Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 76: Chiếc nhẫn ngọc huyết

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:16:07 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 76: CHIẾC NHẪN NGỌC HUYẾT

Cái cảm giác khi gieo mình vào đỉnh đồng chứa đầy máu đen đặc quánh không giống như rơi vào nước. Nó giống như việc bị hàng ngàn cánh tay lạnh lẽo, nhầy nhụa lôi tuột vào một vùng không gian cô đặc oán khí. Áp suất từ thứ chất lỏng tanh nồng ấy ép chặt vào lồng ngực Trần Phi Vũ, khiến buồng phổi anh đau rát như bị đốt cháy bằng tro nhang.

Trong bóng tối thẳm sâu của đỉnh máu, tiếng gào thét không còn truyền qua thính giác mà dội thẳng vào não bộ. Đó là tiếng khóc của những đứa trẻ bị hiến tế, tiếng rên rỉ của những người làm gia ơn bị giết bịt đầu mối, và trên hết là tiếng cười rợn người của Bà Chúa Không Mặt – kẻ đang chờ đợi cái xác của anh để hoàn tất cuộc hồi sinh đẫm máu.

Vũ nhắm mắt lại, nhưng bóng tối trong đỉnh đồng còn rạng rỡ hơn cả ánh sáng bên ngoài. Nhờ dòng máu họ Trần đang sục sôi phản phệ và vết bớt nhện đỏ đang rỉ máu trên gáy, anh nhìn thấy một luồng ánh sáng le lói phát ra từ đáy sâu nhất.

Đó không phải là ánh sáng của sự sống, mà là một sắc đỏ rực rỡ đến kinh người, giống như một giọt máu nguyên thủy được kết tinh qua hàng thế kỷ.

Phi Vũ đưa tay quờ quạng, ngón tay anh chạm vào một vật thể nhỏ, lạnh buốt nhưng tỏa ra xung lực cực mạnh. Anh nắm chặt lấy nó.

Ngay khoảnh khắc ấy, thực tại quanh anh vỡ vụn.

***

Làng Cổ Nguyệt, năm 1974.

Tiếng cuốc kêu não nề trong đêm sương lạnh lẽo. Dưới gốc cây đa già cạnh con sông Hắc Thủy, hai bóng người đang đứng cạnh nhau. Một người là Trần Vĩnh Sơn – tổ tiên của Vũ, lúc đó vẫn còn là một chàng trai thanh tú nhưng đôi mắt đầy vẻ tham vọng và lo âu. Người kia là Nguyễn Thị Mận, cô gái có đôi mắt buồn mênh mang, đang nhìn người yêu bằng tất cả sự tin tưởng ngây thơ nhất.

– “Mận, đây là vật định tình anh dành cho em. Ngọc này là ngọc gia bảo của họ Trần, truyền từ đời cụ tổ để lại. Em đeo nó, cũng như mang theo trái tim của anh vậy.”

Vĩnh Sơn nhẹ nhàng lồng vào ngón tay áp út của Mận một chiếc nhẫn. Mặt nhẫn là một khối ngọc đỏ hình giọt lệ, bên trong như có những sợi chỉ máu li ti chuyển động.

– “Nhưng em nghe nói… ngọc này mang theo hơi hướng của người đã khuất. Nó lạnh lắm, anh Sơn ạ.” – Mận khẽ run rẫy.

– “Đừng sợ. Đó là vì nó bảo vệ em. Chỉ cần em không tháo nó ra, linh hồn em và anh sẽ mãi mãi gắn kết, dù là sống hay chết.”

Vĩnh Sơn nói bằng giọng trầm ấm, nhưng trong ký ức của Phi Vũ – kẻ đang đứng ngoài nhìn vào như một bóng ma của tương lai – anh thấy rõ đôi bàn tay của Sơn đang run lên. Không phải vì xúc động, mà vì sợ hãi.

Vũ muốn hét lên rằng: “Đừng tin hắn! Đó không phải là nhẫn định tình, đó là Nhãn Trận!”

Nhưng anh không thể phát ra tiếng động. Anh chỉ có thể trân trối nhìn cảnh tượng tiếp theo: Vĩnh Sơn lùi lại, phía sau hắn, những gã đàn ông lực lưỡng cầm gậy gộc và bùa chú hiện ra từ bóng tối. Mận đứng đó, chiếc nhẫn ngọc huyết đột nhiên tỏa ra những sợi tơ đỏ quấn chặt lấy ngón tay cô, lan dần lên cánh tay, ghim chặt cô vào vị trí Nhãn Tử của ngôi mộ cổ.

Tiếng hét của Mận bị lấp đầy bởi đất đá. Vĩnh Sơn đã tự tay ném nắm đất đầu tiên lên người vợ sắp cưới để đổi lấy sự hưng thịnh cho dòng họ Trần suốt ba thế kỷ tiếp theo. Chiếc nhẫn ngọc huyết chính là thứ cầm tù linh hồn cô, biến một người con gái lương thiện thành “Bà Chúa Không Mặt” – một ác quỷ trấn giữ kho tàng nghiệp lực.

***

Phi Vũ bừng tỉnh. Áp suất của đỉnh máu lại vây hãm anh. Anh nhận ra vật mình đang cầm trong tay chính là chiếc nhẫn ấy – Chiếc nhẫn ngọc huyết của Nguyễn Thị Mận năm xưa.

Ở đáy đỉnh đồng này, nơi tập trung toàn bộ oán khí của dòng họ Trần, chiếc nhẫn không còn là trang sức nữa. Nó đã biến dạng, những sợi chỉ máu bên trong giờ đây đã vươn dài ra, cắm sâu vào da thịt của Vũ.

Anh chợt hiểu ra một sự thật kinh hoàng: Để phá giải Nhãn Tử, không phải là bẻ gãy hay vứt bỏ chiếc nhẫn, mà là phải đeo nó vào. Ai đeo nhẫn vào Nhãn Tử, kẻ đó sẽ trở thành vật tế mới, đồng thời có quyền năng điều khiển toàn bộ oan hồn đang bị giam cầm.

Vũ cảm thấy một sự cám dỗ ghê gớm. Nếu đeo chiếc nhẫn này, anh sẽ có sức mạnh để bóp chết Trần Vĩnh Khang chỉ trong một ý niệm, anh sẽ có thể bước ra khỏi đỉnh đồng này như một vị thần của bóng tối. Nhưng đổi lại, linh hồn anh sẽ bị xé nát và hòa nhập vào Bà Chúa Không Mặt.

“Phi Vũ! Đừng để nó lừa!”

Tiếng gọi lạc đi của Linh Chi dội vào tai anh. Qua làn máu đen, anh thấy bóng dáng mờ ảo của Linh Chi bên ngoài đỉnh đồng. Cô đang dùng đôi mắt âm dương của mình, chấp nhận để máu từ hốc mắt chảy ra để nhìn thấu vào tâm trận, cố gắng đánh thức lý trí của anh.

Phía bên kia, Đại úy Huy đang cố lết thân xác đầy thương tích, một tay cầm mảnh Căn Cốt, một tay ghim chặt xuống sàn gạch để không bị những cái chân nhện của Bà Chúa Không Mặt lôi đi.

– “Đưa cho tôi… Đưa chiếc nhẫn cho tôi!” – Tiếng gầm thét của Trần Vĩnh Khang vang lên điên cuồng.

Lão trưởng tộc đã leo lên thành đỉnh đồng, khuôn mặt đạo mạo ngày nào giờ chỉ còn là một khối thịt vặn vẹo vì tham vọng. Lão thò tay vào trong đống máu đen, cố tìm kiếm Phi Vũ.

– “Mày là thằng ranh con không biết giá trị của nó! Chiếc nhẫn đó là chìa khóa của vinh hoa trường cửu! Đưa đây!”

Phi Vũ nhìn chiếc nhẫn trong tay mình. Màu đỏ của nó đang nhấp nháy theo nhịp tim anh. Vết bớt hình nhện sau gáy anh bỗng dưng nóng rực, tám cái chân nhện bằng khí đen từ lưng anh bắt đầu mọc dài ra, đâm xuyên qua lớp chất lỏng đen ngòm.

Bà Chúa Không Mặt ở phía trên đỉnh đồng đang cúi xuống. Khuôn mặt không mắt mũi của bà ta hướng về phía Vũ, rỉ ra những lời thì thầm:

– “Kết thúc nó đi… con trai của kẻ phản bội… Hãy mang nó vào, và chúng ta sẽ cùng nhau kéo cả dòng họ này vào địa ngục…”

Vũ nhìn thấy sự thống khổ của bà ta. Bà ta không chỉ muốn giết người, bà ta muốn được giải thoát. Chiếc nhẫn là xiềng xích, cũng là chìa khóa.

Nhưng Phi Vũ là một kiến trúc sư. Anh không nhìn thế giới bằng con mắt của kẻ báo thù, anh nhìn nó bằng những tỷ lệ và sự cân bằng. Khốn Long Cung là một công trình sai trái, và một công trình sai trái thì không nên được sửa chữa, mà phải bị phá dỡ từ gốc rễ.

Anh nhìn vào chiếc chìa khóa xương làm từ cốt của bà ta mà anh vẫn nắm chặt trong tay kia. Sự kết hợp giữa Chiếc Nhẫn Ngọc Huyết và Chìa Khóa Xương mới thực sự là “Vật định mệnh”.

Vũ không đeo nhẫn vào ngón tay mình. Thay vào đó, anh dùng tất cả sức bình sinh, cắm chiếc chìa khóa xương xuyên qua lỗ tròn của chiếc nhẫn.

Một tiếng rắc khô khốc vang lên.

Thời gian dường như ngưng đọng.

Dưới đáy đỉnh đồng, một vòng tròn bát quái ngược màu huyết dụ bừng sáng. Những sợi xích bằng khí đen vô hình vốn kết nối dòng họ Trần với linh mạch của ngôi làng bắt đầu rạn nứt.

– “KHÔNGGG!” – Trần Vĩnh Khang rú lên một tiếng đau đớn khi thấy mạch máu trên cánh tay lão đột ngột vỡ tung.

Toàn bộ ngôi biệt thự cổ rung chuyển dữ dội. Những bức tường bắt đầu nứt toác, tiết ra một thứ chất lỏng có mùi gỗ mục và máu khô. Từ dưới hố sụt nơi Huy đang đứng, oán khí bắt đầu bị hút ngược trở lại như một cơn lốc xoáy.

Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình bị nhấc bổng lên. Chiếc nhẫn ngọc huyết sau khi bị chìa khóa xương đâm thấu không vỡ tan, mà nó tan chảy, biến thành một chất lỏng màu đỏ bao bọc lấy cánh tay anh. Cảm giác đau đớn lúc này đã vượt quá giới hạn của con người. Anh thấy xương cốt mình như bị nghiền nát rồi tái tạo lại.

Vết bớt hình nhện sau gáy anh bắt đầu bong tróc. Con nhện đỏ không còn là một hình xăm hay một lời nguyền ký sinh nữa, nó dần tách rời khỏi da thịt Vũ, hóa thành một sinh vật thực thụ bằng máu, nhảy bổ về phía Bà Chúa Không Mặt.

Trong linh cảnh tăm tối, Vũ thấy hình bóng Nguyễn Thị Mận khóc nấc lên. Bà không còn là quỷ dữ không mặt nữa, mà hiện lên với dáng vẻ của cô gái năm 1974. Bà vươn tay đón lấy con nhện máu – thứ chứa đựng tất cả tội nghiệp và đau thương của dòng họ Trần qua hàng thế kỷ.

Bà Chúa Không Mặt ôm lấy con nhện, nhìn Phi Vũ một lần cuối. Một ánh nhìn không còn oán hận, chỉ còn là sự mệt mỏi cùng cực của một linh hồn đã phải chờ đợi quá lâu.

– “Cảm ơn… đứa con của bóng tối…”

Tiếng nói vang vọng rồi tan biến vào hư không.

Bên ngoài thực tại, đỉnh đồng máu đột ngột nổ tung.

Sức ép từ vụ nổ đẩy văng Trần Vĩnh Khang đập mạnh vào bức tường gạch phía sau, khiến lão bất tỉnh nhân sự trong đống đổ nát. Linh Chi bị hất văng ra xa, nhưng được một lực lượng vô hình bao bọc lấy nên không bị thương tích quá nặng.

Cảnh sát Huy, với đôi mắt có thể nhìn thấy tương lai mờ ảo, đã kịp thời lăn mình né tránh một cây xà ngang vừa sụp xuống. Anh hổn hển nhìn vào tâm điểm của vụ nổ.

Giữa màn khói bụi và máu đen tung tóe, Trần Phi Vũ đứng đó.

Quần áo anh rách mướp, toàn thân nhuộm đen, nhưng đôi mắt anh rực lên một sắc đỏ lạ lùng – sắc đỏ của ngọc huyết. Cánh tay phải của anh giờ đây hiện lên những hoa văn cổ quái như những sợi dây leo, kéo dài từ bàn tay lên đến tận cổ.

Sau gáy anh, vết bớt nhện đỏ đã biến mất, chỉ còn lại một vết sẹo phẳng lì.

Phi Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình, nơi chiếc nhẫn ngọc huyết giờ đã tan chảy hoàn toàn vào huyết quản. Anh không còn cảm thấy mệt mỏi, không còn thấy sợ hãi. Thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ.

Lời nguyền đã bị phá vỡ? Hay nó vừa mới chọn cho mình một vật chứa mới hoàn hảo hơn?

– “Anh Vũ…” – Linh Chi run rẩy gọi, đôi mắt âm dương của cô nhìn thấy một bóng đen khổng lồ vẫn đang phủ phía sau lưng Phi Vũ, che khuất cả ánh trăng lẻ loi rọi vào từ mái nhà đã sụp đổ.

Vũ không trả lời. Anh chậm rãi bước về phía Trần Vĩnh Khang đang nằm gục. Mỗi bước chân của anh đi đến đâu, cỏ cây quanh đó đều héo rũ, và những oan hồn ẩn nấp trong bóng tối đều phủ phục xuống như đón chào quân vương của họ.

Anh cúi xuống, nhặt một mảnh vỡ của chiếc gương đồng Minh Cảnh lên. Trong mảnh vỡ, anh nhìn thấy khuôn mặt mình. Vẫn là Phi Vũ, nhưng thần thái đã khác hẳn.

Vẻ thanh tú nhường chỗ cho sự lãnh khốc. Sự thông minh nhường chỗ cho một trí tuệ vượt ra ngoài giới hạn nhân thế.

– “Chú Khang.” – Giọng Vũ vang lên, âm trầm và chứa đựng áp lực nghẹt thở – “Dòng họ Trần vẫn chưa kết thúc đâu. Nhưng từ nay, nó sẽ đi theo một quy luật khác.”

Lão Khang từ từ mở mắt, nhìn thấy đứa cháu mà lão định hiến tế giờ đây đang đứng cao ngạo trước mặt mình. Lão thấy được “Chiếc nhẫn ngọc huyết” không phải nằm trên tay Vũ, mà nó đang nằm trong đôi mắt anh.

Lão định kêu lên, nhưng âm thanh bị chặn đứng trong cổ họng. Lão nhận ra mình không còn có thể cử động được nữa. Lão chính thức trở thành người thực vật, một cái xác sống để chứng kiến sự tàn lụi của tập đoàn Trần Phi mà lão đã dùng cả đời để gầy dựng bằng máu người.

Phi Vũ xoay người, nhìn về phía Huy và Linh Chi.

– “Huy, đưa Linh Chi rời khỏi đây ngay lập tức. Làng Cổ Nguyệt tối nay không còn an toàn nữa.”

– “Còn cậu? Vũ! Cậu định làm gì?” – Huy hét lên, cố gắng lấy lại tư cách của một cảnh sát, dù trái tim anh đang đập loạn xạ vì sợ hãi thực thể trước mặt.

Phi Vũ nhìn lên bầu trời đêm. Ánh trăng đã chuyển sang màu tím sẫm lạ thường.

– “Tôi còn phải đi đón một người.”

Vũ không nói là ai, nhưng trong thâm tâm, anh biết linh hồn của Mận (hay Tuyết) vẫn chưa hoàn toàn siêu thoát. Bà đã trở thành một phần của anh, và anh có trách nhiệm phải dẫn lối cho bà đến một nơi mà sự phản bội của dòng họ Trần không thể chạm tới.

Anh cũng phải tìm Cụ Mười. Anh không tin Cụ Mười đã thực sự biến mất. Một người giữ từ đường đã sống hàng thập kỷ với quỷ dữ không bao giờ chết một cách đơn giản như vậy.

Phi Vũ bước đi, hướng thẳng vào khu Cấm Uyển – nơi sâu thẳm nhất và u ám nhất của ngôi làng. Mỗi bước chân của anh như đóng dấu vào lòng đất một lời thề mới.

Chiếc nhẫn ngọc huyết không còn là vật định tình, cũng chẳng phải là vật định mệnh đơn thuần. Nó đã trở thành Huyết Kế của một triều đại tâm linh mới do Trần Phi Vũ khởi đầu.

Ở phía sau, Linh Chi chỉ kịp nhìn thấy vạt áo đen của anh chìm dần vào làn sương mù dày đặc của làng Cổ Nguyệt. Cô biết, người anh trai hiền lành, yêu kiến trúc của cô đã chết vào đêm nay rồi.

Người trở về sẽ là một kẻ khác. Một kẻ nắm giữ chìa khóa của cả hai thế giới.

Bên tai Linh Chi vang lên tiếng nhện bò lạo xạo trên những bức tường sụp đổ. Những con nhện đỏ li ti hàng ngàn con từ dưới hầm mộ bắt đầu tràn ra, bò lên những gốc cây già, bao phủ lấy ngôi biệt thự cũ.

Chúng không tấn công ai, chỉ lặng lẽ canh giữ con đường mà Vũ vừa đi qua.

Đại úy Huy vứt mảnh Căn Cốt xuống đất, nhổ ra một ngụm máu bầm. Anh nhìn về phía sương mù, rồi nhìn cô gái đang khóc nức nở bên cạnh mình. Bản năng cảnh sát bảo anh phải truy đuổi, phải làm rõ, nhưng năng lực nhìn thấy tương lai mới thức tỉnh lại cảnh báo anh bằng một viễn cảnh kinh hoàng: Nếu anh bước vào màn sương đó lúc này, anh sẽ thấy một thứ mà trí óc con người không thể dung nạp nổi.

Huy thở dài, dìu Linh Chi đứng dậy.

– “Đi thôi Linh Chi. Chuyện ở đây… không còn là việc của người sống chúng ta có thể can thiệp nữa rồi.”

Khi hai người rời đi, cả làng Cổ Nguyệt bỗng chìm vào một sự im lặng chết chóc. Gió ngừng thổi, dòng sông Hắc Thủy ngừng trôi. Chỉ có sâu trong Cấm Uyển, tiếng một bản vẽ bằng da người đang tự động cuộn lại, và một giọng nói trầm thấp vang vọng:

– “Màn kịch này, mới chỉ bắt đầu từ đây thôi…”

***

Tại một nơi nào đó rất xa, trong một ngôi chùa cổ nép mình bên sườn núi đá, Cụ Mười đang gõ mõ, đôi mắt duy nhất còn lại của cụ đột ngột mở to. Cụ nhìn xuống bát nước trên ban thờ, nơi một giọt máu vừa rỏ xuống, hóa thành hình một bông hoa bỉ ngạn nở rộ.

Cụ khẽ thở dài, nếp nhăn trên mặt như sâu thêm vài phần.

– “Huyết Nhẫn sinh, Long mạch tuyệt. Trần Phi Vũ… cậu đã chọn con đường cô độc nhất thế gian này rồi.”

Cụ đứng dậy, cầm lấy chiếc đèn lồng giấy, bước ra khỏi cửa chùa, hướng về phía Bắc. Nơi đó, mây đen đang kéo về, báo hiệu một cơn bão tâm linh khủng khiếp nhất sắp sửa càn quét qua giới huyền thuật.

Lời nguyền của dòng họ Trần đã bị chặt đứt bằng chiếc nhẫn ngọc huyết, nhưng sự báo ứng của Thiên đạo mới thực sự bắt đầu vận hành. Những kẻ đã nhúng tay vào máu người trong suốt mấy trăm năm qua, sẽ lần lượt phải đối mặt với sự phán xét từ kẻ mang Huyết Nhẫn.

Đêm hôm đó, toàn bộ loài nhện trong làng Cổ Nguyệt đều quay đầu về hướng ngôi nhà cổ, quỳ rạp trên mặt đất, một cảnh tượng rùng rợn mà sau này không ai dám nhắc lại lần thứ hai.

Hồi kết cho thế hệ cũ đã đến, nhưng chương mở đầu cho một kỷ nguyên tối tăm của dòng họ Trần mới chính thức bắt đầu dưới quyền uy của Trần Phi Vũ.

Chiếc nhẫn ngọc huyết rực sáng lần cuối trên tay anh trong bóng tối sâu thẳm của Cấm Uyển, rồi lặn hẳn vào huyết quản, chờ đợi một ngày thanh toán nợ máu tiếp theo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8