Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 101: Nhất Kiếm Bại Vương Mẫu**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:59:56 | Lượt xem: 2

Trên đỉnh Dao Trì, khí lạnh của băng tuyết ngàn năm dường như cũng phải đông cứng lại trước sát ý đặc quánh như thực thể phát ra từ người Diệp Phi. Hắc bào của hắn phần phật tung bay trong gió lộng, mỗi một tấc chân hắn bước qua, gạch ngọc thạch dưới sàn đều rạn nứt, để lại những vệt đen sì do ma khí ăn mòn.

Tây Vương Mẫu – vị tông chủ cao cao tại thượng của Dao Trì Thánh Địa, người bấy lâu nay vẫn được xưng tụng là một trong những cột trụ của chính đạo – lúc này sắc mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt bà ta vẫn hừng hực ngọn lửa giận dữ và sự khinh miệt thâm căn cố đế.

"Diệp Phi! Ngươi bất quá chỉ là một tên phản đồ của Hỏa Long Tông, một kẻ đọa ma không đáng một xu!" Tây Vương Mẫu quát lên, thanh âm lồng lộng truyền khắp mười dặm, chấn động cả màng nhĩ của các đệ tử đang đứng đó. "Ngươi tưởng giết được vài tên trưởng lão râu ria là có thể làm nhục Dao Trì ta sao? Thần binh trấn phái của Thánh địa, không đến lượt hạng yêu ma như ngươi vấy bẩn!"

Bà ta vừa dứt lời, bàn tay khô gầy lập tức kết ấn. Một vầng hào quang vàng rực thánh khiết bùng lên sau lưng bà ta, hóa thành một đóa sen vàng khổng lồ chín cánh. Đây là tuyệt kỹ trấn phái *Cửu Phẩm Kim Liên Quyết*, đại diện cho sự thuần khiết và sức mạnh trấn áp vạn tà của chính đạo.

Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười ấy không chứa đựng chút hơi ấm nào, chỉ có sự mỉa mai cay nghiệt.

"Thánh khiết? Thuần khiết?" Diệp Phi trầm giọng, mỗi từ ngữ thốt ra đều mang theo ma âm nhiễu loạn tâm trí. "Tây Vương Mẫu, bà có dám dùng đạo tâm của mình để thề trước thiên địa rằng, chín cánh sen này không được nuôi dưỡng từ linh căn của hàng ngàn tán tu vô tội? Bà có dám thề rằng Dao Trì của bà thực sự thanh sạch như vẻ ngoài hào nhoáng này?"

Sắc mặt Tây Vương Mẫu khựng lại trong thoáng chốc, sự chột dạ thoáng qua rất nhanh nhưng không thoát khỏi đôi mắt thâm trầm của Diệp Phi. Bà ta thẹn quá hóa giận, hét lớn:

"Ngậm miệng! Ma đầu gian xảo, chịu chết đi!"

Đóa sen vàng khổng lồ xoay tròn, phóng ra hàng vạn đạo kiếm khí mang theo hơi thở chí dương chí cương, dệt thành một tấm lưới ánh sáng khổng lồ muốn nghiền nát Diệp Phi thành tro bụi. Không gian xung quanh hắn bị khóa chặt, áp lực nặng nề đến mức khiến mặt đất dưới chân hắn lún xuống cả thước.

Ở phía xa, Liễu Như Yên bàng hoàng nhìn cảnh tượng này. Nàng biết rõ sư tôn mình mạnh đến nhường nào. Tu vi Hóa Thần đỉnh phong của Tây Vương Mẫu chính là rào cản mà bất cứ ai trong giới tu tiên cũng phải e dè. Nàng khẽ lầm bầm: "Diệp Phi… tại sao ngươi lại cố chấp như vậy? Quay đầu lại đi…"

Thế nhưng, đáp lại lời cầu nguyện vô vọng ấy là một hành động điên rồ của Diệp Phi.

Hắn không tránh, cũng chẳng thèm phòng thủ. Hắn đứng đó, tay trái chắp sau lưng, tay phải từ từ nâng thanh *Trảm Thiên Kiếm* lên. Thanh kiếm gãy cũ kỹ, đầy vết rỉ sét ấy bỗng dưng run rẩy kịch liệt, một luồng ma khí đen kịt từ lòng bàn tay Diệp Phi tràn vào lưỡi kiếm, khiến những vết rỉ sét ấy bắt đầu bong tróc, lộ ra những phù văn cổ xưa mang theo hơi thở của thuở hồng hoang.

"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên: Thái Cực Phá Diệt!"

Diệp Phi nhẹ nhàng thốt ra bốn chữ. Hắn không chém ra hàng vạn kiếm khí như đối phương, hắn chỉ đơn giản là thực hiện một đường chém dọc xuống.

*Xoẹt!*

Một đường chỉ đen mỏng manh như tơ xuất hiện giữa không trung. Nhưng chính cái sợi chỉ đen ấy, khi chạm vào tấm lưới kiếm khí vàng rực của Tây Vương Mẫu, lại giống như một lưỡi dao nóng rực cắt qua miếng mỡ mỏng. Toàn bộ hào quang thánh khiết, toàn bộ áp lực chí dương ấy bỗng chốc bị "nghịch chuyển". Ánh sáng vàng bị nhuộm đen, sức mạnh thần thánh bị hóa giải thành hư vô.

Tây Vương Mẫu trợn tròn mắt, cổ họng bà ta dường như bị ai đó bóp nghẹt: "Cái gì? Nghịch chuyển quy luật? Ngươi… ngươi đã chạm đến ngưỡng cửa của Đại Thừa rồi sao?!"

"Không, đây không phải là cảnh giới. Đây là sự thật của thế gian này."

Giọng Diệp Phi lạnh lẽo vang lên ngay sát bên tai bà ta. Tây Vương Mẫu kinh hãi nhận ra bóng hình hắc bào đã đứng trước mặt mình từ bao giờ. Thanh kiếm gãy của hắn không hề có chút lực lượng nào tỏa ra, nhưng nó khiến linh hồn bà ta run rẩy vì sợ hãi.

"Nhất kiếm này, là trả cho chín trăm tám mươi mốt đệ tử Ma môn năm xưa đã chết thảm dưới tay bà."

Diệp Phi hạ kiếm.

Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Chỉ có một tiếng *rắc* khô khốc của đạo tâm tan vỡ.

Thanh Trảm Thiên Kiếm chém xuống, đóa sen vàng chín cánh tan tành thành muôn vạn mảnh vụn ánh sáng đen kịt. Tây Vương Mẫu hộc ra một búng máu lớn, thân hình như cánh diều đứt dây văng ngược ra sau, đập mạnh vào bức phù điêu thánh linh cổ xưa của chính điện Dao Trì, làm nó sụp đổ tan tành.

Cả hiện trường chìm vào một sự im lặng chết chóc. Hàng ngàn đệ tử chính đạo trố mắt nhìn vị lãnh tụ của mình bị một kiếm đánh bại. Sức mạnh áp đảo ấy không phải là điều họ có thể tưởng tượng được.

Mặc Ly đứng bên dưới, đôi mắt đỏ ngầu lộ ra vẻ sùng bái điên cuồng, hắn nắm chặt thanh đoản đao, gầm lên: "Chủ thượng vạn tuế! Vạn Ma Điện vô địch!"

Tiếng hô vang dậy khiến những tu sĩ Dao Trì còn lại hoàn toàn tan rã ý chí chiến đấu. Họ vứt bỏ vũ khí, quỳ rạp xuống đất trong nỗi sợ hãi tột cùng.

Diệp Phi không nhìn họ, hắn bước đến trước mặt Tây Vương Mẫu đang nằm thoi thóp giữa đống đổ nát. Khuôn mặt bà ta lúc này già nua đi trông thấy, vẻ quý phái ngày nào đã bị thay thế bằng sự tuyệt vọng của một kẻ bị tước đi tất cả.

"Giết… giết ta đi…" Tây Vương Mẫu thào thào, hơi thở đứt quãng.

Diệp Phi lạnh lùng nhìn bà ta, mũi kiếm của hắn chĩa thẳng vào giữa trán bà ta. Nhưng vào lúc ấy, một bóng dáng trắng muốt lao đến, quỳ thụp xuống chắn trước mũi kiếm của hắn.

"Diệp Phi! Đủ rồi! Xin ngươi hãy dừng tay!" Liễu Như Yên gào lên, nước mắt lăn dài trên gò má nhợt nhạt. "Người đã bị phế đi tu vi, Dao Trì cũng đã thuộc về ngươi. Đừng giết bà ấy, xin ngươi hãy giữ lại chút tình nghĩa cuối cùng!"

Diệp Phi dừng kiếm lại cách trán Liễu Như Yên đúng một thốn. Ánh mắt hắn nhìn nàng vô cùng phức tạp: có khinh bỉ, có đau thương, nhưng nhiều nhất vẫn là sự trống rỗng.

"Tình nghĩa?" Diệp Phi bật cười, tiếng cười khản đặc như tiếng quạ kêu trong đêm. "Liễu Như Yên, từ cái ngày ngươi đâm nhát kiếm đó vào ngực ta nghìn năm trước, tình nghĩa giữa ta và ngươi, giữa ta và thế giới này đã chết rồi."

Hắn xoay kiếm, một luồng kình lực đánh bay Liễu Như Yên sang một bên.

"Ta không giết bà ta. Không phải vì ta nhân từ, mà vì ta muốn bà ta sống để nhìn thấy Kim Phù Đồ sụp đổ. Ta muốn bà ta phải chứng kiến cái 'Thiên Đạo' mà bà ta tôn thờ thực chất chỉ là một cái hố rác thối nát."

Hắn phất hắc bào, quay lưng đi, bóng lưng ấy in hằn lên nền trăng máu của Tây Hoàng.

"Mặc Ly, Tô Nguyệt Thiềm!"

"Có thuộc hạ!" Hai người lập tức quỳ xuống lãnh mệnh.

"Thu dọn chiến trường. Kẻ nào hàng thì giữ lại làm nô bộc, kẻ nào phản kháng, giết không tha. Từ hôm nay, đỉnh núi này đổi tên thành Cửu U Đỉnh. Ta muốn trong vòng ba ngày, lá cờ của Vạn Ma Điện phải tung bay trên khắp vùng đất của Thánh vực!"

"Tuân lệnh!"

Tiếng hét của ma quân rúng động cả trời đất. Diệp Phi ngẩng đầu nhìn lên trời cao, nơi những vì sao đang mờ dần đi. Hắn biết, Kim Phù Đồ chắc chắn đã nhận được tin. Trận chiến này chỉ là phát súng mở màn cho một cuộc đại thanh trừng vĩ đại.

Hắn là Ma Đế trọng sinh, hắn là kẻ nghịch chuyển càn khôn. Bất kể là tiên hay thần, nếu ngăn cản con đường của hắn, chỉ có một kết cục duy nhất: Trảm!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8