Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 96: Hỗn Chiến Tại Thánh Vực**
CHƯƠNG 96: HỖN CHIẾN TẠI THÁNH VỰC
Tiếng rền rĩ của đại địa kéo dài như tiếng than khóc của ngàn vạn vong linh bị phong ấn dưới chân Thiên Vân Đỉnh. Luồng huyết quang từ trận pháp khổng lồ bốc lên, nhuộm đỏ cả tầng mây cao vạn trượng, biến không gian Thánh Vực vốn tràn ngập linh khí an lành thành một tòa lò luyện ngục khổng lồ.
Kim Phù Đồ đứng trên cao, đôi mắt đã hoàn toàn biến thành một màu xám đen chết chóc. Hắn không còn vẻ nho nhã, thoát tục thường ngày, thay vào đó là một sự cuồng loạn tột độ. Những đạo pháp ấn liên tục được hắn kết ra, mỗi một ấn ký rơi xuống là một luồng sức mạnh hút lấy linh hồn và tu vi của các tu sĩ bên dưới.
"Cái gì mà thiên địa bất nhân? Ta mới chính là thiên địa!" Kim Phù Đồ cười gằn, giọng nói vang vọng khắp không gian qua sự khuếch đại của trận pháp. "Các ngươi bấy lâu nay hưởng thụ danh tiếng của Thiên Đạo Minh, giờ đây cống hiến chút tu vi này để ta bước lên đỉnh phong, có gì là không thể?"
Trên quảng trường, hàng vạn tu sĩ đang lâm vào cảnh hỗn loạn cực độ. Những đệ tử ưu tú nhất của các đại tông môn giờ đây như những bông lúa chín gặp phải cơn gió độc, từng người một ngã rụp xuống. Linh căn của họ bị một lực lượng vô hình cưỡng ép rút ra khỏi cơ thể, hóa thành những sợi tơ ánh sáng nhỏ li ti hướng về phía Kim Phù Đồ.
"Cứu mạng! Tông chủ, cứu con!"
"Kim Phù Đồ! Ngươi đồ tể! Thiên Đạo Minh là thứ giả tạo!"
Tiếng kêu gào oán thán vang tận mây xanh. Nhưng kỳ lạ thay, giữa cơn lốc của sự chết chóc đó, những người đứng gần Diệp Phi lại cảm thấy một luồng áp lực bớt đi phần nào. Hắc khí từ Trảm Thiên Kiếm tỏa ra như một chiếc ô đen kịt, ngăn cách sự thôn phệ của đại trận.
Diệp Phi nhếch môi lạnh lẽo, Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn run lên bần bật vì phấn khích. Kiếp trước, hắn là Ma Đế thống trị vạn ma, vốn đã quen với những cảnh tượng tàn khốc, nhưng ngay cả Ma giới cũng chưa bao giờ có kẻ nào hành sự ghê tởm như Kim Phồ Đồ — mượn danh nghĩa cứu thế để tế sống chúng sinh.
"Kim Phù Đồ, hôm nay Trảm Thiên của ta muốn nếm thử máu của hạng ngụy quân tử như ngươi!"
Diệp Phi quát khẽ một tiếng, thân ảnh hóa thành một đạo hắc quang xé toạc màn sương đỏ, lao thẳng về phía tế đàn cao nhất. Trảm Thiên Kiếm mang theo khí tức hủy diệt, vạch ra một đường hắc sắc trường hà trên bầu trời.
"Đồ ma? Để ta cho ngươi thấy thế nào mới thực sự là Ma!"
Đối diện với đòn tấn công của Diệp Phi, Kim Phù Đồ không hề nao núng. Hắn đưa tay chỉ xuống, tám vị trưởng lão chấp pháp của Thiên Đạo Minh — những kẻ đã bị hắn khống chế bằng tà thuật từ trước — đồng loạt lao ra. Những người này đều là cao thủ Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, thậm chí có hai vị đã nửa bước chân vào Hóa Thần. Họ như những cỗ máy không cảm xúc, đồng loạt tung ra pháp bảo, tạo thành một tấm lưới năng lượng vàng rực chắn ngang đường đi của Diệp Phi.
*Oanh!*
Một tiếng nổ đì đùng rung chuyển cả Thánh Vực. Dư chấn của đợt va chạm khiến những kiến trúc cổ xưa trên đỉnh Thiên Vân sụp đổ tan tành. Diệp Phi bị đẩy lùi vài chục trượng, hắc khí trên người dao động mạnh mẽ, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh như băng.
"Chỉ bấy nhiêu thôi sao?" Diệp Phi nhổ ra một ngụm máu bầm, "Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết, chuyển cho ta!"
Trong sát na, Ma khí đen kịt trên người hắn đột nhiên chuyển hóa thành một luồng thanh khí tinh khiết của chính đạo, sau đó lại chuyển sang màu tím thẫm của Yêu lực. Sự hoán đổi liên tục này khiến các trưởng lão chấp pháp lâm vào tình trạng ngơ ngác, bởi lẽ mọi quy luật khắc chế của họ hoàn toàn vô dụng trước kẻ đứng trước mặt.
Cùng lúc đó, dưới chân Thiên Vân Đỉnh, một cuộc hỗn chiến thực sự đã bùng nổ.
Không còn sự chỉ đạo của Thiên Đạo Minh, các tông môn bắt đầu chia rẽ sâu sắc. Một nhóm các tông môn nhỏ, vốn bị Thiên Đạo Minh o ép bấy lâu nay, nhân cơ hội này đã quay sang tấn công những kẻ vẫn còn ngu muội đi theo Kim Phù Đồ.
"Bọn ngụy quân tử này muốn mạng của chúng ta! Anh em, giết chết chúng nó trước để tìm đường sống!" Một lão già tóc trắng của phái Thương Lan hét lên, kiếm quang của lão đã chém đứt đầu một tên đệ tử Thiên Đạo Minh đang định đoạt thủ của một đệ tử tàn phế khác.
"Thương Lan phái, các ngươi dám phản loạn?" Một trưởng lão của Hỏa Long Tông — kẻ vẫn tin rằng Kim Phù Đồ đang thực hiện một "nghi thức tối cao" nào đó — gầm lên khàn giọng. "Giết lũ Ma đạo trá hình này cho ta!"
Máu bắt đầu đổ. Không phải máu của Tiên hay Ma, mà là máu của sự hỗn loạn. Người ta chém giết nhau vì nỗi sợ, vì sự phản bội và vì sự sinh tồn căn bản nhất.
Giữa đám đông loạn lạc, Tô Nguyệt Thiềm nhẹ nhàng như một bóng ma hồng y lướt qua những kẽ hở của cuộc chiến. Mỗi nơi nàng đi qua, một làn hương thơm dịu nhẹ tỏa ra khiến đối thủ lâm vào ảo cảnh. Nàng nhìn về phía Diệp Phi đang đơn độc chống chọi với các cao thủ trên cao, trong mắt hiện lên một chút lo lắng xen lẫn thán phục.
"Diệp Phi, ngươi thực sự muốn cứu lũ người này sao?" Nàng lẩm bẩm, rồi ngay lập tức vung tay, hàng ngàn sợi tơ máu từ tay nàng bắn ra, quấn chặt lấy các tế đàn phụ đang rút năng lượng của tu sĩ.
"Mặc Ly, ra tay!" Nàng ra lệnh.
Từ trong bóng tối của những tàn tích, một thiếu niên lầm lì với thanh trọng kiếm đen kịt bước ra. Đó chính là Mặc Ly. Thiên Ma Thể của cậu đang không ngừng hấp thụ lấy oán khí nặng nề trên chiến trường, khiến cơ thể cậu càng lúc càng phình to, khí tức tàn bạo dâng cao đến cực điểm.
"Phá cho ta!"
Mặc Ly gầm lên như một con dã thú, trọng kiếm nện xuống một mắt trận phía Đông. Tiếng rạn nứt kinh hoàng vang lên, huyết quang tại khu vực đó đột ngột ảm đạm đi. Nhiều tu sĩ vừa rồi còn thoi thóp bỗng thấy áp lực giảm bớt, họ ngơ ngác nhìn cậu thiếu niên mang theo hơi thở ma quỷ kia — người mà vừa một khắc trước họ còn muốn lột da nấu dầu, nay lại là kẻ cứu mạng họ.
Trên không trung, trận chiến giữa Diệp Phi và các trưởng lão chấp pháp đã đi vào giai đoạn gay cấn. Diệp Phi bằng vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú từ kiếp trước, lấy một chọi tám mà không hề lép vế.
"Cửu U Lục Lạc, Chấn Linh!"
Bỗng nhiên, một chiếc lục lạc cổ quái từ tay áo Diệp Phi bay ra, âm thanh vang lên một tiếng cực kỳ chói tai. Đây là pháp bảo do Cửu U Lão Tổ mới luyện chế cho hắn bằng hồn phách của một vạn đầu yêu quái. Tiếng chuông vang lên, tám vị trưởng lão đồng loạt khựng lại, thần trí có một tia lung lay.
Diệp Phi chờ đúng lúc này, Trảm Thiên Kiếm vẽ nên một hình vòng cung hoàn mỹ.
"Thái Cực Nghịch Chuyển — Nhất Kiếm Định Càn Khôn!"
Ánh kiếm không mang theo màu sắc rực rỡ, chỉ là một tia sáng mờ ảo, nhưng nó chứa đựng sự hiểu biết của hắn về trật tự thế giới: chính là tà, tà là chính, tất cả đều tan biến trước hư vô.
*Phốc! Phốc! Phốc!*
Liên tiếp năm vị trưởng lão chấp pháp bị kiếm khí xuyên thủng lồng ngực, thi thể rơi rụng như lá vàng cuối thu.
Kim Phù Đồ thấy vậy, sắc mặt rốt cuộc đại biến. Hắn không ngờ Diệp Phi lại mạnh đến mức này, cũng không ngờ kế hoạch hoàn hảo của hắn lại bị một tên "phế vật" ngày nào làm cho xáo trộn.
"Liễu Như Yên! Ngươi còn đứng đó nhìn cái gì?" Kim Phù Đồ gầm lên, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía người thiếu nữ đang run rẩy giữa quảng trường. "Kích hoạt tinh huyết Dao Trì, ngăn hắn lại cho ta! Ngươi đừng quên, chính ngươi là người đã đâm chết hắn kiếp trước, giờ hắn quay lại, kẻ hắn giết đầu tiên chính là ngươi!"
Câu nói của Kim Phù Đồ như một nhát dao đâm xuyên qua trái tim của Liễu Như Yên. Nàng đứng ngây dại giữa mưa máu. Nàng nhìn Kim Phù Đồ — kẻ nàng đã gửi gắm niềm tin, nay như một ác quỷ phát điên. Rồi nàng nhìn lên Diệp Phi — bóng hình hắc y ngạo nghễ trên bầu trời, dáng dấp ấy, đôi mắt ấy, giống vị Ma Đế năm xưa đến lạ lùng.
Nước mắt Liễu Như Yên rơi lã chã, trộn lẫn với máu tươi trên mặt. Nàng cảm thấy ghê tởm bản thân mình.
"Ta… ta đã làm gì thế này?" Nàng thầm hỏi.
Nhưng không đợi nàng trả lời, Diệp Phi đã áp sát tế đàn chính. Hắn đứng đối diện với Kim Phù Đồ, cách nhau chỉ vài trượng. Khí tức của cả hai chạm nhau, tạo nên những tia sét đen đỏ xẹt ngang qua không trung.
"Kiếp trước ngươi giết ta tại thời điểm ta yếu nhất, kiếp này, ta sẽ giết ngươi tại thời điểm ngươi mạnh nhất!" Diệp Phi lên tiếng, giọng nói trầm hùng áp chế cả tiếng la sát phía dưới.
"Ngươi nghĩ mình thắng được ta sao? Diệp Phi, ta đã nắm giữ 1/3 thiên đạo khí vận!" Kim Phù Đồ giơ cao tay lên trời.
Ngay lúc này, trận pháp "Thiên Đạo Trọng Chế" đạt đến đỉnh điểm. Một luồng ánh sáng kinh người từ vũ trụ sâu thẳm chiếu thẳng xuống cơ thể Kim Phù Đồ, khiến tu vi của hắn đột ngột tăng vọt, phá vỡ bình cảnh Hóa Thần, tiến thẳng vào Luyện Hư kỳ.
Áp lực cường đại tỏa ra khiến tất cả mọi người bên dưới đều bị ép quỳ rạp xuống đất. Đây là áp lực của đẳng cấp, của quyền năng tiệm cận với Thần.
Diệp Phi bị luồng áp lực ấy ép cho khớp xương kêu răng rắc, Trảm Thiên Kiếm cắm sâu xuống mặt đất để giữ thăng bằng. Hắn thở hổn hển, nhưng nụ cười trên môi lại càng lúc càng rộng.
"Luyện Hư kỳ? Khí vận thiên đạo? Ha ha ha!" Diệp Phi ngửa mặt cười vang điên dại. "Kim Phù Đồ, ngươi quá coi trọng Thiên Đạo này rồi. Hôm nay, ta sẽ dạy ngươi bài học cuối cùng: Tại sao con đường của ta gọi là Nghịch Thiên!"
Dứt lời, Diệp Phi đột nhiên buông Trảm Thiên Kiếm ra. Hắn ngồi kiết già ngay giữa hư không, hai tay kết thủ ấn thần bí. Một vòng tròn Thái Cực đen trắng khổng lồ hiện ra dưới chân hắn, bắt đầu xoay ngược lại với chiều kim đồng hồ.
"Hóa Ma là Tiên, Hóa Tiên là Ma. Vạn vật đảo ngược, Càn Khôn nghịch chuyển!"
Từ cơ thể Diệp Phi, một luồng sức mạnh chưa bao giờ xuất hiện trong Thương Khung Giới bùng phát. Nó không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một loại năng lượng nguyên thủy, có khả năng phân tách và tổ chức lại vạn vật.
Sự thôn phệ của trận pháp đột nhiên dừng lại. Mọi luồng linh khí đang hướng về Kim Phù Đồ bỗng chốc quay ngoắt lại, cuồng bạo lao vào cơ thể Diệp Phi.
"Không! Có chuyện gì vậy? Sức mạnh của ta!" Kim Phù Đồ hét lên đầy hoảng sợ khi thấy tu vi vừa thăng tiến của mình đang tụt dốc thê thảm.
Hỗn chiến tại Thánh Vực đã biến thành một bức tranh hỗn độn nhất lịch sử. Ở đó, một kẻ tự xưng là Thánh tử đang bị chính thiên đạo ruồng bỏ, còn một kẻ mang danh Ma đầu lại đang gánh chịu lấy tất cả oán niệm và thống khổ của chúng sinh để tạo nên một cơ hội sống sót cuối cùng.
Trên đỉnh Thiên Vân Đỉnh, gió vẫn thổi mạnh, máu vẫn chảy, nhưng ánh sáng của sự thật đang dần lộ diện sau lớp màn sương mù của sự giả dối nghìn năm.
Trận kịch chiến, giờ mới chỉ thực sự bắt đầu vào giai đoạn khốc liệt nhất._