Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 3: Nhẫn Cổ Thức Tỉnh**
Mưa rào như trút nước xuống những mái ngói rêu phong của ngoại môn Hỏa Long Tông, gột rửa đi lớp bụi trần gian nhưng lại không thể xóa nhòa sự lạnh lẽo trong gian phòng củi nát tại hẻm phía Tây. Diệp Phi ngồi xếp bằng trên tấm phản gỗ mộc, chiếc hắc bào rách rưới bết dính lấy những vết thương còn chưa khép miệng do đám đệ tử tạp dịch gây ra vào ban chiều.
Hắn thở hắt ra một hơi, luồng hơi thở mang theo một chút khí đen nhạt rồi nhanh chóng tan biến. Tu vi hiện tại của hắn ngay cả Luyện Khí tầng một cũng không bằng, gân cốt thì rệu rã, kinh mạch bế tắc, thật sự là một khởi đầu không thể tệ hại hơn đối với một kẻ từng là Cửu U Ma Đế thống lĩnh vạn ma.
“Trăm năm ròng rã, Cửu Giới không đổi, nhưng lòng người đã nát vụn.”
Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt hắn chậm rãi dời về phía ngón tay gầy guộc. Ở đó, một chiếc nhẫn đồng rỉ sét đen kịt, trông chẳng khác gì một món phế phẩm nhặt được từ đống rác, đang lặng lẽ nằm yên. Đây là thứ duy nhất hắn mang theo bên mình khi linh hồn hắn nương nhờ vào thân xác này. Ban đầu, Diệp Phi nghĩ nó chỉ là một vật kỷ niệm của chủ nhân cũ, nhưng kể từ khi hắn vận hành luồng ma niệm đầu tiên, chiếc nhẫn này đã phát ra những dao động cực kỳ huyền bí.
Nó không phải là nhẫn trữ vật bình thường, mà là một linh bảo chứa đựng khí tức thái cổ.
“Vạn vật đều có linh, rỉ sét chỉ là lớp vỏ bọc che mắt kẻ tầm thường.”
Diệp Phi cắn đầu ngón tay, ép ra một giọt máu đỏ thẫm. Nhưng kỳ lạ thay, giọt máu vừa chạm vào mặt nhẫn, thay vì chảy ra ngoài, nó lại bị những vết rỉ sét kia hấp thụ sạch sành sanh như một sa mạc khô hạn gặp mưa rào.
Chiếc nhẫn bắt đầu run rẩy. Một luồng hơi lạnh thấu xương lan tỏa, làm sương mù dày đặc bao trùm lấy cả gian phòng củi. Diệp Phi cảm thấy da đầu tê dại, một áp lực linh hồn khổng lồ vốn dĩ chỉ có ở những kẻ đạt đến cảnh giới Hóa Thần trở lên đang từ bên trong chiếc nhẫn tràn ra.
"Oa ha ha! Cuối cùng cũng có một tiểu tử dốt nát nhỏ máu khế ước! Trăng rằm khai mở, vạn quỷ phục sinh! Lão phu cuối cùng cũng thoát rồi!"
Một luồng khói đen kịt từ chiếc nhẫn phụt ra, giữa không trung ngưng tụ lại thành hình một lão già gầy gò, lôi thôi. Lão mặc một bộ đồ xám xịt chẳng khác gì bang chúng cái bang, râu tóc rối bời như tổ chim, nhưng đôi mắt lão lại lóe lên những tia sáng xanh lè cực kỳ tà mị.
Lão già bay lượn vài vòng trên không trung, hít hà không khí như thể lâu ngày không được thở. Sau đó, lão dừng lại trước mặt Diệp Phi, nhìn hắn từ đầu đến chân bằng một vẻ mặt kinh tởm xen lẫn thất vọng:
"Hả? Cái gì đây? Một thân xác phế vật? Gân cốt nghẽn đặc, linh căn thì tạp nham… Tiểu tử, ngươi là rác rưởi phương nào thế này? Chẳng lẽ lão phu bị giam hàng nghìn năm, nay lại gặp phải một tên khất cái để ký thác?"
Diệp Phi không chút dao động, hắn lạnh lùng nhìn lão già tàn hồn kia, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong đầy vẻ trêu ngươi. Nếu là người khác gặp cảnh này chắc chắn đã quỳ rạp xuống cầu xin tiên duyên, nhưng Diệp Phi thì khác. Hắn nhìn ra ngay bản chất của lão già này.
"Cửu U tàn niệm? Tu luyện ‘Thiên Quỷ Đạo’ đến mức tự biến mình thành linh thể sống trong nhẫn, vậy mà cũng dám mở miệng chê bai người khác?" Diệp Phi điềm nhiên nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ.
Lão già vốn đang luyên thuyên bỗng nhiên khựng lại, đôi mắt xanh lè trợn trừng lên, kinh hãi nhìn Diệp Phi: "Ngươi… sao ngươi biết được Thiên Quỷ Đạo? Lại còn nhìn ra được bổn nguyên tàn niệm của lão phu? Ngươi rốt cuộc là kẻ nào?"
Diệp Phi chậm rãi đứng dậy, dù thân hình còn nhỏ bé và suy nhược, nhưng khí thế trên người hắn bỗng nhiên biến đổi. Sự lạnh lẽo và uy nghiêm của một vị Ma Đế từng đứng trên đỉnh vạn người thoáng chốc bao phủ gian phòng, khiến luồng khói đen của lão già bỗng nhiên co rút lại.
"Ngươi không cần biết ta là ai." Diệp Phi đưa bàn tay có đeo chiếc nhẫn lên. "Ta chỉ biết là, nếu ta muốn, chỉ cần một đạo hắc hỏa, linh thể mục nát này của ngươi sẽ tan thành mây khói trong nháy mắt. Ngươi tin không?"
Lão già – vốn danh xưng Cửu U Lão Tổ – bỗng cảm thấy một sự run rẩy từ sâu trong linh hồn. Lão đã sống hàng nghìn năm, tiếp xúc với đủ loại cường giả, nhưng chưa bao giờ thấy một đứa trẻ mười mấy tuổi lại có ánh mắt có thể xuyên thấu vạn vật như thế này. Cái ánh mắt đó, nó giống như nhìn thấu mọi luân hồi, xem chúng sinh như kiến cỏ.
Lão Tổ lập tức thu lại vẻ ngạo mạn, khuôn mặt già nua nhăn nhúm cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt, giọng nói xoay ngoắt 180 độ:
"Ấy ấy… tiểu hữu, không, vị tiền bối này… Chúng ta có chuyện gì thì từ từ nói. Lão phu vừa mới thức tỉnh, thần trí hơi chút hỗn loạn, có mắt như mù không thấy thái sơn. Mong đại nhân đừng chấp nhất với một tàn hồn đáng thương như lão phu."
Diệp Phi thu lại khí thế, lại ngồi xuống phản: "Nói đi, tại sao ngươi lại bị nhốt trong chiếc nhẫn này? Và chiếc nhẫn này rốt cuộc có lai lịch gì?"
Cửu U Lão Tổ thở phào một tiếng, bay lờ lững xung quanh chiếc nhẫn, giọng trầm xuống: "Chiếc nhẫn này tên là ‘Vạn Kiếp Thần Hoán’. Nó vốn là thần khí của một giáo phái ma đạo thượng cổ đã tuyệt diệt. Lão phu năm xưa là đệ nhất trận pháp đại sư của giới tu tiên, chỉ vì bị đám chính đạo kia phản bội, bị chúng vây sát tại Cửu Tinh cốc nên mới phải hy sinh nhục thân, dùng bí pháp nhốt hồn vào trong nhẫn để tìm cơ hội trọng sinh. Đã mười nghìn năm rồi… lão phu mới thấy lại ánh sáng."
Lão Tổ nhìn Diệp Phi với vẻ mặt phức tạp: "Tiền bối, dù ngài là vị đại năng nào trọng sinh đi chăng nữa, nhưng hiện tại thân xác này thật sự rất kém. Ngài định tu luyện cái gì? Với thiên phú của thân xác này, cho dù là cực phẩm linh thạch chất thành núi cũng khó lòng mà trúc cơ."
Diệp Phi ánh mắt nhìn ra ngoài màn mưa, lẩm bẩm: "Chính đạo muốn tu tiên phải dựa vào thiên căn, ma đạo muốn hóa thần phải dựa vào sát lục. Ta không tu hai thứ đó."
"Vậy ngài tu cái gì?" Lão Tổ tò mò.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết." Diệp Phi nói ra từng chữ một, âm thanh vang vọng như sấm sét giữa trời đêm.
Cửu U Lão Tổ nghe xong, linh thể run rẩy dữ dội suýt chút nữa tan rã: "Ngươi… ngươi nói cái gì? Nghịch Thiên Hỗn Nguyên? Đó… đó không phải là cấm thuật truyền thuyết chuyên đi ngược lại luân hồi, dung hợp cả âm dương chính tà sao? Loại công pháp đó, mười người luyện mười một người nổ xác mà chết! Ngươi muốn lấy thân thể phế vật này để thử?"
"Vì nó là phế vật, nên mới phải Nghịch Thiên." Diệp Phi lạnh lùng cắt lời. "Chiếc nhẫn này có không gian gia tốc thời gian đúng không? Đưa ta vào đó."
Lão Tổ nuốt nước miếng, run rẩy đáp: "Đúng là có… nhưng tiêu hao rất nhiều linh lực của ta…"
"Làm đi. Nếu ta thành công, ta sẽ tìm cho ngươi một nhục thân hoàn hảo của một vị tu sĩ Nguyên Anh. Nếu ta thất bại, ngươi cứ tiếp tục nằm lại trong nhẫn chờ thêm vạn năm nữa."
Lời đe dọa mang theo miếng bánh vẽ khổng lồ khiến Cửu U Lão Tổ không thể chối từ. Lão nghiến răng, niệm thần chú, tay chỉ vào chiếc nhẫn. Một vòng xoáy hắc ám bỗng chốc mở ra, nuốt chửng lấy Diệp Phi vào bên trong.
Bên trong nhẫn là một vùng không gian hoang vu, mặt đất nứt nẻ, bầu trời có màu tím sẫm với những luồng sét ma mị đánh liên hồi. Ở đây, một ngày bên ngoài bằng một năm bên trong.
Diệp Phi ngồi giữa vùng đất hoang đó, hắn bắt đầu nhắm mắt, vận chuyển thần quyết. Từng luồng linh khí hỗn tạp quanh quẩn xung quanh bắt đầu bị một sức hút điên cuồng kéo vào bên trong cơ thể hắn.
Kinh mạch của Diệp Phi vốn bế tắc, giờ đây bị luồng lực lượng thô bạo đó cưỡng ép đâm xuyên.
"Răng rắc!"
Tiếng xương cốt vỡ vụn rồi được tái tạo vang lên kinh người. Cơn đau như ngàn mũi kim châm cùng lúc xuyên vào linh hồn khiến Diệp Phi mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt thanh tú biến dạng vì đau đớn. Nhưng hắn vẫn ngồi vững như bàn thạch, không một tiếng rên rỉ.
"Đến đây! Càn khôn đảo lộn, vạn pháp quy nhất!"
Bên ngoài gian phòng củi, sấm sét trên trời xanh bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ rực, đánh xuống không ngừng. Các trưởng lão của Hỏa Long Tông đồng loạt mở mắt, kinh ngạc nhìn về phía chân trời. Một điềm báo hung hiểm đang lan tỏa, nhưng không một ai biết được rằng, trong cái gian phòng rách nát kia, một vị vương giả hắc ám đang bắt đầu nghịch chuyển định mệnh của chính mình.
Cửu U Lão Tổ đứng ở bên cạnh nhìn Diệp Phi đang trong quá trình lột xác, trong lòng lão dậy sóng liên hồi. Lão đã sống vạn năm, nhưng chưa từng thấy ai có ý chí đáng sợ đến mức này.
"Kẻ này… nếu không phải là Ma Đế trọng sinh, thì chắc chắn là kẻ sẽ kết liễu cả thế giới này." Lão thầm nghĩ, vừa lo sợ, vừa kỳ vọng vào tương lai đầy máu lửa sắp tới.
Cuối cùng, sau những giờ khắc đau đớn tột cùng, một vòng xoáy năng lượng màu xám bạc bao phủ lấy Diệp Phi. Đó không phải linh lực tiên gia thanh khiết, cũng không phải ma khí hắc ám cuồng bạo. Đó là Nghịch Thiên lực – thứ năng lượng hỗn nguyên đứng ngoài vạn luật pháp.
Diệp Phi mở mắt, đồng tử của hắn bấy giờ phân làm hai màu, một bên đen láy như hố đen vũ trụ, một bên bạc trắng như ánh trăng vĩnh hằng.
Luyện Khí tầng một… Tầng hai… Tầng ba!
Chỉ trong một khắc, hắn đã nhảy vọt ba cấp độ, mà mỗi cấp độ đều cực kỳ cô đọng, bền bỉ hơn bất kỳ thiên tài nào ở thế giới này.
Diệp Phi thu liễm khí tức, đứng dậy bước ra khỏi không gian nhẫn. Trời bên ngoài đã gần sáng, cơn mưa rào vừa dứt, để lại bầu không khí trong trẻo.
"Tiền bối… ngài… ngài thành công rồi?" Cửu U Lão Tổ run rẩy hỏi.
Diệp Phi nhìn bàn tay mình, một tia cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi: "Chỉ là bắt đầu thôi. Trận đấu này, ta muốn chơi thật vui vẻ với đám chính đạo ngụy quân tử kia."
Chiếc nhẫn rỉ sét giờ đây tỏa ra một lớp ánh sáng mờ mờ, âm thầm ẩn mình trên ngón tay hắn. Diệp Phi mở cửa phòng củi, ánh nắng bình minh hắt vào khuôn mặt thanh tú của hắn, che giấu đi sự tàn bạo đang sục sôi trong máu.
Hôm nay là ngày ngoại môn tông môn diễn võ. Cũng là ngày hắn bắt đầu đòi lại món nợ máu từ thiên hạ.
"Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… các ngươi chuẩn bị xong chưa? Diệp Phi ta… đã trở lại."
Tiếng bước chân của hắn vang đều trên lối mòn đầy bùn đất, hướng thẳng về phía quảng trường diễn võ của Hỏa Long Tông, bắt đầu một trang sử mới: Nghịch Chuyển Càn Khôn.