Lời Nguyền Của Dòng HọChương 75: Khám phá mộ cổ đại
Tiếng còi xe xa xăm của phố thị Sài Gòn chỉ còn là những âm thanh rệu rã, mơ hồ phía sau lưng khi Trần Phi Vũ đặt chân vào khuôn viên của ngôi đền cổ nằm sâu trong một con hẻm ngoắt ngoéo ở khu vực Chợ Lớn. Ngôi đền này không có tên, biển hiệu đã mục nát từ lâu, chỉ còn lại những cột gỗ đen kịt như than và mùi nhang tàn lạnh lẽo phủ kín không gian.
Linh Chi nắm chặt lấy gấu áo Vũ, đôi mắt sau lớp kính râm của cô khẽ run lên. Trong nhãn giới âm dương của cô, toàn bộ ngôi đền này không phải là gỗ đá, mà là một khối oán khí đặc quánh, cuộn xoáy như một cơn bão đen ngòm.
– “Anh Vũ… nơi này… nó còn đáng sợ hơn cả hầm mộ ở làng Cổ Nguyệt.” – Giọng cô lạc đi.
Huy, với gương mặt xám xịt vì trúng phải nhện độc, vẫn cố gắng giữ chắc khẩu súng trong tay, dù anh biết vũ khí nóng ở đây chẳng có tác dụng gì. Vết tơ máu trên cổ Huy bắt đầu giật liên hồi, như thể có một sinh vật đang tìm cách bò ra khỏi lớp da thịt ấy.
Phi Vũ không nói gì. Anh chậm rãi rút chiếc chìa khóa làm từ xương người – di vật cuối cùng của cha mình. Khi chìa khóa lộ diện dưới ánh trăng mờ đục, những sợi tơ đỏ trên gáy Vũ đột ngột dựng đứng lên, đau nhói như hàng ngàn mũi kim châm vào tủy sống. Anh nhìn vào bức tường gạch phía sau chính điện, nơi có những hoa văn chạm khắc hình đóa bỉ ngạn nhưng lại có tám cánh nhọn hoắt như chân nhện.
– “Kiến trúc này… không phải để thờ tự.” – Vũ thì thầm, bàn tay anh vuốt ve lên những vết nứt của gạch – “Đây là ‘Khốn Long Cung’. Người xây dựng nơi này đã cố tình bóp nghẹt long mạch của cả vùng đất để tạo ra một điểm cực âm. Và điểm cực âm đó, chính là lối vào.”
Anh tra chiếc chìa khóa xương vào một khe hẹp không thể nhìn thấy bằng mắt thường giữa hai phiến đá lớn. Một tiếng “rắc” khô khốc vang lên, âm thanh ấy như tiếng xương người bị bẻ gãy, chói tai vô cùng. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển nhẹ, và một mảng tường lớn từ từ trượt sang một bên, lộ ra một lối đi hun hút dẫn thẳng xuống lòng đất, tỏa ra mùi nồng nặc của vôi sống và xác thịt thối rữa đã được ướp hàng trăm năm.
Khi cả ba bước xuống những bậc thang đá rêu phong, ánh đèn pin từ tay Huy chỉ có thể soi sáng một khoảng nhỏ trước mặt. Càng đi sâu, không gian càng mở rộng ra một cách phi lý. Đây không còn là một hầm mộ thông thường, mà là một đại công trình được xây dựng theo lối kiến trúc phong kiến thời Lê – Trịnh, nhưng bị bóp méo bởi tà thuật.
Những bức tường ở đây không trát vôi, mà được ốp bằng hàng vạn miếng gốm men xanh, bên trên vẽ lại những cảnh tượng hãi hùng: những người đàn bà bị đóng đinh vào cột gỗ, những đứa trẻ bị rút máu để tưới vào rễ một cái cây cổ thụ có gương mặt người.
– “Đó là nghi lễ ‘Vạn Quỷ Triều Bái’.” – Giọng Phi Vũ vang vọng trong không gian tĩnh mịch – “Cha tôi đã ghi lại trong bản vẽ. Nhưng ông không nói rằng, tổ tiên chúng ta đã bắt đầu nó từ thời đại nào.”
Họ dừng lại trước một gian phòng rộng lớn, nơi trung tâm là một chiếc đỉnh đồng khổng lồ, bên trong không chứa nhang trầm mà chứa đầy thứ chất lỏng màu đen quánh. Xung quanh căn phòng, tám bức tượng quan lại thời phong kiến đang quỳ mọp, nhưng đầu của các bức tượng này đều bị thay bằng sọ nhện thực thụ.
Đột nhiên, mặt đất rùng mình. Ánh đèn pin của Huy quét qua một tấm văn bia bằng đá cẩm thạch đen đặt phía sau chiếc đỉnh đồng. Phi Vũ tiến lại gần, dùng vạt áo lau đi lớp bụi thời gian. Những dòng chữ Hán hiện ra, lấp lánh sắc đỏ của máu.
– “Năm Cảnh Hưng thứ… Trần Công vì cầu đại phú, đã hiến tế trưởng nữ của dòng tộc vào huyệt mắt rồng. Dùng thuật ‘Ký Sinh Linh’ để linh hồn nữ nhi hóa thành mạng nhện, giăng khắp nẻo đường kinh kỳ, hút lấy tài khí của thiên hạ…”
Vũ đọc đến đâu, cơ thể anh run lên đến đó. Sự thật tàn khốc hơn tất cả những gì anh từng tưởng tượng. Lời nguyền không phải là sự trừng phạt từ bên ngoài, mà là một sự lựa chọn chủ động của tổ tiên họ Trần.
Linh Chi đột ngột thét lên một tiếng nhỏ rồi khuỵu xuống.
– “Em thấy rồi… Anh Vũ… Em thấy rồi!”
Qua đôi mắt âm dương của Chi, không gian hầm mộ đột ngột biến đổi. Ánh đèn pin vụt tắt, thay vào đó là ánh sáng lờ mờ từ những chiếc đèn lồng giấy dán da người. Một người đàn ông mặc trang phục quan viên thời cổ, gương mặt đạo mạo nhưng ánh mắt rực lên sự tham lam tột cùng, đang đứng trước một cô gái trẻ xinh đẹp đang bị xích tay chân bằng xích sắt rực đỏ.
– “Cha… xin cha… đừng làm thế với con…” – Cô gái khóc không thành tiếng, đôi môi cô bị những sợi chỉ đỏ khâu chặt lại, giống hệt cái chết của anh họ Vũ ở chương 3.
Người đàn ông đó – vị tổ tiên khởi đầu của dòng họ Trần – không chút lay động. Lão cầm một lưỡi dao găm được làm từ mảnh thiên thạch, chầm chậm rạch một đường từ giữa trán cô gái xuống đến rốn. Lão không giết cô ngay, mà dùng tà thuật để giữ cho cô sống trong khi rút sạch tủy cốt của cô để luyện thành “Cốt Nhện”.
– “Để họ Trần vinh hiển vạn đời, ngươi phải hóa quỷ.” – Tiếng của vị tổ tiên vang lên, ồm ồm như từ cõi chết vọng về – “Ngươi không được phép siêu thoát. Ngươi phải là kẻ canh giữ sự giàu sang này. Mỗi đời sau, vào năm 27 tuổi, kẻ ưu tú nhất của họ Trần sẽ hiến dâng thể xác cho ngươi ngự trị, để oán khí của ngươi không bao giờ vơi cạn.”
Ảo cảnh tan biến, nhưng hơi lạnh của nó vẫn bám chặt lấy trái tim của cả ba người. Phi Vũ nhận ra, “Bà Chúa Không Mặt” không phải là kẻ ác duy nhất. Bà ta là một nạn nhân bị hóa quỷ, một vật tế vĩnh cửu. Và chiếc bớt nhện sau gáy anh chính là dấu hiệu của việc cơ thể anh đã được “nuôi dưỡng” để trở thành chiếc bình chứa mới cho thực thể oán hận này.
– “Vậy nên…” – Vũ cay đắng nói – “Tất cả những vinh hoa của họ Trần, từ ngôi làng Cổ Nguyệt cho đến các tập đoàn bây giờ, đều được xây dựng trên sự đau đớn không thể hóa giải của người phụ nữ này.”
Huy lảo đảo tiến lại gần, mồ hôi nhễ nhại:
– “Có cách nào… kết thúc không? Nếu nguồn gốc nằm ở đây… chúng ta phá hủy nơi này được không?”
– “Phá hủy?” – Một giọng cười khàn khàn, ma quái vang lên từ phía sau những bức tượng – “Ngươi nghĩ những kẻ đi trước chưa từng thử sao? Trần Phi Vũ, đứa cháu ưu tú của ta… ngươi cuối cùng cũng tìm được đến đây.”
Từ bóng tối, Trần Vĩnh Khang bước ra. Ông ta trông già đi hàng chục tuổi so với lần gặp trước, nhưng đôi mắt thì rực lên một thứ ánh sáng điên cuồng. Điều kinh khủng nhất là nửa gương mặt của ông ta đã bắt đầu biến dạng, những lỗ nhỏ lấm tấm mọc ra trên da thịt, và từ đó, những cái chân nhện li ti đang thò ra, quẫy đạp.
– “Chú Khang…” – Vũ nghiến răng.
– “Đừng gọi ta bằng cái tên đó.” – Khang cười hố hố – “Ta bây giờ chỉ là một cái xác không hồn, chờ đợi giờ khắc linh hồn bà chúa chuyển sang thân xác mới. Vũ à, kiến thức kiến trúc của ngươi thật tuyệt vời, ngươi đã mở ra được căn phòng cốt lõi. Nhưng ngươi có biết tại sao vị tổ tiên năm xưa lại chọn Chợ Lớn để đặt ngôi mộ thật này không?”
Vũ nhíu mày, đầu óc anh xoay chuyển dữ dội theo sơ đồ bát quái. Chợ Lớn là nơi giao thoa của các mạch nước, là rốn của vùng đất phương Nam cổ. Nếu đặt “Huyết Ấn” ở đây…
– “Hắn muốn dùng toàn bộ sinh linh của đô thành này làm lá chắn!” – Vũ kinh hoàng nhận ra – “Nếu chúng ta phá hủy mộ cổ này bằng bạo lực, oán khí bị dồn nén hàng trăm năm sẽ nổ tung. Nó sẽ theo các mạch nước lan khắp thành phố, tạo thành một đại dịch tâm linh không thể cứu vãn.”
Trần Vĩnh Khang vỗ tay, âm thanh nghe chát chúa:
– “Chính xác! Một người chết để họ Trần sống, hoặc hàng triệu người chết để ngươi được tự do. Phi Vũ, ngươi chọn đi! Đêm nay là đêm cuối cùng trước sinh nhật tuổi 27 của ngươi. Nhện thần đang đói, và bà ta đang đứng ngay sau lưng ngươi kìa…”
Linh Chi rú lên một tiếng kinh hãi khi nhìn thấy một bóng đen khổng lồ, hình dáng một người phụ nữ mặc bộ váy cưới đỏ thẫm nhưng rách nát, từ từ trườn xuống từ trần hầm mộ. Bà ta không có mặt, khuôn mặt phẳng lì như một tờ giấy trắng rỉ ra những giọt lệ bằng máu đen.
Tám cái chân nhện dài loằng ngoằng mọc ra từ lưng bà ta, mỗi cái chân đều có móng vuốt sắc lẹm như lưỡi liềm. Bà Chúa Không Mặt không tấn công Vũ ngay, mà chậm rãi đưa một cái chân nhện vuốt ve vết bớt sau gáy anh, một cảm giác lạnh buốt thấu xương lan tỏa khắp cơ thể Vũ.
– “Hóa ra… đây là sự thật về tình thân dòng tộc.” – Phi Vũ cười, một nụ cười đầy đau đớn và tự giễu – “Tổ tiên chúng ta đã chơi một ván bài mà dù thắng hay thua, con cháu đều phải trả bằng linh hồn.”
Anh nhìn vào chiếc chìa khóa xương trong tay, rồi nhìn sang Huy đang hấp hối và Linh Chi đang tuyệt vọng. Trong đầu anh bỗng hiện lên bản vẽ sơ đồ da người của cha mình. Có một điểm mà cha anh đã cố tình vẽ mờ đi, một điểm nằm ngay dưới đáy của đỉnh đồng chứa máu kia.
Đó không phải là huyệt mộ. Đó là “Nhãn Tử” – điểm yếu nhất trong cấu trúc phong thủy của Khốn Long Cung. Nhưng để tiếp cận nó, anh phải đi qua vũng máu đen ngòm chứa đầy oan hồn kia.
– “Huy, dùng nốt chút sức lực cuối cùng bảo vệ Linh Chi.” – Vũ ra lệnh, giọng anh đột ngột trở nên lạnh lùng và cương quyết – “Bà ta muốn xác tôi, tôi sẽ cho bà ta thấy cái xác này đắt giá đến mức nào.”
Phi Vũ không lùi bước, anh tiến thẳng về phía đỉnh đồng, mặc cho những cái chân nhện của Bà Chúa Không Mặt bắt đầu quấn chặt lấy cổ và vai mình. Tơ máu từ vết bớt sau gáy Vũ tuôn ra, hòa quyện với oán khí của thực thể cổ đại.
Anh sắp chạm tay vào bí mật thực sự, nguồn cơn của lời nguyền không chỉ bằng kiến trúc, mà bằng chính dòng máu đang sục sôi sự phản kháng của mình. Phía sau lưng, Trần Vĩnh Khang gầm lên điên cuồng, lao tới để ngăn cản, nhưng đã quá muộn.
Phi Vũ nhảy thẳng vào trong đỉnh đồng máu đen, tiếng gào thét của hàng vạn linh hồn trỗi dậy, nhấn chìm không gian mộ cổ trong một màu đỏ thẫm của sự hủy diệt và tái sinh.
Chương 75 khép lại trong bóng tối bao trùm, khi bí mật từ thời phong kiến được lột trần, chuẩn bị cho một cuộc nổ tung cuối cùng của nhân quả.