Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 1: Ma Đế Trở Lại**

**CHƯƠNG 1: MA ĐẾ TRỞ LẠI**
Trong hư vô mịt mù của thức hải, tiếng sấm rền vang như muốn xé toạc linh hồn.
“Diệp Phi, nộp ra Trảm Thiên Kiếm, ta nể tình xưa sẽ cho ngươi một cơ hội luân hồi!”
“Diệp ca ca, đừng trách thiếp thân tuyệt tình, chỉ là trên con đường trường sinh này, vị trí bên cạnh Phù Đồ ca ca mới là nơi em thuộc về.”
Tiếng cười ngạo mễ của Kim Phù Đồ cùng gương mặt lạnh lùng như sương tuyết của Liễu Như Yên đan xen vào nhau, biến thành một vũng lầy lội đầy rẫy sự phản bội. Một nhát kiếm xuyên tim, máu đỏ thẫm nhuộm hắc bào, thiên kiếp vạn lôi đánh xuống thân xác đang vụn vỡ của Cửu U Ma Đế. Hắn – kẻ đứng đầu vạn ma, thống trị chín tầng u minh, cuối cùng lại ngã xuống ngay thời khắc phi thăng bởi chính người huynh đệ kết nghĩa và nữ nhân hắn yêu nhất.
Hận! Mối hận này thấu tận trời xanh, xuyên qua vĩnh hằng!
“A!”
Một tiếng gầm thét vỡ vụn từ cổ họng khô khốc. Diệp Phi bật dậy, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn đưa tay ôm lấy ngực, cảm giác đau nhói do nhát kiếm của Liễu Như Yên dường như vẫn còn hiện hữu, chân thực đến rùng mình. Nhưng khi chạm tay vào lớp vải thô ráp của một bộ quần áo cũ nát, đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu của hắn đột nhiên co rụt lại.
Xung quanh không phải là đỉnh núi Vô Vọng đầy máu và lửa, mà là một gian phòng gỗ ẩm thấp, bốc mùi nấm mốc và rác rưởi. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua những kẽ hở trên mái ngói, rọi vào đôi bàn tay gầy gò, xanh xao – một đôi tay không hề có vết chai sần của việc cầm kiếm, cũng chẳng có ma khí nồng đậm của một vị đế vương.
“Đây là… đâu?”
Diệp Phi lẩm bẩm, âm thanh khàn đặc. Đột ngột, một cơn đau buốt óc ập tới. Những mảnh ký ức lạ lẫm nhưng lại vô cùng rõ nét tuôn trào, hòa quyện với linh hồn của hắn.
Thương Khung giới… Thiên Đạo Minh… Hỏa Long Tông.
Ký ức của thân xác này hiện lên. Kẻ này cũng tên là Diệp Phi, mười tám tuổi, là một đệ tử ngoại môn của Hỏa Long Tông – một tông môn chính đạo hạng ba dưới trướng Thiên Đạo Minh. Điều nực cười là, vị “thiên tài” này tu luyện suốt ba năm vẫn chỉ đứng ở Luyện Khí tầng một, linh căn tàn khuyết, bị coi là phế vật của phế vật, sống kiếp người không bằng chó lợn trong tông.
“Nghìn năm rồi sao?” Diệp Phi nhìn ảnh ngược của mình trong chậu nước nứt nẻ.
Khuôn mặt trong nước vẫn còn nét thanh tú nhưng hốc hác, nhợt nhạt. Điều khiến hắn chú ý nhất chính là một vết sẹo mờ hình tia sét nằm ngay chính giữa trán. Đó không phải vết thương bình thường, mà là vết tích của thiên lôi đã đánh vào hồn phách hắn kiếp trước, theo chân hắn qua vòng luân hồi gian khổ để tái sinh.
Hắn bật cười, tiếng cười lúc đầu còn nhỏ, sau đó lớn dần, mang theo sự cuồng ngạo và căm hận khôn cùng.
“Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… các ngươi chắc chắn không ngờ được, Cửu U Ma Đế ta còn chưa chết! Thiên đạo muốn diệt ta, ta sẽ nghịch chuyển thiên đạo! Các ngươi muốn đứng trên đỉnh cao nhân gian, ta sẽ khiến các ngươi rơi xuống địa ngục tối tăm nhất!”
Nụ cười tắt ngấm, sát khí trong đôi mắt Diệp Phi khiến không khí trong căn phòng dường như đóng băng. Hắn hít một hơi thật sâu, bắt đầu kiểm soát thân thể này. Linh căn quả thật thối nát, kinh mạch hẹp đến đáng thương, hoàn toàn là một cơ thể phế bỏ. Tuy nhiên, khóe môi Diệp Phi lại nhếch lên một độ cong lạnh lẽo.
“Đối với kẻ khác, đây là tử lộ. Nhưng với ta, đây chính là sự khởi đầu hoàn hảo cho Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết.”
Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – công pháp trấn phái của hắn kiếp trước, vốn dĩ yêu cầu một cơ thể “không linh căn” hoặc “linh căn vụn vỡ” để phá bỏ xiềng xích của thiên đạo, lấy nghịch chuyển làm căn cơ. Thân xác phế vật này, đối với công pháp này mà nói, chính là một bồn chứa tuyệt hảo chưa bị ô nhiễm bởi các loại quy luật tầm thường.
Đúng lúc này, một tiếng "Rầm" thật lớn vang lên. Cánh cửa gỗ ọp ẹp bị một cú đá thô bạo văng ra khỏi bản lề, đập mạnh vào tường.
“Phế vật Diệp Phi, cút ra đây cho lão tử!”
Ba bóng người nghênh ngang bước vào. Kẻ đi đầu là một thiếu niên to béo, mặt đầy thịt mỡ, đôi mắt hí ẩn chứa vẻ gian xảo và độc ác. Hắn ta là Trương Hổ, đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng ba, kẻ luôn coi việc hành hạ Diệp Phi là niềm vui hằng ngày.
Diệp Phi chậm rãi đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Trương Hổ. Một kẻ kiến hôi luyện khí tầng ba, nếu là kiếp trước, chỉ cần một hơi thở của hắn cũng đủ để vạn kẻ như thế này hóa thành tro bụi.
Trương Hổ thấy Diệp Phi không sợ hãi quỳ xuống như mọi khi mà lại nhìn mình bằng ánh mắt sắc lẹm, liền cảm thấy khó chịu vô cùng. Hắn hừ lạnh một tiếng:
“Thằng nhãi, gan của ngươi hôm nay to ra rồi nhỉ? Linh thạch tháng này của ngươi đâu? Nộp ra đây, rồi quỳ xuống chui qua háng ta, ta sẽ tha cho trận đòn hôm nay.”
Hai tên thuộc hạ phía sau cũng cười rộ lên đầy mỉa mai:
“Trương huynh, có lẽ nó bị đánh đến ngu người rồi. Loại phế vật này giữ linh thạch cũng chẳng làm được gì, chi bằng đưa cho chúng ta để sớm ngày đột phá.”
Diệp Phi không nói lời nào, hắn bước lên một bước. Tốc độ không nhanh, nhưng mỗi bước chân đều mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, dường như dẫm vào đúng điểm yếu của không gian.
“Linh thạch?” Diệp Phi mở lời, giọng nói không còn vẻ nhút nhát của trước kia mà trầm ổn, lạnh thấu xương: “Có, nhưng ngươi có mạng để lấy không?”
Trương Hổ ngẩn người, sau đó giận dữ gầm lên: “Súc sinh, ngươi tìm chết!”
Hắn lao tới, nắm đấm mang theo một chút linh lực yếu ớt nhắm thẳng vào mặt Diệp Phi mà nện xuống. Trong mắt người khác, cú đấm này rất nhanh và mạnh, nhưng trong mắt một vị Ma Đế từng chinh chiến vạn năm, nó chậm chạp và đầy rẫy sơ hở.
Diệp Phi hơi nghiêng người, nắm đấm của Trương Hổ sượt qua tai hắn. Ngay khoảnh khắc đó, Diệp Phi ra tay. Hắn không dùng linh lực – vì cơ thể hiện tại chưa có, hắn dùng sức nặng của xương cốt và kỹ thuật chiến đấu tàn khốc của Ma đạo.
Cánh tay gầy gò của Diệp Phi giống như một con rắn độc, quấn lấy cổ tay của Trương Hổ, ngón tay cái ấn mạnh vào một huyệt đạo cực hiểm trên cẳng tay hắn.
“Rắc!”
“Aaaa!”
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên, kèm theo tiếng thét thảm khốc của Trương Hổ. Hắn quỳ sụp xuống, khuôn mặt béo ú biến dạng vì đau đớn. Hai tên thuộc hạ đi cùng sững sờ, nụ cười trên mặt cứng đờ lại. Chúng chưa kịp phản ứng, Diệp Phi đã vung chân.
Một cú đá mang theo kình lực của xương tủy truyền ra, nện thẳng vào ngực Trương Hổ. Gã béo bay ngược ra ngoài cửa, va mạnh vào thân cây cổ thụ, phun ra một ngụm máu lớn lẫn với vài mảnh vụn nội tạng.
Diệp Phi bước ra khỏi căn phòng tối tăm, ánh nắng chiếu rọi vào hắc bào cũ kỹ của hắn. Hắn nhìn hai tên đệ tử còn lại đang run rẩy, giọng nói thản nhiên như đang nói về thời tiết:
“Về bảo với chủ nhân phía sau các ngươi, tên là gì nhỉ… à, Vương Sùng. Bảo hắn rửa cổ cho sạch, những gì hắn nợ Diệp Phi này, ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời.”
Hai tên đệ tử sợ hãi đến mức tè ra quần, không dám nói lấy một lời, cuống cuồng vác Trương Hổ đang bất tỉnh chạy bán sống bán chết.
Diệp Phi nhìn theo bóng chúng, đôi mắt không hề có chút dao động. Hắn biết, Vương Sùng – một đệ tử nội môn – chính là kẻ đứng sau sai khiến đám người này sỉ nhục hắn hằng ngày chỉ vì hắn vô tình có được một gốc “U uất cỏ” mà hắn ta cần. Kiếp trước hắn hành sự thuận buồm xuôi gió, đứng đầu vạn người, kiếp này bắt đầu từ đáy xã hội cũng chẳng sao. Kẻ mạnh thực sự là kẻ có thể bò lên từ vũng bùn để nhuộm đỏ cả bầu trời.
Hắn quay vào phòng, đóng cửa lại. Lúc này, từ trong chiếc nhẫn đồng rỉ sét trên ngón tay hắn – thứ duy nhất cha mẹ của “Diệp Phi” này để lại – một làn khói mờ ảo chợt bay ra.
Một giọng nói già nua, đầy vẻ chế giễu nhưng cũng không giấu nổi sự kinh ngạc vang lên:
“Tiểu tử, chiêu thức vừa rồi… không phải là của Hỏa Long Tông, cũng không phải công pháp của bất kỳ tông môn chính đạo nào. Sự tàn độc và chuẩn xác đó… ngươi rốt cuộc là ai?”
Diệp Phi nhướn mày, nhìn làn khói đang tụ lại thành hình một lão già lôi thôi, tay cầm bầu rượu, đôi mắt lờ đờ nhưng sâu thẳm.
“Cửu U Lão Tổ?” Diệp Phi thầm nhủ trong lòng. Ký ức về vị “lão già trong nhẫn” này vốn dĩ mờ nhạt vì kiếp trước Diệp Phi của thân xác này quá nhút nhát, chưa từng đánh thức được tàn hồn này.
Hắn nhìn lão già, khóe môi khẽ nhếch: “Một tàn hồn sắp tan biến mà cũng dám chất vấn ta? Ngươi nên lo cho chính mình trước đi, lão già uống rượu.”
Cửu U Lão Tổ sững người, lão không ngờ một tên phế vật Luyện Khí tầng một lại có thể nhìn thấu trạng thái của mình và nói chuyện với thái độ như vậy. Lão cười hắc hắc: “Thú vị! Lão phu ẩn mình trong cái nhẫn này mấy trăm năm, chứng kiến đủ loại thiên tài phế vật, nhưng loại có khí chất đế vương che giấu sát ý ma đạo như ngươi thì… đây là lần đầu.”
“Ma đạo?” Diệp Phi ngồi xuống giường, bắt đầu xếp bằng tu luyện: “Thế gian này vốn không có đạo, kẻ mạnh đi qua, dấu chân họ chính là đạo. Ta là Tiên hay là Ma, không đến lượt Thiên Đạo quyết định, càng không đến lượt ngươi định đoạt.”
Dứt lời, Diệp Phi nhắm mắt lại, vận chuyển Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết.
Một vòng xoáy đen ngòm nhỏ xíu bắt đầu hình thành tại đan điền của hắn. Không khí xung quanh bắt đầu dao động dữ dội. Một chút linh khí ít ỏi trong không gian không hề được hấp thu một cách hòa bình, mà bị vòng xoáy đó thô bạo kéo vào, bẻ gãy, nghiền nát rồi chuyển hóa thành một luồng khí lạnh lẽo, thâm trầm.
Cửu U Lão Tổ kinh hãi đến mức suýt rơi cả bầu rượu. Lão thốt lên:
“Nghịch chuyển linh khí thành Ma nguyên? Điên rồi! Tiểu tử này định nghịch thiên thật sao? Với thân xác này mà tu luyện công pháp loại đó, không nổ chết mới là lạ!”
Nhưng Diệp Phi không nổ chết. Những mạch máu trên da hắn phồng lên như những con giun nhỏ, ánh sáng màu bạc và đen đan xen trên trán, nơi vết sẹo hình tia sét bắt đầu tỏa nhiệt.
Cảm giác đau đớn tột cùng như bị vạn tên xuyên tâm truyền tới, nhưng Diệp Phi chỉ nhíu mày. So với nỗi đau bị phản bội, nỗi đau này chỉ là gãi ngứa.
“Trở lại đi… sức mạnh của ta… ý chí của ta!”
Bên ngoài, mây đen chẳng biết từ lúc nào đã tụ lại phía trên căn nhà nhỏ, che khuất ánh mặt trời. Một tia sét màu tím nhạt xẹt ngang bầu trời, như báo hiệu cho một thực thể kinh khủng vừa phá vỡ quy luật của luân hồi để trở về.
Trong bóng tối của căn phòng, đôi mắt Diệp Phi mở bừng ra. Lần này, tròng đen của hắn biến mất, thay vào đó là một màu hắc ám thuần túy, sâu thẳm đến mức có thể nuốt chửng linh hồn của bất kỳ ai nhìn vào.
“Luyện Khí tầng hai… Tầng ba… Tầng bốn!”
Trong vòng chưa đầy một canh giờ, hắn đã vượt qua ranh giới mà thân xác này mất ba năm không làm được. Hơn thế nữa, thứ năng lượng chảy trong người hắn không phải linh khí trắng trong của chính đạo, mà là Nghịch Thiên Ma Khí – thứ năng lượng có khả năng ăn mòn và khắc chế mọi loại nguyên tố thông thường.
Diệp Phi đứng dậy, thân hình dường như cao hơn một chút, khí chất yếu nhược trước kia hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự sắc lẹm như một thanh bảo kiếm vừa ra khỏi vỏ.
Hắn nhìn lên bầu trời đen kịt qua kẽ lá, khóe môi hiện lên một nụ cười tàn nhẫn.
“Kim Phù Đồ, hãy hưởng thụ nốt những ngày tháng vinh quang của ngươi đi. Ma Đế Diệp Phi… đã trở lại!”
Đêm đó, cả Hỏa Long Tông vẫn chìm trong thanh bình, không ai hay biết rằng, ngay tại khu ngoại môn bẩn thỉu, một bánh răng của vận mệnh đã bắt đầu xoay ngược, chuẩn bị nghiền nát cả Càn Khôn.