Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 2: Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết**
Tiếng sấm rền vang bên ngoài gian nhà củi dột nát như tiếng gào thét của một con ác thú bị giam cầm từ thời Thái Cổ. Mưa bắt đầu nặng hạt, từng giọt quất vào mái tranh mục nát, thấm qua những khe hở rơi xuống nền đất lạnh lẽo, hòa cùng bóng tối đặc quánh đang bủa vây lấy thân ảnh gầy gò của Diệp Phi.
Hắn ngồi đó, lưng thẳng như thương, hai mắt nhắm nghiền nhưng thần sắc lại hiện lên vẻ dữ tợn không thuộc về một thiếu niên mười tám tuổi. Trong tâm hải của hắn, một vòng xoáy hỗn loạn đang hình thành.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết… Đã bao nhiêu năm rồi?"
Giọng nói của Diệp Phi vang lên trong tiềm thức, khàn đặc và chứa đựng một nỗi hận thấu xương. Đây là bộ công pháp mà kiếp trước hắn đã phải đồ sát cả một di tích viễn cổ, vượt qua muôn vàn sinh tử mới đoạt được. Nó vốn không dành cho nhân gian, bởi quy tắc vận hành của nó đi ngược hoàn toàn với Thiên Đạo. Người tu tiên thuận theo trời mà mượn linh lực, còn kẻ tu bộ kinh quyết này là "cướp" của trời, "cường hóa" bản thân bằng cách đảo nghịch âm dương.
Từ chiếc nhẫn đen tuyền đeo trên ngón tay gầy guộc của hắn, một làn khói mờ ảo bay ra, hóa thành hình hài một lão già lôi thôi với bộ râu dài chạm đất. Cửu U Lão Tổ – tàn hồn vốn đã ngủ say vạn năm, giờ đây đang trố mắt nhìn đứa trẻ trước mặt bằng ánh mắt như thấy quỷ.
"Thằng nhóc này… nó đang làm cái quái gì vậy? Nó dám đem linh khí rác rưởi của vùng núi này mà nén lại sao? Điên rồi! Chết chắc rồi!"
Lão Tổ không thể tin vào mắt mình. Phàm là kẻ tu luyện Luyện Khí kỳ, ai nấy đều phải cẩn thận dẫn dắt linh khí vào kinh mạch, chậm rãi rèn luyện như thêu hoa dệt gấm. Nhưng Diệp Phi thì khác. Hắn tựa như một con kền kền đói khát, điên cuồng mở rộng tất cả các lỗ chân lông, đem linh khí loãng mảnh xung quanh hút vào như bão táp.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng xương cốt Diệp Phi kêu lên khô khốc. Thân xác "phế vật" này quá yếu ớt, kinh mạch vừa hẹp vừa giòn, làm sao chịu nổi sức ép từ lượng linh khí khổng lồ đang tràn vào. Da thịt hắn nứt ra, từng tia máu đỏ thẫm rỉ qua hắc bào, nhuộm thẫm lớp chỉ bạc thêu mây.
— "Ngưng!" — Diệp Phi nghiến răng quát nhẹ.
Lập tức, linh khí chính đạo trắng tinh khiết trong người hắn bị một lực lượng thần bí bắt đầu vặn vẹo. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết vận hành, một ngọn lửa đen thẫm lạnh lẽo bùng lên ngay chính giữa đan điền. Màu trắng tinh của linh khí chạm vào ngọn lửa ấy, liền giống như tuyết gặp lửa hồng, điên cuồng tan chảy và biến chất.
Từ thanh khiết biến thành u ám. Từ ôn hòa biến thành bá đạo.
"Chuyển linh hóa ma, nghịch chuyển càn khôn!"
Diệp Phi tâm niệm nhất động, dẫn dắt luồng Ma nguyên sơ khai này đâm thẳng vào những điểm kinh mạch đang tắc nghẽn.
"Ách…"
Một tiếng kêu nghẹn trong cổ họng. Cơn đau này giống như có hàng nghìn lưỡi dao rỉ sét đang từ bên trong cưa cắt lấy cơ thể hắn. Từng tấc kinh mạch héo úa của "Diệp Phi phế vật" cũ đang bị phá hủy, rồi lại được Nghịch Thiên Ma Khí tái tạo mạnh mẽ hơn, rộng mở hơn.
Lão Tổ đứng bên cạnh thấy vậy, da mặt run rẩy: "Coi trời bằng vung! Đây là thuật cải tạo kinh mạch của Ma tộc thượng cổ? Không đúng, nó còn tàn nhẫn hơn. Tiểu tử, ngươi rốt cuộc là đầu thai từ địa ngục nào tới?"
Diệp Phi không nghe thấy lời lão, hắn lúc này đã chìm vào trạng thái nhập định sâu nhất. Kiếp trước, hắn là Ma Đế đứng trên vạn người, hô phong hoán vũ, nào có từng trải qua sự chèn ép của hạng tiểu nhân? Ký ức về Liễu Như Yên – người đàn bà đã đâm nhát kiếm lạnh lẽo vào tim hắn vào đêm phi thăng – lại hiện lên. Gương mặt thanh cao ấy, nụ cười giả tạo ấy, cùng với bóng hình kiêu ngạo của Kim Phù Đồ đứng sau lưng nàng… tất cả biến thành động lực để hắn bất chấp mọi cái giá.
*Oanh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể Diệp Phi.
Luyện Khí tầng thứ nhất: Đột phá!
Sóng khí chấn động khiến rơm rạ trong gian nhà củi bay tứ tán. Nhưng điều đó vẫn chưa dừng lại. Những luồng tạp chất màu đen bốc mùi hôi thối bị tống xuất khỏi lỗ chân lông của hắn – đây chính là quá trình "Hủy thể tái sinh".
Linh khí trong phạm vi mười trượng quanh căn nhà bị hút sạch, tạo thành một vùng chân không linh khí ngắn ngủi. Diệp Phi vẫn chưa thỏa mãn. Hắn vươn tay vào hư không, lạnh lùng nói: "Kiếp này, ta không chỉ tu Ma, mà còn phải thống trị cả Thiên Đạo. Thứ gì Thiên Đạo cho các ngươi, ta sẽ cướp lấy!"
Vết sẹo hình tia sét trên trán hắn bắt đầu phát sáng rực rỡ, đó chính là Thiên Kiếp của kiếp trước – một đạo nguyền rủa nhưng giờ đây lại trở thành một mảnh "Mệnh cách" nghịch thiên. Nhờ vào mảnh vỡ Thiên Kiếp này, tốc độ hấp thu của hắn tăng vọt gấp mười lần.
Luyện Khí tầng hai!
Luyện Khí tầng ba!
Chỉ trong hơi thở ngắn ngủi, tu vi của hắn đã vọt qua những cảnh giới mà đệ tử ngoại môn phải mất cả năm trời để đạt được.
"Vô lý! Hoàn toàn vô lý!" Lão Tổ vò đầu bứt tai, "Ma khí trong người hắn nồng đậm đến mức đáng sợ, nhưng tại sao hơi thở bên ngoài vẫn thanh khiết như tiên môn đệ tử? Phép che mắt này ngay cả lão phu cũng khó lòng nhìn thấu!"
Đó chính là sự tinh túy của Hỗn Nguyên Quyết. Bên trong là Ma, bên ngoài là Tiên. "Treo đầu dê bán thịt chó" đến cực điểm. Diệp Phi kiếp này quyết tâm không lộ diện quá sớm. Hắn muốn ở ngay dưới mũi bọn người "chính đạo" kia, từng bước lấy đi tất cả tài nguyên, vận khí của bọn chúng, khiến bọn chúng khi nhận ra thì đã không còn gì để chống đỡ.
*Bùm!*
Bàn ghế trong gian phòng vụn nát thành bột mịn khi Diệp Phi đột phá đến Luyện Khí tầng bốn. Đôi mắt hắn mở bừng, một tia hắc quang xẹt qua không trung, rạch tan màn đêm.
Khí chất của hắn giờ đây đã hoàn toàn lột xác. Không còn vẻ rụt rè, thấp hèn của kẻ bị người ta ức hiếp, thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ, như mặt hồ lặng sóng trước cơn bão lớn.
Hắn chậm rãi đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn chảy trong từng sợi cơ bắp. Cảm giác có quyền lực trong tay dù là nhỏ nhoi nhất này khiến tâm cảnh hắn vô cùng sảng khoái.
"Luyện Khí tầng bốn… Với kinh nghiệm thực chiến của Ma Đế, giết một kẻ Trúc Cơ sơ kỳ chỉ cần ba chiêu." Hắn tự lẩm bẩm, rồi nhìn sang lão già tàn hồn đang đứng ngẩn ngơ.
"Lão già, nhìn đủ chưa?"
Lão Tổ giật mình, hơi lùi lại phía sau, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè: "Ngươi… tiểu tử… ngươi rốt cuộc là ai?"
Diệp Phi không trả lời, hắn chỉ nhẹ nhàng phủi đi bụi bặm trên lớp áo cũ nát, nhìn ra phía cửa nơi những tia sáng đầu ngày bắt đầu xuyên qua làn mưa.
"Tên ta là Diệp Phi. Từ nay về sau, Hỏa Long Tông này sẽ không còn ngày nào yên tĩnh nữa."
Ánh mắt hắn hướng về phía đỉnh núi chính – nơi cư ngụ của các đệ tử nội môn và trưởng lão. Ở đó có những kẻ hôm qua còn dẫm chân lên đầu hắn, sỉ nhục hắn là chó lợn.
Diệp Phi bước một bước về phía trước, bước chân nhẹ nhàng như mây lướt nhưng mỗi bước chân đều để lại một dấu ấn cháy sạm trên sàn gỗ.
"Nợ cũ nợ mới, cứ bắt đầu từ những kẻ 'sư huynh' tốt bụng của ta trước đi."
Trong bóng tối, nụ cười của Diệp Phi hiện lên, lạnh lẽo và tàn độc. Càn khôn đã bắt đầu nghịch chuyển, và kẻ nắm giữ vòng xoáy ấy đang chuẩn bị gieo rắc cơn ác mộng đầu tiên cho giới tu tiên ngụy tạo này.