Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 103: Nghịch Chuyển Sinh Tử**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:01:29 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 103: NGHỊCH CHUYỂN SINH TỬ**

Gió rít gào qua khe núi Thiên Sát Cốc, mang theo mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với tử khí thối rữa. Trên bầu trời, mây đen kịt đặc như mực tà, thỉnh thoảng lại bị những tia sét màu đỏ tím xé toạc, để lộ ra gương mặt tàn nhẫn của thiên đạo đang nhìn xuống chúng sinh.

Diệp Phi đứng đó, mái hắc phát bay loạn trong cuồng phong. Hắn đặt Mặc Ly nằm trên một trận đồ vừa được vẽ vội bằng máu của chính mình. Những đường nét đỏ thẫm tỏa ra ánh sáng yêu dị, nuốt chửng lấy chút linh khí mỏng manh còn sót lại xung quanh.

Mặc Ly lúc này đã không còn ra hình người. Huyết nhục trên ngực hắn bị quy tắc của Thiên Đạo thiêu cháy đến mức lộ ra xương sườn trắng hếu, bên trong đó, trái tim đã ngừng đập, chỉ còn lại một tia chân nguyên nhỏ nhoi như ngọn nến trước gió, được Diệp Phi dùng tu vi cường đại giữ lại.

"Diệp Phi, dừng lại đi! Ngươi định dùng 'Cướp Đoạt Thiên Thọ' sao? Đó là cấm thuật nghịch thiên nhất, sẽ khiến ngươi bị thiên phạt vạn kiếp bất phục!" Cửu U Lão Tổ hiện ra bên cạnh, gương mặt già nua tràn đầy kinh hãi. "Ngươi là Ma Đế trọng sinh, ngươi thừa biết quy tắc của trò chơi này! Một mạng đổi một mạng là chuyện không thể, huống chi ngươi muốn cứu một kẻ linh hồn đã vỡ!"

Diệp Phi không quay đầu lại, đôi mắt hắn hoàn toàn hóa thành một màu đen kịt, không có tròng trắng, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người của vực thẳm.

"Thiên phạt? Kiếp trước ta thuận thiên nhi hành, kết cục là bị người mình tin nhất đâm sau lưng. Kiếp này ta làm Ma, nếu Thiên Đạo không cho ta cứu người, ta liền lật cái Thiên Đạo này lên!"

Hắn vừa dứt lời, từ phía chân trời, hàng chục đạo độn quang vàng rực xé gió lao tới. Tiếng quát tháo vang dội cả một vùng:

"Nghiệt súc Diệp Phi! Mau buông tha cho phản đồ Mặc Ly, chịu trói để chịu sự phán xét của Thiên Đạo Minh!"

Dẫn đầu là Tống Vô Nhai – Chấp pháp trưởng lão của Hỏa Long Tông, cùng với mười tám tên hộ pháp tinh nhuệ nhất. Bọn chúng đáp xuống vây quanh Thiên Sát Cốc, mỗi người đều cầm trong tay một thanh pháp kiếm sáng ngời, trên thân kiếm lưu chuyển chính khí lẫm liệt, đối lập hoàn toàn với bầu không khí âm trầm nơi Diệp Phi đang đứng.

Tống Vô Nhai nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu bên dưới, lão rùng mình, nhưng rồi cơn giận dữ và lòng tham đối với món công pháp "Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết" đã lấn át tất cả.

"Diệp Phi! Ngươi hành sự tàn độc, cấu kết yêu ma, phản bội tông môn. Hôm nay lão phu thay mặt thiên hạ, trừ khử loại ung nhọt như ngươi!"

Diệp Phi từ từ đứng dậy, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên thành một nụ cười tàn nhẫn. Hắn không nhìn Tống Vô Nhai, mà nhìn vào thọ nguyên đang hừng hực cháy trên đầu đám tu sĩ này. Trong mắt hắn, đó không phải là con người, mà là những "vật tế" hoàn mỹ.

"Đến thật đúng lúc…" Diệp Phi thì thào, giọng nói lạnh đến mức làm sương muối bám đầy trên mặt đất. "Ta đang lo tu vi của mình không đủ để nghịch chuyển tử cục, các ngươi lại đem mạng đến nộp. Chính đạo… quả nhiên rất hào hiệp."

"Ngông cuồng! Kết trận! Thập Bát Thiên Cương Trận!" Tống Vô Nhai quát lớn.

Mười tám tên hộ pháp đồng loạt huy kiếm, một màn lưới vàng kim khổng lồ từ trên cao úp xuống, mang theo uy áp vạn quân, muốn ép Diệp Phi đến xương nát thịt tan. Thế nhưng, Diệp Phi không hề né tránh. Hắn đưa một bàn tay lên, năm ngón tay xòe ra hướng về phía bầu trời.

"Thái Cực Nghịch Chuyển — Vạn Vật Thành Tro!"

Một vòng xoáy màu đen trắng khổng lồ hiện ra ngay trên lòng bàn tay Diệp Phi. Quy tắc của không gian xung quanh đột ngột đảo lộn. Màn lưới vàng kim vốn mang thuộc tính "Chí Dương" đột ngột bị hút vào vòng xoáy, khi đi ra lại biến thành những luồng ma khí đen đặc, quấn lấy mười tám tên hộ pháp.

"Cái gì?! Hắn có thể chuyển hóa Tiên lực của trận pháp thành Ma khí?" Tống Vô Nhai kinh hãi hét lên.

"Trình độ này mà cũng đòi phán xét ta?" Diệp Phi bước lên một bước, mặt đất dưới chân nứt toác.

Hắn biến mất ngay tại chỗ. Một tiếng "bụp" vang lên, một tên hộ pháp Kim Đan kỳ thậm chí chưa kịp hét lên một tiếng, ngực hắn đã bị bàn tay của Diệp Phi xuyên thấu. Tuy nhiên, Diệp Phi không giết hắn ngay lập tức. Hắn vận dụng công pháp, từ bàn tay đang cắm trong ngực đối thủ, một luồng ánh sáng màu xanh biếc bị rút ra dữ dội.

Đó chính là "Thọ Nguyên".

Tên hộ pháp kia lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được bắt đầu già đi. Tóc hắn trắng xóa, da thịt nhăn nheo, cuối cùng chỉ còn là một bộ xương khô khô héo, tro bụi bay tán loạn trong gió.

"Hắn đang cướp thọ nguyên! Mau lùi lại!" Tống Vô Nhai kinh khiếp tới mức râu tóc dựng đứng. Lão tu luyện mấy trăm năm, chưa từng thấy loại ma công nào đáng sợ như vậy. Không phải hút máu, không phải hút tu vi, mà là trực tiếp tước đoạt thời gian còn lại của một con người.

Nhưng đã muộn. Diệp Phi như một bóng ma lướt qua chiến trường. Trảm Thiên Kiếm dù chỉ là một đoạn gãy nhưng trong tay Ma Đế lại mang theo kiếm ý hủy diệt lục địa. Mỗi lần kiếm quang lóe lên là một mạng người nằm xuống, và tất cả thọ nguyên của họ đều bị hút vào vòng xoáy màu đen đang lơ lửng trên đầu Mặc Ly.

"Hộc… hộc… Ác ma! Ngươi là đồ ác ma!" Tống Vô Nhai run rẩy, nhìn những đệ tử tinh nhuệ của mình biến thành tro bụi trong tích tắc. Lão cố gắng quay đầu bỏ chạy, nhưng một bàn tay lạnh lẽo đã bóp chặt lấy cổ lão từ phía sau.

"Ngươi muốn sống sao? Để ta cho ngươi thấy cái giá của sự sống mà các ngươi hằng tôn thờ." Diệp Phi ghé sát tai Tống Vô Nhai, giọng nói trầm khàn đầy mỉa mai.

Diệp Phi dùng tay không xé nát cánh tay của Tống Vô Nhai, sau đó trực tiếp ấn lòng bàn tay vào đan điền của lão.

"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên: Tế!"

Lần này, không chỉ là thọ nguyên. Diệp Phi trực tiếp dùng hồn phách của Tống Vô Nhai làm chất xúc tác. Một cột ánh sáng màu huyết sắc bùng lên, nối liền giữa vị trưởng lão đang gào thét thảm thiết và thân xác đang nguội lạnh của Mặc Ly.

Cảnh tượng này cực kỳ kinh khủng. Linh hồn của Tống Vô Nhai bị xé thành từng mảnh nhỏ, mỗi mảnh nhỏ đều mang theo năng lượng sinh mệnh tràn trề nhất. Diệp Phi dùng thần thức cực mạnh, ép buộc những mảnh hồn phách đó chui vào các lỗ chân lông của Mặc Ly, dùng sự đau khổ của kẻ địch để vá lại những vết rạn nứt trên ma thể của đệ tử mình.

"Rầm!"

Một đạo Thiên Lôi màu tím đen đột ngột bổ xuống ngay vị trí Diệp Phi đứng. Thiên Đạo dường như đã giận dữ trước hành vi nghịch thiên cải mệnh này.

"Cút đi!" Diệp Phi ngẩng đầu, tay trái cầm Trảm Thiên Kiếm chém ngược lên trời. Kiếm khí mang theo oán niệm tích tụ từ kiếp trước trực tiếp chẻ đôi đạo lôi điện đó.

"Mặc Ly! Tỉnh lại cho ta!"

Diệp Phi gầm lên, hai tay kết ấn nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Vòng xoáy trên đầu Mặc Ly bắt đầu thu nhỏ lại, chuyển từ màu đen trắng sang một màu xanh lục đậm đặc của sinh mệnh vô tận. Đây là tinh túy từ thọ nguyên của hơn hai mươi tu sĩ cấp cao, bị Diệp Phi dùng bí thuật tinh luyện thành "Sinh Mệnh Chi Nguyên".

Luồng năng lượng đó rót vào tâm mạch của Mặc Ly.

Làn da tím tái của thiếu niên bắt đầu có lại hơi ấm. Trái tim vốn đã ngừng đập đột nhiên nảy lên một cái nhẹ nhàng… "Thình… thịch…"

Cửu U Lão Tổ ở trong nhẫn trợn mắt há mồm: "Hắn… hắn làm được thật sao? Nghịch chuyển sinh tử, cướp mệnh trời để cứu mệnh người… Đây quả thực là điên rồ!"

Tuy nhiên, cái giá phải trả không hề nhỏ. Diệp Phi sau khi hoàn thành ấn quyết cuối cùng, cả người lảo đảo. Hắc bào trên người hắn bị áp lực của quy tắc xé rách lả tả, máu từ khóe mắt, khóe tai trào ra không ngừng. Tu vi vừa mới ổn định ở Kim Đan đỉnh phong nay sụt giảm nghiêm trọng, hơi thở trở nên dồn dập và yếu ớt.

Mặc Ly khẽ run rẩy mi mắt, nhưng chưa tỉnh lại. Hắn bây giờ giống như một khối băng được hàn gắn lại, mặc dù đã có dấu hiệu sự sống nhưng hồn phách vẫn vô cùng yếu ớt, cần phải có những thiên tài địa bảo mà Cửu U Lão Tổ đã nói để thật sự hồi sinh.

Diệp Phi ngồi bệt xuống bên cạnh đệ tử, hơi thở dốc, nhìn xung quanh chỉ còn là một đống đổ nát và tàn tro của những kẻ tự xưng là "Chính Đạo". Hắn đưa bàn tay đẫm máu vuốt lại mái tóc cho Mặc Ly, ánh mắt vốn đầy sát khí đột nhiên mềm yếu đi trong thoáng chốc.

"Hài tử ngốc… Ta không cho ngươi chết, Diêm Vương cũng không dám nhận ngươi."

Lúc này, từ phía xa, Tô Nguyệt Thiềm cũng đã dẫn theo một toán Yêu tộc thuộc hạ đáp xuống. Nhìn thấy khung cảnh như tận thế này và bộ dạng của Diệp Phi, nàng không khỏi bàng hoàng.

"Diệp Phi! Ngươi… ngươi điên rồi! Dám ở đây thực hiện cướp đoạt thọ nguyên? Thiên Đạo Minh chắc chắn sẽ phát đi lệnh truy nã toàn bộ cửu giới, ngay cả những lão quái vật quy ẩn cũng sẽ ra tay với ngươi!"

Diệp Phi chống kiếm đứng dậy, mỗi một cử động đều khiến hắn đau đớn như bị hàng nghìn nhát dao đâm vào tủy. Thế nhưng, hắn vẫn đứng thẳng, hiên ngang như một ngọn núi không thể bị đánh bại.

"Lệnh truy nã?" Diệp Phi nhổ ra một búng máu đặc, đôi mắt đen kịt lại một lần nữa bùng lên hắc hỏa. "Thông báo cho Vạn Ma Điện. Từ nay về sau, phàm là tu sĩ Thiên Đạo Minh đi một mình, giết không tha. Ta muốn mỗi một tấc đất ở Thương Khung Giới này đều thấm máu của kẻ tự xưng là chính nghĩa."

Hắn nhìn lên bầu trời, nơi mây đen vẫn đang vần vũ.

"Kim Phù Đồ, trò chơi mới chỉ bắt đầu. Ngươi muốn chơi quân cờ, ta sẽ làm kẻ lật bàn. Ngươi muốn làm Thần, ta sẽ biến thế giới này thành một bãi tha ma của những vị Thần!"

Tiếng cười của Diệp Phi vang vọng giữa Thiên Sát Cốc, đầy sự ngạo nghễ và đau thương. Ở kiếp này, hắn đã không còn gì để mất, và một kẻ không còn gì để mất chính là kẻ đáng sợ nhất.

Dưới màn mưa đỏ rực bắt đầu rơi nặng hạt, bóng lưng của hắc y nam tử ôm lấy thiếu niên lầm lì đi vào sâu trong sương mù của Tây Hoang, để lại sau lưng một đống thi cốt và một trang sử mới của tu tiên giới chính thức mở ra – chương về sự trả thù tàn khốc của Ma Đế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8