Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 4: Vả Mặt Đệ Tử Chấp Pháp**

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:17:49 | Lượt xem: 2

Ánh nắng ban mai rát buốt xẻ dọc những tầng mây, đổ xuống đỉnh núi Hỏa Long Tông một màu vàng sậm như máu.

Trên quảng trường Diễn Võ, tiếng hô hoán, tiếng va chạm của binh khí và tiếng linh lực nổ tung xé toạc không gian yên tĩnh của buổi sớm. Hàng ngàn đệ tử ngoại môn đang tụ tập về đây. Hôm nay là ngày sơ khảo cho Đại hội Ngoại môn, kẻ thắng sẽ có cơ hội bước chân vào nội môn, cá chép hóa rồng; kẻ bại sẽ tiếp tục kiếp làm tạp dịch, vĩnh viễn bị giẫm đạp dưới bùn đen.

Diệp Phi lẳng lặng bước đi giữa đám đông. Hắc bào trên người hắn tuy rách nát vài chỗ nhưng đã được giặt sạch, mái tóc đen dài được buộc gọn sau gáy bằng một sợi dây thừng mảnh. Khuôn mặt thanh tú vẫn còn đó vẻ nhợt nhạt của kẻ vừa hồi phục sau trọng thương, nhưng đôi mắt hắn thì khác hẳn.

Đó không còn là đôi mắt của một phế vật hèn nhát, mà là đôi mắt của một vị vương giả đã đi qua vạn dặm xương trắng, nhìn thấu hồng trần và sinh tử.

"Nhìn kìa, chẳng phải là Diệp Phi 'đầu lợn' đó sao?"

"Hắn chưa chết ư? Nghe nói hôm qua bị Lý Hải đánh cho thừa sống thiếu chết, còn bị ném vào đống củi khô mà?"

"Chắc là mạng lớn, nhưng nhìn cái bộ dạng thất thần kia kìa, chắc là bị đánh đến mức thần trí không tỉnh táo rồi."

Những lời xì xào, mỉa mai như ruồi nhặng vây quanh, nhưng Diệp Phi vẫn thản nhiên như không nghe thấy. Với một cựu Ma Đế từng thống lĩnh vạn quân, những lời lăng mạ của đám thiếu niên này chẳng khác gì tiếng gió thổi qua khe đá, không đáng để bận tâm.

Tuy nhiên, hắn không tìm rắc rối, không có nghĩa là rắc rối không tìm đến hắn.

"Đứng lại!"

một tiếng quát lạnh lẽo như băng từ phía sau truyền đến. Một nhóm đệ tử mặc trang phục chỉnh tề, ngực thêu hình một ngọn lửa đen – biểu tượng của Chấp Pháp đường ngoại môn – ngang nhiên chặn đường Diệp Phi.

Kẻ cầm đầu là một thanh niên cao lớn, khuôn mặt chữ điền hung dữ, tên gọi Ly Thiết. Hắn là đệ tử chấp pháp phụ trách kỷ luật khu vực tạp dịch, tu vi đã đạt tới Luyện Khí tầng bốn đỉnh phong, chỉ thiếu một chút nữa là bước vào tầng năm. Trong mắt các đệ tử ngoại môn, Ly Thiết chính là hung thần đại diện cho quyền lực.

Ly Thiết nheo mắt nhìn Diệp Phi, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trong con ngươi: "Diệp Phi, ngươi dám tự ý rời khỏi khu vực tạp dịch khi chưa có sự cho phép của Chấp Pháp đường? Hơn nữa, trên người ngươi không mang theo thẻ bài công tác của hôm nay, ngươi muốn tạo phản sao?"

Diệp Phi dừng bước, khẽ ngước mắt nhìn Ly Thiết. Ánh mắt hờ hững của hắn khiến Ly Thiết cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng sự kiêu ngạo lâu ngày khiến hắn ngay lập tức gạt bỏ cảm giác đó.

"Ta đi đâu, cần ngươi quản?" Diệp Phi thanh âm nhàn nhạt, không một chút gợn sóng.

Cả quảng trường chợt lặng ngắt như tờ. Đám đệ tử đứng xem đều há hốc mồm kinh ngạc. Một tên phế vật Luyện Khí tầng một lại dám nói chuyện với người của Chấp Pháp đường như vậy?

Ly Thiết ngẩn ra một chút, sau đó khuôn mặt hắn đỏ bừng lên vì giận dữ. Trước mặt bao nhiêu người, hắn lại bị một tên tạp dịch khinh rẻ.

"Càn rỡ! Ngươi tưởng mình là ai?" Ly Thiết bước lên một bước, linh áp của Luyện Khí tầng bốn bộc phát, ép thẳng về phía Diệp Phi. "Hôm qua Lý Hải chưa đánh chết ngươi là do hắn nương tay. Hôm nay, để Ly Thiết ta dạy cho ngươi quy tắc của Hỏa Long Tông!"

Nói đoạn, Ly Thiết đột ngột ra tay. Hắn không dùng vũ khí, mà tung ra một quyền đầy uy lực. Quyền phong mang theo hơi nóng rực của Hỏa hệ linh lực, rít lên trong không khí, mục tiêu là lồng ngực của Diệp Phi. Đây là *Hỏa Xung Quyền* – một môn võ kỹ cấp thấp nhưng cực kỳ thực dụng trong tay kẻ có tu vi tầng bốn.

Trong mắt người ngoài, Diệp Phi giống như một gốc cây khô đang đứng trước bão tố, sắp sửa bị đánh tan nát.

Thế nhưng, trong nhãn giới của Diệp Phi, mọi thứ như chậm lại. Hắn nhìn thấy rõ từng dòng linh khí hỗn loạn trong quyền của Ly Thiết, nhìn thấy điểm yếu chí mạng ở bả vai đang khẽ run vì lực phát ra quá mạnh.

"Quá nhiều sơ hở." Diệp Phi khẽ lẩm bẩm.

Hắn không lùi mà tiến, chân trái khẽ vạch một vòng cung trên mặt đất. Ngay khi nắm đấm hỏa nhiệt chỉ còn cách ngực vài tấc, thân hình hắn đột ngột nghiêng sang một bên một cách kỳ ảo, hệt như một làn khói lướt qua kẽ tay.

"Cái gì?!" Ly Thiết biến sắc, quyền của hắn đánh vào không khí, quán tính khiến trọng tâm hơi đổ về phía trước.

Chính lúc đó, Diệp Phi ra tay. Hắn không dùng toàn bộ lực lượng, mà chỉ vận chuyển một tia *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên khí* vừa luyện thành vào lòng bàn tay. Một luồng khí màu xám bạc mờ nhạt bao phủ lấy năm ngón tay thanh mảnh của hắn.

Hắn khẽ vỗ một cái vào khuỷu tay của Ly Thiết. Một đòn cực nhẹ, như là phủi bụi, nhưng bên trong chứa đựng quy tắc "nghịch chuyển" của Ma Đế.

"Rắc!"

Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên giữa không gian yên tĩnh.

Cả thân hình hộ pháp của Ly Thiết bị hất văng ra xa hơn mười trượng, va rầm vào một cột đá lớn. Hắn ôm chặt lấy cánh tay phải, khuôn mặt vốn hung tợn bấy giờ tái mét, vặn vẹo vì đau đớn. Ngọn lửa linh lực trên tay hắn không những bị dập tắt, mà còn như bị một lực lượng huyền bí đẩy ngược vào kinh mạch, khiến hắn thổ huyết ngay lập tức.

"Phốc!"

Một ngụm máu tươi bắn ra trên nền đá trắng. Ly Thiết run rẩy chỉ tay về phía Diệp Phi, giọng khản đặc: "Ngươi… tu vi của ngươi… không thể nào!"

Cả quảng trường chìm vào một sự im lặng chết chóc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía thanh niên áo đen đang bình thản thu tay lại. Không ai thấy rõ hắn đã ra tay như thế nào, họ chỉ thấy một kẻ Luyện Khí tầng bốn bị một "phế vật" hạ đo ván chỉ trong một chiêu.

Diệp Phi lạnh nhạt nhìn Ly Thiết, đôi đồng tử hai màu trắng – đen lóe lên một tia sáng kỳ dị: "Chấp Pháp đường chỉ để thực thi pháp luật cho kẻ yếu, còn trước mặt ta, pháp luật chính là thực lực."

"Tiểu tử thối, ngươi dám đả thương người của Chấp Pháp đường!"

Hai tên đệ tử chấp pháp đi cùng Ly Thiết sau khi hết sững sờ đã rút kiếm ra, khí thế hung hăng bao vây lấy Diệp Phi. Nhưng khi chạm phải ánh mắt của hắn, chúng đột ngột khựng lại. Đó không phải là ánh mắt của con người, mà giống như ánh mắt của một hung thú viễn cổ đang nhìn xuống đám kiến cỏ. Một nỗi sợ hãi không tên bóp nghẹt lấy trái tim của chúng, khiến đôi chân run rẩy không sao nhấc nổi.

Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn cổ khàn khàn cười rộ lên: "Hắc hắc, tốt lắm! Diệp Phi, ra tay chính là phải như vậy. Ma Đế nên có cái uy của Ma Đế, quản hắn là Tiên hay là Thần, kẻ nào cản đường cứ việc trấn sát!"

Diệp Phi không để ý đến lão tổ, hắn chậm rãi tiến về phía Ly Thiết đang nằm bệt dưới đất. Tiếng bước chân của hắn gõ xuống nền đá như tiếng gõ cửa của tử thần.

"Ngươi… ngươi định làm gì? Ta là đệ tử chấp pháp, sau lưng ta là Hàn trưởng lão!" Ly Thiết sợ hãi lùi lại, hơi thở dồn dập.

Diệp Phi dừng lại trước mặt hắn, cúi xuống, giọng nói trầm thấp chỉ đủ cho hai người nghe: "Hàn trưởng lão của ngươi không cứu được ngươi đâu. Về báo với kẻ đứng sau ngươi… bất luận là ai cử các ngươi đến đây làm nhục ta, bảo hắn rửa cổ cho sạch. Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu."

Nói xong, Diệp Phi không thèm nhìn thêm một cái, trực tiếp lướt qua Ly Thiết, hướng thẳng về phía khu vực đăng ký thi đấu của ngoại môn mà đi. Đám đông đệ tử tự động dạt sang hai bên, nhường ra một con đường thênh thang. Không một ai dám hé môi, không một ai dám ngăn cản.

Hôm nay, cái tên Diệp Phi sẽ không còn gắn liền với hai chữ "phế vật" nữa.

Đằng xa, trên một tòa lâu đài cao nhìn xuống quảng trường, một bóng người mặc y phục trắng tinh khôi đang lẳng lặng quan sát toàn bộ sự việc. Đôi mắt nàng ta đẹp tựa tranh vẽ, nhưng bên trong lại ẩn chứa một sự nghi hoặc cực lớn.

"Lạ thật… khí tức vừa rồi không phải là linh khí bình thường." Liễu Như Yên khẽ nhíu mày, bàn tay ngọc bích nắm chặt dải lụa bên hông. "Diệp Phi… cái tên này hình như ta đã nghe ở đâu đó trong ký ức từ rất lâu rồi."

Bên cạnh nàng, Kim Phù Đồ nhàn nhã nhấp một ngụm trà linh hiếm có, nụ cười trên môi vẫn mang vẻ cao ngạo vạn phần: "Chỉ là một tên tạp dịch có chút cơ duyên xảo hợp mà thôi, không đáng để nàng bận tâm. Để xem hắn có thể đi được bao xa trong đại hội lần này."

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, bóng lưng của Diệp Phi dần xa khuất, nhưng bóng tối mà hắn mang theo đang âm thầm bắt đầu nuốt chửng sự bình yên giả tạo của Hỏa Long Tông. Một trang sử đẫm máu của Ma Đạo Tranh Phong chính thức được lật mở từ một cú tát vào mặt bộ máy quyền lực mục nát này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8