ là…”
“Lời nguyền này không phải là một sự trừng phạt đơn phương,” Cụ Mười cắt lời anh. “Nó là một bản giao kèo đôi bên cùng có lợi. Tổ tiên cậu, Trần Phi Tín, không phải là một nạn nhân vô tình làm sai. Lão ta là một tà sư cao tay. Lão cần một ‘Cột Linh Hồn’ để trấn giữ địa mạch của làng Cổ Nguyệt, biến mảnh đất tuyệt địa này thành một cái túi chứa tiền. Bà Chúa Không Mặt khi ấy chỉ là một quân cờ bị lão chọn để hiến tế. Lão đã dùng một bí thuật để xích linh hồn bà ta lại, biến bà ta thành kẻ giữ cửa cho kho báu họ Trần.”
Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình sôi lên. Một sự thật kinh tởm bắt đầu lộ diện.
Cụ Mười lấy ra một quyển sổ rách nát, bìa làm bằng da thuộc nhám và cũ đến mức đáng sợ. Cụ lật đến một trang có hình vẽ sơ đồ mạch máu của một con người, nhưng nó lại được kết nối với các điểm phong thủy của một ngôi nhà.
“Nhìn cho kỹ đi Vũ. Không phải ai trong dòng họ Trần cũng là nạn nhân. Qua mỗi thế hệ, luôn có một kẻ đứng ra làm ‘Người cầm lái’. Kẻ đó sẽ chủ động nuôi dưỡng lời nguyền, hy sinh đứa cháu khỏe mạnh nhất, tinh anh nhất để đổi lấy hai mươi năm quyền lực tuyệt đối. Chú Khang của cậu… lão ta không phải là kẻ điên cuồng vì lời nguyền, lão ta chính là ‘Người cầm lái’ hiện tại.”
“Vậy là…” Phi Vũ run rẩy, “Cái chết của anh Minh… và cả cha cháu… họ không phải chết vì lời nguyền?”
Cụ Mười im lặng một lúc, con mắt trái mờ đục nheo lại: “Bố cậu là người duy nhất muốn phá vỡ vòng lặp đó. Nhưng cậu có biết cái giá để dừng một cỗ máy đang chạy là gì không? Là phải tự nhảy vào bánh răng. Bố cậu không chết vì lời nguyền, ông ấy chết vì bị chính những người chú, người anh em của mình ép phải tự sát để tế vào mạch đất đang cạn kiệt.”
Phi Vũ cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Những ký ức mơ hồ về đêm cha anh qua đời hiện về. Tiếng khóc thầm trong căn hầm biệt thự, mùi hương khói quẩn quanh và bóng dáng của những người đàn ông mặc âu phục đen đứng nghiêm trang trước bàn thờ. Khi đó anh còn quá nhỏ để hiểu rằng, đó không phải là đám tang, đó là một buổi lễ bàn giao nợ máu.
“Họ không phải là nạn nhân,” Vũ rít qua kẽ răng, bàn tay anh bấu chặt vào cạnh mâm đồng đến mức những ngón tay hằn lên sắc trắng bệch. “Họ là đồng phạm.”
“Đúng,” Cụ Mười thở dài, mùi thuốc nam vảng vất trong hơi thở của cụ. “Cả làng Cổ Nguyệt này nữa. Cậu nghĩ tại sao họ lại im lặng suốt bao nhiêu năm qua? Sự giàu có của nhà họ Trần nhỏ xuống như những giọt nước, nuôi sống cả cái vùng quê hẻo lánh này. Họ biết trong cái biệt thự kia có quỷ, họ biết cứ vài năm lại có một đứa trẻ nhà họ Trần biến mất hoặc phát điên, nhưng họ nhắm mắt lại. Vì cơm áo, vì những con đường nhựa, vì những ngôi trường khang trang mà nhà họ Trần tài trợ.”
Bên ngoài, tiếng gió rít qua những tán tre già nghe như tiếng cười nhạo báng. Phi Vũ thấy lạnh, cái lạnh thấu xương tủy mà dù có mặc bao nhiêu lớp áo cũng không thể xua tan. Anh nhận ra mình không chỉ đang chống lại một con ma, mà đang chống lại cả một hệ thống tội ác đã thâm căn cố đế trong máu mủ và cả trong lòng người.
“Tại sao cụ lại nói điều này với cháu bây giờ?” Phi Vũ hỏi, đôi mắt anh lúc này đã chuyển sang một màu đỏ rực như hổ phách, dấu hiệu của sự quỷ hóa đang tiến triển mạnh.
Cụ Mười nhìn thẳng vào mắt anh, không chút sợ hãi: “Vì cậu khác bọn họ. Vết bớt hình nhện này… nó không chỉ mọc chân do lời nguyền. Nó mọc chân là vì nó đang cảm ứng được ‘Huyết ấn’ của một kẻ đang ở rất gần đây. Vũ, có kẻ trong họ Trần đã quyết định kết thúc cuộc chơi sớm hơn dự kiến. Hắn không muốn đợi đến khi cậu 27 tuổi. Hắn muốn dùng cậu để ‘thăng hoa’ lời nguyền lên một tầng cao mới: Luyện quỷ nhập tràng.”
Đột nhiên, từ phía ngoài hiên nhà, một tiếng lạch cạch vang lên.
Linh Chi đang đứng ở bậc cửa, gương mặt cô xanh xám, đôi mắt âm dương giấu sau lớp kính râm khẽ rung động.
“Anh Vũ… có thứ gì đó đang đến,” Chi thì thầm, giọng run bắn. “Không phải là bà ta. Là người… rất nhiều người.”
Phi Vũ đứng phắt dậy. Các giác quan của anh lập tức tỏa ra như một mạng lưới tơ nhện. Anh nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, tiếng va chạm của kim loại, và quan trọng nhất là mùi của những kẻ mang cùng dòng máu với anh. Một thứ mùi đặc trưng của sự mục ruỗng ẩn dưới vẻ hào nhoáng.
Họ đến để thu hoạch “vật tế”.
“Cụ Mười, cụ dẫn Linh Chi trốn đi,” Phi Vũ nói, giọng anh trầm xuống, mang theo một thứ uy lực không thể cưỡng lại.
“Cậu định làm gì?”
Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình. Giữa các kẽ ngón tay, những sợi tơ đỏ thẫm li ti bắt đầu xuất hiện. Chúng không phải là tơ, mà là máu cô đặc lại, sắc lẹm như những lưỡi dao.
“Họ nói cháu là một phần của dòng máu họ Trần. Vậy thì cháu sẽ dùng chính thứ máu này để thanh trừng tất cả. Nếu sự giàu sang này được xây trên xương cốt của kẻ vô tội, cháu sẽ là kẻ đập tan ngôi nhà đó đầu tiên.”
Anh bước ra sân. Ánh trăng làng Cổ Nguyệt hôm nay xám xịt như tro tàn. Trước cổng nhà Cụ Mười, hàng chục bóng người đang đứng lặng lẽ. Họ mặc đồ đen, tay cầm những cây nhang dài đang tỏa khói nghi ngút. Dẫn đầu đám người đó không ai khác chính là Trần Vĩnh Khang.
Ông ta vẫn vậy, đạo mạo với bộ suit cắt may tỉ mỉ, nhưng khuôn mặt ông ta dưới ánh trăng lại nhợt nhạt và vô hồn như một chiếc mặt nạ giấy. Đôi mắt ông ta nhìn Vũ không phải nhìn một đứa cháu, mà nhìn một món bảo khí vừa được tôi luyện thành công.
“Vũ à,” ông Khang lên tiếng, giọng nói trầm bổng một cách giả tạo. “Cháu đã vất vả rồi. Đã đến lúc đưa con nhện của cháu trở về vị trí thực sự của nó. Từ đường đang mở cửa, tổ tiên đang đợi.”
Phi Vũ cười khẩy, tiếng cười của anh vang lên giữa đêm vắng khiến những kẻ đứng sau ông Khang phải rùng mình lùi lại.
“Chú Khang, chú vẫn giữ thói quen gọi đồ cúng tế bằng hai chữ ‘đến lúc’ nhỉ? Cha cháu, anh Minh… chú cũng đã nói như vậy đúng không?”
Gương mặt ông Khang không chút biến đổi: “Gia tộc là một cái cây vĩ đại, đôi khi phải tỉa bỏ vài cành để cả cái cây được sống. Cháu là cành vàng lá ngọc nhất, cháu nên thấy tự hào khi được hóa thân vào mạch đất.”
“Tôi không tự hào,” Vũ bước tới một bước, chân nhện thứ sáu sau gáy đột nhiên duỗi thẳng ra, đẩy rách lớp áo sơ mi, vươn cao qua vai anh như một chiếc móc bằng xương đẫm máu. “Tôi chỉ thấy ghê tởm.”
Đám gia nhân họ Trần đồng loạt lùi lại, tiếng xì xào kinh hãi nổi lên: “Huyết Nhện! Nó biến thành Huyết Nhện thật rồi!”
Ông Khang nheo mắt lại, đôi bàn tay gầy guộc chắp sau lưng khẽ siết chặt một vật gì đó. “Dùng bùa trấn áp!”
Theo lệnh của ông Khang, bốn gã thanh niên to khỏe bước ra, trên tay họ là những dải vải lụa màu vàng ròng, thêu chằng chịt những ký tự đỏ rực. Đây không phải bùa trừ tà thông thường, mà là “Huyết Phược Thủ” – loại bùa chuyên dùng để bắt giữ linh hồn của người cùng huyết thống.
Họ tung bốn dải lụa ra. Chúng bay lơ lửng trong không trung, xoay tròn tạo thành một trận pháp giam giữ, ánh sáng đỏ quái dị từ những đạo bùa khiến không gian xung quanh Phi Vũ co rút lại. Anh cảm thấy một áp lực khổng lồ đè lên vai, máu trong người như muốn vỡ tung ra khỏi huyết quản.
“Vũ! Đừng để họ chạm vào nhãn tự của bùa!” Linh Chi hét lên từ trong nhà.
Phi Vũ gầm lên một tiếng không giống tiếng người. Chân nhện thứ sáu sau gáy anh đột nhiên dài ra một cách phi thường, nó đâm xuyên qua dải lụa vàng như đâm vào một mảnh giấy mục.
Anh không chạy trốn. Anh lao thẳng vào giữa bốn kẻ kia.
Một cảnh tượng hãi hùng diễn ra dưới ánh trăng mờ. Với tốc độ mà mắt thường không thể theo kịp, Phi Vũ quét ngang cánh tay. Những sợi tơ máu đỏ thẫm li ti bắn ra từ đầu ngón tay anh, cắt đứt hoàn toàn bốn dải lụa thần thánh và khứa nhẹ vào cổ bốn gã gia nhân.
Họ chưa chết, nhưng họ ngã xuống ngay lập tức, toàn thân tê liệt như thể bị trúng một loại kịch độc nọc nhện mạnh nhất thế giới.
Ông Khang run lên, không phải vì sợ, mà vì phấn khích. “Tốt… quá tốt! Sức mạnh này… Bà Chúa Không Mặt thực sự đã chọn cháu làm vật chứa hoàn hảo. Chú đã không nhầm!”
“Ông không còn tư cách nhắc đến cha tôi và bà ta nữa,” Vũ bước đến gần ông Khang, chân nhện đẫm máu của anh đang rỏ từng giọt xuống đất, đốt cháy cỏ khô nơi nó chạm vào.
Nhưng khi Vũ chỉ còn cách ông Khang ba bước chân, một bóng đen to lớn đột ngột từ trên mái nhà lao xuống, chắn giữa hai người. Đó là một gã đàn ông lực lưỡng, mặt quấn đầy băng gạc, nhưng mùi tỏa ra từ gã là mùi của xác chết nồng nặc.
Cụ Mười ở trong nhà kinh hoàng thét lên: “Vũ! Cẩn thận! Đó là Luyện Xác! Ông ta đã luyện chính anh họ cậu thành quỷ hầu!”
Phi Vũ đứng sững lại. Anh nhìn cái bóng đen trước mặt. Dù khuôn mặt đã bị băng che kín, nhưng đôi mắt vô hồn hé lộ qua khe hở kia… đúng là của Trần Minh. Anh họ của anh, người mới đám tang cách đây không lâu, giờ đây đang đứng đây, cơ thể cứng đờ nhưng tràn ngập oán khí, sẵn sàng giết chết người thân của mình.
Sự thật về dòng họ Trần giờ đây không còn là những trang giấy, mà là một sự hiện diện sống động và ghê tởm nhất. Họ không chỉ hiến tế con cháu, họ còn không cho xác xác thịt người thân được yên nghỉ. Họ tận dụng đến cùng kiệt, từ máu mủ cho đến linh hồn.
“Thế nào, Vũ?” Ông Khang cười điên cuồng phía sau xác sống của Trần Minh. “Gia đình mình là vậy đó. Mọi thứ đều được chia sẻ, ngay cả sau cái chết. Anh Minh của cháu sẽ đưa cháu về hầm mộ. Chúng ta sẽ bắt đầu nghi lễ cuối cùng.”
Phi Vũ cảm thấy một sự lạnh lẽo tột độ bao trùm lấy trái tim. Anh không còn cảm thấy tức giận nữa. Cơn giận đã bị thay thế bằng một ý chí hủy diệt thuần túy. Nếu cả dòng họ này đã biến thành một đống xác thối rữa dưới lớp vỏ giàu sang, vậy thì nhiệm vụ của kiến trúc sư như anh chính là san phẳng nó không để lại dấu vết.
“Anh Minh,” Vũ thầm thì, đôi mắt đỏ rực của anh nhìn thẳng vào cái xác không hồn. “Để em giúp anh thực sự siêu thoát.”
Phi Vũ cúi thấp người, đôi tay chạm xuống đất. Từ bóng của anh dưới ánh trăng, hàng nghìn sợi tơ máu đen kịt bắt đầu tỏa ra như một mạng nhện khổng lồ che phủ cả sân nhà Cụ Mười.
Lúc này, chân nhện thứ sáu sau gáy Vũ đột ngột tách làm đôi. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên. Chân nhện thứ bảy bắt đầu nứt ra từ khối thịt sưng tấy.
Sự thật không phải chỉ là những kẻ đồng phạm. Sự thật là, để đối phó với những con quỷ mang hình người, Phi Vũ buộc phải trở thành con quỷ tàn độc nhất.
Trong màn đêm làng Cổ Nguyệt, tiếng hét của ông Khang bắt đầu vang lên khi trận đồ tơ máu của Phi Vũ siết chặt lại. Nhưng đó không phải tiếng hét của sự sợ hãi, mà là khởi đầu cho một hồi kết đầy máu và lửa mà dòng họ Trần đã vay mượn suốt ba trăm năm qua.
Khoảng sân trống của Cụ Mười biến thành một vùng chiến địa kinh hoàng. Những xác sống khác – những vật tế từ các đời trước được chú Khang bí mật “nuôi” dưới hầm – bắt đầu chui lên từ lòng đất. Họ là những người anh, người chú, những người mang họ Trần đã biến mất bí ẩn. Tất cả giờ đây đều bò ra theo tiếng gọi của ông Khang, một đội quân xác sống được duy trì bằng chính oán khí của lời nguyền.
Phi Vũ đứng giữa đám thây ma ấy, dáng người xanh xao nhưng hiên ngang. Anh không còn nhìn thấy những người thân. Anh chỉ nhìn thấy những mắt xích của một sợi xiềng xích nô lệ.
“Kết thúc ở đây thôi,” anh lẩm bẩm.
Sáu chiếc chân nhện của anh (bao gồm cả chiếc thứ bảy đang nhú) rung lên dữ dội, tạo ra một luồng sóng xung kích tâm linh quét sạch sương mù. Trận chiến sinh tử giữa người mang lời nguyền cuối cùng và dòng họ quỷ dữ chính thức bùng nổ. Không còn đường lui, không còn khoan nhượng, chỉ có máu của người họ Trần mới có thể rửa sạch tội lỗi của người họ Trần.
Và Bà Chúa Không Mặt, từ một góc khuất nào đó trong tầng không, đang mỉm cười nhìn màn tàn sát lẫn nhau này. Bà ta chờ đợi điều này đã quá lâu. Một gia tộc tự cấu xé chính mình trước khi hoàn toàn tuyệt diệt.
Sự thật cuối cùng mà Phi Vũ nhận ra trong chương này: Lời nguyền không cần phải hóa giải. Nó cần được thực thi đến tận cùng, để không còn ai mang họ Trần có thể tồn tại trên đời này nữa. Đó mới chính là sự cứu rỗi duy nhất.