Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 89: Huyết nhện chân thứ bảy

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:28:03 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 89: HUYẾT NHỆN CHÂN THỨ BẢY

Tiếng gầm rú của gió luồn qua những kẽ hở kiến trúc của dinh thự họ Trần nghe như tiếng khóc than của hàng trăm vong hồn đang bị giam cầm trong những bức tường gạch lạnh lẽo. Bên trong đại sảnh, không khí quánh lại, nặng nề đến mức mỗi hơi thở của Trần Phi Vũ đều cảm thấy như đang nuốt phải bụi nhang tàn tẩm máu.

Phi Vũ đứng đơn độc giữa vòng xoáy oán khí. Ánh sáng từ thanh đoản kiếm Trấn Hồn trong tay anh không còn mang sắc vàng thanh khiết của Phật môn hay đạo giáo, mà bắt đầu chuyển sang một màu đỏ lờ mờ, run rẩy theo từng nhịp tim đập nhanh đến điên cuồng của anh.

Cơn đau từ sau gáy bắt đầu bùng nổ.

Nó không còn là cảm giác châm chích hay ngứa ngáy như những lần trước. Lần này, nó là một sự tàn phá thực sự. Phi Vũ cảm nhận rõ ràng lớp da ở gáy mình đang bị nứt toác ra. Tiếng xoèn xoẹt của da thịt bị xé rách vang lên ghê rợn trong không gian tĩnh mịch. Một thứ gì đó cứng sắc, lạnh lẽo như thép nguội đang từ trong tủy sống của anh trồi ra, đâm xuyên qua các bó cơ, chèn ép lên hệ thần kinh trung ương.

“Aaaa!”

Phi Vũ khuỵu xuống, hai tay bám chặt lấy nền gạch đá hoa cương lạnh buốt. Những đầu ngón tay của anh cào mạnh xuống sàn, để lại những vết xước sâu hoắm rỉ máu. Cơn đau khiến nhãn cầu anh lồi ra, những tia máu đỏ rực nhanh chóng phủ kín lòng trắng, biến đôi mắt anh thành hai viên hồng ngọc đục ngầu oán hận. Huyết Nhãn đã hoàn toàn thức tỉnh, nhưng đi kèm với nó là một cái giá quá đắt.

“Chưa đủ… vẫn chưa đủ…”

Một giọng nói trầm đục, nhễ nhại như tiếng nước chảy trong cống ngầm vang lên từ phía bóng tối của bức bình phong cổ. Trần Vĩnh Khang bước ra, trên tay ông ta cầm một chiếc bát đồng chứa thứ chất lỏng sền sệt bốc mùi tanh nồng của máu tươi và nhựa cây sưa cổ thụ. Khuôn mặt của ông ta dưới ánh đuốc chập chờn trông không khác gì một ác quỷ đội lốt người, nụ cười méo mó chứa đầy vẻ đắc ý.

“Phi Vũ, cháu trai của ta, nhìn xem sự vĩ đại mà dòng họ này ban tặng cho cháu. Chân thứ bảy… Thất Sát Phá Hồn. Khi nó mọc ra, cháu sẽ không còn bị gò bó bởi những cảm xúc tầm thường của loài người nữa. Cháu sẽ thấy thế giới này chỉ là một bàn cờ, và cháu chính là quân cờ quyền năng nhất.”

“Ông… câm miệng…” Phi Vũ rít lên qua kẽ răng. Mồ hôi hòa cùng máu chảy dài trên trán.

Lưng áo của anh đột nhiên phồng lên rồi rách toạc. Từ vị trí gáy, một chiếc chân nhện dài hơn một mét, đen kịt, gai góc đầy những lông tơ sắc nhọn như kim châm từ từ vươn ra. Nó không phải là ảo ảnh. Nó là thực thể bằng xương bằng thịt, một phần cơ thể mới được nhào nặn từ oán niệm hàng trăm năm của dòng họ Trần Phi.

Chiếc chân nhện thứ bảy này không giống sáu chiếc trước đó. Nó mang một sắc thái tím đen u ám, và ở đầu nhọn của nó có một cái miệng nhỏ xíu, liên tục đóng mở như đang hít thở oán khí trong không trung. Ngay khi chiếc chân này hoàn toàn lộ diện, một luồng áp lực vô hình từ người Phi Vũ bùng phát, thổi bay những vật dụng trang trí xung quanh.

“Uỳnh!”

Bình sứ cổ quý giá nát tan, những bức tranh lụa trên tường bị xé rách tơi tả.

Lúc này, nhận thức của Phi Vũ bắt đầu phân mảnh. Anh không còn thấy dinh thự theo cách một kiến trúc sư nhìn vào các cột kèo hay xà ngang. Qua Huyết Nhãn và sự liên kết của chân nhện thứ bảy, anh nhìn thấy “Mạch máu của quỷ”.

Tất cả các bức tường của dinh thự bỗng chốc trở nên trong suốt. Bên trong lớp gạch đá là những mạch máu li ti đang đập nhịp nhàng, dẫn khí đen từ dưới hầm mộ lên khắp ngôi nhà. Và kinh khủng hơn, anh thấy những linh hồn – những người hầu, những đứa trẻ mang họ Trần đã chết trẻ – đang bị khâu chặt vào các vị trí “Mắt trận” của Bát quái ngược. Họ không thể siêu thoát, họ chỉ có thể gào thét trong câm lặng, dùng sự đau khổ của mình để duy trì vinh hoa cho kẻ đứng đầu.

Sự quỷ hóa không chỉ dừng lại ở hình thể. Cảm giác yêu thương, lòng trắc ẩn, và nỗi sợ hãi trong tâm trí Phi Vũ đang bị một hố đen hun hút nuốt chửng. Thay vào đó là một cơn đói khát nguyên thủy. Anh khát khao máu, khát khao sự tàn phá. Hình ảnh Linh Chi, người em gái anh luôn muốn bảo vệ, giờ đây trong mắt anh chỉ còn là một khối năng lượng màu trắng yếu ớt mà anh muốn nghiền nát để thỏa mãn sự trỗi dậy của loài nhện quỷ.

“Giết… giết hết…” Phi Vũ thào thào, âm thanh không còn là tiếng người, mà là sự pha trộn giữa tiếng gốm sứ cọ xát và tiếng gió rít qua khe cửa mộ.

Bà Chúa Không Mặt từ trên trần nhà từ từ thả mình xuống theo một sợi chỉ đỏ dài vô tận. Bà ta không có mặt, nhưng Phi Vũ cảm nhận được bà ta đang mỉm cười. Bà ta vuốt ve chiếc chân nhện thứ bảy vừa mới mọc ra của anh, như một người mẹ đang vuốt ve đứa con mới chào đời. Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay bà ta truyền vào tủy sống khiến Phi Vũ run lên vì khoái cảm tà ác.

“Nhìn thấy không? Bà ta yêu cháu lắm.” Trần Vĩnh Khang cười lớn, ông ta tiến lại gần, đổ thứ chất lỏng trong bát đồng xuống dưới chân Phi Vũ. “Đây là máu của những kẻ đã phản bội dòng họ này. Hãy uống lấy nó, hãy để chân thứ bảy hoàn thiện. Chỉ còn một bước nữa thôi, khi chân thứ tám mọc ra vào đêm sinh nhật, cháu sẽ trở thành Thần.”

Nhưng đúng lúc này, sâu trong tiềm thức của Phi Vũ, một ký ức mờ nhạt hiện về. Đó là mùi hương trầm quen thuộc từ bàn tay cụ Mười, là tiếng hét gọi tên anh của Đại úy Huy khi anh ta gieo mình xuống sông Hắc Thủy, và là đôi mắt buồn sầu của Linh Chi dưới ánh hoàng hôn làng Cổ Nguyệt.

Nhân tính yếu ớt giống như một ngọn nến trong bão, nhưng nó vẫn chưa tắt hẳn.

“Không…” Phi Vũ đột ngột ngẩng đầu.

Thanh đoản kiếm Trấn Hồn bỗng nhiên rung động dữ dội. Máu từ bàn tay Phi Vũ chảy dọc theo lưỡi kiếm, kích hoạt những ký tự cổ khắc chìm trên thân thép. Một luồng hào quang xám xịt – sự hòa trộn giữa đạo lực thanh khiết còn sót lại và oán khí tột đỉnh – bùng lên.

“Ta không phải là công cụ của các người!”

Phi Vũ hét lớn, dùng chính chiếc chân nhện thứ bảy vừa mọc ra đâm mạnh xuống nền gạch, tạo thành một lực đẩy cực lớn giúp anh lao về phía Trần Vĩnh Khang. Tốc độ của anh bây giờ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Anh không còn chạy, anh di chuyển như một bóng ma đang trượt đi trên không trung.

Trần Vĩnh Khang hoảng hốt lùi lại, không ngờ rằng đứa cháu của mình lại có thể cưỡng lại sức ảnh hưởng của “Thất Sát Phá Hồn” nhanh đến vậy. Ông ta lẩm bẩm chú ngữ, những sợi chỉ đỏ từ trong tay áo bắn ra, đan thành một tấm lưới chặn đứng Phi Vũ.

“Cháu chưa hiểu sao? Cháu càng phản kháng, vết bớt nhện càng cắm sâu vào tâm hồn cháu. Máu của cháu đã đen rồi, Phi Vũ ạ! Nhìn vào gương đi, cháu còn thấy gương mặt của mình không?”

Phi Vũ khựng lại trước tấm gương lớn đặt ở đại sảnh. Trong gương, một con quái vật đang nhìn anh. Một thanh niên với gương mặt xanh xao, hai mắt đỏ rực như máu, gáy mọc ra bảy chiếc chân nhện khổng lồ đen đúa vặn vẹo. Những sợi gân đen nổi lên khắp cổ và thái dương như những con giun đang bò lổm ngổm dưới da.

Sự kinh tởm tột độ dâng lên. Phi Vũ nhận ra mình đang mất đi sự kiểm soát đối với chính cơ thể mình. Chiếc chân thứ bảy đang tự ý thức được, nó quờ quạng trong không trung, phá hủy bất cứ thứ gì nó chạm phải. Nó thậm chí còn định đâm vào sườn của anh để tìm cách ký sinh sâu hơn.

“Nghiệp lực của họ Trần… không thể gánh vác…”

Đúng lúc Phi Vũ tưởng chừng như sắp phát điên và hoàn toàn buông xuôi cho bản năng của quỷ dữ, thì từ gáy anh, một luồng hơi ấm lạ kỳ lan tỏa. Đó là vị trí mà trước đây Đại úy Huy từng chạm vào trước khi anh ta đi vào bóng tối. Một chút chính khí của người chiến sĩ công an, sự hy sinh không vụ lợi, đã trở thành một thứ “neo” giữ vững chút lý trí cuối cùng của Phi Vũ.

Anh cắn chặt môi đến bật máu, dùng đạo hạnh yếu ớt còn sót lại để áp chế chân nhện thứ bảy.

“Trần Vĩnh Khang… tôi sẽ phá hủy cái lồng kiến trúc này… cùng với ông!”

Phi Vũ không tấn công Khang nữa. Thay vào đó, anh xoay người, thanh Trấn Hồn kiếm cắm mạnh vào chính giữa sàn nhà – nơi mà theo kiến trúc của Bát quái ngược là điểm yếu nhất để kết nối với địa mạch.

“Xoẹt!”

Tiếng thép đâm vào đá, nhưng âm thanh vang ra lại là tiếng gào thét của một thực thể sống. Cả dinh thự họ Trần rung chuyển dữ dội. Bà Chúa Không Mặt rú lên một tiếng chói tai, cơ thể bà ta nhòe đi rồi biến mất vào không trung.

Trần Vĩnh Khang tái mặt: “Mày điên rồi! Mày sẽ khiến lời nguyền bộc phát sớm hơn! Tất cả sẽ chết!”

“Càng tốt.” Phi Vũ cười lạnh, một nụ cười đầy đau đớn và ngạo nghễ. “Nếu phải làm quỷ để kết thúc cơn ác mộng này, tôi sẽ là con quỷ đáng sợ nhất mà họ Trần từng tạo ra.”

Bảy chiếc chân nhện đồng loạt rung lên, oán khí từ chúng tỏa ra lấp đầy cả căn phòng. Phi Vũ cảm nhận được một quyền năng mới đang sinh sôi trong cơ thể mình – một loại sức mạnh không đến từ thần linh hay quỷ dữ thông thường, mà đến từ việc kiểm soát nỗi đau.

Chương 89 kết thúc bằng hình ảnh Trần Phi Vũ đứng giữa đại sảnh đang đổ nát, bảy chiếc chân nhện bủa vây xung quanh như một đóa hoa bỉ ngạn đen ngòm vừa nở rộ giữa địa ngục. Phía xa, tiếng trống đại tế vẫn vang lên đều đặn từ hướng sông Hắc Thủy, như thể đang mời gọi thực thể hoàn chỉnh cuối cùng đến để kết thúc vở kịch đẫm máu kéo dài hàng thế kỷ.

Ranh giới giữa người và quỷ, giờ đây chỉ còn mỏng manh như một sợi tơ nhện rỉ máu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8