Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 98: Đột Phá Hóa Thần**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:57:42 | Lượt xem: 2

**Chương 98: Hóa Thần Thành Đạo, Nhất Niệm Phá Không**

Gió gào rít qua những khe đá dựng đứng của Tây Hoang Cổ Địa, mang theo hơi thở của vạn cổ tang thương và cát bụi vàng óng. Trong một hang động tự nhiên được che giấu bởi tầng tầng lớp lớp trận pháp ảo ảnh do chính tay Cửu U Lão Tổ bố trí, không khí dường như đặc quánh lại, đông cứng như một khối hổ phách khổng lồ.

Tại trung tâm hang động, Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một phiến thạch tím đen. Toàn thân hắn bị bao phủ bởi hai luồng khí tức hoàn toàn đối lập: Bên trái là thanh khí thuần khiết, phiêu miểu như tiên gia chính đạo; bên phải là hắc khí nồng đậm, cuồn cuộn như ma thần tái thế. Hai luồng năng lượng ấy không hề triệt tiêu nhau, mà lại nương theo một quỹ đạo huyền diệu, xoay vần xung quanh hắn tạo thành một đồ hình Thái Cực khổng lồ đang không ngừng co giãn.

"Khốn kiếp… đau thật đấy."

Diệp Phi nghiến chặt răng, những giọt mồ hôi hòa lẫn máu tươi lăn dài trên trán. Trong đan điền của hắn, khối Nguyên Anh nhỏ bé giống hệt hắn đang không ngừng run rẩy. Lớp vỏ bọc của Nguyên Anh vốn cứng cáp như kim cương, giờ đây dưới sự nung nấu của Hỗn Nguyên Ma Khí và Linh khí thuần dương, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt.

Đột phá Hóa Thần!

Đây không chỉ là sự tích lũy về lượng của linh lực, mà là một bước nhảy vọt về chất của linh hồn. Từ "Anh" hóa thành "Thần", linh hồn của tu sĩ sẽ không còn bị bó buộc hoàn toàn trong nhục thân, có thể xuất khiếu du ngoạn, cảm ứng thiên địa quy luật. Với kẻ tu luyện *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* như Diệp Phi, bước này lại càng hung hiểm vạn phần, vì hắn không thuận theo thiên đạo để Hóa Thần, mà là ép thiên đạo phải thừa nhận cái "Thần" của riêng hắn.

"Tiểu tử, giữ vững bản tâm! Vết nứt đầu tiên chính là lúc nghìn cân treo sợi tóc!" Giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên trong thức hải của hắn, mang theo sự nghiêm trọng chưa từng có. "Ngươi đang đi trên con đường mà vạn cổ qua chưa ai thành công. Nếu không thể đem hai luồng linh hồn Tiên – Ma này dung hợp thành một, ngươi sẽ lập tức bị nổ tung, thần hồn câu diệt!"

Diệp Phi không đáp, đôi mắt hắn nhắm nghiền, nhưng trong bóng tối sâu thẳm của thức hải, hắn đang đối diện với chính mình. Một Diệp Phi của kiếp trước, kiêu hùng, cô độc, ngập ngụa trong thù hận; và một Diệp Phi của kiếp này, lạnh lùng nhưng đã bắt đầu biết bảo vệ những điều thuộc về mình.

"Ma là ta, Tiên cũng là ta. Trời xanh muốn diệt ta, ta liền nghịch lại trời xanh!"

Hắn đột ngột gầm nhẹ một tiếng. Trảm Thiên Kiếm gãy nằm trên đùi hắn chợt phát ra tiếng ngân rung động đất trời. Một mảnh vỡ thần khí vừa tìm được từ Hỏa Long Tông bay lơ lửng giữa không trung, phát ra thứ ánh sáng bạc chói lòa, rồi như bị một lực hút vô hình kéo lại, gắn chặt vào thân kiếm gãy.

"Oanh!"

Một chùm sáng xé toạc nóc hang động, lao thẳng lên chín tầng mây của Tây Hoang. Bầu trời vốn đang nắng gắt bỗng chốc mây đen kéo đến nghịt trời, lôi điện tím ngắt nhảy múa giữa tầng không như những con cuồng long khát máu.

Phía ngoài hang động, Tô Nguyệt Thiềm đứng trên một mỏm đá cao, hồng y của nàng bay phần phật trong gió cát. Đôi mắt tím nhạt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Nàng nhìn thấy linh khí trong bán kính trăm dặm đang bị rút cạn một cách điên cuồng, đổ dồn về phía hang động nơi Diệp Phi đang tọa thiền.

"Thiên kiếp bực này… chẳng lẽ hắn muốn đột phá Hóa Thần khi vẫn mang trọng thương?" Nàng siết chặt đôi bàn tay ngọc ngà, âm thầm vận chuyển huyễn thuật, sẵn sàng liều mạng che chắn cho hắn nếu có cường giả Thiên Đạo Minh nào đánh hơi thấy động tĩnh.

Bên cạnh nàng, Mặc Ly im lặng như một pho tượng đá, đôi mắt đen lánh tràn đầy kiên định. Thanh hắc kiếm trong tay cậu thiếu niên rỉ ra ma khí lạnh lẽo. Với cậu, Diệp Phi không chỉ là chủ nhân, mà là thần linh duy nhất. Ai bước qua vạch vôi này, kẻ đó phải chết.

Trở lại trong hang, tình hình đã đến mức gay cấn nhất.

Khối Nguyên Anh của Diệp Phi hoàn toàn vỡ nát. Từ trong đống đổ nát của năng lượng, một hình bóng mờ ảo, cao lớn và uy nghiêm bắt đầu thành hình. Đó là Thần Thái Cực của Diệp Phi. Thần ấy không có mặt mũi rõ ràng, nửa người là hào quang rực rỡ, nửa người là hắc ám vĩnh hằng.

Đúng lúc này, đạo thiên lôi đầu tiên giáng xuống.

"Răng rắc!"

Không gian quanh hang động bị xé toạc. Đạo lôi điện này không mang sắc tím thông thường, mà là một màu xám xịt — Diệt Thế Thần Lôi. Thiên đạo cảm nhận được sự đe dọa từ công pháp nghịch thiên của Diệp Phi, nó muốn bóp chết hắn từ trong trứng nước.

Diệp Phi mở bừng mắt. Đôi mắt hắn bây giờ không còn lòng trắng, một bên là một vòng xoáy bạc, bên kia là vực thẳm đen ngòm.

"Đến hay lắm!"

Hắn không những không phòng thủ mà còn đứng bật dậy, tay phải vươn lên hư không chộp lấy Trảm Thiên Kiếm. Một kiếm vung ra, không có kiếm khí hào hùng, cũng chẳng có ma quang ngập trời. Chỉ thấy một vết cắt không gian màu đen xuất hiện, trực tiếp nuốt chửng đạo thiên lôi vào bên trong.

"Không gian quy luật!" Cửu U Lão Tổ kinh hãi hô lên. "Ngươi… ngươi vừa mới chạm vào ngưỡng cửa Hóa Thần mà đã cảm ngộ được Không Gian Nghịch Chuyển?"

Thế giới trong mắt Diệp Phi lúc này đã hoàn toàn thay đổi. Những dãy núi, dòng sông không còn là vật chất bình thường, mà là những sợi chỉ quy luật đan xen vào nhau. Hắn nhìn thấy một sợi chỉ màu bạc rung động — đó chính là điểm yếu của không gian quanh đây.

Hắn tiến lên một bước. Chỉ một bước, nhục thân của hắn biến mất tại chỗ, khi hiện ra đã ở giữa không trung, đối diện trực tiếp với đám mây đen nghịt thiên kiếp.

"Càn khôn có thể chuyển, quy luật có thể nghịch. Tiên hay Ma, đều do ta định đoạt!"

Diệp Phi hét lớn, âm thanh như tiếng chuông đồng vang vọng khắp Tây Hoang. Hắn đưa tay vào lồng ngực mình, bóp nát sự hỗn loạn cuối cùng của hai dòng năng lượng. Thái Cực Thần sau lưng hắn đột nhiên dung hợp hoàn toàn vào nhục thân.

Làn da Diệp Phi nứt toác rồi khép lại ngay tức khắc, mỗi lỗ chân lông đều tuôn ra tinh hoa linh lực cực phẩm. Một áp lực kinh hồn từ trên người hắn tán phát ra, khiến cho đất đá dưới chân vụn nát thành tro bụi.

Cấp độ Hóa Thần, chính thức đạt thành!

Nhưng thiên kiếp dường như chưa muốn dừng lại. Chín đạo thần lôi cùng lúc ngưng tụ, tạo thành một vầng mặt trời xám xịt treo trên đỉnh đầu hắn, chuẩn bị cho cú giáng cuối cùng quyết định sự sống chết.

"Nghịch Chuyển Càn Khôn — Vạn Vật Quy Nguyên!"

Diệp Phi không thèm nhìn đám mây kiếp. Hắn chỉ nhẹ nhàng xoay ngược thanh Trảm Thiên Kiếm. Một vòng xoáy lực lượng vô hình bao phủ lấy toàn bộ khu vực thiên kiếp. Một cảnh tượng kinh hãi xảy ra: Những tia lôi điện đang giáng xuống đột nhiên dừng khựng lại, rồi như bị tua ngược thời gian, chúng từ từ rút ngược trở lại đám mây đen.

Sắc đen của mây kiếp bắt đầu phai nhạt, chuyển hóa thành linh khí thuần khiết nhất tràn ngập khắp bầu trời Tây Hoang.

Diệp Phi hít một hơi thật sâu, nuốt trọn toàn bộ linh khí ấy vào bụng. Đám mây kiếp vỡ tan, ánh nắng rạng rỡ của Tây Hoang một lần nữa chiếu rọi, phủ lên hắc bào của hắn một lớp hào quang rực rỡ.

Hắn đứng đó, giữa thinh không, mái tóc dài tung bay. Khí tức của hắn lúc này sâu không lường được, thanh nhã như trích tiên, nhưng chỉ cần một cái liếc mắt cũng khiến lòng người run sợ như đối mặt với ma vương tối cổ.

Tô Nguyệt Thiềm sững sờ nhìn bóng hình trên cao kia. Nàng cảm thấy Diệp Phi của lúc này so với trước đó dường như đã xa cách vạn dặm, sự hiện diện của hắn không còn thuộc về thế giới này, mà dường như hắn chính là một thế giới riêng biệt.

Mặc Ly quỳ một gối xuống, thanh hắc kiếm cắm vào mặt đất cát, trầm giọng nói: "Chúc mừng Chủ thượng đạt đến Hóa Thần, nghìn năm vĩnh hằng!"

Diệp Phi từ từ đáp xuống mặt đất. Những vết thương từ trận chiến tại Thiên Đạo Minh đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cơ thể dẻo dai và mạnh mẽ vượt xa mọi sự tưởng tượng. Hắn cầm mảnh vỡ Trảm Thiên Kiếm trong tay, cảm nhận sự kết nối sâu sắc hơn. Thanh kiếm giờ đây đã dài thêm một đoạn, rãnh kiếm rực sáng linh văn thái cổ.

"Lão tổ, ông cảm thấy thế nào?" Diệp Phi hỏi thầm trong đầu.

"Tiểu tử thối… ngươi thực sự là quái thai." Giọng nói của Cửu U Lão Tổ có chút run rẩy vì phấn khích. "Vừa mới đột phá Hóa Thần mà linh hồn lực đã sánh ngang với cường đại Hợp Thể kỳ. Không gian quy luật kia của ngươi… đó không phải là thứ mà tu sĩ bình thường có thể chạm tới. Ngươi đã thực sự bắt đầu chạm tới cái cốt lõi của 'Nghịch Chuyển' rồi."

Diệp Phi nhìn về hướng Thánh Vực xa xôi, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong.

"Kim Phù Đồ, ngươi chắc hẳn đang rất đắc chí vì bản lệnh truy nã kia." Diệp Phi nhếch môi cười lạnh, một nụ cười khiến không gian xung quanh khẽ rạn nứt. "Mười vạn linh thạch cực phẩm cho cái đầu của ta sao? Cái đầu của ngươi… e rằng thiên hạ này không có đủ linh thạch để mua đâu."

Hắn quay sang nhìn Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly, gật đầu nhẹ. "Đi thôi. Tây Hoang này không nhốt nổi chúng ta lâu nữa. Đã đến lúc gieo mầm hạt giống đầu tiên của Vạn Ma Điện vào tim của Thánh Vực rồi."

Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười, vẻ đẹp ma mị của nàng làm bừng sáng cả vùng đất khô cằn: "Thiên Đạo Minh có vẻ sẽ phải trải qua những ngày mất ngủ dài đấy."

"Mất ngủ?" Diệp Phi xoay người, một ý niệm động đậy, không gian trước mặt hắn liền vặn xoắn thành một cánh cổng ánh sáng đen bạc. "Ta sẽ khiến bọn chúng ước rằng mình không bao giờ thức tỉnh khỏi giấc mơ ngụy quân tử của mình."

Ba bóng người bước vào cánh cổng không gian, biến mất không dấu vết, chỉ để lại những khe núi đá tan hoang và dư âm của một cơn địa chấn linh hồn vừa quét qua.

Tây Hoang vốn dĩ yên tĩnh nghìn năm, từ nay về sau, sẽ chỉ còn lưu truyền về một huyền thoại — ngày mà Ma Đế trọng sinh, một bước nghịch thiên, xoay chuyển càn khôn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8