Lời Nguyền Của Dòng HọChương 92: Bàn thờ lộ thiên
CHƯƠNG 92: BÀN THỜ LỘ THIÊN
Gió rít qua những tán cây cổ thụ của vùng rừng cấm, âm thanh nghe như tiếng thét xé lòng của kẻ bị hành hình. Ánh đèn pin của Đặng Quốc Huy quét qua những thân cây xù xì, để lộ lớp rêu đen đặc quánh như máu khô. Ba chiếc bóng đổ dài trên mặt đất nhão nhoét, mỗi bước chân đều nặng nề như thể đang giẫm lên lớp thịt mềm của một thực thể khổng lồ đang ngủ say.
Tọa độ bí ẩn đã dẫn họ đến một thung lũng không tên, nằm lọt thỏm giữa những dãy núi đá vôi bị bào mòn bởi thời gian. Nơi này, theo lời Cụ Mười, chính là “đại huyệt” của một thế cục phong thủy có tên gọi “Vạn Quỷ Quy Tông” – nơi tất cả những oán linh lang thang trong bán kính trăm dặm đều bị hút về để nuôi dưỡng cho một thứ tà ác tột độ.
– Vũ, nhìn này. – Linh Chi dừng bước, cô hạ kính râm xuống, đôi mắt âm dương lóe lên tia sáng u uất. – Không khí ở đây… nó có màu tím đen. Làn sương kia không phải là sương mù, đó là oán khí đặc đặc đến mức hóa lỏng.
Phi Vũ đưa tay sờ vào vết bớt sau gáy. Cảm giác đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm vào tủy sống khiến anh nhíu mày. Vết bớt hình nhện đỏ thẫm giờ đây không còn nằm yên nữa; sáu cái chân của nó đang cựa quậy dưới lớp da, liên tục hút lấy chân khí của anh để nuôi dưỡng cơn thèm khát của linh hồn “Bà Chúa Không Mặt” vẫn còn lảng vảng đâu đó trong huyết quản. Anh hít một hơi sâu, mùi nhang tàn quyện với vị tanh của đồng mục tràn vào lồng ngực.
– Tôi thấy nó rồi. – Phi Vũ lên tiếng, giọng khàn đặc.
Trước mặt họ, giữa một khoảng đất trống rộng lớn bị phong bế bởi những vách đá đứng sững như những tấm bia mộ khổng lồ, một cấu trúc kiến trúc kỳ dị hiện ra.
Đó là một đài cao được dựng bằng đá đen, nhưng thay vì được gắn kết bởi vôi vữa, những phiến đá dường như được xếp chồng lên nhau nhờ vào những bộ xương người đã hóa thạch. Từng đốt xương sống, xương sườn được chèn khéo léo vào kẽ đá, tạo nên một sự chắc chắn đầy ghê rợn. Trên đỉnh đài, một bàn thờ lộ thiên đặt nghênh ngang, hướng thẳng về phía cung chính Bắc – hướng của quỷ môn.
Huy rút khẩu súng ngắn, gương mặt anh sắt lại dưới ánh đèn pin. Với một người luôn tin vào thực tế và pháp luật như anh, cảnh tượng này vượt xa mọi hồ sơ hình sự tàn bạo nhất mà anh từng xử lý.
– Đây không phải là nơi thờ cúng bình thường. – Huy nhận định bằng nhãn quan nghề nghiệp. – Nhìn những rãnh nhỏ trên sàn đá kia đi, chúng được thiết kế để dẫn máu. Tất cả đều đổ về cái hố ở trung tâm kia.
– Đó là “Bồn Tụ Huyết”. – Phi Vũ tiến lên một bước, đôi mắt anh rực lên dưới sự kích phát của Huyết Ấn. – Trong kiến trúc tâm linh, đây gọi là Bàn Thờ Lộ Thiên Trấn Hồn. Kẻ dựng lên nó không muốn siêu thoát cho ai cả. Hắn muốn giam cầm linh hồn tại chỗ, ép họ phải chứng kiến cơ thể mình bị rỉ máu cho đến khi linh hồn tan biến thành oán lực thuần túy.
Càng lại gần, sự rung cảm từ dưới lòng đất càng mạnh mẽ. Phi Vũ nhận ra sơ đồ của khu vực này. Mười hai cột đá bao quanh bàn thờ đại diện cho “Mười hai canh giờ của âm phủ”. Mỗi cột đá treo lủng lẳng một chiếc chuông đồng rỉ sét. Gió thổi mạnh nhưng kỳ lạ thay, những chiếc chuông ấy không hề phát ra tiếng kêu, chúng chỉ lờ lững xoay tròn như những cái đầu người bị chặt treo trên giá.
– Có người đã đến đây trước chúng ta. – Linh Chi đột ngột cảnh báo. Cô chỉ về phía những cây nến lớn màu đen đặt xung quanh bàn thờ. – Nến chưa cháy hết, sáp vẫn còn dẻo. Nghi thức… nó vừa mới bắt đầu hoặc đang bị tạm dừng.
Phi Vũ bước lên những bậc thang bằng xương người của đài tế. Mỗi bước chân của anh khiến vết bớt sau gáy rung động dữ dội. Khi anh đứng trước mặt bàn, một hình ảnh đập vào mắt khiến anh lặng người.
Trên bàn thờ, không có bát hương, không có lễ vật thường tình. Thứ nằm đó là một chiếc mặt nạ bằng vàng ròng, được chạm khắc vô cùng tinh xảo với hình dáng một khuôn mặt không có ngũ quan – hoàn toàn trống trơn như hình dáng của Bà Chúa Không Mặt. Bên cạnh chiếc mặt nạ là một bản đồ cổ bằng da người, trên đó ghi chú chằng chịt những ký tự phù thủy bằng máu khô.
– Vương Miện Của Quỷ… – Phi Vũ thầm thì. Anh cầm bản đồ lên, bàn tay run rẩy.
Trên tấm da người, hình vẽ một chiếc vương miện cấu thành từ những mảnh xương đầu lâu nhỏ bé hiện lên đầy ám ảnh. Phía dưới hình vẽ là những dòng chữ cổ mà anh chỉ có thể đọc được nhờ sự thức tỉnh của Nhãn thức từ Huyết Ấn:
“Khi huyết nhện đủ tám chân, khi nhị hoa bỉ ngạn nở rộ nơi huyệt mộ, hãy dâng lên trái tim của kẻ thừa kế cuối cùng. Vương miện sẽ mở cửa địa ngục, ban quyền cai quản vạn binh âm phủ cho kẻ đội nó lên.”
– Là chú Khang… – Huy thốt lên khi thấy tên của Trần Vĩnh Khang được ký bằng một vệt máu tươi ở góc tấm bản đồ. – Ông ta chưa chết. Hoặc đúng hơn, ông ta đã biến thành một thứ gì đó để quay lại đây hoàn thành nghi thức.
Đột ngột, một tiếng cười lảnh lót như tiếng chuông vỡ vang lên từ phía sau những vách đá. Tiếng cười không phải của con người, nó mang theo sự lạnh lẽo của hầm mộ và sự cuồng loạn của kẻ điên.
Linh Chi thét lên một tiếng nhỏ, cô nhanh chóng đeo lại kính râm nhưng đôi tay vẫn không ngừng run. Qua cảm quan tâm linh, cô thấy hàng ngàn cái bóng đen đang bò ra từ kẽ đá, chúng không có mặt, chỉ có những chiếc mồm rộng ngoác ra hút lấy chút ánh sáng yếu ớt của trăng đêm.
– Chạy đi! – Cụ Mười từ dưới chân đài hét lên, nhưng đã quá muộn.
Những chiếc chuông đồng bỗng dưng đồng loạt rung lên. Không phải tiếng “leng keng”, mà là tiếng gào khóc của hàng vạn sinh linh. Những cây nến đen tự động bùng cháy với ngọn lửa màu xanh lá cây lập lòe.
Một bóng người từ trong bóng tối bước ra, từ từ tiến lên đài tế. Đó là một gã đàn ông mặc áo bào đen dài chạm đất, gương mặt hốc hác đến mức da bọc lấy xương, nhưng đôi mắt lại rực lên một sắc đỏ tà mị. Gã không phải Trần Vĩnh Khang, gã trẻ hơn, nhưng khí thế lại tàn bạo hơn gấp bội.
– Hậu duệ của dòng họ Trần… cuối cùng ngươi cũng đến đúng hẹn. – Gã đàn ông cất lời, âm thanh vang vọng như phát ra từ dưới lòng đất.
Phi Vũ siết chặt thanh Trấn Hồn kiếm trong tay, máu từ lòng bàn tay anh rỉ ra, thấm vào chuôi kiếm, khiến những văn tự cổ trên thân kiếm lóe sáng.
– Ngươi là ai? Kẻ nào đã gửi tin nhắn tọa độ cho ta?
Gã đàn ông cười khẩy, bước chân gã không hề phát ra tiếng động:
– Ta là kẻ gác cổng cho Vương Miện. Ngươi không cần biết tên ta, bởi vì lát nữa thôi, linh hồn ngươi sẽ trở thành viên ngọc sáng nhất trên vương miện ấy. Trần Vĩnh Khang chỉ là một kẻ tham lam ngu xuẩn, hắn tưởng rằng mình có thể điều khiển lời nguyền, nhưng chính lời nguyền đã nuốt chửng hắn để làm mồi nhử dẫn ngươi tới đây.
Vừa dứt lời, gã phất tay một cái. Từ dưới hố “Bồn Tụ Huyết”, một dòng chất lỏng màu đen đỏ trào lên, nồng nặc mùi xác thối. Chất lỏng đó tụ lại, hình thành nên một thực thể nhầy nhụa mang gương mặt của Trần Vĩnh Khang – nhưng là một gương mặt đang tan chảy, liên tục kêu gào van xin.
– Phi Vũ… cứu chú… – Cái bóng của Khang rên rỉ, đưa đôi bàn tay mục rữa về phía anh.
– Đừng tin hắn! Đó là tà thuật Tâm Ma! – Cụ Mười hét lên, tay cụ múa nhanh những ấn quyết, ném ra mấy lá phù vàng để tạo thành một vòng bảo vệ xung quanh Huy và Linh Chi.
Phi Vũ nghiến răng. Anh biết, nếu anh lùi bước, lời nguyền dòng họ sẽ mãi mãi không thể chấm dứt, và cả thế giới người sống sẽ phải đối mặt với sự trỗi dậy của “Vương Miện Của Quỷ”.
Gã tà sư áo đen lầm rầm tụng niệm. Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những cột đá xung quanh nứt toác, lộ ra bên trong là những thi thể mặc đồ cưới rách nát – tất cả đều là “vật tế dự phòng” mà dòng họ Trần đã chôn giấu suốt trăm năm qua.
– Nghi thức Hiến Tế Lộ Thiên… Khởi! – Gã hét lên.
Ánh trăng phía trên bỗng chốc bị mây đen che phủ, một luồng ánh sáng đỏ rực từ trên cao đánh xuống chính giữa bàn thờ. Phi Vũ cảm thấy một lực hút khủng khiếp từ chiếc mặt nạ vàng đang kéo anh lại gần. Vết bớt sau gáy anh đột ngột nứt ra, chân nhện thứ bảy bắt đầu mọc dài ra, xuyên qua lớp áo, cắm chặt vào không gian xung quanh như muốn cố định anh lại làm tâm điểm cho buổi tế.
Nỗi đau thấu trời xanh khiến Phi Vũ quỳ thụp xuống. Máu từ mắt, tai và mũi anh bắt đầu chảy ra. Anh thấy tầm nhìn mình nhòe đi, chỉ còn lại màu đỏ rực lửa.
– Vũ! – Linh Chi định chạy lên nhưng bị Cụ Mười giữ lại.
– Không được qua đó! Hắn đang ở trong “Huyết trận”, ai vào cũng sẽ bị hóa thành máu loãng ngay lập tức! – Cụ Mười giọng đầy đau đớn và bất lực.
Trong cơn mê loạn, Phi Vũ nghe thấy tiếng thầm thì của Bà Chúa Không Mặt ngay bên tai: “Hãy buông xuôi đi… trao trái tim cho ta… ngươi sẽ không còn đau đớn nữa… chúng ta sẽ cùng nhau thống trị cõi u minh này…”
Cánh tay anh cứng đờ, thanh Trấn Hồn kiếm tuột khỏi tầm tay. Chiếc mặt nạ vàng trên bàn thờ từ từ bay lên, hướng thẳng về phía mặt của Phi Vũ. Nếu nó ốp vào mặt anh, linh hồn anh sẽ bị hút cạn để hoàn thành mảnh ghép cuối cùng cho Vương Miện.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng nổ lớn vang lên.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Huy đã nổ súng. Những viên đạn bạc đã được Cụ Mười làm phép trước đó bay xuyên qua màn sương oán khí, găm thẳng vào gã tà sư áo đen. Dù không thể giết chết ngay lập tức, nhưng sự xung đột giữa dương khí cực mạnh từ thuốc súng và tà thuật đã khiến gã tà sư bị khựng lại, dòng niệm chú bị đứt quãng.
– Khốn kiếp! Lũ sâu bọ! – Gã tà sư gầm lên, tay áo vung ra những luồng đen xì nhắm vào Huy.
Nhưng chính sự phân tâm ấy đã cho Phi Vũ một giây phút tỉnh táo duy nhất. Anh hét lớn, dùng chút tàn lực cuối cùng, không phải để cầm kiếm, mà là để bấm vào một điểm huyệt phong thủy ngay trên bàn thờ đá – nơi mà theo kiến trúc, chính là “Điểm Nhãn” của toàn bộ đài tế này.
– Phá! – Phi Vũ gầm lên.
Anh dồn toàn bộ oán khí của Huyết Ấn vào lòng bàn tay, đánh mạnh xuống điểm nhãn. Một tiếng “rắc” chói tai vang lên, những vết nứt lan nhanh như mạng nhện từ tâm bàn thờ ra khắp mười hai cột đá.
Sự phản phệ của tà thuật diễn ra ngay tức khắc. Luồng ánh sáng đỏ rực từ trên cao vốn đang hút linh hồn anh, giờ đây đổi hướng, đánh thẳng vào gã tà sư áo đen đang đứng cách đó không xa.
– Không! Điều này không thể xảy ra! – Gã tà sư kinh hoàng hét lên khi thấy cơ thể mình bắt đầu bị chính oán khí mà gã triệu hồi cắn nuốt.
Mặt đất sụp đổ. Bàn thờ lộ thiên nổ tung, bụi đá và xương người bắn tung tóe. Phi Vũ bị hất văng ra khỏi đài tế, cơ thể anh va đập mạnh vào vách đá trước khi rơi xuống thung lũng sương mù.
Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Khi khói bụi tan dần, đài tế chỉ còn là một đống đổ nát. Gã tà sư áo đen đã biến mất, chỉ còn lại chiếc mặt nạ vàng nằm chơ vơ trên đống đá vụn, giờ đây nó đã bị một vết nứt sâu chạy dài qua trán.
Huy và Linh Chi vội vã chạy lại phía Phi Vũ đang nằm bất động. Gương mặt anh trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Vết bớt sau gáy anh vẫn còn đó, nhưng sáu cái chân nhện đã co rụt lại, chỉ để lại những vết sẹo đen ngòm trên da thịt.
Cụ Mười bước đến, cụ đặt tay lên mạch của Phi Vũ rồi thở dài một hơi dài.
– Thằng bé chưa chết… nhưng nghi thức hiến tế này chỉ là một phần nhỏ của một âm mưu lớn hơn. Vương Miện Của Quỷ đã bị đánh động. – Cụ Mười nhìn chiếc mặt nạ vàng bị nứt, giọng đầy lo âu. – Kẻ kia chỉ là một trong những “Hộ vương sứ”. Bọn chúng sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy kẻ thừa kế có thể chịu được sức mạnh của vương miện.
Linh Chi khóc nấc lên, cô ôm chặt lấy anh mình. Huy đứng bên cạnh, nắm chặt khẩu súng, ánh mắt anh nhìn lên bầu trời đêm giờ đã không còn mây đen, nhưng lại mang một sắc màu lạ lẫm, báo hiệu một thời kỳ đen tối hơn đang đến.
Dưới lớp bụi đá, tấm bản đồ bằng da người dường như đang tự lành lại. Những ký tự trên đó thay đổi, hiện ra một tọa độ mới, nằm sâu trong lòng một đô thị phồn hoa.
“Nghi thức không bị phá bỏ, nó chỉ vừa di chuyển sang một bàn cờ khác.”
Phi Vũ khẽ động đậy ngón tay. Trong cơn hôn mê sâu, anh thấy mình đang đứng trước một cánh cổng khổng lồ bằng xương người, và phía trên cánh cổng đó, một bóng hình cao lớn đang ngồi trên ngai vàng, đầu đội chiếc vương miện tỏa ra luồng hào quang đen kịt.
Kẻ đó không có mặt, nhưng khi Phi Vũ nhìn vào, anh nhận ra kẻ đó chính là anh… một phiên bản tà ác, hùng mạnh và đầy thù hận của chính mình.
– Chào mừng trở về, vị vua cuối cùng… – Tiếng vang vọng trong tâm thức anh, kéo anh chìm sâu hơn vào bóng tối của Hầm Ngục Hồn.
Ngoài đời thực, tiếng gió lại bắt đầu rít qua thung lũng, mang theo lời cảnh báo về một chương mới đầy đẫm máu của lời nguyền dòng họ Trần.
Đêm hôm đó, tại một dinh thự sang trọng ở Sài Gòn, một người đàn ông bí ẩn đang nhâm nhi ly rượu màu đỏ sẫm. Trên bàn của hắn là một bức ảnh của Phi Vũ. Hắn mỉm cười, để lộ những chiếc răng nanh sắt lẹm.
– Trò chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu, kiến trúc sư trẻ tuổi ạ. Hãy xem ngươi có thể xây dựng nên thiên đường, hay sẽ là kiến trúc sư cho chính địa ngục của mình.
Hắn vứt bức ảnh vào lò lửa. Ngọn lửa bùng lên màu xanh lục, thiêu rụi gương mặt của Phi Vũ trong ảnh, chỉ để lại vết bớt hình con nhện đang đỏ rực lên trước khi tan thành tro bụi.
Mọi chuyện về làng Cổ Nguyệt có lẽ đã khép lại, nhưng bóng ma của “Vương Miện Của Quỷ” đã chính thức vươn vòi bạch tuộc của nó vào thế giới hiện đại, bắt đầu một cuộc săn đuổi mới tàn khốc hơn bao giờ hết.
Dưới chân thung lũng, Huy dìu Phi Vũ đứng dậy. Bước đi của họ tập tễnh nhưng dứt khoát.
– Đi thôi, chúng ta phải rời khỏi đây trước khi những thứ khác tìm đến. – Huy nói.
Chiếc xe Jeep cũ kỹ nổ máy, rời khỏi thung lũng chết chóc, để lại sau lưng bàn thờ lộ thiên đã vụn nát. Nhưng ở đâu đó trong hư không, tiếng chuông đồng rỉ sét vẫn khẽ rung lên, đánh dấu sự bắt đầu của canh giờ quỷ ám.