Lời Nguyền Của Dòng HọChương 67: Quyển sách lụa đen
Mùi tử khí đặc quánh như một lớp nhựa đường bám chặt lấy da thịt. Trong khoảng sân nhỏ của Cụ Mười, ánh trăng máu bị xé nát bởi những tàn tro và luồng oán khí đen kịt.
Trần Phi Vũ đứng đó, hơi thở đứt quãng, mỗi nhịp tim đập đều kéo theo một cơn đau xé tâm can từ sau gáy. Chân nhện thứ bảy đã hoàn toàn tách ra khỏi khối thịt sưng tấy, cứng cáp và đỏ thẫm như đá ruby huyết. Nó không chỉ là một phần của cơ thể nữa; nó là một thực thể ký sinh đang gào thét đòi ăn, đẩy cảm quan của anh vượt xa giới hạn của con người. Anh có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong những huyết quản mục rỗng của đám xác sống đang bò lổm ngổm dưới đất, có thể cảm nhận được từng tia oán hận run rẩy phát ra từ phía Trần Vĩnh Khang.
“Phi Vũ… dừng lại đi con…”
Tiếng của ông Khang vang lên giữa đám thây ma, nhưng nó không còn là giọng nói đạo mạo thường ngày. Nó méo mó, lạo xạo như tiếng hai mảnh xương sọ cọ sát vào nhau. Ông ta đang đứng sau lưng những xác sống mang họ Trần, bàn tay gầy guộc run rẩy điều khiển những sợi chỉ đỏ tâm linh bám chặt vào cổ của các vong hồn.
“Mày không thoát được đâu. Máu của mày là của họ, mạng của mày là của Bà Chúa!”
Phi Vũ không trả lời. Anh vung tay, những sợi tơ máu từ chân nhện văng ra như những lưỡi dao sắc lẹm, chém đứt lìa cánh tay của một cái xác đang lao tới. Cái xác đó – có lẽ là một người bác đã mất cách đây mười năm – đổ gục xuống, nhưng thay vì chảy máu, từ vết thương chỉ tuôn ra những sợi tóc dài đen kịt và đám dòi bọ màu xám.
“Cụ Mười! Vào trong!” Phi Vũ hét lớn khi thấy một bóng đen lướt qua phía cửa từ đường.
Cụ Mười, với con mắt duy nhất vẫn còn tỉnh táo, khẽ gật đầu. Cụ không trốn chạy vì sợ hãi, mà vì cụ biết giờ đây sức mạnh cơ bắp không còn ý nghĩa gì nữa. Cụ cần tìm thứ đó. Thứ duy nhất có thể lật ngược ván cờ đẫm máu này.
Giữa sự hỗn loạn của tiếng gào thét và mùi hôi thối, Phi Vũ cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt từ Huyết Ấn. Chân nhện thứ bảy rúng động, dẫn dắt tâm trí anh hướng về phía mật thất phía sau bàn thờ của Cụ Mười. Anh dùng một đòn đánh cực mạnh, tạo ra luồng sóng xung kích từ oán khí đen đẩy lùi đám xác sống, rồi xoay người lao vút vào trong nhà.
Trong gian phòng tối tăm, nồng nặc mùi nhang tàn, Cụ Mười đang quỳ trên nền đất lạnh, hai tay run rẩy gạt đi lớp gạch bát tràng đã mục nát dưới gầm bàn thờ tổ.
“Tìm thấy rồi… Cuối cùng cũng phải đưa nó ra ánh sáng,” Cụ Mười thầm thì, giọng khản đặc như tiếng lá khô rụng.
Từ dưới hố đất nhỏ, cụ lôi lên một chiếc hộp gỗ lim màu đen, bên trên được quấn chặt bằng những dải vải bùa màu vàng đã xỉn màu. Khi Cụ Mười gỡ lớp bùa ra, một luồng hàn khí thấu xương bốc lên, làm lu mờ cả ánh đèn dầu leo lét.
Bên trong hộp không phải vàng bạc hay châu báu. Đó là một cuốn sách được đóng bằng những tấm lụa đen mịn màng nhưng lạnh lẽo. Thứ lụa này kỳ lạ lắm, dưới ánh đèn, nó không phản chiếu ánh sáng mà như nuốt chửng mọi thứ xung quanh. Trên bìa sách không có chữ, chỉ thêu một bông hoa bỉ ngạn màu đỏ rực bằng chỉ tơ máu – loại chỉ được luyện từ máu của những người chết oan.
“Quyển sách lụa đen…” Phi Vũ thốt lên, mắt anh long lên một màu đỏ quỷ dị. Những chân nhện sau gáy anh bỗng chốc co rụt lại, như thể chúng vừa gặp phải một thiên địch đầy uy lực.
“Đây chính là *’Huyết Phả’* thực sự của họ Trần,” Cụ Mười mở cuốn sách ra. “Tất cả những gì anh nhìn thấy trên phả hệ ở từ đường chỉ là vẻ hào nhoáng giả tạo. Còn đây… đây mới là nền móng của sự giàu sang họ Trần. Mỗi trang giấy là một mạng người. Mỗi dòng chữ là một giao kèo với quỷ dữ.”
Phi Vũ tiến lại gần. Khi những ngón tay anh chạm vào bề mặt lụa đen, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Những trang lụa bắt đầu tự lật dưới một luồng gió vô hình.
Trang đầu tiên:
*Năm Cảnh Hưng thứ nhất, Trần tộc tổ tiên dâng một cặp hài nhi song sinh tại hốc cây cổ thụ đầu làng. Đổi lấy: Ruộng vườn cò bay mỏi cánh, lúa gạo đầy kho suốt mười năm.*
Phi Vũ thấy hình ảnh hiện lên như một cuốn phim cũ kỹ trong đầu. Tiếng khóc của hai đứa trẻ tội nghiệp bị bịt miệng bằng đất sét, chúng bị chôn sống ngay dưới gốc đa già khi trăng chưa kịp mọc. Anh run rẩy, những chân nhện lại bắt đầu xòe ra, cào xé không gian như thể chúng muốn phản ứng lại sự tàn ác này.
Trang tiếp theo:
*Năm Minh Mệnh thứ mười hai, để cầu cho con cháu đỗ đạt quan lộ, trưởng tộc đương thời đã hiến tế ba cô gái trẻ xinh đẹp nhất họ. Nghi thức: Khâu miệng, đóng đinh vào mười đầu ngón tay, thả trôi sông Hắc Thủy vào giờ Tý đêm rằm.*
Từng trang, từng trang một hiện ra. Không có một sự thịnh vượng nào của dòng họ Trần Phi là không vấy máu. Mỗi khi một thành viên họ Trần bước lên đỉnh cao của quyền lực hay giàu sang, ở một góc tối nào đó, một thành viên khác – thường là những kẻ yếu thế, trẻ em hoặc phụ nữ – sẽ biến mất trong âm thầm và đau đớn.
Nhưng trang khiến Phi Vũ đứng hình chính là trang cuối cùng được viết bằng mực đỏ tươi, thứ mực dường như chưa bao giờ khô.
*Năm Đinh Sửu: Trần Vĩnh Khang cầu sự trường sinh và sức mạnh kiểm soát quỷ thần. Vật tế: Anh trai ruột Trần Vĩnh Huy và đứa con trai vừa tròn hai mươi bảy tuổi – Trần Phi Vũ.*
“Ba tôi…” Phi Vũ gầm lên, bàn tay anh bóp chặt mép sách, khiến những sợi lụa đen rên rỉ. “Hắn đã giết bố tôi không chỉ để cướp quyền, mà là để làm lễ vật dọn đường cho tôi sao?”
Cụ Mười thở dài, mắt cụ đầy cay đắng: “Ông Khang không chỉ muốn sống lâu. Ông ta muốn trở thành người duy nhất điều khiển được ‘Bà Chúa’. Ông ta biết rằng khi lời nguyền vận vào anh, oán khí từ cơ thể anh sẽ đạt đến mức cực đại. Nếu ông ta nuốt chửng linh hồn anh lúc đó, ông ta sẽ không còn sợ cái chết nữa.”
Bỗng nhiên, cuốn sách lụa đen rung lên bần bật. Từ giữa những trang giấy, những sợi tơ đen bắt đầu bò ra như những con giòi. Chúng quấn lấy cổ tay Phi Vũ, hút lấy oán khí từ những chân nhện sau gáy anh.
Phi Vũ đau đớn gục xuống. Trong cơn mê sảng, anh thấy Bà Chúa Không Mặt hiện ra. Lần này bà ta không đứng xa nữa, bà ta áp sát vào mặt anh. Nơi đáng lẽ là đôi mắt giờ là hai lỗ thủng sâu hoắm chảy xuống thứ dung dịch đen kịt. Bà ta đưa một bàn tay khô khốc như củi mục, chỉ vào trang sách đang mở.
Bà ta không nói, nhưng tiếng nói vang vọng trực tiếp trong tâm não anh:
*“Chúng ta đều là nạn nhân. Một kẻ bị nhốt vào tường, một kẻ bị nhốt vào máu thịt. Ngươi muốn kết thúc không?”*
Cùng lúc đó, cửa chính của căn nhà Cụ Mười bị húc văng. Những cái xác sống mang họ Trần tràn vào như nước vỡ bờ. Trần Vĩnh Khang bước vào, trên tay cầm một chiếc gương đồng bát quái đen ngòm. Gương mặt ông ta biến dạng, da dẻ chảy xệ, đôi mắt lồi ra đầy sự cuồng tín.
“Giao quyển sách ra! Vũ, mày chỉ là một cái bình chứa thôi! Mày sinh ra để phục vụ cho sự trường tồn của dòng họ!” Khang gào lên, vung gương đồng ra phía trước. Một tia sáng màu tím đen phóng thẳng về phía Phi Vũ.
Phi Vũ nghiến răng, sáu chân nhện phía sau vung lên tạo thành một lớp chắn hình cầu bảo vệ mình và Cụ Mười. Tia sáng va vào lớp chắn tạo ra những tiếng nổ chát chúa.
“Cụ Mười, cụ nói lời nguyền này cần phải được thực thi đến tận cùng đúng không?” Phi Vũ hỏi, giọng anh trầm xuống đến mức đáng sợ.
“Phải… nhưng cái giá là rất lớn…”
“Không có cái giá nào lớn hơn việc tiếp tục để cái dòng máu thối nát này tồn tại,” Phi Vũ đứng thẳng dậy.
Anh cầm quyển sách lụa đen lên, không còn run rẩy nữa. Anh bắt đầu vận công, hút toàn bộ oán khí từ chân nhện thứ bảy đang nhú – thứ sức mạnh lục sát thấu cốt – truyền ngược vào cuốn sách.
Hành động này cực kỳ nguy hiểm. Quyển sách lụa đen là nơi chứa đựng giao kèo của hàng trăm năm. Nếu một kẻ không đủ đạo hạnh chạm vào tâm lõi của nó, linh hồn sẽ bị nghiền nát ngay lập tức. Nhưng Phi Vũ hiện tại đã không còn là người bình thường. Anh mang trong mình Huyết Ấn mạnh nhất trong lịch sử dòng họ.
“Nợ phải trả! Máu phải đền!”
Quyển sách lụa đen bỗng bốc lên ngọn lửa màu xanh u uất. Những sợi chỉ thêu bông hoa bỉ ngạn trên bìa sách bắt đầu di động, chúng lan ra, bò lên tay Phi Vũ, rồi len lỏi vào dưới da thịt anh, kết nối trực tiếp với các dây thần kinh.
Cảnh tượng lúc đó thật hãi hùng. Phi Vũ đứng đó, cơ thể bị quấn quanh bởi hàng ngàn sợi chỉ đen tỏa ra từ cuốn sách. Mỗi sợi chỉ lại kết nối với một cái tên trong quá khứ.
Trần Vĩnh Khang thấy vậy, sắc mặt tái dại: “Mày… mày đang làm cái gì? Mày đang kích hoạt ‘Vạn Quỷ Triều Bái’? Mày sẽ khiến cả làng này thành bình địa!”
“Tôi đang xóa tên!” Phi Vũ thét lên. “Xóa tên họ Trần khỏi sổ sinh tử của ác quỷ!”
Anh bắt đầu dùng tay không xé toạc từng trang sách. Mỗi trang giấy bị xé đi, một xác sống ở ngoài sân lại rống lên đau đớn rồi tan biến thành làn khói đen.
Trang về đôi hài nhi – Xé!
Trang về ba cô gái – Xé!
Trang về những người chú, người anh bị hiến tế – Xé!
Sức mạnh của những trang giấy bị phá hủy phản phệ lên người Phi Vũ. Da thịt anh nứt toác, máu phun ra xối xả nhưng ngay lập tức bị những sợi chỉ đen hút cạn. Chân nhện thứ bảy trên gáy anh không chỉ dừng lại ở việc mọc ra, nó bắt đầu biến đổi, dài thêm và mọc ra những gai nhọn lởm chởm.
Ông Khang hoảng loạn, lao tới định giật lấy cuốn sách: “Dừng lại! Mày xé hết thì tao cũng chết!”
“Đó chính là mục đích của tôi!” Phi Vũ đá văng Khang ra xa. “Ông không xứng đáng được chết như một con người.”
Khi Phi Vũ lật đến trang cuối cùng – trang có tên anh và ba anh. Anh khựng lại một nhịp. Bàn tay anh run lên bần bật. Anh nhìn thấy linh hồn ba mình đang mập mờ trong trang lụa, đôi mắt ông hiền từ nhìn anh, môi mỉm cười như khích lệ.
“Ba… con xin lỗi.”
“Đừng do dự! Xé đi!” Tiếng của Cụ Mười vang lên bên cạnh. Cụ đang dùng hơi tàn cuối cùng để giữ vững trận đồ xung quanh, ngăn không cho oán khí thoát ra ngoài gây họa cho dân làng.
Phi Vũ nghiến răng, cầm lấy trang giấy cuối cùng. Nhưng ngay lúc anh định xé, một bàn tay lạnh ngắt, trắng bệch đặt lên vai anh.
Bà Chúa Không Mặt.
Bà ta không ngăn cản. Bà ta chỉ ghé sát vào tai anh, thì thầm:
*“Nếu trang này biến mất, ngươi cũng sẽ mất đi phần người cuối cùng. Ngươi sẽ mãi mãi là nô lệ của ta, hoặc là tan biến cùng ta vào hư không. Ngươi đã sẵn sàng chưa, kẻ mang nợ?”*
Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình – đôi bàn tay đã không còn rõ hình thù, chỉ thấy những móng vuốt và tơ máu. Anh nhìn qua cửa sổ, nơi Linh Chi đang đứng ở đằng xa, đôi mắt âm dương đẫm lệ đang nhìn về phía anh. Anh thấy Cảnh sát Huy đang dẫn đầu một toán người cầm súng, nhưng họ đứng khựng lại trước màn sương dày đặc không thể tiến vào.
Thế giới này không cần một kiến trúc sư mang lời nguyền. Nó cần sự kết thúc của một ác mộng dài ba thế kỷ.
“Tôi sẵn sàng,” Phi Vũ nói, giọng lạnh lùng như băng đá.
Anh không chỉ xé trang giấy cuối cùng. Anh cầm cả cuốn sách, dồn toàn bộ oán khí còn lại trong cơ thể, bóp nát nó.
Một tiếng nổ chấn thiên động địa phát ra từ nhà Cụ Mười. Luồng sáng màu đen từ quyển sách phun trào ra, nuốt chửng tất cả. Trần Vĩnh Khang gào thét khi cơ thể lão bắt đầu tan rã như cát bụi. Những sợi tơ máu điều khiển lão đứt lìa, lão ngã xuống, đôi mắt vẫn trợn trừng đầy sự tiếc nuối và tham vọng vô độ.
Hầm mộ dưới lòng đất làng Cổ Nguyệt bắt đầu sụt lún. Những bộ xương khô héo hàng trăm năm bị nghiền nát bởi áp lực tâm linh khủng khiếp.
Tại sân nhà, Phi Vũ đứng giữa trung tâm của vụ nổ oán khí. Chân nhện thứ bảy đã hoàn toàn trưởng thành, và một điều kỳ quái xảy ra: thay vì mọc thêm chân thứ tám, các chân nhện bắt đầu co rút lại, hóa thành một lớp giáp đen cứng bao phủ lấy toàn bộ cột sống và gáy của anh.
Cảm quan quỷ thần của anh đột ngột đạt đến đỉnh điểm. Trong một giây lát, Phi Vũ nhìn xuyên qua thời gian và không gian. Anh thấy Bà Chúa Không Mặt khi bà ta còn là một cô gái xinh đẹp, tên là Tuyết, đang mặc bộ váy cưới đỏ thắm đứng đợi người thương. Anh thấy khoảnh khắc tổ tiên họ Trần đâm nhát dao chí mạng vào tim bà ta để thực hiện nghi lễ.
Sự oán hận của bà ta chính là năng lượng duy trì quyển sách lụa đen. Khi quyển sách bị hủy, linh hồn bà ta cũng bắt đầu vỡ vụn.
Những mảnh vỡ linh hồn của Bà Chúa Không Mặt lướt qua Phi Vũ. Không còn là ác quỷ, chỉ còn là một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Trận chiến kết thúc đột ngột như lúc nó bắt đầu. Khi khói bụi và sương mù tan đi, sân nhà Cụ Mười chỉ còn là một đống đổ nát. Những cái xác sống đã tan biến hoàn toàn, không để lại một mảnh xương vụn. Trần Vĩnh Khang nằm đó, chỉ còn là một bộ da khô quắt, chết vì cạn kiệt sinh mệnh ngay tại chỗ.
Phi Vũ quỳ sụp xuống giữa đống tro tàn của quyển sách lụa đen. Quần áo anh rách nát, cơ thể đầy vết thương, nhưng vết bớt nhện đỏ sau gáy đã biến đổi hoàn toàn. Nó không còn là hình con nhện nữa, mà hóa thành một hình xăm bông hoa bỉ ngạn màu đen sẫm, trầm mặc và tĩnh lặng.
Cụ Mười lảo đảo tiến lại gần, đặt bàn tay già nua lên đầu anh.
“Quyển sách đã mất… Giao kèo đã hủy. Nhưng họ Trần từ nay… cũng đã hết người nối dõi.”
Phi Vũ cười nhạt, một dòng máu đen chảy ra từ khóe miệng: “Thế là tốt rồi cụ ạ. Một dòng họ được xây dựng trên xác chết, sớm muộn cũng phải trả lại cho đất bụi.”
Tuy nhiên, khi Phi Vũ nhìn xuống đống tro tàn, anh nhận ra có một mảnh nhỏ của trang lụa cuối cùng vẫn chưa cháy hết. Trên đó còn sót lại một dòng chữ mờ ảo, dường như vừa mới hiện lên bằng một loại ngôn ngữ cổ xưa:
*“Nợ cũ đã xóa, Nghiệp mới lại vay. Kẻ xé sách sẽ là kẻ giữ chìa khóa của Âm Giới Chi Màn.”*
Phi Vũ rùng mình. Anh nhìn đôi bàn tay mình, dù oán khí đã dịu đi, nhưng anh biết một điều kinh hoàng: Anh không còn là con người hoàn toàn nữa. Việc phá hủy quyển sách không khiến anh tự do, nó đẩy anh vào một vị trí mới trong hệ sinh thái của thế giới linh dị này.
“Vũ! Anh Vũ!”
Tiếng Linh Chi hốt hoảng vang lên từ phía cổng. Cô chạy tới, không màng đến những xác người và sự ô uế xung quanh. Khi thấy Phi Vũ vẫn còn sống, cô ôm chầm lấy anh, khóc nức nở.
Cảnh sát Huy cùng các đồng nghiệp cũng đã tiến vào được bên trong. Họ ngẩn người nhìn hiện trường vụ án vượt xa mọi logic hình sự mà họ từng biết.
Huy tiến lại gần xác ông Khang, rồi nhìn sang Phi Vũ với đôi mắt đầy nghi hoặc nhưng cũng đầy sự cảm phục ngầm.
“Mọi chuyện… xong rồi chứ?” Huy hỏi, giọng thảng thốt.
Phi Vũ dựa vào vai Linh Chi, mắt anh khép hờ. Anh cảm nhận được bông hoa bỉ ngạn sau gáy đang đập nhè nhẹ theo nhịp tim. Lời nguyền dòng họ có thể đã chấm dứt, nhưng sự tồn tại của anh giờ đây đã trở thành một dấu chấm hỏi lớn.
Dưới bóng đêm của làng Cổ Nguyệt, gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn đi những tro tàn cuối cùng của Quyển sách lụa đen. Một chương mới trong cuộc đời của Phi Vũ – hay đúng hơn là một kiếp sống mới trong bóng tối – chỉ vừa mới bắt đầu.
Anh biết, Bà Chúa Không Mặt không hoàn toàn tan biến. Bà ta hiện hữu trong từng mạch máu của anh, trong chính cái “chìa khóa” mà quyển sách đã để lại. Và nhiệm vụ tiếp theo của anh, có lẽ còn nặng nề hơn cả việc đối đầu với ông chú tàn độc.
Vì trong bóng tối sâu thẳm ngoài kia, vẫn còn những dòng họ khác, những giao kèo khác đang âm thầm vận hành, chờ đợi kẻ giữ chìa khóa đến để thu nợ hoặc ban phát sự diệt vong.
Phi Vũ lẩm bẩm trong cơn mê: “Lời nguyền không mất đi… nó chỉ chuyển từ kẻ này sang kẻ khác dưới một hình thức khác mà thôi.”
Trăng máu lặn xuống phía sau ngọn núi, để lại làng Cổ Nguyệt trong một sự im lặng đáng sợ, như thể vùng đất này vừa trút được một gánh nặng ngàn năm, nhưng lại chuẩn bị đón nhận một thứ gì đó còn u ám hơn thế nữa.