Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 5: Linh Dược Trân Quý**

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:28:26 | Lượt xem: 1

Sương mù trắng xóa như những dải lụa mỏng manh quấn quýt lấy những gốc cổ thụ sần sùi của Hắc Nguyệt Lâm. Nơi đây vốn là cấm địa đối với đệ tử ngoại môn của Hỏa Long Tông, bởi sâu trong những tán lá rậm rạp ấy không chỉ có chướng khí mịt mù mà còn ẩn chứa những yêu thú hung hãn, sẵn sàng xé xác kẻ xâm nhập bất cứ lúc nào.

Diệp Phi sải bước trên thảm lá mục nát, đôi giày hắc y đạp lên những cành khô phát ra những tiếng "răng rắc" khô khốc. Gương mặt hắn vẫn bình thản đến lạ lùng, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước đóng băng, không ngừng quét qua những bụi rậm xung quanh. Hắn không phải vào đây để dạo chơi, cũng không phải để rèn luyện kỹ năng chiến đấu tầm thường. Hắn cần dược liệu.

Thân xác này của hắn hiện tại quá yếu ớt. Tuy đã bắt đầu tu luyện *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*, nhưng kinh mạch vẫn còn khô héo, tạp chất tích tụ qua bao năm tháng bị coi là "phế vật" vẫn chưa được thanh lọc hoàn toàn. Nếu không có linh dược hỗ trợ để tẩy tủy phạt mao, con đường phục thù của hắn sẽ còn rất xa vời.

"Tiểu tử, ngươi thực sự định dùng thân thể Trúc Cơ chưa xong này để khiêu chiến với sâu trong rừng sao? Ta thấy ngươi là đang tìm chết thì có!"

Tiếng nói của Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn truyền ra, mang theo chút mỉa mai lẫn lo lắng.

Diệp Phi không dừng bước, nhàn nhạt đáp: "Nếu không mạo hiểm, lấy đâu ra cơ duyên? Huống hồ, đám yêu thú cấp thấp ở vùng ngoại vi này, còn chưa vào được mắt ta."

"Hừ, kiêu ngạo! Ngươi nên nhớ mình không còn là vị Ma Đế thống trị Cửu U năm xưa đâu. Hiện tại, một con yêu sói cấp hai cũng đủ để gặm nát xương cốt ngươi đấy!" Lão tổ hừ lạnh một tiếng, nhưng sau đó giọng nói lại trầm xuống, mang theo vẻ chỉ điểm: "Nhìn về hướng Tây Bắc, ba dặm nữa, nơi đó có hỏa linh lực ba động khá mạnh, dường như có vật gì đó đang thành hình."

Diệp Phi nhếch môi cười nhạt, đôi chân dậm mạnh xuống đất, thân hình nhẹ nhàng như một chiếc lá bay vút đi. Hắn thi triển một loại bộ pháp kỳ quặc, mỗi bước chân đều điểm vào những vị trí linh khí mỏng manh nhất để tiết kiệm năng lượng, đồng thời che giấu hoàn toàn hơi thở của bản thân.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên oi bức. Sương mù bắt đầu chuyển sang màu hơi hồng, một mùi hương tanh nồng lẫn lộn với mùi thơm thanh tao của thảo mộc xộc vào mũi.

Đột nhiên, Diệp Phi dừng lại phía sau một tảng đá lớn rêu phong. Ánh mắt hắn thu hẹp lại, tập trung vào một hốc đá phía dưới một thác nước khô cạn. Ở đó, một đóa linh chi màu đỏ thắm như máu, to bằng bàn tay, đang chậm rãi tỏa ra những luồng hào quang mờ ảo. Trên mặt nấm, những vân đỏ uốn lượn như những mạch máu đang phập phồng nhịp đập, hút lấy linh khí trời đất xung quanh.

"Huyết Linh Chi!" Cửu U Lão Tổ kinh ngạc thốt lên: "Lại còn là Huyết Linh Chi nghìn năm? Ở cái xó xỉnh này mà lại sinh ra thứ quý giá như vậy sao?"

Huyết Linh Chi nghìn năm là linh dược thượng hạng để rèn luyện nhục thân và bổ sung khí huyết. Đối với Ma tu, đây chính là thần vật giúp củng cố Ma thể, tránh tình trạng bạo thể khi tu luyện công pháp cường độ cao. Với Diệp Phi lúc này, nó quý hơn cả vạn viên linh thạch hạ phẩm.

Tuy nhiên, Diệp Phi không hề hấp tấp. Kinh nghiệm nghìn năm cho hắn biết, phàm là linh vật trời sinh, tất sẽ có hung thú thủ hộ.

Quả nhiên, ngay khi Diệp Phi định tiến tới, mặt đất dưới gốc cây cổ thụ gần đó bắt đầu rung chuyển. Một lớp lá khô bị hất văng, để lộ ra lớp vảy đỏ sậm đầy lởm chởm. Một cái đầu tam giác khổng lồ, đôi mắt vàng rực lạnh lẽo từ từ nhô lên.

Đó là một con Xích Luyện Ma Mãng dài tới mười trượng, thân hình thô bằng một vòng tay người ôm, lưỡi rắn đỏ lòm thò ra thụt vào, phát ra những tiếng "xì xì" rợn người. Áp lực của nó tỏa ra tương đương với một tu sĩ tu vi Trúc Cơ đại viên mãn, thậm chí chạm đến ngưỡng Kim Đan.

"Lão tổ, lão nói đúng rồi đấy. Một con sâu nhỏ cấp ba." Diệp Phi bình thản nói, nhưng bàn tay đã khẽ siết chặt lấy cán thanh đoản kiếm rỉ sét mang theo bên người.

"Sâu nhỏ? Đó là Xích Luyện Ma Mãng! Nó có chứa một ít huyết mạch của rồng, cực kỳ hung hãn và có độc tố kịch liệt. Ngươi định đánh thật sao?" Cửu U Lão Tổ bắt đầu cảm thấy lo ngại.

Diệp Phi không trả lời bằng lời nói, hắn trả lời bằng hành động.

Thân ảnh hắn đột ngột biến mất tại chỗ. Khi xuất hiện lại, hắn đã ở ngay phía sau lưng con mãng xà. Thanh đoản kiếm bình thường trong tay hắn bỗng nhiên lóe lên một tia hắc khí u uẩn.

*Keng!*

Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Lớp vảy cứng như sắt thép của con mãng xà bị chém trúng, tóe lửa, nhưng chỉ để lại một vết xước trắng mờ. Con mãng xà giận dữ gầm lên một tiếng lạ lùng, cái đuôi khổng lồ như một cây cột đình quật ngang qua.

Diệp Phi lộn một vòng trên không trung, chân đạp vào thân cây để mượn lực lùi lại. Hắn khẽ liếm môi, đôi mắt bắt đầu ánh lên tia đỏ khát máu đặc trưng của Ma tộc.

"Da thịt cũng khá dày, nhưng kinh nghiệm chiến đấu của ngươi… quá thô thiển."

Diệp Phi nhắm mắt lại trong một tích tắc, vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Linh khí trong cơ thể hắn không còn vận chuyển theo vòng tuần hoàn bình thường mà bắt đầu đảo nghịch, va đập vào nhau tạo ra một sức nổ kinh người trong các thớ cơ. Đây là kỹ thuật *Đoạn Mạch Kích* mà hắn tự sáng tạo ở kiếp trước, dùng tổn thương nhỏ của bản thân để bộc phát sức mạnh vượt cấp.

Con mãng xà lao đến, miệng há to định nuốt chửng kẻ to gan. Diệp Phi không né tránh, hắn trực tiếp lao thẳng vào cái miệng đầy răng sắc nhọn ấy.

"Điên rồi!" Lão tổ hét lên.

Nhưng ngay khi sắp chạm vào miệng mãng xà, thân hình Diệp Phi bỗng dưng gập lại một góc độ không tưởng, hắn lướt dọc theo mạn sườn con quái thú. Đoản kiếm trong tay không chém, mà là *đâm*.

Điểm đâm là một kẽ hở cực nhỏ giữa hai lớp vảy gần tim của con mãng xà – một vị trí mà chỉ có những kẻ có nhãn lực và kinh nghiệm thực chiến thần thánh mới nhận ra được.

*Phập!*

Hắc khí theo đoản kiếm tràn vào, trực tiếp nổ tung bên trong mạch máu của Xích Luyện Ma Mãng.

Gào!

Con quái vật đau đớn cuộn mình, đập phá điên cuồng xung quanh làm đổ sụp cả một mảng rừng nhỏ. Diệp Phi bị hất văng ra xa, va vào vách đá, miệng hộc ra một ngụm máu tươi. Thân thể hiện tại của hắn vẫn quá mỏng manh để chịu đựng phản lực từ đòn đánh vừa rồi.

Nhưng hắn lại cười, nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương.

Con mãng xà giãy giụa một hồi rồi lịm dần. Hắc khí của Diệp Phi không phải là linh khí thông thường, nó chứa đựng ý chí phá hoại của Cửu U, một khi đã lọt vào cơ thể sẽ như một loại virus gặm nhấm linh hồn và sinh mệnh từ bên trong.

Đợi đến khi con quái thú hoàn toàn tắt thở, Diệp Phi mới loạng choạng đứng dậy, lau vết máu bên khóe môi. Hắn chậm rãi đi tới chỗ gốc Huyết Linh Chi, đôi bàn tay hơi run rẩy vì kiệt sức nhưng ánh mắt lại sáng rực.

Hắn nhẹ nhàng dùng đoản kiếm bới lớp đất xung quanh, cẩn thận nhấc toàn bộ gốc linh dược lên. Hương thơm nồng đậm của nó khiến mệt mỏi trong người hắn dường như tan biến một nửa.

"Khá khen cho tiểu tử ngươi, liều mạng đến mức này. Có Huyết Linh Chi này, trong vòng bảy ngày, ngươi chắc chắn có thể đột phá Trúc Cơ, thậm chí tái tạo lại căn cơ vững chắc hơn cả trước đây." Cửu U Lão Tổ lúc này mới thở phào, giọng điệu mang theo vẻ tán thưởng thực sự.

Diệp Phi nhìn đóa linh chi màu máu trên tay, thầm nhủ: *Liễu Như Yên, Kim Phù Đồ, các người cứ thong thả mà tận hưởng vinh quang giả tạo ấy đi. Diệp Phi ta… đang trở lại.*

Hắn không rời khỏi rừng ngay lập tức. Với kinh nghiệm của mình, hắn biết mùi máu của Xích Luyện Ma Mãng sẽ sớm thu hút những kẻ săn mồi khác, hoặc tệ hơn là những đệ tử Hỏa Long Tông đang lảng vảng gần đây.

Tìm một hang động nhỏ khuất sau thác nước khô, Diệp Phi dùng hòn đá lớn chặn cửa hang rồi ngồi xuống xếp bằng. Hắn đặt Huyết Linh Chi lơ lửng trước ngực, bắt đầu kết ấn.

"Bắt đầu thôi, Nghịch Thiên Càn Khôn, lấy huyết làm dẫn, lấy linh làm cốt, luyện!"

Luồng ánh sáng đỏ rực từ đóa linh chi bắt đầu bị rút ra, hóa thành những sợi tơ mảnh chui vào lỗ chân lông của Diệp Phi. Làn da hắn bắt đầu đỏ rực như bị thiêu đốt, mồ hôi đen đúa mang theo tạp chất hôi hám không ngừng chảy ra.

Nỗi đau đớn như bị hàng nghìn mũi kim đâm vào tủy xương ập đến, nhưng Diệp Phi vẫn ngồi bất động như một pho tượng đá. Với một vị Ma Đế từng chịu qua Thiên Kiếp, chút đau đớn thể xác này chỉ là một hạt cát giữa sa mạc.

Thời gian chậm rãi trôi qua, trong hang động u tối, một hơi thở mạnh mẽ và lạnh lẽo bắt đầu trỗi dậy, từng chút từng chút một, lay động cả không gian xung quanh. Một con mãnh hổ đang tỉnh giấc, và thế giới tu tiên vốn đã mục nát này, sớm muộn gì cũng sẽ phải run rẩy dưới bàn chân của hắn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8