Lời Nguyền Của Dòng HọChương 93: Cụ Mười truyền thụ bí thuật
Ánh trăng cuối tháng gầy guộc như một lưỡi liềm rỉ sét, treo lơ lửng trên bầu trời Sài thành vốn chẳng bao giờ ngủ. Nhưng tại căn nhà cổ nằm sâu trong một con hẻm ngoằn ngoèo ở quận 5, không gian lại đặc quánh sự tĩnh mịch của cõi âm sương khói. Mùi thuốc bắc đắng ngắt trộn lẫn với mùi nhang trầm len lỏi qua từng kẽ vách gỗ mục, tạo thành một bầu không khí u uẩn đến ngạt thở.
Trần Phi Vũ ngồi trên tấm phản gỗ trắc, đôi mắt âm dương vốn đã thức tỉnh của anh giờ đây nhìn thấy rõ những luồng hắc khí lờ mờ cuộn xoáy trong không gian. Trên chiếc giường tre đối diện, Cụ Mười nằm đó, hơi thở đứt quãng, da dẻ nhăn nheo tựa hồ lớp vỏ cây đại thụ đã bị mối mọt đục rỗng. Vết thương do tà thuật của Bà Chúa Không Mặt gây ra vẫn đang rỉ ra thứ dịch màu đen nhạt, không thuốc nào chữa khỏi hoàn toàn.
Cụ Mười khẽ ho khan, mỗi nhịp ho đều khiến lồng ngực gầy guộc rung lên bần bật. Cụ chầm chậm mở mắt trái – con mắt còn lại vốn đã mù từ lâu, giờ chỉ còn là một màu trắng đục mờ ảo. Cụ nhìn chằm chằm vào Phi Vũ, chính xác là nhìn vào vết bớt hình nhện đỏ đang rực lên sau gáy anh, rồi chuyển xuống chiếc nhẫn ngọc huyết trên ngón tay trỏ.
– Vũ… lại đây. – Giọng cụ khàn đặc như tiếng đá mài lên gỗ.
Phi Vũ vội vã tiến lại, đỡ lấy đôi bàn tay khô khốc của người thầy, người hộ vệ trung thành nhất của dòng họ. Anh lo lắng:
– Cụ, cụ đừng cố sức quá. Đại úy Huy đã đi tìm mấy vị thầy thuốc nam quen biết rồi, cụ phải nghỉ ngơi.
Cụ Mười khẽ nở nụ cười nhợt nhạt, đầu lấc cấc:
– Thuốc trần gian không giải được nợ âm ty. Mạng lão này đã đến kỳ hạn, nhưng nợ máu của họ Trần thì chưa xong. Bà Chúa Không Mặt đã trỗi dậy, “Vương Miện Của Quỷ” đang tìm người thừa kế. Nếu con không làm chủ được thứ sức mạnh trong máu mình, con sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng để lũ tà linh cư ngụ.
Cụ nắm chặt lấy tay Phi Vũ, khiến chiếc nhẫn ngọc huyết phát ra một tia sáng đỏ lạnh lẽo.
– Con mang Huyết Ấn nhện đỏ sau gáy, đó là sự nguyền rủa tột cùng nhưng cũng là quyền năng tối thượng. Nó là vật ký sinh, nhưng nếu biết cách, con có thể biến nó thành vật hộ thân. Nghe đây, hôm nay lão sẽ dạy con thuật “Trấn Hồn Ký Ngôn” để điều khiển Huyết Ấn.
Phi Vũ nuốt khan một ngụm khí lạnh. Từ khi rời làng Cổ Nguyệt, anh cảm nhận được một sự thôi thúc kỳ lạ từ bên trong cơ thể. Những bản vẽ kiến trúc vốn rạch ròi trong đầu anh giờ bị thay thế bằng những đường sơ đồ phong thủy phức tạp của cõi chết.
– Hãy nhắm mắt lại. – Cụ Mười ra lệnh. – Đừng nhìn bằng mắt thịt, hãy nhìn bằng nhãn thần.
Phi Vũ tuân theo. Trong bóng tối của tiềm thức, anh thấy mình đứng giữa một khoảng không mênh mông màu đỏ máu. Một con nhện khổng lồ, chân dài bằng những sợi chỉ tơ đỏ máu, đang bám chặt trên một chiếc mạng nhện dệt bằng xương cốt. Đó chính là thực thể của Huyết Ấn. Mỗi nhịp đập trái tim anh, con nhện ấy lại khẽ rùng mình, truyền đi những luồng oán niệm kinh hoàng.
– Huyết Ấn không sống bằng không khí, nó sống bằng oán khí và máu huyết của kẻ mang nó. – Tiếng Cụ Mười vang vọng trong tâm thức Vũ. – Nếu con sợ nó, nó sẽ nuốt chửng con. Nếu con căm ghét nó, nó sẽ trở nên hung bạo. Hãy coi nó là một phần của ngôi nhà chính mình. Con là kiến trúc sư, đúng không? Hãy xây cho nó một căn phòng bên trong tâm trí, và dùng luật lệ của con để giam cầm nó.
Phi Vũ hít sâu, anh bắt đầu hình dung về một kết cấu kiến trúc tinh xảo. Anh dùng ý niệm dựng lên bốn bức tường bằng đá tảng, phía trên lợp bằng những lá bùa bát quái vàng rực. Anh cố gắng đẩy con nhện đỏ vào giữa gian phòng ấy. Nhưng con nhện rú lên một tiếng rít gai người, tám cái chân nhọn hoắt của nó đâm thủng những bức tường ảo ảnh mà anh vừa dựng lên. Sau gáy Vũ, vết bớt bùng cháy như có ai áp sắt nung vào. Đồ mồ hôi chảy ròng ròng trên trán anh, hơi lạnh từ chiếc nhẫn ngọc huyết truyền lên cánh tay làm đông cứng mạch máu.
– Đừng dùng lực cứng đối cứng! – Cụ Mười quát lớn, bàn tay cụ đặt lên đỉnh đầu Vũ, một luồng chân khí yếu ớt nhưng thanh thuần rót vào. – Ngọc huyết trên tay con chính là vương trượng của dòng họ. Tổ tiên họ Trần đã đổi mạng lấy vinh hoa, thì linh hồn họ chính là nô bệ của con. Hãy dùng chiếc nhẫn ấy làm chìa khóa.
Phi Vũ xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc huyết. Đột nhiên, từ trong viên đá đỏ thẫm hiện ra hàng vạn những khuôn mặt mờ ảo, nhỏ li ti như hạt cát. Đó là linh hồn của những người họ Trần đã khuất qua nhiều đời. Họ đang gào khóc, nhưng khi chạm vào ánh sáng của chiếc nhẫn, họ biến thành những sợi xích bằng ngọc, quấn chặt lấy con nhện đỏ.
– Khẩu quyết: “Huyết chảy về nguồn, hồn quy về gốc. Lệnh ban ngọc huyết, nhện quỷ phục tùng!” – Cụ Mười đọc từng chữ một bằng tiếng Hán cổ, rồi giải nghĩa thần chú cho Vũ.
Phi Vũ lặp lại theo. Mỗi chữ phát ra, anh lại cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên ngực. Con nhện sau gáy bắt đầu thu nhỏ lại, đôi chân của nó thôi không còn cào xé da thịt anh nữa mà co quắp lại, nằm yên vị trên vùng gáy xanh xao. Chiếc nhẫn ngọc huyết trên tay anh chuyển sang màu đỏ tươi rực rỡ, phát ra tiếng kêu ong ong trầm mặc.
– Tốt lắm… – Cụ Mười thở hắt ra, gương mặt cụ càng thêm nhợt nhạt. – Bây giờ là bước khó nhất: “Thả”. Khi cần sức mạnh, con phải thả một chân của nhện ra. Mỗi chân tương ứng với một loại năng lượng. Chân thứ nhất là “Mắt”, giúp con nhìn xuyên thấu các trận pháp tà độc. Chân thứ hai là “Vảy”, giúp da thịt con cứng như đá trước đao kiếm quỷ vật. Nhưng nhớ kỹ, không bao giờ được thả đến chân thứ tám. Khi con nhện vươn đủ tám chân, nó sẽ hoàn thiện linh hồn, và lúc đó… Trần Phi Vũ sẽ không còn hiện diện trên cõi đời này nữa.
Phi Vũ run rẩy mở mắt ra. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ gáy. Vết bớt vẫn còn đó, nhưng anh không còn thấy sự thù địch từ nó nữa. Thay vào đó là một sự kết nối âm thầm, lạnh lẽo và đầy phục tùng. Anh nhìn xuống lòng bàn tay, những đường chỉ tay vốn đã bị xáo trộn giờ đây hằn lên một hình mạng nhện mờ ảo dưới lớp da.
– Cụ… sao cụ lại truyền hết cho con lúc này? – Vũ nghẹn ngào hỏi, nhìn thấy sự sống đang rời bỏ cơ thể già nua kia từng chút một.
Cụ Mười cố gượng dậy, dựa lưng vào thành giường, nhìn ra phía cửa sổ nơi những bóng đen của đô thị đang nhảy múa.
– Vì “Bà Chúa Không Mặt” không đơn độc. Mụ ta chỉ là kẻ cai ngục của lời nguyền tại làng Cổ Nguyệt. Nhưng kẻ thực sự đứng sau toàn bộ ván cờ này – kẻ đã gài bẫy tổ tiên họ Trần từ trăm năm trước, hiện đang ở ngay đây, tại thành phố này. Hắn tự xưng là “Kẻ Gieo Mầm”.
Phi Vũ sững người:
– Một kẻ khác ư? Không lẽ… là người đàn ông bí ẩn trong lò lửa đêm đó?
Cụ Mười gật đầu nhẹ:
– Hắn muốn dùng máu của con và đôi mắt âm dương của con Linh Chi để mở cánh cửa dẫn đến “Hầm Ngục Hồn” – nơi giam giữ thần thức của mọi kiến trúc sư từng xây dựng các đền đài bí mật cho hắn. Vũ, con là một kiến trúc sư, hắn cần tài năng của con để xây dựng một địa ngục trên trần thế.
Đúng lúc đó, không gian trong căn phòng đột nhiên hạ xuống mấy độ. Ngọn nến trên bàn từ màu vàng chuyển sang màu xanh biếc, rồi vụt tắt. Tiếng gió rít qua kẽ cửa không còn là tiếng gió thông thường mà nghe như tiếng trẻ con cười nắc nẻ.
*Lạch cạch! Lạch cạch!*
Tiếng động lạ phát ra từ dưới gầm phản gỗ. Một bầy nhện đen nhỏ như hạt đậu, mắt đỏ au, bắt đầu bò từ bóng tối ra, vây quanh giường của Cụ Mười.
Phi Vũ đứng phắt dậy, đôi mắt anh chuyển sang màu đồng tử đứng dọc – dấu hiệu của nhện quỷ đang được thả xích. Anh nắm chặt đoản kiếm Trấn Hồn, chiếc nhẫn ngọc huyết trên tay phát ra luồng nhiệt nóng rực.
– Chúng đến rồi… – Cụ Mười thầm thì, đôi môi tím tái. – Vũ, hãy dùng thử đi. Nhìn xuyên qua bóng tối của chúng!
Phi Vũ hít một hơi thật sâu, ý niệm trong đầu anh lập tức truyền tới vết bớt sau gáy. “Chân thứ nhất: Mở!”
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, thế giới trước mắt Vũ lập tức thay đổi. Những con nhện đen nhỏ bé kia không còn là côn trùng, mà là những tia oán khí ngưng tụ lại thành hình dạng nhện. Giữa bầy nhện đó, anh nhìn thấy một sợi dây hắc ám mảnh như sợi chỉ, nối thẳng ra ngoài cửa sổ, xuyên qua màn đêm về hướng một tòa nhà chọc trời đang lấp lánh ánh đèn xa xa.
– Tà linh dẫn lối! – Phi Vũ gằn giọng.
Anh không rút kiếm ngay, mà theo lời Cụ Mười, anh thực hiện một động tác kết ấn lạ lùng. Anh dùng máu ở ngón tay giữa quẹt ngang chiếc nhẫn ngọc huyết, sau đó chỉ về phía đám nhện:
– Linh hồn họ Trần, theo lệnh ta: Trấn áp!
Chiếc nhẫn ngọc huyết đột ngột bùng phát ra một luồng ánh sáng đỏ rực hình tròn, trông giống như một chiếc mạng nhện bằng vàng bao phủ lấy căn phòng. Những con nhện đen khi chạm vào luồng sáng đó lập tức tan biến thành khói đen, để lại những tiếng kêu chói tai.
Sức mạnh đột ngột bộc phát khiến Phi Vũ lảo đảo, máu từ mũi bắt đầu chảy ra. Việc điều khiển Huyết Ấn tiêu tốn thể lực của anh nhiều hơn tưởng tượng.
– Tốt… rất tốt… – Cụ Mười cười mãn nguyện, nhưng sau nụ cười đó là một hơi thở dài dằng dặc. – Vũ… bảo vệ Linh Chi… tìm cho ra kẻ gieo mầm… Đừng bao giờ… để hắn xây xong… “Tháp Ngàn Hồn”…
Bàn tay Cụ Mười đang nắm tay Phi Vũ đột nhiên buông lỏng. Con mắt duy nhất của cụ từ từ khép lại, nhưng trên khuôn mặt nhăn nheo ấy không còn sự lo âu, chỉ còn lại sự thanh thản cuối cùng. Cụ đã hoàn thành nhiệm vụ của một người gác đền cho một dòng họ tồi tệ, trả xong cái nghĩa tình mà tổ tiên cụ đã lỡ nợ họ Trần.
– Cụ Mười! Cụ! – Phi Vũ hét lên trong đau đớn, anh ôm chặt lấy thân hình gầy gò của cụ.
Trong gian phòng tối, tiếng khóc của Phi Vũ hòa lẫn vào tiếng mưa rào chợt đến của Sài Gòn. Những hạt mưa đập mạnh vào mái tôn như những tiếng trống tiễn đưa. Chiếc nhẫn ngọc huyết trên tay anh dường như cũng đang râm ran đau đớn, hấp thụ chút sinh khí cuối cùng tỏa ra từ người thầy già.
Vết bớt sau gáy Phi Vũ bỗng dưng ngứa ngáy một cách lạ thường. Anh cảm nhận được, dưới lớp da thịt, con nhện nhợt nhạt đang khẽ ngóc đầu dậy. Nó không còn chỉ là một dấu vết, nó dường như đang dần hòa nhập hoàn toàn vào hệ thần kinh của anh.
Bên ngoài, đại úy Huy hớt hải chạy vào, trên người ướt sũng mưa. Khi thấy cảnh tượng trong phòng, anh đứng sững lại, mũ bảo hiểm rơi xuống sàn phát ra tiếng vang khô khốc.
– Cụ… đi rồi sao? – Huy nghẹn ngào hỏi.
Phi Vũ không ngẩng đầu lên, giọng anh bình thản đến đáng sợ, một sự bình thản lạnh lẽo mà Huy chưa từng thấy ở người kiến trúc sư trẻ tuổi này:
– Cụ không đi. Cụ chỉ giao lại ngọn đuốc cho tôi thôi.
Phi Vũ đứng dậy, lau đi dòng máu trên mũi. Anh nhìn về phía sợi chỉ đen vẫn còn lơ lửng ngoài không trung – sợi chỉ mà chỉ có đôi mắt âm dương của anh mới thấy được. Nó không chỉ dẫn đến một kẻ thù, nó dẫn đến sự thật cuối cùng về lời nguyền.
– Anh Huy, anh điều tra xem trong ba tháng gần đây, tòa nhà cao nhất Sài Gòn đang xây dựng thêm hạng mục gì ở tầng hầm không?
Huy ngẩn người trước câu hỏi đột ngột:
– Hạng mục tầng hầm? Theo tôi biết, đó là một tập đoàn nước ngoài đang thâu tóm dự án đó, họ đăng ký xây dựng một “Trung tâm lưu trữ dữ liệu quốc gia” ở độ sâu 50 mét dưới lòng đất. Nhưng tại sao cậu lại hỏi cái đó?
Phi Vũ nhếch mép cười, một nụ cười không có chút ấm áp:
– Trung tâm lưu trữ dữ liệu? Không, đó là một hầm mộ. Một hầm mộ khổng lồ dùng để chứa hàng nghìn linh hồn làm năng lượng cho một nghi thức còn khủng khiếp hơn cả những gì chúng ta đã thấy ở làng Cổ Nguyệt.
Vũ bước ra ngoài hiên, mặc cho mưa gió quất vào mặt. Ánh đèn neon của thành phố phản chiếu vào đôi mắt âm dương của anh, tạo nên một sự tương phản kỳ dị.
– Họ đã mang lời nguyền từ bùn đất làng quê vào trong thép và bê tông của thành phố này. Nếu họ muốn xây dựng một địa ngục ở đây, thì tôi – Trần Phi Vũ – sẽ là kiến trúc sư trực tiếp phá dỡ cái địa ngục đó.
Bên gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ bất chợt rung động. Con nhện ấy không còn bò tìm đường thoát nữa, nó đang thu mình lại, chờ đợi lệnh truyền từ chủ nhân mới. Phi Vũ siết chặt chiếc nhẫn ngọc huyết. Sức mạnh này là sự sỉ nhục của dòng họ, nhưng cũng là thanh kiếm sắc bén duy nhất mà anh có trong tay.
Đêm hôm đó, trong bóng tối của tòa nhà cao chọc trời kia, người đàn ông bí ẩn đang đứng trước một tấm bản đồ kỹ thuật số. Hắn nhìn thấy một điểm sáng nhỏ màu đỏ đột ngột hiện lên trên màn hình giám sát phong thủy của hắn.
Hắn khẽ nâng ly rượu vang đỏ lên, cười khẩy:
– Ngươi đã học được cách sử dụng nó rồi sao, Phi Vũ? Khá khen cho Cụ Mười, chết đi rồi vẫn còn cố để lại một hậu duệ sắc sảo. Nhưng để xem, đôi tay kiến trúc sư của ngươi sẽ cầm vững được bùa chú bao lâu trước khi chúng biến ngươi thành quái vật giống như ta.
Hắn chạm tay vào màn hình, ngay tại tọa độ của căn nhà cổ nơi Phi Vũ đang đứng. Một luồng khói đen lập tức tỏa ra từ đầu ngón tay hắn, biến thành một ký hiệu cổ quái – ký hiệu của một kẻ gieo mầm cái chết.
Cuộc chơi ở làng Cổ Nguyệt chỉ là màn khởi động. Giữa lòng Sài Gòn phồn hoa này, một trận đồ phong thủy tàn khốc nhất lịch sử đang bắt đầu thành hình, và Trần Phi Vũ, kẻ mang Huyết Ấn của dòng họ bị nguyền rủa, chính là con bài chủ chốt mà không phe phái nào có thể bỏ qua.
Gió lạnh rít qua kẽ lá, báo hiệu một chương mới đầy đẫm máu và những bí thuật tâm linh sắp sửa diễn ra trên từng tầng cao ốc chọc trời. Lời nguyền không mất đi, nó chỉ vừa được khoác lên mình một lớp áo mới, lộng lẫy và đáng sợ hơn bội phần.