Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 94: Màn Kịch Của Thánh Tử**
Khói bụi từ vụ nổ tại quảng trường Thiên Quyết chưa kịp lắng xuống, gió lạnh trên đỉnh núi cao đã thổi thốc vào, mang theo mùi của đá vụn bị thiêu cháy và sự nồng nặc của sát ý. Giữa đống đổ nát của những phiến đá bạch ngọc quý hiếm, hai bóng người đứng đối diện nhau, tạo nên một sự tương phản đến rợn người: một bên là bạch y như tuyết, quanh thân hào quang lấp lánh như thiên thần giáng thế; một bên là hắc bào phiêu dật, bóng tối dưới chân loang lổ như mực văng, đôi mắt lạnh lùng như nhìn thấu vạn kiếp luân hồi.
Kim Phù Đồ khẽ phủi đi chút bụi không hề tồn tại trên tay áo rộng, động tác ung dung, gương mặt thanh tú không một chút tỳ vết khẽ nhếch lên một nụ cười bao dung. Hắn bước lên một bước, hào quang vàng nhạt dưới chân tản ra thành hình hoa sen, mỗi bước đi đều khiến linh khí xung quanh dao động theo một nhịp điệu thánh khiết.
“Diệp Phi, ngươi giết đệ tử Hỏa Long Tông, thâm nhập Thánh Địa, hôm nay còn dám đại náo Thiên Quyết Đỉnh. Ta vốn dĩ niệm tình ngươi có thiên phú tu hành mà muốn cho ngươi một cơ hội hối cải, nhưng xem ra ma tính trong máu ngươi đã ăn quá sâu rồi.”
Giọng nói của Kim Phù Đồ không lớn, nhưng nhờ tu vi thâm hậu, nó vang vọng khắp vạn trượng đỉnh núi, rót vào tai hàng ngàn tu sĩ đang có mặt. Mỗi lời hắn thốt ra đều mang theo một loại sức mạnh thôi miên, khiến đám đông vốn đang run sợ trước ma khí của Diệp Phi lập tức cảm thấy an lòng, trái lại nhìn về phía Diệp Phi với ánh mắt căm phẫn tột độ.
“Thánh tử đại nhân nói đúng! Kẻ này là mầm họa!”
“Giết hắn đi! Một tên ma đầu như hắn không xứng đáng đứng trên đất của Thiên Đạo Minh!”
Tiếng hò hét vang lên như triều dâng. Diệp Phi đứng đó, nhìn màn kịch trước mắt bằng nửa con mắt. Hắn không thanh minh, không giận dữ, chỉ im lặng để cho những lời mắng nhiếc kia tràn qua như nước chảy dưới chân cầu. Kiếp trước, hắn cũng từng bị dồn vào cảnh nghìn phu sở chỉ như thế này. Khi đó hắn hận, hắn muốn gào thét cho cả thế giới biết sự thật. Còn kiếp này? Hắn chỉ cảm thấy nực cười.
Diệp Phi khẽ cúi đầu, tiếng cười trầm thấp thoát ra từ lồng ngực: “Kim Phù Đồ, một ngàn năm qua đi, bản lĩnh diễn kịch của ngươi quả thực không hề thụt lùi, mà trái lại còn đạt đến cảnh giới hóa cảnh. Nhìn xem, cả một đám kiến hôi bị ngươi lừa gạt mà vẫn cứ nghĩ mình đang đứng về phía chính nghĩa. Ngươi không cảm thấy hổ thẹn sao?”
Ánh mắt Kim Phù Đồ khẽ co rụt lại. “Một ngàn năm?” Cái danh từ này khiến tâm mạch hắn rung lên một nhịp lạ thường. Hắn nheo mắt nhìn sâu vào đôi đồng tử đen ngòm kia, cố tìm kiếm một sự liên hệ nào đó với cái bóng ma mà hắn đã chính tay chôn vùi trong quá khứ. Nhưng không, kẻ trước mặt trẻ tuổi hơn nhiều, khí tức lại khác hẳn. Kim Phù Đồ nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, thở dài một tiếng đầy thương hại:
“Ma công thường khiến con người ta phát điên, sinh ra ảo giác. Diệp Phi, ngươi đã bị tâm ma mê muội rồi. Thiên Đạo Minh chúng ta luôn lấy việc bảo hộ thương sinh làm gốc. Nếu ngươi chịu buông kiếm quy hàng, phế đi tu vi ma đạo, ta có thể đứng ra bảo lãnh, cho ngươi một vị trí ở Phục Ma Động để sám hối suốt đời. Thế nào?”
“Phục Ma Động?” Diệp Phi nhướng mày, đôi môi mỏng khẽ cong lên một độ cong đầy chế giễu. “Là nơi ngươi nhốt những kẻ đã bị ngươi hút cạn linh căn để làm phân bón cho ‘Thôn Phệ Linh Căn’ của ngươi phải không?”
Bầu không khí trên quảng trường đột ngột đông cứng. Những tu sĩ gần đó ngơ ngác nhìn nhau. “Thôn Phệ Linh Căn”? Đó là tà thuật bị cấm đoán từ thời thượng cổ, kẻ luyện nó sẽ bị trời đất vứt bỏ. Làm sao vị Thánh tử vĩ đại, biểu tượng của sự thuần khiết kia lại có thể dính dáng đến thứ đó?
Gân xanh trên trán Kim Phù Đồ khẽ giật mình, nhưng nụ cười trên môi vẫn không đổi, trái lại càng thêm phần uy nghiêm: “Ngậm máu phun người! Diệp Phi, ta muốn độ hóa ngươi, ngươi lại dùng những lời lẽ hèn hạ nhất để bôi nhọ thanh danh của Thiên Đạo Tông. Đã vậy, hôm nay Kim mỗ đành phải thay trời hành đạo, thanh trừng tà nghiệt!”
Nói đoạn, Kim Phù Đồ đưa tay lên trời. Một luồng kim quang từ chín tầng mây đánh xuống, hội tụ trong lòng bàn tay hắn thành một thanh kiếm lấp lánh như được rèn từ ánh mặt trời. Đây là Thánh Quang Kiếm, thần binh chỉ có những người có công đức cực đại mới có thể triệu hoán.
Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn khẽ chửi thề: “Tiểu tử, nhìn đi! Thằng nhãi này thật biết cách làm màu. Nó dùng công đức giả để che đậy sát nghiệp, nếu không nhìn thấu bằng thần thức của Ma Đế như ngươi, ai mà biết được thanh kiếm kia nhuốm máu của bao nhiêu đồng môn nó chứ!”
Diệp Phi không đáp lời lão tổ, hắn chậm rãi đưa tay ra sau vai, nắm lấy chuôi kiếm được quấn bằng những dải vải đen sờn cũ.
“Như Yên, nhìn kỹ người đàn ông của ngươi đi.” Diệp Phi đột nhiên liếc mắt về phía xa, nơi Liễu Như Yên đang đứng cùng đoàn người của Dao Trì Thánh Địa. Nàng mặc y phục tiên tử màu xanh nhạt, khuôn mặt xinh đẹp vẫn lãnh đạm như băng, nhưng khi nghe thấy Diệp Phi gọi tên mình, đôi mắt nàng thoáng qua một sự hoang mang cực độ.
Kim Phù Đồ hừ lạnh một tiếng: “Đến nước này còn muốn dùng lời lẽ ly gián sao? Như Yên không phải người mà kẻ như ngươi có quyền gọi tên!”
Hắn chém xuống một kiếm!
Kim mang vạn trượng đổ ập xuống như sóng thần, mỗi một tấc sáng đều mang theo sức nặng của núi thái sơn, ép cho những tu sĩ ở xa cũng phải quỳ sụp xuống vì không chịu nổi uy áp. Kim Phù Đồ muốn trong một chiêu giết chết Diệp Phi để bịt đầu mối, đồng thời khẳng định vị thế vô địch của mình.
Nhưng, một tiếng ‘xoạt’ khô khốc vang lên.
Dải vải đen trên tay Diệp Phi tan nát, để lộ ra một thanh kiếm gãy nham nhở, rỉ sét và tối tăm đến mức như có thể hút hết mọi ánh sáng xung quanh vào trong lòng kiếm. Diệp Phi không lùi mà tiến, hắn chỉ đơn giản là vung thanh kiếm gãy ấy lên theo một đường vòng cung quái dị.
*Keng!*
Một tiếng va chạm thanh thúy như tiếng ngọc vỡ. Luồng kim quang khổng lồ của Thánh Quang Kiếm đột ngột bị đứng chững lại giữa không trung, bị thanh kiếm gãy của Diệp Phi chặn đứng một cách không tưởng. Không có ma khí bùng nổ, không có những chiêu thức hoa mỹ, chỉ có một sự cân bằng tuyệt đối giữa ánh sáng và bóng tối.
Diệp Phi nhìn thẳng vào mắt Kim Phù Đồ ở khoảng cách chưa đầy ba thước, khóe môi khẽ động, phát ra những âm thanh chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Kim Phù Đồ, ngươi có nhớ nhát kiếm ở Vạn Kiếp Sơn một ngàn năm trước không? Nhát kiếm mà ngươi và Liễu Như Yên đã tặng cho ta khi ta đang trong trạng thái suy yếu nhất vì độ kiếp?”
Con ngươi của Kim Phù Đồ giãn nở ra hết cỡ. Những ký ức nhuốm máu từ ngàn năm trước, thứ mà hắn tưởng đã bị thời gian xóa nhòa, đột nhiên bị lôi ra ánh sáng. Hắn nhìn kỹ lại khuôn mặt của Diệp Phi – sự thâm trầm đó, vẻ ngạo nghễ coi thường thiên hạ đó…
“Lạc Vân Tiêu? Ngươi… làm sao có thể…” Giọng hắn run rẩy trong khoảnh khắc, mất đi sự trầm ổn thường ngày.
“Lạc Vân Tiêu đã chết.” Diệp Phi gằn giọng, ma khí trong người bắt đầu Nghịch Chuyển. “Hiện tại đứng trước mặt ngươi là người sẽ kéo ngươi từ cái đài sen thánh khiết kia xuống vũng bùn dơ bẩn nhất. Diệp Phi, chính là kẻ sẽ tiễn ngươi vào luân hồi!”
Dưới chân Diệp Phi, đất đá bỗng dưng hóa thành hắc trì. Một luồng áp lực vô hình từ hắn tỏa ra khiến lớp mặt nạ chính đạo trên mặt Kim Phù Đồ bắt đầu rạn nứt. Những tu sĩ bên dưới chỉ thấy Kim Phù Đồ đang run rẩy, họ tưởng rằng Thánh tử đang dùng đại uy lực để áp chế ma đầu, nên lại càng hò reo cổ vũ.
“Thánh tử uy vũ!”
“Giết chết ma đầu!”
Nghe những tiếng cổ vũ đó, Diệp Phi bật cười ha hả. Tiếng cười cuồng vọng, cô độc vang khắp tầng không.
“Ngươi nhìn xem, bọn họ vẫn gọi ngươi là Thánh tử kìa. Kim Phù Đồ, nếu bọn họ biết cái gọi là ‘Thiên Đạo Tế Đàn’ mà ngươi chuẩn bị kích hoạt tối nay thực chất là để biến toàn bộ Thiên Đạo Minh thành huyết nhục nuôi dưỡng ngươi đạt tới Hóa Thần kỳ, liệu bọn họ có còn gọi tên ngươi thiết tha thế kia không?”
Kim Phù Đồ lấy lại bình tĩnh, trong mắt xẹt qua một tia tàn độc cực hạn. Hắn truyền âm: “Thì đã sao? Kẻ thắng là vua. Ngươi có nói ra cũng chẳng ai tin. Thiên hạ này chỉ tin những gì họ thấy bằng mắt, mà thứ họ thấy chính là một Kim Phù Đồ cứu khổ phò nguy và một tên Ma Đế rác rưởi trồi lên từ cõi chết. Ngươi nghĩ mình là anh hùng sao? Sai rồi! Ngươi chỉ là kẻ thất bại quay lại để hiến mạng lần nữa thôi!”
Hắn đột nhiên lùi lại, Thánh Quang Kiếm trên tay biến mất, thay vào đó hắn chắp hai tay trước ngực, vẻ mặt đầy bi thiên mẫn nhân, hô lớn:
“Chúng đồng môn, ma đầu này thực lực cực mạnh, lại tinh thông tâm thuật dụ dỗ. Hắn vừa cố dùng ảo thuật hắc ám để xâm nhập đạo tâm của ta. Để bảo vệ yên bình cho Thương Khung Giới, ta quyết định kích hoạt ‘Càn Khôn Hộ Giới Trận’ sớm hơn dự kiến. Xin chư vị hãy đưa một phần linh lực cho ta, chúng ta cùng nhau thanh trừng ma chướng này!”
Lời nói của Kim Phù Đồ vừa dứt, hàng ngàn tu sĩ tại hiện trường không mảy may nghi ngờ, đồng loạt đưa tay lên cao, giải phóng linh lực quý giá của mình. Những luồng khí thanh khiết tụ hội về phía Kim Phù Đồ như trăm sông đổ về biển.
Diệp Phi khoanh tay đứng nhìn, không hề có ý định ngăn cản.
“Hắn đang hút mạng của họ.” Cửu U Lão Tổ lo lắng kêu lên. “Tiểu tử, ngươi định đứng nhìn thật sao? Trận pháp đó nếu khởi động xong, Kim Phù Đồ sẽ có sức mạnh của nửa tông môn, lúc đó ngươi đánh không lại đâu!”
Diệp Phi khẽ vuốt ve lưỡi kiếm Trảm Thiên gãy, nụ cười trên môi càng lúc càng sâu: “Lão già, ta biết. Nhưng nếu không để hắn hút đủ linh lực, không để hắn leo lên đỉnh cao nhất của hy vọng, thì khi hắn ngã xuống, nỗi đau sẽ không đủ sâu. Ngươi quên rồi sao? Kiếp này ta tu luyện không phải để thuận theo trời, mà là để Nghịch Chuyển Càn Khôn.”
Dưới tác động của linh lực khổng lồ, một vầng mặt trời thứ hai dường như mọc lên trên đỉnh Thiên Quyết, chiếu sáng cả vùng trời đêm thành một màu vàng chói lọi. Giữa trung tâm vầng sáng đó, Kim Phù Đồ trông thực sự như một vị thần, khuôn mặt hắn lấp lánh ánh hào quang, nhưng trong đôi mắt nhìn xuống Diệp Phi, chỉ còn lại sự đắc ý và tham vọng điên cuồng.
Liễu Như Yên ở phía xa cảm thấy trái tim đau thắt. Nàng nhìn thấy bóng dáng đơn độc của Diệp Phi giữa cơn lốc linh năng khổng lồ, cảm giác quen thuộc đến rùng mình một lần nữa ập đến. Nàng muốn hét lên điều gì đó, muốn ngăn cản Kim Phù Đồ, nhưng quyền lực và vị thế của một Tiên tử đã khóa chặt miệng nàng lại. Nàng chỉ biết trân trối nhìn màn kịch vĩ đại nhất nhân gian đang tiến tới hồi kết.
Kim Phù Đồ từ trên cao nhìn xuống, giọng nói vang rền như sấm: “Diệp Phi, quỳ xuống dập đầu sám hối, ta có thể cho ngươi chết toàn thây!”
Diệp Phi từ từ nâng Trảm Thiên Kiếm lên ngang mày, một luồng hắc khí u uất bỗng chốc từ lòng bàn chân hắn cuộn lên, bao bọc lấy lưỡi kiếm gãy rỉ sét. Một thái cực đồ khổng lồ, nửa trắng nửa đen, bắt đầu xoay tròn dưới chân hắn, làm đảo lộn quy luật vận hành của linh khí xung quanh.
“Màn kịch của ngươi đến đây là hạ màn được rồi.” Diệp Phi bình thản nói, thanh âm tuy nhỏ nhưng áp chế hoàn toàn tiếng sấm của Kim Phù Đồ. “Giờ, để ta cho ngươi thấy, cái gì mới gọi là thiên đạo thật sự.”
Ngay lúc Kim Phù Đồ định tung đòn quyết định, hắn đột nhiên nhận ra linh lực khổng lồ mà hắn vừa thu thập được không còn nằm dưới sự kiểm soát của hắn nữa. Chúng bắt đầu quay ngược lại, tước đoạt khí huyết trong cơ thể hắn với một tốc độ kinh hoàng.
Sắc mặt Thánh tử đại nhân từ hồng nhuận chuyển sang trắng bệch chỉ trong nháy mắt.
“Ngươi… ngươi đã làm gì?” Kim Phù Đồ kinh hãi gào lên, nhưng lần này giọng hắn đã lạc đi vì đau đớn.
“Nghịch Chuyển Thái Cực, lấy cái tham của ngươi để trả giá cho cái mạng của ngươi. Đừng cảm ơn, đây là quà gặp lại mà ta đã chuẩn bị cho ngươi suốt một ngàn năm đấy!”
Diệp Phi vung kiếm. Một đạo kiếm khí đen tuyền dài vạn trượng chém thẳng vào vầng mặt trời kim quang rực rỡ, xé toạc bầu trời đêm. Màn kịch giả dối của vị Thánh tử chính đạo chính thức sụp đổ trước ánh mắt kinh hoàng của toàn thiên hạ.
Đêm đó, đỉnh Thiên Quyết không còn Thiên Đạo, chỉ còn lại một vị Ma Đế trở về đòi lại món nợ năm xưa.