Lời Nguyền Của Dòng HọChương 90: Điểm yếu của Bà Chúa
**CHƯƠNG 90: ĐIỂM YẾU CỦA BÀ CHÚA**
Tiếng đổ vỡ của những mảng trần thạch cao hòa cùng tiếng gió rít gào qua những kẽ hở kiến trúc tạo thành một bản giao hưởng tử thần. Trần Phi Vũ đứng đó, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt anh rực lên một thứ ánh sáng sắc lạnh đến ghê người. Thanh Trấn Hồn kiếm vẫn cắm sâu vào mạch đất, những vết nứt từ mũi kiếm lan rộng như những con rắn rết bò lổm ngổm khắp sàn nhà đại sảnh. Oán khí đen kịt từ dưới lòng đất phun trào, quấn lấy bảy chiếc chân nhện đang quờ quạng sau lưng anh.
Trần Vĩnh Khang lùi lại, đôi giày da đắt tiền giẫm lên những mảnh vụn gỗ quý. Khuôn mặt gã không còn chút vẻ đạo mạo thường ngày, chỉ còn lại sự kinh hãi tột độ khi chứng kiến “vật tế” mà gã dày công nuôi dưỡng đang tự tay phá nát bàn cờ phong thủy.
“Mày không thể… Mày là máu mủ của họ Trần! Nếu địa mạch này đứt, linh hồn mày cũng sẽ tan biến theo lời nguyền!” Vĩnh Khang hét lên, giọng lạc đi giữa tiếng sấm rền vang ngoài trời.
Phi Vũ không đáp, hoặc đúng hơn là anh không còn đủ sức để thốt lên lời bằng thanh quản người thường. Một cơn đau xé toác tâm can đang diễn ra. Chân nhện thứ bảy đã hoàn toàn định hình, cứng cáp và sắc nhọn như thép nguội, nó đâm xuyên qua lớp áo khoác kiến trúc sư rách nát, khẽ đung đưa trong không trung như đang đánh hơi mùi sợ hãi. Ý thức của anh chao đảo giữa một biển ký ức hỗn độn: tiếng gào khóc của những đứa trẻ chết yểu qua các đời, tiếng xì xào của những tà sư dưới hầm tối, và trên hết là sự im lặng chết chóc của “Bà Chúa”.
Đúng lúc này, ngôi nhà đột ngột rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Không phải vì trận động đất, mà là vì kiến trúc “Bát Quái Ngược” đã bị đâm thủng một lỗ hổng chí mạng. Một luồng luân chuyển không khí từ phía sau bức tường rêu phong sau bàn thờ tổ tiên chợt thổi mạnh tới. Phi Vũ khựng lại. Với trực giác nhạy bén của một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, anh nhận ra có một không gian rỗng nằm ngay sau bức tường đó – một không gian chưa từng xuất hiện trên bất kỳ bản sơ đồ nào anh đã tìm thấy.
“Mai…”
Một tiếng thì thầm khản đặc vang lên trong tâm trí Phi Vũ. Nó không phải tiếng của Bà Chúa Không Mặt hung ác, mà là một thanh âm xa xăm, đượm buồn, như thể đến từ một kiếp sống đã bị vùi lấp dưới ngàn lớp bụi đất.
Phi Vũ dùng hết sức bình sinh, mượn lực từ những chiếc chân nhện quái dị sau lưng, lao mạnh vào bức tường phía sau bàn thờ.
“Uỳnh!”
Bức tường gạch kiên cố đổ sập. Trần Vĩnh Khang rú lên, định lao tới ngăn cản nhưng bị một luồng khí lạnh đẩy văng ra xa. Sau bức tường là một gian buồng nhỏ hẹp, ngột ngạt mùi nhang tàn và mùi vải vóc mục nát. Đây chính là “tim” của trận đồ trấn yểm, nơi mà mọi oán hận bắt đầu và cũng là nơi lưu giữ những thứ mà dòng họ Trần muốn xóa sổ nhất.
Phi Vũ ngã quỵ xuống sàn căn buồng tối. Ánh sáng từ chiếc đèn pin rơi trên sàn hắt lên một góc của không gian hẹp. Giữa căn buồng không có vàng bạc châu báu, chỉ có một chiếc hòm gỗ sơn son thiếp vàng đã tróc lở hoàn toàn. Trên mặt hòm là những sợi chỉ đỏ quấn chằng chịt, đính đầy những lá bùa vàng đã xỉn màu máu.
Bảy chiếc chân nhện sau gáy Phi Vũ bỗng dưng thu mình lại, run rẩy. Anh cảm nhận được một nỗi đau đớn cùng cực tràn vào lồng ngực. Bà Chúa Không Mặt đang hiện hình ngay bên cạnh chiếc hòm. Bà ta không tấn công. Thực thể ấy đứng đó, tà áo cưới rách nát bay vật vờ dù không có gió. Khuôn mặt vẫn phẳng lì, không có ngũ quan, nhưng Phi Vũ có thể cảm thấy bà ta đang… nhìn mình qua lăng kính của ngàn năm oan khuất.
“Tại sao bà không giết tôi?” Phi Vũ thì thào, máu từ vết bớt sau gáy chảy xuống, thấm ướt cổ áo.
Bà Chúa đưa cánh tay khô héo như cành củi mục chỉ về phía chiếc hòm gỗ. Phi Vũ hiểu ý. Anh dùng thanh Trấn Hồn kiếm, nghiến răng chém đứt những sợi chỉ đỏ truyền đời. Mỗi sợi chỉ đứt đi là một tiếng thét thanh tao vang vọng từ cõi âm. Khi nắp hòm mở ra, không có linh hồn quỷ dữ nào bay ra cả.
Bên trong chỉ có một mảnh lụa điều đã ố vàng, và một cuốn sổ tay nhỏ viết bằng chữ Nôm cổ, bên cạnh là một lọn tóc dài được tết lại gọn gàng, kẹp trong một mảnh trâm gỗ rẻ tiền.
Phi Vũ run rẩy đưa tay cầm lấy cuốn sổ. Nhờ những ngày nghiên cứu cổ tịch, anh lờ mờ đọc được những dòng chữ run rẩy ghi trên trang đầu tiên. Đó là những dòng nhật ký của một người con gái trước đêm bị đem đi làm vật trấn yểm.
*“Năm Kỷ Hợi, tháng Chạp. Tuyết đã rơi ngoài hiên… Cha vì nợ nhà họ Trần mà gán con làm nô tỳ. Họ bảo con có mệnh vượng tộc, phải dùng thân này để giữ long mạch cho họ. Họ cho con mặc áo cưới, nhưng chú rể là một cái cột đồng giữa lòng đất. Con sợ quá…”*
Và ở trang cuối cùng, trước khi mực bị nhòe bởi một vệt máu đen khô khốc, là tên của người viết. Cái tên mà dòng họ Trần đã dùng quyền lực để xóa khỏi mọi gia phả, mọi sổ bộ làng xã để biến cô thành một thực thể không danh tính, một “Bà Chúa Không Mặt” chỉ biết hận thù.
“Nguyễn… Thị… Mai…”
Phi Vũ thốt lên từng chữ một cách khó khăn.
Ngay khoảnh khắc cái tên ấy được xướng lên, không gian trong căn hầm đột ngột tĩnh lặng đến lạ kỳ. Tiếng gầm rú của gió bão bên ngoài như lùi xa vạn dặm. Bà Chúa Không Mặt rùng mình dữ dội. Những dòng máu đen chảy ra từ vị trí đôi mắt trên khuôn mặt phẳng lì bỗng dưng chuyển sang màu đỏ tươi của máu người.
“Nguyễn Thị Mai, phải không?” Phi Vũ nhìn thẳng vào thực thể ấy, đôi mắt anh không còn sự kinh hãi mà chỉ còn lòng thương cảm vô hạn. “Bà không phải là Bà Chúa, cũng không phải quỷ dữ của họ Trần. Bà chỉ là cô gái tên Mai, người đã bị tước đoạt cả cuộc đời, cả tên tuổi và cả hơi ấm gia đình.”
Hình bóng Bà Chúa bắt đầu biến đổi. Lớp áo cưới đỏ rách rưới tan biến, để lộ ra bóng dáng một thiếu nữ mảnh mai, nhỏ bé trong bộ áo nâu sồng giản dị. Khuôn mặt bà dần hiện ra những đường nét thanh tú nhưng nhợt nhạt, một đôi mắt mang chứa nỗi buồn của đại dương sâu thẳm.
Trần Vĩnh Khang ở phía ngoài, thấy tình hình chuyển biến theo hướng bất lợi cho gã, liền gào lên điên cuồng: “Đừng nghe nó! Nó đang lừa bà! Bà là Thần Giữ Của của họ Trần! Bà phải giết nó để tiếp tục hưởng huyết tế!”
Gã rút ra một chiếc chuông đồng nhỏ, rung liên hồi. Đây là món pháp bảo gia bảo của trưởng tộc dùng để điều khiển ác linh. Tiếng chuông “leng keng” chói tai vang lên, kích thích những dòng oán khí quanh dinh thự.
Linh hồn Nguyễn Thị Mai ôm lấy đầu, gào thét đau đớn. Gương mặt thanh tú vừa hiện ra lại bắt đầu nứt vỡ, những chiếc chân nhện sau gáy Phi Vũ cũng bắt đầu mất kiểm soát, chúng tự quất vào lưng anh khiến máu thịt be bét.
“Vũ! Cẩn thận!” Từ ngoài đại sảnh, tiếng gọi của Linh Chi vang lên. Cô em họ của anh đã chạy vào từ lúc nào, trên tay cầm theo một hũ sành nhỏ chứa nhang tàn từ mộ phần mẹ mình.
Linh Chi ném hũ sành về phía Phi Vũ. “Dùng thứ này! Đây là bụi đất từ mộ người mẹ mà chị Mai hằng mong nhớ! Cụ Mười đã dặn em, chỉ có hơi ấm tình thân mới hóa giải được sự ràng buộc của tên phản bội!”
Phi Vũ chụp lấy hũ sành, anh không ngần ngại đổ lớp tro đất ấy lên lọn tóc và mảnh trâm gỗ trong hòm. Đồng thời, anh dùng ngón tay thấm máu của chính mình, viết ba chữ “Nguyễn Thị Mai” lên không trung bằng tất cả tâm ý.
“Bà Mai! Hãy nhìn đi! Đây là đất quê hương, là mùi hương của mẹ bà!” Phi Vũ gầm lên.
Luồng tro đất chạm vào lọn tóc bỗng phát ra một vầng hào quang mỏng manh. Nó không chói lòa nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu bóng tối. Nguyễn Thị Mai dừng lại, đôi mắt bà nhìn chăm chằm vào bụi tro đất mẹ. Một giọt nước mắt thật sự lăn dài trên gò má của người con gái bị nguyền rủa hàng thế kỷ.
Bà nhìn về phía Trần Vĩnh Khang. Một cái nhìn tràn đầy sự thấu hiểu về tội ác của nhân tính.
Vĩnh Khang sợ hãi, tiếng chuông đồng trên tay gã đột ngột nứt toác.
“Không… không thể nào… Tao là trưởng tộc… Tao có giao kèo với Quỷ vương…”
Tiếng chuông câm bặt. Những chiếc chân nhện trên người Phi Vũ bỗng dưng chuyển hướng. Chúng không còn tấn công anh nữa, mà hướng về phía Vĩnh Khang như những mũi giáo sẵn sàng phóng ra.
“Tất cả đã kết thúc rồi, chú Khang.” Phi Vũ đứng dậy, thân hình anh giờ đây bao phủ trong một tầng oán khí tím thẫm nhưng ánh mắt lại vô cùng bình thản. “Cái tên Nguyễn Thị Mai chính là chiếc chìa khóa cuối cùng. Khi tên người được gọi lại trên đất này, cái lồng kiến trúc của họ Trần không còn giam giữ được linh hồn bà ấy nữa.”
Bà Chúa – hay đúng hơn là Mai – lướt đi nhẹ nhàng về phía Vĩnh Khang. Mỗi bước chân của bà khiến gạch đá bên dưới hóa thành tro bụi. Vĩnh Khang điên cuồng rút từ trong túi áo ra một nắm bùa chú đỏ, định dán lên trán Mai, nhưng tay gã đông cứng lại giữa chừng.
Những chiếc chân nhện của Phi Vũ, dưới sự chỉ dẫn vô thức của oán linh, đã khóa chặt tay chân Vĩnh Khang vào những cột trụ đá của đại sảnh.
“Thả tôi ra! Phi Vũ! Mày là cháu tao! Tao làm tất cả là để dòng họ chúng ta giàu sang!” Vĩnh Khang van nài, giọng run lẩy bẩy.
“Sự giàu sang xây trên xác chết và sự quên lãng tên tuổi của người khác là sự giàu sang dơ bẩn.” Phi Vũ nói, giọng lạnh băng. “Chú đã chọn sống bằng hơi thở của người khác, thì nay hãy nếm trải hơi lạnh của họ.”
Nguyễn Thị Mai đứng trước mặt Vĩnh Khang. Bà đưa bàn tay trắng nhợt chạm nhẹ vào ngực gã. Không có một vết thương vật lý nào hiện ra, nhưng khuôn mặt Vĩnh Khang đột ngột biến dạng. Gã trợn ngược mắt, toàn bộ da thịt trên người bắt đầu xám xịt lại như thể đang bị hóa đá hoặc khô héo ngay lập tức. Những ký ức tội lỗi, những âm mưu tàn độc mà gã từng thực hiện trỗi dậy, nhấn chìm gã vào cơn ác mộng vĩnh hằng của chính mình.
Bên ngoài, dòng sông Hắc Thủy bỗng dâng cao, vỗ sóng ầm ầm vào chân đê. Tiếng trống đại tế đột ngột tắt lịm, thay vào đó là một sự im lặng rợn người bao trùm làng Cổ Nguyệt.
Phi Vũ cảm thấy sức lực trong cơ thể mình như bị rút cạn. Bảy chiếc chân nhện dần dần tan biến vào không trung, để lại sau gáy anh vết bớt nhện giờ đây đã nhạt đi rất nhiều, chỉ còn lại một màu hồng nhạt như hoa đào sắp tàn.
Linh Chi chạy lại đỡ lấy Phi Vũ khi anh khuỵu xuống.
“Anh Vũ! Chị ấy…”
Mai nhìn hai người họ một lần cuối. Gương mặt cô gái Nguyễn Thị Mai năm xưa giờ đây đã hoàn toàn thanh thản. Cô mỉm cười – một nụ cười mong manh như khói tỏa – rồi hóa thành vô số những đốm sáng li ti, bay ngược lên phía trên đại sảnh đổ nát, tan vào bầu trời đêm đầy sương mù.
Dinh thự họ Trần rung lên một hồi chót. Toàn bộ kiến trúc Bát Quái Ngược bắt đầu sụp đổ theo đúng nghĩa đen. Các điểm huyệt phong thủy bị vỡ tung, oán khí thoát ra ngoài rồi tản mát dần theo gió.
Trần Vĩnh Khang lúc này chỉ còn là một cái xác khô, đứng tựa vào cột đá, khuôn mặt đông cứng trong biểu cảm hãi hùng tột độ. Gã đã trở thành vật tế cuối cùng cho chính cái bẫy mà tổ tiên gã và chính gã đã giăng ra.
Phi Vũ tựa đầu vào vai Linh Chi, anh nhìn thấy bản vẽ ngôi nhà trong tâm trí mình bắt đầu rạn nứt. Mọi cấu trúc anh từng xây dựng trên dối lừa và máu mủ giờ đây đều phải được dọn dẹp để một mầm sống mới có thể vươn lên.
Nhưng anh biết, mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Lời nguyền có thể đã hóa giải được phần oán hận của Nguyễn Thị Mai, nhưng cái chìa khóa của Âm Giới Chi Màn mà anh đang giữ trong huyết quản vẫn còn đó. Anh không còn là kiến trúc sư đơn thuần nữa.
“Linh Chi… chúng ta phải đi… chỗ này sắp sập rồi.” Phi Vũ thầm thì.
Hai anh em cố gắng dìu nhau thoát khỏi đại sảnh đang vỡ vụn. Khi họ bước chân ra đến sân dinh thự, một hình bóng già nua đứng dưới gốc cây cổ thụ đang nhìn họ. Đó là Cụ Mười.
Cụ Mười cầm trên tay một nén nhang đỏ, làn khói nhang bay thẳng lên trời cao.
“Tìm thấy tên cô ấy rồi sao?” Cụ Mười hỏi, giọng không chút ngạc nhiên.
“Vâng. Nguyễn Thị Mai.” Phi Vũ đáp, cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô hình lan tỏa.
Cụ Mười khẽ gật đầu, ánh mắt cụ nhìn sâu vào đôi mắt đang rực lên tia sáng tím của Phi Vũ. “Tốt. Nhưng hãy nhớ, cái tên chỉ là bắt đầu. Một lời nguyền mất đi, sẽ có một trách nhiệm khác sinh ra. Huyết ấn trên gáy cháu không mất hẳn, nó chỉ đang chờ đợi… để thực hiện nhiệm vụ mới.”
Phi Vũ nhìn lại phía dinh thự. Một ngọn lửa không biết từ đâu bốc lên, thiêu rụi toàn bộ ngôi nhà cũ kỹ, bẩn thỉu. Lửa cháy đỏ rực một góc trời, như muốn thanh lọc mọi tội ác kéo dài hàng thế kỷ.
Trong ánh lửa bập bùng, Phi Vũ dường như thấy lại bóng dáng của cha mình đứng cạnh cô gái tên Mai, họ nhìn anh như lời chào tạm biệt cuối cùng trước khi bước vào vòng luân hồi thực sự.
Dưới lòng đất, tiếng rên rỉ của những linh hồn bị giam giữ bấy lâu nay đã dịu lại. Dòng sông Hắc Thủy cũng bắt đầu trở về dòng chảy bình thường, không còn đục ngầu sắc đen chết chóc.
Nhưng trong bóng tối ở phía xa làng Cổ Nguyệt, nơi những ngôi mộ vô danh nằm lặng lẽ, một đôi mắt đen thẳm vẫn đang dõi theo họ. Lời nguyền họ Trần có thể kết thúc, nhưng những bí mật của giới tâm linh Việt còn sâu hơn cả vực thẳm.
Trần Phi Vũ nắm chặt thanh Trấn Hồn kiếm – lúc này đã thu nhỏ lại như một thanh trâm bằng gỗ đen. Anh biết, con đường phía trước của mình sẽ không còn những bản vẽ trên giấy trắng mực đen, mà là những sơ đồ địa mạch của cõi âm dương giao thoa.
Đúng lúc đó, từ hướng làng, tiếng xe cảnh sát của Đại úy Huy vang lên dồn dập. Phi Vũ nhìn về phía ánh đèn chớp đỏ xanh, lòng thầm hy vọng Huy sẽ sớm bình phục sau khi lời nguyền nhện đỏ bị áp chế.
“Vũ, chúng ta đi đâu bây giờ?” Linh Chi khẽ hỏi, tay vẫn nắm chặt tay anh.
“Đi tìm sự thật về cái chìa khóa này.” Phi Vũ trả lời, mắt hướng về phía đường chân trời nơi ánh hừng đông sắp ló rạng. “Và đảm bảo rằng, sẽ không còn cô gái nào khác bị biến thành ‘Bà Chúa Không Mặt’ nữa.”
Chapter 90 kết thúc bằng hình ảnh ngôi dinh thự họ Trần chìm hoàn toàn trong lửa đỏ, một kỷ nguyên u ám chấm dứt, nhường chỗ cho một người kế thừa mới của Âm Giới Chi Màn bắt đầu hành trình đơn độc nhưng kiêu hùng của mình. Cái tên Nguyễn Thị Mai được ghi lại vào trang cuối cùng của một cuốn sổ tay mới – cuốn sổ về những linh hồn cần được giải thoát.
Màn đêm tan đi, nhưng hơi lạnh của cõi âm thì vẫn luôn hiện hữu, nhắc nhở Phi Vũ về cái giá của sự sống và sức mạnh của một cái tên thật sự.