Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 95: Vạch Trần Bộ Mặt Thật**
**CHƯƠNG 95: VẠCH TRẦN BỘ MẶT THẬT**
Trên đỉnh Thiên Vân, sương mù lượn lờ bao phủ những tòa cung điện lộng lẫy bằng bạch ngọc, tạo nên một khung cảnh tiên gia thoát tục. Hôm nay là ngày đại lễ ngàn năm có một của Thiên Đạo Minh, cũng là ngày Kim Phù Đồ – Thánh Tử của Thiên Đạo Tông – được tôn vinh là "Lãnh tụ trẻ tuổi của giới chính đạo".
Hàng ngàn tu sĩ từ các đại tông môn khắp nơi đổ về, tấp nập như trẩy hội. Những chiếc phi chu rực rỡ đậu kín bầu trời, những con linh thú uy nghi gầm vang, tỏa ra linh áp kinh người. Giữa quảng trường Thiên Diễn rộng lớn, một tòa tế đàn bằng kim cương thạch tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Kim Phù Đồ đứng đó, bạch y tinh khiết không một hạt bụi, trên đầu là vòng hào quang nhàn nhạt, đôi mắt chứa đựng vẻ hiền từ lân mẫn chúng sinh.
Hắn đang mỉm cười, một nụ cười hoàn mỹ không tì vết.
"Kẻ phản nghịch Hỏa Long Tông – Diệp Phi, tẩu hỏa nhập ma, tàn sát đồng môn, cấu kết với Yêu tộc, tội không thể tha!" Giọng nói của một vị trưởng lão Thiên Đạo Tông vang dội khắp bốn phía, tràn đầy uy nghiêm và chính nghĩa. "Hôm nay, Thánh Tử sẽ đích thân thanh lý môn hộ, tế cờ Thiên Đạo Minh!"
Ở giữa quảng trường, Diệp Phi bị khóa chặt trong một lồng giam bằng xích linh lôi. Hắn cúi gầm mặt, mái tóc dài che khuất đôi mắt, cả người nhuốm đầy máu khô. Hắc bào rách nát lộ ra những vết thương sâu hoắm, tứa máu. Trông hắn lúc này không khác gì một con thú cùng đường mệt mỏi.
Kim Phù Đồ từ từ bước xuống bậc thang, mỗi bước chân đều có hoa sen linh khí nở rộ. Hắn dừng lại trước lồng giam, khom người xuống, giọng nói dịu dàng nhưng chỉ đủ để hai người nghe thấy:
"Diệp Phi, cảm giác bị cả thiên hạ phỉ nhổ thế nào? Ngươi tưởng rằng chỉ cần có thực lực là có thể xoay chuyển càn khôn sao? Không, thế giới này cần một biểu tượng thánh thiện, và ta chính là biểu tượng đó. Còn ngươi, chỉ là hòn đá kê chân cho vương tọa của ta mà thôi."
Diệp Phi khẽ rùng mình, tiếng cười trầm thấp vang lên từ dưới kẽ tóc: "Kim Phù Đồ… ngươi vẫn tự tin như vậy. Một ngàn năm trước cũng thế, một ngàn năm sau cũng chẳng thay đổi gì."
Kim Phù Đồ hơi nhíu mày, sát ý thoáng qua trong đáy mắt nhưng biến mất ngay lập tức. Hắn đứng thẳng người, giọng nói bỗng nhiên trở nên to rõ, đau đớn như thể đang thương hại cho một kẻ lầm đường:
"Diệp sư đệ, chỉ cần ngươi giao ra nghịch thiên công pháp và khai báo hành tung của Thánh nữ Yêu tộc, ta sẽ xin minh chủ tha cho ngươi một con đường sống. Tại sao lại cố chấp làm ma, phản bội lại chính đạo?"
Dưới khán đài, hàng vạn tu sĩ bắt đầu xôn xao, những lời lăng mạ, sỉ vả trút xuống Diệp Phi như mưa rào.
"Đúng là đồ súc sinh! Thánh Tử hiền đức như vậy mà hắn vẫn không hối cải!"
"Giết nó đi! Ma đầu không xứng đáng được sống!"
Liễu Như Yên đứng ở hàng ghế dành cho Dao Trì Thánh Địa, bàn tay nàng bám chặt vào thành ghế gỗ ngô đồng, móng tay cắm sâu vào thớ gỗ. Nàng nhìn dáng vẻ thảm hại của Diệp Phi, trong lòng dâng lên một nỗi bất an không tên. Sự bình thản của hắn khi đối mặt với cái chết khiến nàng nhớ đến bóng dáng của "hắn" một ngàn năm về trước – người duy nhất nàng từng thật sự yêu, và cũng là người nàng đã tự tay phản bội.
Đột nhiên, Diệp Phi ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn không có lấy một chút sợ hãi, trái lại, nó rực cháy một ngọn lửa hưng phấn đến điên dại. Vết sẹo hình tia sét trên trán hắn bỗng đỏ rực lên như máu.
"Hành đạo? Chính nghĩa? Kim Phù Đồ, ngươi dám để ta cho mọi người thấy 'chính nghĩa' trong cơ thể ngươi không?"
Kim Phù Đồ sắc mặt khẽ biến: "Điên rồ! Người đâu, chấp hành cực hình!"
"Chậm đã!"
Diệp Phi đột ngột hét lớn, âm thanh chấn động cả quảng trường. Ngay sau đó, những sợi xích linh lôi trên người hắn không hiểu sao lại đồng loạt vỡ vụn. Hắn đứng thẳng dậy, thân hình cao gầy toát ra một luồng khí thế bạt sơn hải vị.
Hắn giơ bàn tay phải lên trời, giữa lòng bàn tay là một mảnh đá kỳ lạ có màu tím sẫm – Cửu Thiên U ảnh thạch.
"Kim Phù Đồ, nửa tháng trước tại Tuyệt Linh Cốc, đệ tử chân truyền của Thiên Sơn Môn – Lâm Mạc vì sao mất tích? Hai tháng trước, Thánh tử của Linh Kiếm Tông đột tử, linh căn biến mất… Ngươi có muốn biết câu trả lời không?"
Đám đông bỗng chốc im lặng như tờ. Kim Phù Đồ gầm lên: "Đồ ma đầu ăn nói xằng bậy! Giết hắn!"
Hai tên chấp pháp trưởng lão Hóa Thần kỳ lao xuống, nhưng Diệp Phi chỉ khẽ vung tay, một luồng ma khí đen đặc chuyển hóa từ linh khí xung quanh thành một bức tường không gian, đánh bật hai lão già ra xa vạn trượng.
Hắn kích hoạt mảnh thạch ảnh. Một luồng ánh sáng cực lớn phóng lên bầu trời Thiên Vân, biến thành một màn hình khổng lồ che phủ cả vầng thái dương.
Trong màn hình là một hang động ngầm đầy rẫy máu và sương mù xám xịt. Giữa động, một nam tử mặc bạch y đang ngồi xếp bằng, nhưng khuôn mặt thánh khiết thường ngày giờ đây vặn vẹo như ác quỷ. Xung quanh hắn là sáu đệ tử của các tông môn khác nhau, gương mặt họ xanh xao, cơ thể gầy gò chỉ còn da bọc xương, linh hồn đang bị hút ra khỏi đỉnh đầu bởi những sợi tơ hồng máu phát ra từ lòng bàn tay nam tử kia.
"Không… không phải… Thánh tử, xin ngài… hãy tha cho con…" Một đệ tử trẻ tuổi rên rỉ yếu ớt.
Kim Phù Đồ trong gương cười lạnh lẽo: "Được làm một phần sức mạnh của ta để phục hưng chính đạo, đó là phúc phận của các ngươi. Linh căn này, ta nhận."
Vừa nói, hắn vừa thô bạo vặn gãy cổ đệ tử đó, nuốt chửng khối linh quang mới vừa rút ra được vào bụng. Những âm thanh răng rắc, tiếng nuốt chửng nhồm nhoàm và nụ cười thỏa mãn của kẻ thủ ác được truyền đi rõ nét đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Toàn bộ quảng trường Thiên Diễn lâm vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người. Gió dường như ngừng thổi, mây ngừng bay.
Hàng ngàn ánh mắt, từ tôn kính, ngưỡng mộ, sùng bái, trong tích tắc chuyển thành kinh hoàng, căm hận và ghê tởm. Những vị trưởng lão của các tông môn có đệ tử mất tích đều bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu sát khí.
"Phù… Phù Đồ? Tại sao lại như vậy?" Một vị thái thượng trưởng lão của Thiên Đạo Tông run rẩy lùi lại, nhìn cái kẻ mà ông hằng tự hào như nhìn một con quái vật lạ lẫm.
Diệp Phi cười nhạt, thanh âm vang vọng khắp Cửu Châu: "Thôn Phệ Linh Căn, công pháp tà ác nhất thời Thái cổ. Hóa ra đây chính là cách mà Thiên mệnh chi tử của các ngươi trở nên mạnh mẽ. Lấy máu thịt của đồng đạo để bón phân cho tiên căn của mình. Kim Phù Đồ, ngươi nói xem, giữa ta và ngươi, ai mới là Ma?"
Sắc mặt Kim Phù Đồ trắng bệch rồi lại chuyển sang tím tái. Sự thật đột ngột bị phơi bày trước ánh sáng khiến toàn bộ phòng tuyến tâm lý của hắn sụp đổ. Hắn vốn dĩ chuẩn bị một vạn cái bẫy để giết Diệp Phi, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới việc Diệp Phi có thể sở hữu được ký ức của hung linh tại Tuyệt Linh Cốc để tái hiện lại cảnh tượng đó.
"Giả! Đều là giả! Hắn là Ma, hắn dùng huyễn thuật!" Kim Phù Đồ hét lên điên cuồng, nhưng lúc này không một ai tin hắn nữa.
"Con ta!" Một vị môn chủ của tông môn nhỏ lao lên, nhìn vào cái xác trong màn ảnh mà khóc rống: "Kim Phù Đồ! Ngươi trả mạng con ta lại đây!"
Hàng vạn tu sĩ bên dưới bắt đầu bùng nổ phẫn nộ. Những kẻ vừa nãy còn thét bảo giết Diệp Phi, giờ đây lại chuyển mũi giáo về phía Kim Phù Đồ.
Liễu Như Yên ngẩn ngơ đứng đó. Nàng cảm thấy thế giới quanh mình như sụp đổ. Người đàn ông mà nàng chọn đi theo sau khi phản bội Ma Đế, kẻ mà nàng tin rằng đại diện cho một tương lai huy hoàng và chính trực, thực chất lại thối nát và kinh tởm hơn bất cứ con quỷ nào nàng từng gặp.
Diệp Phi bước ra khỏi lồng giam đã nát vụn, hắc khí xung quanh hắn không còn là sự u ám đáng sợ, mà mang một vẻ uy nghiêm đến lạ kỳ. Hắn nhìn Kim Phù Đồ, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một xác chết:
"Kim Phù Đồ, hôm nay không phải là đại lễ của ngươi. Hôm nay, là lễ tang của Thiên Đạo Minh giả tạo này."
Kim Phù Đồ bỗng dưng cười lên một tiếng chói tai, rũ bỏ vẻ ngoài đạo mạo thường ngày. Khí tức của hắn đột ngột thăng tiến, một vùng sương mù xám bao phủ quanh người, biến đôi mắt hắn thành hai hố đen sâu thẳm.
"Tốt… Tốt lắm! Diệp Phi, ngươi đã ép ta phải đi bước cuối cùng này."
Hắn quét mắt nhìn quần hùng xung quanh, giọng nói đầy sự khinh miệt: "Lũ giun dế các ngươi, có chút tư chất là có thể được ta thôn phệ, đó là sự hy sinh xứng đáng cho ngôi vị chân thần. Nếu đã bị lộ, vậy thì hôm nay, Thiên Vân đỉnh này sẽ thành huyết trì để ta đột phá Hóa Thần vươn tới Luyện Hư!"
Vừa dứt lời, Kim Phù Đồ đột ngột kết ấn, một trận pháp khổng lồ đã được hắn âm thầm bố trí từ trước dưới quảng trường kích hoạt. Những luồng sáng đỏ rực mọc lên, biến nơi đây thành một lò luyện thịt người khổng lồ.
Trong lúc mọi người đang hỗn loạn vì bị hút linh lực, Diệp Phi chậm rãi triệu hồi Trảm Thiên Kiếm. Thanh kiếm gãy giờ đây được bọc trong một tầng hắc lôi, kêu lên những tiếng rền vang thèm khát máu.
"Các vị, các vị gọi đây là Chính Đạo phải không?" Diệp Phi quay lưng về phía quần hùng, bóng lưng hắn sừng sững giữa bầu trời đỏ máu. "Vậy hôm nay, hãy để một con Ma như ta, vì các vị mà Nghịch Chuyển Càn Khôn!"
Trận chiến thực sự, giờ mới bắt đầu.