Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 88: Cảnh sát Huy và sự bất lực của pháp luật

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:27:11 | Lượt xem: 9

Tiếng còi xe cảnh sát xé toạc màn sương mù đặc quánh đang bao phủ lấy con đường dẫn vào làng Cổ Nguyệt. Đại úy Huy siết chặt vô lăng, khớp xương ngón tay trắng bệch vì gồng lực. Bên cạnh anh, khẩu súng Beretta tiêu chuẩn nằm lạnh lẽo trong bao, một biểu tượng của quyền lực và luật pháp mà anh đã từng tin tưởng tuyệt đối. Nhưng đêm nay, cái niềm tin ấy đang rạn nứt như một tấm gương mỏng trước cơn bão tố của cõi âm.

Phía sau xe của Huy là hai chiếc xe bán tải chở theo sáu cảnh sát cơ động trang bị đầy đủ. Họ là những người ưu tú nhất, được Huy lựa chọn để đột kích vào dinh thự họ Trần với mục tiêu bắt giữ Trần Vĩnh Khang vì tội danh liên quan đến hàng loạt vụ mất tích và nghi vấn giết người.

“Đại úy, sương mù dày quá, tầm nhìn chưa đầy ba mét.” – Tiếng của Nam, cấp dưới thân tín nhất của Huy vang lên qua bộ đàm, mang theo sự run rẩy khó giấu giếm.

Huy không trả lời ngay. Anh đưa tay lên xoa nhẹ sau gáy. Cơn đau buốt nhói từ vết bớt hình nhện đỏ đang râm ran như thể có hàng ngàn chiếc kim tẩm nọc độc đâm vào tủy sống. Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Kể từ khi dính phải lời nguyền ở Từ đường, mỗi hơi thở của anh đều như đang vay mượn từ tử thần.

“Giữ khoảng cách. Tất cả bật đèn pha công suất cao. Thấy bất cứ đối tượng nào có hành vi chống đối, cho phép nổ súng cảnh cáo,” Huy ra lệnh, giọng anh khàn đặc nhưng đanh thép.

Tuy nhiên, khi đoàn xe vừa chạm đến ranh giới làng Cổ Nguyệt, một hiện tượng kỳ quái xảy ra. Ánh đèn pha cực mạnh của những chiếc xe chuyên dụng bỗng chốc trở nên lu mờ, rồi lịm dần như những ngọn nến trước gió. Tiếng động cơ xe bắt đầu hộc lên những hồi bất thường, sau đó tắt lịm đồng loạt.

“Chuyện gì vậy? Kiểm tra hệ thống điện ngay!” Nam hét lên từ phía sau.

Huy bước xuống xe. Không gian im lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp. Không có tiếng côn trùng, không có tiếng gió, chỉ có mùi nhang tàn quyện cùng mùi gỗ mục thối rữa nồng nặc.

“Đại úy… anh nhìn kìa.”

Nam chỉ tay về phía những rặng tre già bao quanh làng. Trong bóng tối lờ mờ, hàng trăm sợi chỉ đỏ từ đâu xuất hiện, giăng ngang lối đi như một mạng nhện khổng lồ. Trên mỗi sợi chỉ là một chiếc chuông đồng nhỏ xíu, xám xịt vì gỉ sét. Chúng không hề rung lên, nhưng trong đầu Huy lại vang lên những tiếng leng keng buốt não.

“Cắt hết chỗ dây đó, chúng ta đi bộ vào,” Huy lạnh lùng ra lệnh, tay đã rút súng.

Một người chiến sĩ cơ động tiến lên, dùng dao găm chiến thuật chém đứt một sợi chỉ đỏ.

*Choảng!*

Âm thanh không phải là tiếng dây đứt, mà là tiếng kim loại vỡ vụn. Ngay khoảnh khắc sợi chỉ đứt lìa, một dòng chất lỏng đen kịt, hôi thối như máu loãng phun ra từ đầu dây, bắn tung tóe lên bộ cảnh phục của người chiến sĩ.

“Áaaaa!”

Tiếng thét xé lòng vang lên giữa đêm tĩnh mịch. Người cảnh sát trẻ ngã xuống, đôi bàn tay anh ta bắt đầu biến đổi trước sự kinh hãi của đồng đội. Lớp da tay nhanh chóng xám xịt lại, những lỗ nhỏ li ti mọc lên và từ đó, hàng chục con nhện đen nhỏ như hạt đỗ chui ra, cắn xé da thịt từ bên trong.

“Lùi lại! Tất cả lùi lại!” Huy gào lên, anh đưa họng súng hướng về phía rặng tre và bóp cò.

*Đoàng! Đoàng!*

Tiếng súng nổ đanh gọn trong đêm, vốn dĩ phải là thứ vũ khí trấn áp tội phạm mạnh mẽ nhất, thì giờ đây trông thật thảm hại. Viên đạn bạc lao vào màn sương, nhưng thay vì găm vào một mục tiêu nào đó, nó bỗng khựng lại giữa không trung, bị quấn chặt bởi những sợi chỉ đỏ rồi rơi rộp xuống đất, méo mó như một cục chì vô dụng.

Pháp luật và súng đạn đang quỳ gối trước ma thuật và oán hận.

“Vô ích thôi, Đại úy Huy.”

Một giọng nói nhừa nhựa, khô khốc vang lên từ phía sau màn sương. Trần Vĩnh Khang xuất hiện, nhưng không phải trong bộ âu phục sang trọng thường ngày. Ông ta mặc một bộ áo dài đen bằng lụa bóng, trên cổ đeo một chuỗi hạt làm từ xương trắng. Đứng sau ông ta là hai gã gia nhân mắt trắng dã, tay cầm những chiếc đèn lồng đỏ rực, tỏa ra thứ ánh sáng nhức mắt.

“Trần Vĩnh Khang! Ông bị bắt vì nghi vấn liên quan đến cái chết của Trần Phi Long và nhiều người khác. Bỏ vũ khí xuống và giơ tay lên!” Nam bước tới, tay lăm lăm khẩu súng máy cực nhanh.

Vĩnh Khang bật cười, tiếng cười nghe như tiếng mài dao vào đá.

“Cái chết? Ở làng Cổ Nguyệt này không có cái chết, chỉ có sự chuyển hóa sinh mạng để phục vụ cho sự trường tồn của dòng họ Trần. Các người… những kẻ đại diện cho cái gọi là ‘luật pháp’ của người sống, lấy quyền gì đòi can thiệp vào nợ máu trăm năm?”

“Câm miệng! Quỳ xuống!” Huy quát lớn, cảm giác vết bớt sau gáy mình bắt đầu nóng rực. Anh biết Khang đang dùng tà thuật để khống chế khu vực này.

Khang nhìn Huy, ánh mắt chứa đựng sự thương hại đầy nham hiểm: “Đại úy, anh đang gánh trên vai cái nhãn trận của chúng tôi, máu anh đang nuôi nhện, linh hồn anh đang dần biến thành tơ. Anh nghĩ khẩu súng kia có thể bảo vệ anh sao?”

Khang khẽ phất tay. Hai gã gia nhân đứng sau đột ngột lao tới với tốc độ kinh hoàng. Nam và các chiến sĩ đồng loạt khai hỏa. Tiếng súng nổ liên hồi, lửa đạn rạch nát bóng đêm. Huy thấy rõ ràng đạn đã găm đầy ngực đối phương, máu phun ra trắng xóa… nhưng họ không dừng lại. Những cái xác đó không hề cảm nhận được nỗi đau. Họ giống như những con rối được giật dây, lao vào vòng vây của nhóm cảnh sát với những bàn tay có móng dài và sắc như dao cạo.

“Ngừng bắn! Dùng dùi cui!” Huy hô vang khi nhận ra đạn dược hoàn toàn vô hiệu.

Trận chiến trở nên hỗn loạn. Những người cảnh sát cơ động được đào tạo bài bản về võ thuật bỗng chốc trở nên lúng túng trước những đối thủ không có nhịp thở, không có huyệt đạo. Một người chiến sĩ bị gã gia nhân bóp nghẹt cổ bằng một lực tay kinh hồn, đôi mắt anh ta trợn ngược vì nghẹt thở.

Huy lao đến, dùng báng súng nện mạnh vào thái dương gã gia nhân nhưng gã chỉ quay ngoắt đầu lại một vòng 180 độ, nhe hàm răng đen kịt ra cười với anh.

Lúc này, Huy thực sự cảm thấy sự bất lực tột cùng. Toàn bộ kiến thức hình sự, chiến thuật tác chiến và sức mạnh vũ trang của một sĩ quan cấp cao đang sụp đổ trước mắt anh. Pháp luật quy định tội phạm phải bị trừng trị, nhưng pháp luật không có chương nào hướng dẫn cách bắt giữ một linh hồn oán hận hay một thây ma được điều khiển bằng tà thuật.

Vĩnh Khang thong thả tiến lại gần, gậy chống của lão gõ từng nhịp xuống nền đất đá: “Các anh là những người thực thi công lý. Vậy công lý ở đâu khi chín thế hệ gia đình chúng tôi phải làm nô lệ cho lời hứa của một người quá cố? Công lý ở đâu khi bà Chúa phải bị chôn sống làm thần giữ của? Thế giới của các anh được xây trên những con số và bằng chứng, nhưng thế giới này được xây trên oán khí và máu.”

Lão đưa tay lên, một đám mây nhỏ những con nhện đỏ từ trong tay áo lão bò ra, lan nhanh trên mặt đất như một tấm thảm sống. Những người cảnh sát hoảng sợ lùi lại, nhưng những sợi chỉ đỏ đã giăng kín lối thoát từ bao giờ.

“Đừng sợ,” Khang thì thầm, “Đại lễ tế đêm nay cần thêm một chút ‘khí dương’ của những người công chính như các anh. Máu của cảnh sát… hẳn là sẽ đậm đà hơn máu hạng dân đen thường.”

Huy quỵ xuống, cơn đau từ gáy lan ra toàn bộ cơ thể. Anh nhìn thấy huy hiệu cảnh sát gắn trên ngực mình đang bắt đầu xỉn màu. Một ý nghĩ cay đắng lóe lên trong đầu anh: Phải chăng, ánh sáng của công lý thực sự không thể chiếu rọi vào hầm ngục tâm linh này?

Trong khoảnh khắc đen tối nhất, khi gã gia nhân chuẩn bị giáng đòn chí mạng xuống Nam, một tia sáng màu vàng rực từ trong sương mù bắn tới, đốt cháy lớp da thối rữa của gã.

“Aaaaaaaaa!”

Gã gia nhân rống lên đau đớn, lùi lại khi cơ thể bắt đầu bốc khói xanh. Huy ngẩng đầu lên, trong màn sương lạnh lẽo, một bóng người gầy gò xuất hiện với một thanh đoản kiếm tỏa ánh sáng thanh khiết trong tay.

Trần Phi Vũ.

Anh đứng đó, không có súng đạn, không có cảnh phục, chỉ có một đôi mắt bình thản nhưng chứa đựng sức mạnh đủ để làm lu mờ sự hiện diện của tà ác. Sau lưng anh là Linh Chi, đôi mắt âm dương của cô rực rỡ như hai ngôi sao giữa đêm đen.

“Vũ…” Huy thầm thào, một chút hi vọng cuối cùng nhen nhóm.

“Đại úy, đưa người của anh rời khỏi đây ngay. Những người này đã bị ‘Ký Sinh Linh’, vũ khí của các anh chỉ làm tốn đạn mà thôi.” Giọng của Phi Vũ lạnh lùng nhưng chắc chắn.

“Cậu nghĩ mình là ai?” Vĩnh Khang tức giận, lão giơ gậy lên, những sợi chỉ đỏ xung quanh rung chuyển kịch liệt. “Đứa con rơi, kẻ mang Huyết Ấn nhơ nhuốc như mày mà dám ngăn cản đại cục của tao sao?”

Phi Vũ không thèm nhìn Vĩnh Khang, anh rút ra một xấp phù lục vàng từ trong áo, tay khẽ rung, những lá bùa tự động bay lơ lửng xung quanh nhóm cảnh sát, tạo thành một vòng tròn bảo hộ màu kim nhạt.

“Anh Huy, tôi nhắc lại, đây không còn là hiện trường hình sự. Đây là một hố đen tâm linh mà pháp luật không có tiếng nói. Hãy mang các đồng đội đi đi, nếu không muốn họ biến thành vật tế cho đêm nay.”

Nam loạng choạng đứng dậy, súng trên tay anh ta vẫn đang run lên: “Nhưng chúng tôi là cảnh sát… chúng tôi không thể bỏ mặc dân thường…”

“Ở đây không có dân thường,” Phi Vũ ngắt lời, ánh mắt sắc như dao nhìn vào Vĩnh Khang, “Chỉ có những kẻ tội đồ và những linh hồn bị giam cầm. Các anh ở lại chỉ làm vướng chân tôi.”

Vĩnh Khang gầm lên, lão vẫy mạnh chiếc gậy, một luồng oán khí đen đặc hình đầu nhện khổng lồ lao thẳng về phía Phi Vũ. Vũ không né tránh, anh đưa thanh đoản kiếm Trấn Hồn ngang ngực, niệm một câu chú trầm đục. Ánh vàng từ kiếm và oán khí đen va chạm, tạo ra một đợt sóng xung kích khiến mặt đất rung chuyển. Những sợi chỉ đỏ giăng xung quanh nổ lốp bốp như pháo.

“Đi mau!” Phi Vũ gào lên với Huy.

Đại úy Huy nhìn chằm chằm vào hiện trường trước mặt. Anh thấy những lá bùa đang bốc cháy để ngăn chặn đàn nhện quỷ, anh thấy thanh kiếm của Phi Vũ đang cắt đứt thực tại vô hình mà anh từng phủ nhận. Lần đầu tiên trong mười năm sự nghiệp, Huy nhận ra rằng pháp luật vốn chỉ có thể quản lý hành vi của con người khi họ còn lương tri và sự sống. Đối với những thực thể đã vứt bỏ nhân tính và những lời nguyền đã tồn tại trước khi bộ luật hình sự đầu tiên ra đời, súng đạn của anh thực sự chỉ là sắt vụn.

“Toàn đội… rút lui ra ngoài cổng làng!” Huy ra lệnh, giọng anh chứa chan nỗi cay đắng của một kẻ thừa nhận sự bất lực của chính mình.

Họ dìu nhau chạy ngược ra phía lối mòn. Khi Huy quay đầu nhìn lại lần cuối, anh chỉ còn thấy bóng lưng đơn độc của Trần Phi Vũ đang đứng đối diện với sự tà ác vĩ đại nhất của dòng họ Trần. Dinh thự họ Trần lúc này trông không khác gì cái miệng của một con quái thú khổng lồ đang từ từ khép lại.

Đại úy Huy dừng lại bên cạnh chiếc xe tuần tra vẫn còn tắt ngấm điện. Anh lấy huy hiệu cảnh sát trên ngực mình xuống, mân mê nó trong lòng bàn tay. Kim loại lạnh buốt, và trên bề mặt bóng loáng của nó, anh thấy phản chiếu hình ảnh con nhện đỏ trên gáy mình đang rục rịch chuyển động như muốn thoát xác.

Luật pháp dừng lại ở ranh giới này. Từ đây trở đi, sự sống chết của một dòng họ, sự tồn vong của một làng quê, hoàn toàn phụ thuộc vào một kiến trúc sư bị nguyền rủa và lòng trắc ẩn của quỷ dữ.

Huy ngồi xuống ghế lái, súng vẫn để bên cạnh, nhưng tay anh đã cầm lấy mảnh Căn Cốt mà pháp sư Khâm đã giao cho. Anh nhận ra, muốn giúp Phi Vũ, anh phải học cách chiến đấu bằng một luật lệ khác – luật của sự hy sinh và đánh đổi bằng linh hồn.

Trận mưa máu bắt đầu rơi trên kính xe. Huy hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt nước mắt vì bất lực. Pháp luật có thể lùi bước, nhưng sự chính trực thì không. Đêm nay, anh sẽ không chiến đấu với tư cách một cảnh sát, mà với tư cách một người anh em của kẻ đang chịu tội thay cho cả dòng họ.

Sương mù vẫn dày, nhưng ánh sáng từ thanh kiếm của Phi Vũ trong dinh thự vẫn lấp loáng như một hy vọng mong manh. Đêm đại tế thực sự chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả cho sự im lặng của pháp luật sẽ là một biển máu chảy xuôi theo dòng sông Hắc Thủy về phía hư vô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8