Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 99: Ma Đế Trở Lại Đỉnh Phong**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:58:32 | Lượt xem: 2

Trong màn sương xám xịt của vùng biên viễn Tây Hoang, tiếng gió rít qua những khe đá hẹp nghe như tiếng gào thét của vạn quỷ từ sâu thẳm dưới Cửu U. Nơi đây là Vô Vọng Nhai, điểm tận cùng của cấm địa cổ, nơi mà ngay cả ánh sáng của mặt trời cũng dường như bị nuốt chửng bởi một loại hắc ám nguyên thủy.

Diệp Phi đứng sừng sững trên đỉnh đá nhọn hoắt, hắc bào bay phần phật trong gió lộng, những sợi chỉ bạc thêu hình mây lượn trên vai áo lấp lánh một cách dị thường giữa bóng tối. Lúc này, toàn thân hắn đang được bao phủ bởi một vầng hào quang kỳ lạ: Một bên là sắc vàng ròng thanh khiết của linh khí chính đạo, một bên là sắc tím đen đặc quánh, cuộn trào của ma đạo nguyên chất. Hai nguồn năng lượng vốn dĩ xung khắc như nước với lửa, lúc này lại đang luân chuyển quanh hắn theo một quỹ đạo Thái Cực hoàn mỹ.

“Két —”

Một âm thanh trầm đục vang lên từ sâu trong ý thức của Diệp Phi. Đó là tiếng xiềng xích của ký ức bị đập tan.

Trong thức hải, một vũng lầy hỗn loạn đột ngột bùng nổ. Những mảnh vỡ ký ức rực rỡ như những quân cờ ánh sáng lao về phía trung tâm, ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh mà suốt mười sáu năm trọng sinh hắn vẫn chưa thể chạm tới toàn bộ.

Hắn nhìn thấy chính mình của một ngàn năm trước, khoác lên người vạn đạo hào quang, đứng trên đỉnh Cửu Tiêu nhìn xuống chúng sinh. Hắn nhìn thấy bàn tay của Liễu Như Yên — người đàn bà hắn từng sủng ái nhất — run rẩy nhưng lạnh lùng đâm xuyên thanh Trường Hồng Kiếm qua lồng ngực mình. Hắn nhìn thấy nụ cười nhạt nhẽo, mang theo vẻ từ bi giả tạo của Kim Phù Đồ khi kẻ đó tước đoạt lấy linh căn và khí vận của hắn ngay trong thời khắc phi thăng.

“Ma và Thần… chẳng qua cũng chỉ là con cờ của Thiên đạo mà thôi.”

Một giọng nói trầm thấp, cổ xưa vang vọng trong linh hồn hắn. Đó chính là giọng nói của hắn ở kiếp trước — Cửu U Ma Đế Lạc Vân Tiêu.

Đôi mắt Diệp Phi đột ngột mở trừng. Con ngươi bên trái hóa thành một vầng trăng bạc lãnh lẽo, con ngươi bên phải lại đen ngòm như hố đen vũ trụ. Toàn bộ không gian xung quanh Vô Vọng Nhai bỗng nhiên khựng lại, ngay cả những hạt cát bay trong gió cũng đứng hình giữa hư không.

Đột phá!

Hắn cảm thấy cơ thể mình đang giãn nở, không phải về kích thước, mà về chiều sâu của sinh mệnh. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận hành đến cực hạn, bắt đầu cướp đoạt linh khí trong bán kính vạn dặm. Mây đen kéo đến nghịt trời, lôi điện tím đậm cuộn trào như những con rồng điên dại đang muốn trừng phạt kẻ dám thách thức trật tự của trời đất.

“Lão tổ, hãy canh chừng cho ta!” Diệp Phi gầm nhẹ một tiếng.

Từ trong nhẫn cổ, linh hồn của Cửu U Lão Tổ bay vọt ra, gương mặt lôi thôi thường ngày biến mất, thay vào đó là vẻ trang nghiêm chưa từng có. Lão tổ vung tay tạo ra một tầng kết giới màu huyết dụ: “Tiểu tử, cứ việc làm đi! Hôm nay cho dù Thiên lôi có giáng xuống, lão già này cũng sẽ dùng tàn hồn này cản lại cho ngươi một hơi!”

Cùng lúc đó, dưới chân núi, hàng loạt bóng đen lướt nhanh như cắt. Đó là Tuần Sát Quân của Thiên Đạo Minh. Dẫn đầu là tam trưởng lão của Hỏa Long Tông — Độc Cô Hình, một cường giả Hóa Thần kỳ đỉnh phong. Lão già này gương mặt nham hiểm, trên tay cầm một đạo bùa chú rực sáng vàng kim.

“Phản đồ Diệp Phi đang đột phá! Mau! Thừa lúc hắn chưa hoàn tất, tiêu diệt hắn tại chỗ! Thiên Đạo Minh có lệnh, kẻ mang đầu hắn về sẽ được ban một viên Thần Anh Đan!”

Sát khí ngút trời bùng lên. Hơn ba trăm tu sĩ tinh anh đồng loạt rút vũ khí, hóa thành những dải ánh sáng đủ màu sắc lao lên đỉnh núi.

Thế nhưng, khi bọn chúng vừa chạm đến ranh giới của Vô Vọng Nhai, một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò nhưng mang theo khí thế của một vị chiến thần bước ra chặn đường. Mặc Ly — đệ tử trung thành của Diệp Phi, tay cầm một thanh hắc đao nặng nề, đôi mắt đỏ rực như máu.

“Ai dám bước tiếp một bước, chết!”

Giọng nói của thiếu niên lạnh lẽo như từ hầm băng vạn năm. Bên cạnh cậu, một bóng hồng đỏ rực như lửa cũng hiện ra. Tô Nguyệt Thiềm khẽ lắc lư eo thon, chiếc chuông bạc cổ chân kêu lên những tiếng linh linh vang dội linh hồn.

“Đệ tử Hỏa Long Tông à? Để bổn thánh nữ xem, cái gọi là danh môn chính phái có bao nhiêu cân lượng.”

Cuộc hỗn chiến nổ ra ngay lập tức. Máu tươi bắn tung tóe lên những phiến đá xám xịt. Mặc Ly với Thiên Ma Thể phát huy uy lực kinh người, mỗi một đao vung ra đều mang theo ma khí ngập trời, chém đứt cả linh khí hộ thể của đối phương. Tô Nguyệt Thiềm lại như một con bướm đỏ giữa bụi gai, ảo ảnh nàng tạo ra khiến hàng chục tu sĩ tự đâm chém lẫn nhau trong cơn mê loạn.

Tuy nhiên, Độc Cô Hình là lão cáo già. Hắn thấy thuộc hạ bị chặn lại, liền thi triển thuật di hình hoán ảnh, trực tiếp băng qua chiến trường, hướng về phía Diệp Phi đang ngồi xếp bằng.

“Tiểu tử, chết đi!” Độc Cô Hình cười gằn, bàn tay hóa thành một trảo khổng lồ rực lửa, đánh thẳng vào tử huyệt của Diệp Phi.

Uỳnh!

Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên, nhưng không phải tiếng xương cốt gãy nát.

Bàn tay rực lửa của Độc Cô Hình dừng lại cách đỉnh đầu Diệp Phi đúng một tấc. Một lớp màng mỏng manh đan xen giữa trắng và đen đã chặn đứng cú đánh của cường giả Hóa Thần đỉnh phong một cách nhẹ nhàng.

Diệp Phi từ từ đứng dậy.

Lúc này, khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn là vẻ ngoài ẩn nhẫn của một đệ tử ngoại môn, mà là sự bá đạo tuyệt đối của một vị vương giả trở về từ cõi chết. Mái tóc hắn từ đen chuyển sang bạc trắng nửa phần, tung bay trong hỗn loạn.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu nhìn Độc Cô Hình. Ánh mắt ấy… nó không chứa đựng hận thù, chỉ có sự thờ ơ tột độ, như thể đang nhìn một hạt bụi ven đường.

“Độc Cô trưởng lão, đã lâu không gặp.” Giọng nói của Diệp Phi vang lên, mang theo dư âm của hai tầng linh hồn hòa làm một. “Kiếp trước, ngươi chỉ là một tiểu đồng quét rác dưới trướng Ma điện của ta. Kiếp này, ngươi lại dám hướng ta vung trảo?”

Độc Cô Hình run bắn người, một nỗi sợ hãi nguyên thủy trào dâng trong lòng lão. “Ngươi… ngươi nói cái gì? Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ta là người sẽ khiến Kim Phù Đồ phải quỳ dưới chân Vô Vọng Nhai này.”

Diệp Phi khẽ đưa tay lên. Thanh *Trảm Thiên Kiếm* từ trong cơ thể hắn bay ra, găm thẳng vào hư không. Những mảnh vỡ vốn có vẻ thô kệch giờ đây dưới sự gột rửa của luồng năng lượng mới bắt đầu khép lại. Một đạo kiếm quang đen bạc rạch đôi bầu trời, xua tan cả tầng mây lôi kiếp đang vần vũ.

“Nghịch Chuyển Thiên Địa — Vạn Vật Quy Hư!”

Diệp Phi khẽ búng tay.

Một vòng tròn năng lượng vô hình lan tỏa. Những tu sĩ đang lao lên núi bỗng nhiên đứng sững lại. Thân thể họ bắt đầu hóa thành tro bụi từ đầu ngón tay, nhưng kỳ lạ là họ không hề cảm thấy đau đớn, chỉ thấy tu vi, sinh mệnh lực và cả linh hồn của mình đang bị một lực hút không thể kháng cự kéo vào trong cơ thể của chàng thanh niên tóc bạc kia.

Độc Cô Hình kinh hoàng thấy cánh tay mình đang tan biến: “Yêu thuật! Đây là yêu thuật gì? Không… xin đừng!”

“Đây không phải yêu thuật.” Diệp Phi bình thản bước đi qua những thân xác đang tan biến. “Đây là sự trừng phạt của quy luật. Các ngươi mượn linh khí của thiên địa để làm điều ác, ta đây chỉ là lấy lại hộ thiên địa mà thôi.”

Chỉ trong mười nhịp thở, hơn ba trăm tu sĩ tinh anh của Thiên Đạo Minh đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này, như thể họ chưa từng tồn tại. Chỉ còn lại lớp tro xám mịn màng bao phủ mặt đất.

Diệp Phi hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sức mạnh trong huyết quản đang gào thét. Cảnh giới của hắn không dừng lại ở Hóa Thần, mà trực tiếp vượt qua ranh giới Hợp Thể, khí thế vẫn còn tiếp tục leo thang, cho đến khi chạm đến ngưỡng cửa của Đại Thừa kỳ mới dần bình ổn lại.

Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly đứng sững sờ nhìn cảnh tượng đó. Họ biết Diệp Phi mạnh, nhưng không ngờ hắn có thể nghiền ép một đội quân tu sĩ dễ dàng như lật bàn tay như vậy.

Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn cười to sảng khoái: “Khà khà khà! Khôi phục rồi! Rốt cuộc cũng khôi phục rồi! Ma Đế kiêu hùng của nghìn năm trước đã trở lại!”

Diệp Phi nhìn thanh Trảm Thiên Kiếm trên tay, lưỡi kiếm giờ đã dài gần bốn thước, rực sáng linh văn. Hắn đột ngột quay đầu nhìn về hướng Đông Bắc — nơi tọa lạc của Thiên Đạo Tông, đại bản doanh của Kim Phù Đồ.

“Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… Trò chơi trốn tìm kết thúc tại đây.”

Hắn vung kiếm, một đường kiếm khí rạch ngang không gian, tạo thành một vết rách đen ngòm dài hàng ngàn trượng trên bầu trời Tây Hoang, như một vết sẹo không bao giờ lành của thiên đạo.

“Từ hôm nay, phàm là người của Thiên Đạo Minh, gặp ta phải cúi đầu. Kẻ nào bất tuân, diệt tông tuyệt diệt.”

Lời tuyên cáo của hắn mang theo quy luật chi lực, vang vọng khắp Thương Khung Giới. Tại các đại tông môn xa xôi, những lão quái vật đang bế quan hàng trăm năm đồng loạt mở mắt, kinh hãi nhìn về phương Bắc.

Trong Thánh Vực, trên ngai vàng bằng bạch ngọc cao sừng sững, Kim Phù Đồ đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi. Hắn mở trừng mắt, nhìn thấy Khí Vận Kim Long vốn đang vờn quanh mình bỗng nhiên rên rỉ rồi đứt mất một đoạn đuôi.

“Lạc Vân Tiêu… Ngươi thật sự đã trở lại?” Gương mặt hoàn mỹ của Kim Phù Đồ vặn vẹo vì sợ hãi xen lẫn giận dữ.

Ở một góc khác của cung điện, Liễu Như Yên đang cầm chén trà cũng giật mình làm rơi vỡ xuống sàn sứ. Nàng nhìn ra cửa sổ, cảm nhận được một luồng hơi thở quen thuộc đến tận xương tủy đang bao trùm lấy thế giới.

Dưới chân Vô Vọng Nhai, Diệp Phi chậm rãi bước đi giữa hư không, mỗi bước chân của hắn đều tạo ra một đóa hoa sen màu đen nở rộ rồi tàn lụi ngay lập tức.

Ma Đế đã trở lại. Và lần này, không có Thiên đạo nào, không có quy luật nào có thể ngăn cản bước chân hắn. Càn khôn này, đã đến lúc phải đảo ngược hoàn toàn.

“Thiên hạ nợ ta bao nhiêu, ta sẽ đòi lại bằng sạch.”

Tiếng nói của hắn tan vào trong gió, nhưng sát ý từ câu nói đó thì đóng băng cả một vùng trời đất. Chương mới của Thương Khung Giới chính thức bắt đầu từ đây, một chương truyện được viết bằng máu của kẻ thù và hào quang của một vị Đế vương thực thụ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8