Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 102: Sự Hy Sinh Của Mặc Ly**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:00:43 | Lượt xem: 2

Hồi thứ một trăm linh hai: Sự Hy Sinh Của Mặc Ly

Bóng tối bao trùm Thiên Sát Cốc, một dải khe núi hẹp nằm án ngữ trên con đường độc đạo tiến vào trung tâm Thánh Vực. Gió rít qua những khe đá dựng đứng, âm thanh nghe tựa tiếng gào khóc của oan hồn từ thời Thái cổ.

Sau chiến thắng vang dội tại Dao Trì Thánh Địa, khí thế của Vạn Ma Điện đã lên đến đỉnh điểm. Tuy nhiên, Diệp Phi không hề chủ quan. Hắn đứng trên đỉnh chiếc chiến thuyền xương hắc thạch, đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt của Thiên Đạo Minh vẫn đang bền bỉ tỏa ra.

"Chủ thượng, phía trước là Thiên Sát Cốc. Nơi này địa thế hiểm yếu, linh khí hỗn loạn, là nơi thích hợp nhất để mai phục."

Tô Nguyệt Thiềm nhẹ nhàng tiến đến bên cạnh Diệp Phi. Nàng hôm nay khoác trên mình bộ chiến giáp màu đỏ thẫm, mái tóc trắng như tuyết bay trong gió, tạo nên một vẻ đẹp vừa yêu mị vừa can trường. Nàng cầm trong tay tấm bản đồ da thú cổ xưa, chân mày thanh tú hơi nhíu lại vì lo âu.

Diệp Phi không quay đầu lại, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng uy nghiêm không thể chối từ: "Kim Phù Đồ không phải kẻ ngốc. Hắn biết chúng ta sẽ đi qua đây. Hắn cần một nơi để làm chậm bước tiến của ta, để hoàn thành 'Tế Đàn Càn Khôn'. Truyền lệnh cho toàn quân, giảm tốc độ, thiết lập 'U Minh Hộ Giới Trận'."

"Tuân lệnh!"

Mặc Ly, người thiếu niên với khuôn mặt luôn lầm lì, đứng ngay sau Diệp Phi, khom người nhận lệnh. Hắn mang theo thanh hắc đao gãy — một vũ khí Diệp Phi đích thân rèn lại cho hắn. Trên người thiếu niên này tỏa ra một luồng ma khí đặc quánh, đó là dấu hiệu của Thiên Ma Thể đang dần thức tỉnh. Đối với Mặc Ly, Diệp Phi không chỉ là chủ nhân, mà là tín ngưỡng, là ánh sáng duy nhất đã kéo hắn ra khỏi vũng bùn của sự khinh miệt.

Ngay khi quân đoàn Ma đạo vừa chạm chân vào cửa cốc, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.

"Uỳnh!"

Hàng vạn đạo phù văn hoàng kim từ trên vách đá rủ xuống, liên kết với nhau thành một tấm lưới khổng lồ. Ánh sáng chói lòa chiếu rọi mọi ngóc ngách, khiến đám ma tu cấp thấp gào thét trong đau đớn khi lớp sương mù bảo vệ bị đốt cháy.

"Cửu Thiên Phục Ma Trận!" Diệp Phi nhíu mắt, trong lòng thầm trầm xuống. Đây là đại trận trấn phái của Thiên Đạo Minh, cần đến mười hai vị trưởng lão cấp Hóa Thần cùng lúc tế hiến thọ nguyên mới có thể kích hoạt.

"Diệp Phi! Ngươi mang thân phận Ma Đế trọng sinh, nhiễu loạn luân thường, hôm nay Thiên Sát Cốc này chính là mồ chôn của ngươi!"

Một giọng nói già nua, đầy sự phán xét vang lên từ trên không trung. Ba vị lão già mặc trường bào trắng tinh, râu tóc bạc phơ hiện thân giữa quầng sáng. Đó chính là Tam Đại Chấp Pháp Trưởng Lão của Thiên Đạo Tông, những kẻ vốn dĩ đã ẩn thế từ lâu.

"Chỉ dựa vào ba cái thây ma già nua các ngươi?" Diệp Phi nhếch mép, Trảm Thiên Kiếm trong tay rung lên bần bật, hắc mang xé rách không gian.

"Lên!"

Trận chiến nổ ra kịch liệt. Diệp Phi thân hình hóa thành một luồng hắc điện, lao thẳng vào vòng vây của Tam Đại Trưởng Lão. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh của sự phẫn nộ và quy luật "Nghịch Chuyển". Khí thế Ma Đế áp chế vạn vật, dù là ánh sáng hoàng kim của Phục Ma Trận cũng bị hắn chém ra những vết rách lớn.

Tuy nhiên, Diệp Phi cảm thấy có gì đó không ổn. Lực lượng của ba vị lão giả này không mạnh như hắn tưởng, họ dường như đang cố ý dây dưa, tiêu hao linh lực của hắn.

"Chủ thượng, cẩn thận phía dưới!" Tiếng hét của Tô Nguyệt Thiềm vang lên kinh hãi.

Từ lòng đất sâu thẳm, một đạo quang trụ màu tím đậm thình lình bắn vọt lên, nhắm thẳng vào vị trí của Diệp Phi. Đó không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là "Thiên Đạo Trừng Phạt" — một loại sức mạnh quy tắc mà Kim Phù Đồ đã đánh cắp từ ý chí của thế giới.

Lúc này, Diệp Phi đang bị Tam Đại Trưởng Lão dùng bí pháp khóa chặt bốn phía, thần thông đang thi triển bị gián đoạn giữa chừng bởi một luồng phản phệ mạnh mẽ của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết. Ngực hắn đau nhói, một ngụm máu đen trào ra nơi khóe miệng.

Đạo tử quang trụ ấy mang theo sức mạnh đủ để xóa sổ một vị đại năng Hợp Thể Kỳ trong nháy mắt. Không gian xung quanh Diệp Phi bị đông cứng, hắn nhìn thấy tử thần đang mỉm cười.

"Không!" Tô Nguyệt Thiềm lao đến nhưng bị một đạo kiếm khí từ xa đánh bật lại.

Trong khoảnh khắc sinh tử nghìn cân treo sợi tóc ấy, một bóng đen nhỏ bé nhưng kiên định đã lao ra từ hư không.

Mặc Ly.

"Thiên Ma Thể — Cửu U Tế Hiến!"

Mặc Ly gào lên một tiếng xé lòng. Đôi mắt hắn hoàn toàn hóa thành màu đen tuyền, những mạch máu trên mặt nổi rộ, vỡ tan thành những dòng máu hắc ám. Hắn không dùng đao, mà dùng chính nhục thân của mình, xông thẳng vào đạo tử quang trụ kinh hoàng kia.

"Mặc Ly! Quay lại!" Diệp Phi gầm lên, đôi mắt lần đầu tiên hiện lên sự hoảng loạn thực sự kể từ khi trọng sinh.

"Sư phụ… Đời này của Mặc Ly… là ngài ban cho…"

Tiếng thầm thì của thiếu niên bị tiếng nổ kinh thiên động địa nuốt chửng. Một vòng tròn năng lượng hủy diệt lan tỏa ra xung quanh, san phẳng toàn bộ vách đá của Thiên Sát Cốc.

Ánh sáng tím rực cháy, thiêu rụi lớp da thịt trên lưng Mặc Ly. Xương cốt của hắn kêu lên răn rắc dưới áp lực của Thiên Đạo. Nhưng thiếu niên ấy vẫn dang rộng hai tay, giống như một bức tường vững chãi nhất, che chắn toàn bộ dư chấn cho Diệp Phi. Thiên Ma Thể của hắn đang bị phân rã, linh hồn đang bị xé nát bởi quy tắc trừng phạt.

"Chết đi cho ta!" Diệp Phi bộc phát. Sát ý cuồn cuộn hóa thành thực thể. Hắn không màng đến phản phệ, cưỡng ép thi triển tầng thứ chín của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết — "Càn Khôn Đảo Lộn".

Trảm Thiên Kiếm vung lên, một đường kiếm ngang tàng vạn trượng chém đứt đạo tử quang trụ, đồng thời chẻ đôi cả bầu trời. Ba vị Chấp Pháp Trưởng Lão thậm chí không kịp kêu lên một tiếng đã hóa thành bụi mịn dưới cơn giận lôi đình của Ma Đế.

Sự yên lặng chết chóc bao trùm lên đống đổ nát.

Diệp Phi lao đến, ôm lấy thân hình đang rơi xuống như một chiếc lá khô của Mặc Ly.

Thiếu niên lầm lì thường ngày giờ đây chỉ còn là một khối thịt vụn đầy máu. Tay trái của hắn đã hoàn toàn biến mất, ngực lõm xuống một mảng lớn, nhịp tim yếu ớt đến mức gần như không thể cảm nhận được. Những sợi ma khí đen nhạt vẫn cố gắng bám trụ để duy trì sự sống, nhưng lại bị ánh sáng tím tàn dư từ Thiên Đạo gặm nhấm từng chút một.

"Mặc Ly… Mặc Ly!" Diệp Phi run rẩy, lòng bàn tay áp lên ngực thiếu niên, không ngừng rót vào nguồn linh lực thuần khiết nhất. "Ngươi không được chết! Ta chưa cho phép ngươi chết!"

Tô Nguyệt Thiềm chạy đến, nhìn thấy cảnh tượng ấy, nàng nghẹn ngào che miệng, nước mắt không kìm được mà trào ra. Nàng chưa bao giờ thấy Diệp Phi yếu đuối như thế, cũng chưa bao giờ thấy Mặc Ly — đứa trẻ tội nghiệp ấy — lại kiên cường đến vậy.

Mặc Ly từ từ mở mắt, đồng tử đã bắt đầu tán rã. Hắn nhìn thấy khuôn mặt của Diệp Phi, khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười khó coi.

"Sư phụ… người… người không sao… thật tốt…"

"Đừng nói nữa, ta sẽ cứu ngươi! Dù có phải nghịch chuyển luân hồi lần nữa, ta cũng sẽ đưa ngươi trở lại!" Diệp Phi gào lên, đôi mắt hắn đỏ ngầu, sương mù đen quanh người hắn cuồng loạn như muốn nuốt chửng cả thế gian.

"Vô ích thôi…" Một giọng nói khàn khàn vang lên từ chiếc nhẫn. Cửu U Lão Tổ hiện thân, nhìn Mặc Ly với vẻ mặt bi thương. "Hắn dùng Thiên Ma Thể để ngạnh kháng Thiên Đạo Quy Tắc. Căn cơ đã đứt, Ma Đan đã vỡ, ngay cả linh hồn cũng bị thiêu cháy quá nửa… Diệp Phi, hãy để hắn đi đi."

"Câm mồm!" Diệp Phi quay sang quát lớn. "Ông là lão tổ thượng cổ, ông chắc chắn có cách! Nếu không, ta sẽ phá nát cái nhẫn này, để ông vĩnh viễn không thể siêu sinh!"

Cửu U Lão Tổ thở dài: "Chỉ còn một cách duy nhất, nhưng nó vô cùng tàn khốc. Ngươi phải dùng 'Thái Cực Nghịch Chuyển' để đóng băng thời gian trong cơ thể hắn, sau đó tìm được 'Huyền Vũ Thần Huyết' và 'U冥 Quyển Trục' để đúc lại linh hồn. Nhưng trong thời gian đó, hắn sẽ trở thành một kẻ không sống không chết, phải chịu nỗi đau hồn phách xé rách mỗi đêm…"

Diệp Phi cúi đầu nhìn Mặc Ly, đôi tay siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.

"Dù là ngục tối vĩnh hằng, chỉ cần còn một tia hy vọng, ta cũng sẽ đưa hắn trở về."

Diệp Phi đứng dậy, ôm lấy thân hình lạnh lẽo của Mặc Ly bước lên chiến thuyền hắc thạch. Khí thế của hắn bây giờ đã hoàn toàn thay đổi. Nếu lúc trước là một vị hoàng đế kiêu ngạo, thì bây giờ là một vị thần chết đầy thù hận.

Hắn nhìn về phía kinh thành Thánh Vực, nơi xa xa đó, Kim Phù Đồ chắc chắn đang đắc ý với món quà này.

"Kim Phù Đồ, ngươi muốn thiên hạ thái bình, ngươi muốn trật tự thiên đạo?"

Tiếng nói của Diệp Phi trầm xuống, nhưng vang vọng khắp Thương Khung Giới, khiến vạn dân phải run rẩy.

"Ta — Diệp Phi, hôm nay thề với trời đất: Ta sẽ dùng máu của toàn bộ Thiên Đạo Minh để tế cho thanh đao của đồ đệ ta! Từ giờ phút này, trên trời dưới đất, không có chính đạo, chỉ có huyết nợ phải trả bằng máu!"

Trong nháy mắt đó, vạn ma cùng quỳ, thiên không sụp đổ. Một cơn mưa máu bắt đầu rơi xuống Thiên Sát Cốc, như đang khóc thương cho một lòng trung thành tột bậc, và cũng như đang báo hiệu cho một chương mới đẫm máu và tàn khốc hơn bao giờ hết của cuộc tranh phong này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8