Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 100: Đại Chiến Dao Trì**
Mây trắng ngàn năm vốn dĩ là biểu tượng của sự thanh tịnh trường tồn tại Dao Trì Thánh Địa, nay bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng hắc khí cuồn cuộn như hắc long cuồng nộ. Không trung run rẩy, từng trận lôi điện màu tím sẫm chớp giật liên hồi, báo hiệu một sự hiện diện không thuộc về chốn tiên cảnh này.
Dưới chân dãy núi Côn Lôn, nơi dẫn vào cửa ngõ của Dao Trì, hàng ngàn đệ tử tiên môn đang mặc bạch y, tay cầm tiên kiếm, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi xen lẫn căm phẫn. Họ nhìn lên bầu trời, nơi một bóng người đơn độc đang lững thững bước đi giữa hư không.
Đó là một thanh niên khoác hắc bào thêu chỉ bạc, vạt áo tung bay trong gió lốc. Gương mặt hắn thanh tú như ngọc, nhưng đôi mắt lại thâm trầm như vực thẳm vạn trượng, mỗi bước chân đạp xuống đều khiến không gian xung quanh nứt vỡ, tạo ra những đóa sen đen huyền bí nở rộ rồi lụi tàn trong nháy mắt.
“Diệp Phi! Ngươi là đồ ma đầu to gan lớn mật! Đây là Dao Trì Thánh Địa, nơi thần thánh bất khả xâm phạm, không phải chỗ để loại tu sĩ bẩn thỉu như ngươi đặt chân đến!”
Một vị trưởng lão ngoại môn của Dao Trì, râu tóc bạc phơ, đứng trên một tòa linh thạch phi hành, lên tiếng quát thét. Lão phất tay, một đạo kiếm quang chói lòa mang theo sức mạnh của tu vi Kim Đan kỳ đỉnh phong lao thẳng về phía Diệp Phi.
Diệp Phi thậm chí không buồn liếc mắt nhìn. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên, khẽ búng một cái.
*Oành!*
Đạo kiếm quang đủ sức chẻ đôi ngọn núi kia bỗng chốc tan vỡ như bong bóng xà phòng. Không chỉ vậy, một luồng kình lực vô hình từ ngón tay hắn đánh ngược trở lại, khiến vị trưởng lão kia không kịp rên rỉ một tiếng đã nổ tung thành một làn sương máu giữa trời.
Toàn trường im bặt. Tiếng hít hà kinh hãi vang lên khắp nơi. Một vị trưởng lão Kim Đan kỳ, vậy mà lại bị giết chết chỉ bằng một cái búng tay?
“Thánh nữ của các ngươi đâu? Bảo nàng ra gặp ta.” Giọng nói của Diệp Phi bình thản, không chứa chút sát cơ nhưng lại vang vọng vào tận tâm linh mỗi người, khiến thần hồn bọn họ run rẩy như sắp tan biến.
“Diệp Phi, ngươi đừng quá ngông cuồng!”
Từ trong rặng mây ráng đỏ của Dao Trì, một bóng dáng uy nghiêm dần hiện ra. Bà ta ngồi trên một tòa liên hoa vàng rực, quanh thân tỏa ra hào quang vạn trượng, khí thế áp đảo vạn vật. Đó chính là Tây Vương Mẫu – chủ nhân của Dao Trì, một đại năng đã bước vào cảnh giới Hợp Thể kỳ từ lâu.
Tây Vương Mẫu nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Nghìn năm trước, Lạc Vân Tiêu ngươi đã khiến cửu giới lầm than. Không ngờ trời xanh không có mắt, lại để ngươi trọng sinh quay về. Nhưng đây là thời đại của Thiên Đạo Minh, không còn chỗ cho kẻ bại trận như ngươi dung thân nữa!”
Diệp Phi dừng bước, đứng cách Tây Vương Mẫu trăm trượng. Hắn nhếch môi nở một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt lướt qua phía sau bà ta, nơi một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần đang đứng nép mình dưới bóng cung điện.
Nữ tử đó mặc một bộ tiên y màu xanh ngọc, dáng vẻ mong manh, đôi mắt chứa chan một nỗi u uẩn khó tả. Đó chính là Liễu Như Yên – người tình kiếp trước, cũng là kẻ đã đâm nhát kiếm chí mạng vào tim hắn ngay thời khắc hắn độ kiếp phi thăng.
“Như Yên, đã lâu không gặp.” Diệp Phi lên tiếng, thanh âm mang theo chút hoài niệm nhưng nhiều hơn là sự mỉa mai lạnh thấu xương. “Nhìn nàng vẫn thanh cao thoát tục như ngày nào, chỉ có điều nhát kiếm nghìn năm trước vẫn còn âm ỉ đau trong linh hồn ta. Nàng có muốn nếm thử vị đau đớn đó không?”
Thân thể Liễu Như Yên khẽ run lên. Nàng nhìn nam tử trước mặt, người mà nàng tưởng đã chết tâm nhưng giờ đây lại mang theo khí thế khiến cả trời đất phải cúi đầu.
“Vân Tiêu… ngươi tại sao phải quay lại?” Giọng nàng run rẩy, nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“Ta quay lại để lấy những thứ thuộc về mình, và trả lại cho các ngươi những thứ các ngươi đáng được nhận.”
“Láo xược!” Tây Vương Mẫu quát lớn. “Ở trước mặt bản tọa mà dám đe dọa đệ tử của Dao Trì! Hôm nay, bản tọa sẽ thay trời hành đạo, tiêu diệt cái mầm mống ma tính này!”
Tây Vương Mẫu phất tay, tấm lụa trắng dài vạn trượng – thần binh *Dao Trì Linh Hỏa Dải Lụa* lao ra như một con rồng lửa, quấn quýt lấy không gian quanh Diệp Phi. Mỗi một vòng quấn là một tầng phong ấn Thiên đạo, có khả năng luyện hóa mọi ma khí trên đời.
Diệp Phi đứng yên, bàn tay hắn từ từ nắm lấy chuôi thanh kiếm gãy treo bên hông – Trảm Thiên Kiếm.
“Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết: Nhất Kiếm Nghịch Càn Khôn!”
*Vút!*
Một đường kiếm đen kịt, không hề hoa mỹ, cũng không có hào quang rực rỡ, nhưng khi nó vung ra, toàn bộ dải lụa hỏa long của Tây Vương Mẫu bỗng nhiên đứng sững lại giữa không trung. Rồi một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: ngọn linh hỏa trên dải lụa từ màu đỏ rực rỡ chuyển dần sang màu tím đen khát máu.
Công pháp của Diệp Phi có thể nghịch chuyển tất cả mọi thứ. Sức mạnh chính đạo thuần khiết nhất của Tây Vương Mẫu, dưới kiếm ý của hắn, lại trở thành một thứ ma hỏa phản phệ ngược lại chính chủ nhân nó.
“Cái gì? Ngươi có thể khống chế linh hỏa của ta?” Tây Vương Mẫu kinh hoàng thét lên. Bà ta vội vàng kết ấn muốn thu hồi thần binh, nhưng đã quá muộn.
Dải lụa mang theo ma hỏa bùng phát mãnh liệt, quét ngang qua các đỉnh núi của Dao Trì. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, cung điện nguy nga đổ nát, những đầm sen tiên vốn là bảo vật trấn phái bị thiêu rụi thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.
Diệp Phi tiến thêm một bước, thân hình hắn biến mất rồi xuất hiện ngay trước mặt Tây Vương Mẫu. Một kiếm đâm ra, tốc độ nhanh đến mức vượt qua cả thời gian.
*Xoẹt!*
Hào quang hộ thể của Tây Vương Mẫu vỡ nát như thủy tinh. Bà ta hự lên một tiếng, lùi lại hàng chục bước, máu tươi nhuốm hồng vạt áo trang nghiêm.
“Tây Vương Mẫu, cái gọi là chính nghĩa của bà cũng chỉ đến thế mà thôi. Lấy máu chúng sinh để nuôi dưỡng cái gọi là trường sinh đạo, bà có tư cách gì nói hai chữ ‘ma’ với ta?”
Diệp Phi xoay người, hướng về phía Liễu Như Yên đang chết lặng: “Ngươi vẫn trông chờ Kim Phù Đồ tới cứu sao? Hắn bận rộn củng cố Khí Vận Kim Long đã bị ta chém đứt, sẽ không mạo hiểm vì một món đồ chơi như ngươi đâu.”
Liễu Như Yên ngước lên, đôi mắt đỏ hoe: “Ngươi giết ta đi! Nếu hận ta, hãy giết ta ngay lúc này!”
Diệp Phi dừng lại trước mặt nàng, khoảng cách gần đến mức nàng có thể ngửi thấy hơi lạnh toát ra từ người hắn. Hắn đưa tay lên, ngón tay thon dài khẽ chạm vào chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng, khiến nàng rùng mình.
“Giết ngươi? Như vậy thì quá dễ dàng cho ngươi rồi.” Diệp Phi cúi xuống, thì thầm vào tai nàng, giọng nói như quỷ mị từ cõi âm: “Ta muốn ngươi đứng đó, tận mắt chứng kiến cái thế giới chính đạo ngụy tạo mà ngươi tôn thờ từng bước một sụp đổ dưới chân ta. Ta muốn ngươi thấy kẻ mà ngươi chọn đi theo – Kim Phù Đồ – sẽ quỳ dưới chân ta như một con chó rách.”
Hắn buông nàng ra, xoay người nhìn về phía các tu sĩ Dao Trì đang run rẩy dưới đất.
“Từ hôm nay, Dao Trì không còn là Thánh địa. Nơi này thuộc về Vạn Ma Điện.”
Hắn phất tay, từ dưới bóng tối của núi rừng Tây Hoang, hàng vạn luồng ma khí đen kịt lao tới. Dẫn đầu là Mặc Ly với sát ý ngút trời và Tô Nguyệt Thiềm mang theo nụ cười ma mị trên môi.
“Thế nào, Tây Vương Mẫu, bà muốn chết cùng cái tông môn thối nát này, hay muốn nhìn thấy ta làm chủ cửu giới?”
Diệp Phi đứng trên cao, hắc bào tung bay, ánh trăng đỏ rực như máu phản chiếu trên lưỡi Trảm Thiên Kiếm. Trận đại chiến này chỉ là bắt đầu, nhưng nó đã báo hiệu một sự thật tàn khốc cho toàn bộ tu tiên giới: Càn khôn đã thực sự nghịch chuyển, và kẻ nắm giữ vận mệnh không còn là Thiên đạo, mà là vị Ma Đế mang tên Diệp Phi.
Tiếng gào thét của các tu sĩ chính đạo bị dìm lấp bởi tiếng cười của ma quân. Liễu Như Yên quỵ xuống giữa đống đổ nát, nhìn bóng lưng cô độc nhưng vĩ đại của Diệp Phi, trong lòng bỗng nảy sinh một nỗi hối hận vô cùng tận. Nàng nhận ra, từ nghìn năm trước khi nàng phản bội hắn, nàng đã đánh mất không chỉ một nam nhân, mà là đánh mất cả linh hồn của mình.
Gió lạnh rít gào trên đỉnh Dao Trì, ráng chiều tắt hẳn, chỉ còn lại màu đen sậm bao trùm lấy tất cả. Đại chiến mới chỉ khởi đầu, và máu sẽ còn chảy thành sông trên con đường nghịch thiên này.