Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 97: Cuộc Đào Thoát Vĩ Đại**
Trời đất trên đỉnh Thiên Vân như bị chia cắt làm đôi bởi hai luồng sức mạnh thái cực. Một bên là ánh hào quang vàng kim rực rỡ nhưng đang rạn nứt, loang lổ như mặt gốm cũ của Kim Phù Đồ; bên kia là hắc khí thâm trầm, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một loại sinh cơ nghịch thiên của Diệp Phi.
"Luyện Hư thì đã sao? Thiên đạo đã thối nát, trật tự này vốn không đáng để tồn tại!"
Tiếng quát của Diệp Phi như sấm nổ ngang trời. Vòng xoáy Thái Cực dưới chân hắn không chỉ rút cạn linh khí mà còn đang điên cuồng cướp đoạt lấy khí vận thiên địa vốn đang hội tụ trên người Kim Phù Đồ. Mỗi một hơi thở, sắc mặt Kim Phù Đồ lại trắng thêm một phần, da dẻ vốn căng mịn như ngọc bắt đầu xuất hiện những nếp nhăn già cỗi. Sự thôn phệ của Thiên Đạo Minh thực chất là một loại vay mượn, còn "Nghịch Chuyển Càn Khôn" của Diệp Phi chính là tước đoạt một cách trắng trợn.
Tuy nhiên, Diệp Phi biết rõ trạng thái này của mình không thể duy trì lâu. Gân xanh trên trán hắn nảy lên bần bật, mỗi thớ thịt đều đau đớn như bị ngàn vạn con kiến độc cắn xé. Hắn đang dùng thân phàm để chịu đựng sức mạnh của quy luật. Hắn liếc nhìn xuống dưới, nơi hàng vạn tu sĩ đang hoảng loạn, và quan trọng nhất, nơi những người trung thành với hắn đang bị vây khốn bởi tầng tầng lớp lớp cao thủ Thiên Đạo Minh.
"Mặc Ly! Tô Nguyệt Thiềm! Ngay bây giờ, đưa tất cả mọi người đi!" Diệp Phi dùng thần niệm truyền âm, tiếng nói vang vọng trực tiếp trong tâm hải của họ.
Tô Nguyệt Thiềm đang điều khiển hồng y huyễn trận để ngăn cản bốn vị trưởng lão Hỏa Long Tông, nghe thấy vậy thì khẽ run lên. Nàng nhìn bóng lưng cao gầy đang gánh vác cả bầu trời sụp đổ phía trên, trong mắt hiện lên vẻ lo lắng khôn nguôi: "Còn chàng? Chàng muốn một mình đoạn hậu?"
"Đây là mệnh lệnh!" Diệp Phi gầm lên. "Nếu các người không đi, tất cả công sức hôm nay đều đổ sông đổ bể. Mặc Ly, hộ tống nàng ấy!"
Thiếu niên lầm lì Mặc Ly nghiến răng đến bật máu, thanh đại đao mang theo ma khí ngập trời trong tay gã chém ngang, ép lùi một vòng vây địch nhân. Gã hiểu rõ tính cách của sư tôn. Lúc này, nếu họ còn chần chừ, chính là gánh nặng lớn nhất của hắn.
"Tuân lệnh chủ thượng!" Mặc Ly gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu. Gã quay sang quát lớn với đám đệ tử và ma tu đang hoang mang: "Toàn bộ hội quân! Đi về phía Tây Bắc, phá vỡ cấm chế Tru Tiên Trận!"
Hiện trường hỗn loạn tột độ. Những đệ tử ngoại môn của Hỏa Long Tông từng theo Diệp Phi, những tán tu vốn bị khinh rẻ, và cả những yêu tộc của Tô Nguyệt Thiềm, tất cả đều đang đẫm máu trong cuộc chiến không cân sức. Thiên Đạo Minh có hàng vạn người, trong khi phe Diệp Phi chỉ có vài trăm người ưu tú nhất.
"Chặn chúng lại! Không được để một tên ma lọt lưới!" Các trưởng lão chính đạo điên cuồng hô hoán. Đối với họ, danh tiếng vạn năm của chính đạo không thể để bị hủy hoại trong hôm nay.
Trảm Thiên Kiếm sau khi được Diệp Phi buông ra, bỗng nhiên rung động mãnh liệt. Nó tự bay lên, phát ra những tiếng kiếm minh xé lòng. Thanh kiếm gãy kiếp trước như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, nó không công kích Kim Phù Đồ mà lao thẳng xuống mặt đất, hóa thành một rào chắn kiếm khí khổng lồ, ngăn cách phe địch và phe ta.
"Muốn đi? Chết hết cho ta!" Kim Phù Đồ đột nhiên gầm lên một tiếng kinh thiên động địa.
Dù bị phản phệ, dù khí vận đang tiêu tán, nhưng cảnh giới Luyện Hư vẫn là một thực tế tàn khốc. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, lòng bàn tay đột ngột ép xuống. Một đạo Thủ Ấn Thiên Đạo khổng lồ, mang theo áp lực của toàn bộ núi non Thánh Vực đổ ập xuống đầu đám người Mặc Ly.
Đây là một đòn chí mạng. Nếu Thủ Ấn này rơi xuống, không một ai trong đám người phá vây có thể sống sót, kể cả là Nguyên Anh tu sĩ.
Diệp Phi mắt hiện tơ máu. Hắn không hề do dự, thu hồi vòng xoáy Thái Cực, cả người hóa thành một vệt đen tuyền lao trực diện vào lòng bàn tay khổng lồ ấy.
"Oanh!"
Một tiếng nổ như muốn làm sụp đổ cả tòa núi Thiên Vân. Toàn bộ Thánh Vực rung chuyển như trong một cơn đại địa chấn. Diệp Phi dùng chính lồng ngực mình chống đỡ đạo Thủ Ấn, xương cốt toàn thân vỡ vụn từng mảng. Nhưng hắn không lùi bước, đôi bàn tay đẫm máu bám chặt lấy rìa của quang ấn, điên cuồng chuyển hóa sức mạnh của nó vào không gian.
"Đi mau!!!" Diệp Phi gầm lên, tiếng hét khản đặc, máu tươi trào ra từ khóe mắt.
Tô Nguyệt Thiềm cắn môi đến bật máu, nàng vẫy tay gọi ra một tấm phù chú cổ xưa — không gian dịch chuyển phù bậc cao nhất mà nàng mang theo từ Yêu tộc. Một khe nứt không gian khổng lồ mở ra. Mặc Ly và đám người trung thành vừa rơi nước mắt vừa điên cuồng lao vào trong đó. Họ biết rằng, mỗi giây họ chần chừ đều là một cái giá mà Diệp Phi phải trả bằng tính mạng.
"Diệp Phi… hãy sống sót, chàng hứa với ta!" Tô Nguyệt Thiềm là người cuối cùng bước vào khe nứt. Nàng nhìn thấy giữa khói bụi mịt mù, bóng dáng Diệp Phi bị đánh bay xuống vực sâu sau khi Thủ Ấn tan rã, nhưng hắn vẫn cố giơ một tay ra, ra hiệu nàng phải đi ngay.
Khi khe nứt không gian khép lại, cũng là lúc Kim Phù Đồ đuổi đến nơi. Hắn đánh một chưởng vào hư không nhưng chỉ còn lại những tàn dư linh khí hỗn loạn.
"Khốn khiếp! Khốn khiếp!!!" Kim Phù Đồ gào thét. Gương mặt hào hoa phong nhã giờ đây méo mó như một ác quỷ. Toàn bộ tinh nhuệ Thiên Đạo Minh ở đây, vậy mà để một đám "dưới đáy xã hội" chạy thoát ngay trước mắt.
Lúc này, ở dưới vực sâu ngàn trượng của Thiên Vân Đỉnh, một đám mây đen cuộn trào đón lấy thân ảnh nhuốm máu của Diệp Phi. Đó chính là Cửu U Lão Tổ từ trong chiếc nhẫn.
"Tiểu tử, ngươi thực sự muốn chết sao? Dùng cơ thể phàm trần chặn đòn của Luyện Hư kỳ, lão phu cũng phải phục ngươi rồi đấy!" Giọng lão già lôi thôi vang lên, vừa mắng mỏ vừa chứa đầy sự lo lắng.
Diệp Phi nằm trong làn khói đen, hơi thở mỏng manh như sợi tóc, nhưng ánh mắt hắn vẫn sáng rực một cách đáng sợ. Hắn mấp máy môi: "Lão già… ta chưa thể chết… hụ… cuộc vui… chỉ mới bắt đầu."
Trên đỉnh núi, Liễu Như Yên thẫn thờ nhìn xuống vực thẳm. Nàng nhìn thấy vệt máu kéo dài của người đàn ông ấy, lòng bỗng quặn đau một cách khó hiểu. Nàng lén nhìn Kim Phù Đồ — kẻ đang phát điên vì mất đi khí vận — và nhận ra một sự thật kinh hoàng. Những lời Diệp Phi nói không hề sai, Kim Phù Đồ chưa từng yêu nàng, hắn chỉ yêu chính mình và cái ngôi vị Thiên Đế tối cao kia.
"Truy nã! Phát lệnh truy nã cấp bậc cao nhất toàn giới!" Kim Phù Đồ đứng trên đỉnh cao nhất, gào lên với chúng tăng và tu sĩ. "Bất cứ ai giết được Diệp Phi, cung cấp thông tin về Vạn Ma Điện, sẽ được thưởng mười vạn linh thạch cực phẩm và một đạo tiên căn!"
Lời lệnh vừa ban ra, cả Thương Khung Giới lập tức sôi sục.
Trong khi đó, ở một vùng đất biên viễn giữa biên giới Thánh Vực và Tây Hoang, không gian đột nhiên rách ra một đường dài. Mặc Ly cõng một đệ tử đang thoi thóp bước ra, theo sau là Tô Nguyệt Thiềm với sắc mặt nhợt nhạt. Phía sau họ, hàng trăm người ngã gục xuống bãi cỏ khô khốc, ai nấy đều mang vết thương đầy mình, nhưng ánh mắt họ không có sự tuyệt vọng.
Họ đã thoát. Đây là cuộc đào thoát vĩ đại nhất trong lịch sử tu chân giới. Một nhóm nhỏ ma đạo và tu sĩ bậc thấp đã tát thẳng vào mặt Thiên Đạo Minh ngay tại thánh địa của chúng.
"Chủ thượng… ngài nhất định phải bình an trở về." Mặc Ly nhìn về hướng Đông, nơi có đỉnh Thiên Vân mây phủ, thề thốt trong lòng.
Gió từ Tây Hoang thổi đến, mang theo mùi của cát bụi và sự tự do hung hiểm. Từ hôm nay, thế giới này sẽ không còn bình yên nữa. Ranh giới giữa Tiên và Ma đã bị một bàn tay vô hình xóa nhòa, và kẻ nghịch thiên mang tên Diệp Phi sẽ là cơn ác mộng vĩnh cửu của những kẻ tự xưng là thần linh.
Sâu trong ý thức đang dần chìm vào bóng tối của Diệp Phi, giọng của Cửu U Lão Tổ vẫn vang lên đều đặn: "Cố gắng lên tiểu tử, nghịch chuyển không chỉ là công pháp, mà là nghịch chuyển cả số mệnh của chính ngươi… Tỉnh lại đi, vương quốc của ngươi, Vạn Ma Điện của ngươi, đang chờ người đứng đầu thực sự trở về."
Ở nơi vực sâu u tối nhất, một con rồng đen bắt đầu mở mắt. Thời đại của nghịch chuyển càn khôn, giờ đây chính thức được vén màn.