Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 93: Đi Vào Hang Cọp**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:53:27 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 93: ĐI VÀO HANG CỌP**

Gió thu xào xạc lướt qua những rặng thông già trên đỉnh Thiên Quyết, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng cao phong. Thế nhưng, cái lạnh của thời tiết chẳng thấm tháp gì so với bầu không khí đông cứng tại Quảng trường Thái Cực lúc này.

Hôm nay là ngày "Thiên Đạo Hội tụ", một buổi yến tiệc do Thiên Đạo Minh tổ chức để cổ vũ sĩ khí chính đạo trước tin đồn về sự trỗi dậy của ma tàn. Trên thực tế, ai cũng hiểu đây là màn phô diễn sức mạnh của Kim Phù Đồ – vị Thánh tử được ca tụng là "Ánh sáng của Thương Khung".

Giữa quảng trường rộng lớn được lát bằng bạch ngọc tinh khôi, hàng ngàn đệ tử của các tông môn lớn nhỏ ngồi ngay ngắn theo từng khu vực. Tiếng nhạc tiên thanh thoát, hương linh dược tỏa ra từ các lò trầm bách bảo, tạo nên một khung cảnh tiên gia thái bình giả tạo. Ở vị trí cao nhất, Kim Phù Đồ ngồi trên bảo tọa khảm hoàng kim bát quái, bên cạnh là Liễu Như Yên trong tà váy lụa trắng thuần khiết như tuyết đầu mùa.

Đúng lúc buổi lễ đang ở hồi long trọng nhất, từ phía con đường mòn duy nhất dẫn lên đỉnh núi, một bóng đen lẻ loi chậm rãi xuất hiện.

Bóng người ấy đi rất thong thả, tà áo hắc bào thêu chỉ bạc khẽ bay trong gió. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, mặt ngọc thạch cứng rắn dường như đều rung rinh một nhịp lạ kỳ. Tiếng đế giày nện xuống đất thanh thúy, khô khốc, xé tan tiếng nhạc tiên đang réo rắt.

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía đó.

"Kẻ nào?" Một gác cổng của Thiên Đạo Tông quát lớn, tay cầm trường thương lao ra chặn đường.

Diệp Phi không dừng lại, thậm chí một cái liếc mắt cũng chẳng buồn ban phát. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay áo. Một luồng kình lực vô hình nhưng bá đạo như sóng thần đột ngột bùng phát, đánh bật gã đệ tử kia bay xa hàng chục trượng, va rầm vào cột đá bảo vệ.

"Diệp Phi? Hắn là Diệp Phi của Hỏa Long Tông!"

"Không, kẻ bị trục xuất kia sao lại dám vác mặt đến đây?"

Những tiếng xầm xì như bầy ong vỡ tổ nổi lên. Diệp Phi tiến vào trung tâm quảng trường, giữa ngàn vạn ánh mắt thù địch, khinh thường và cả kinh hãi. Hắn đứng đó, cô độc giữa biển người mặc bạch y, giống như một vết mực đen sẫm loang lổ trên bức tranh lụa trắng.

Hắn ngước mắt lên, đôi đồng tử thâm trầm lướt qua những khuôn mặt đạo mạo trên đài cao, cuối cùng dừng lại ở Kim Phù Đồ.

Kim Phù Đồ nhướn mày, nụ cười ôn hòa trên môi không hề thay đổi, nhưng ánh mắt đã lạnh lẽo đi vài phần: "Diệp sư đệ, hôm nay là đại lễ của chính đạo, ngươi mang theo sát khí nghênh ngang tiến vào, dường như có chút không hợp lễ nghi?"

Diệp Phi nhếch môi, nụ cười đầy vẻ trân trối: "Lễ nghi? Với hạng người như các ngươi, dùng nắm đấm để chào hỏi chẳng phải là cách chân thành nhất sao?"

"Láo xược!" Một vị trưởng lão của Thái Huyền Tiên Môn đập bàn đứng dậy, khí thế Nguyên Anh kỳ bùng nổ, ép thẳng về phía Diệp Phi. "Chỗ này là nơi ngươi có thể làm càn sao?"

Áp lực của cao thủ Nguyên Anh khiến mặt đất dưới chân Diệp Phi nứt toác, nhưng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp như một thanh kiếm thiên cổ. Hắn khẽ cử động vai, một luồng khí tức huyền bí bao hỏa diễm màu tím sẫm lập tức trung hòa hoàn toàn áp lực kia.

"Đi vào hang cọp thì đã sao? Ta thấy đây chẳng giống hang cọp, mà giống một chuồng chó đang sủa hùa hơn."

Lời nói của Diệp Phi khiến cả quảng trường lặng ngắt như tờ, sau đó là những tiếng gầm rống phẫn nộ. Liễu Như Yên, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng. Giọng nàng thanh tao như chim oanh, nhưng lời nói lại sắc mỏng như dao:

"Diệp Phi, ngươi đã từng là một thiên tài, cớ sao lại để tâm ma dẫn lối, lún sâu vào tà đạo? Nếu ngươi chịu quỳ xuống sám hối trước Thánh tử, có lẽ chúng ta sẽ nể tình cũ mà cho ngươi một con đường sống."

Diệp Phi nhìn nàng, nhìn khuôn mặt mà kiếp trước hắn từng nâng niu như báu vật, khuôn mặt đã cùng Kim Phù Đồ đâm nhát kiếm chí mạng vào ngực hắn. Hắn cười, nụ cười càng lúc càng lớn, vang vọng khắp vách núi Thiên Quyết.

"Đường sống? Liễu Như Yên, ngươi vẫn giống như xưa, luôn thích ban phát sự thương hại rẻ tiền để che đậy sự thối nát trong lòng." Diệp Phi thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên sắc lạnh đến cực điểm. "Hôm nay ta đến, không phải để cầu sống, mà là để nhắc nhở các người một chuyện."

Hắn bước thêm một bước, áp thế đột ngột tăng vọt, bao phủ toàn trường.

"Cái ghế mà các ngươi đang ngồi, cao quá rồi đấy. Để ta giúp các ngươi xuống thấp một chút."

Kim Phù Đồ lúc này mới chậm rãi đứng dậy. Hắn ta bước xuống từng bậc thang ngọc, mỗi bước đi đều có sen vàng hiện ra dưới chân, khí chất tiêu sái thoát tục vô cùng.

"Ngươi muốn khiêu chiến toàn bộ chính đạo sao? Chỉ dựa vào một chút ma công quỷ dị kia?"

"Thử xem thì biết." Diệp Phi thản nhiên đáp.

Hắn không rút kiếm. Trảm Thiên Kiếm vẫn quấn trong lớp vải đen cũ kỹ trên lưng, nhưng ý niệm của hắn đã kết nối với linh khí đất trời. Hắn biết, hôm nay mình đi một nước cờ mạo hiểm nhất. Một mình tiến quân vào sào huyệt của quân thù khi thực lực chưa phục hồi hoàn toàn kiếp trước. Nhưng đó chính là Đạo của hắn – Nghịch Thiên mà hành, tìm thấy cơ hội sống trong cõi chết.

Trong nhẫn, Cửu U Lão Tổ lo lắng truyền âm: "Tiểu tử, ngươi điên thật rồi! Nơi này có ít nhất ba vị Hóa Thần kỳ ẩn nấp trong bóng tối, cộng thêm trận pháp trấn sơn của Thiên Đạo Minh, ngươi định tự sát à?"

Diệp Phi trả lời trong tâm trí, bình thản đến lạ lùng: "Lão già, không vào hang cọp, sao bắt được cọp con? Nếu không làm rung chuyển đạo tâm của chúng hôm nay, thì vạn ma điện lấy đâu ra thời gian để phát triển? Hơn nữa… ta muốn thấy vẻ mặt của Kim Phù Đồ khi thấy 'vật đó' bị ta cướp mất ngay trước mắt."

Vừa dứt lời, Diệp Phi đột nhiên biến mất tại chỗ.

*Ầm!*

Một tiếng nổ lớn vang lên ngay giữa quảng trường. Kim Phù Đồ phản ứng cực nhanh, hắn đưa tay ra sau, một luồng ánh sáng vàng rực chống đỡ đòn đánh của Diệp Phi. Hai luồng sức mạnh một đen một vàng va chạm, tạo ra những tia chớp chói mắt tàn phá mặt đất bạch ngọc xung quanh.

"Khá khen cho gan dạ của ngươi!" Kim Phù Đồ rống lên, vẻ đạo mạo bắt đầu nứt vỡ.

Trận chiến tại đỉnh Thiên Quyết chính thức bùng nổ. Diệp Phi, trong bộ hắc bào đơn độc, đối diện với hàng vạn tu sĩ đang điên cuồng lao đến. Hắn xoay người, vạt áo tung bay như cánh của một loài ác điểu cổ xưa, đôi mắt tràn đầy hung quang hưng phấn.

Kiếp này, càn khôn này, hắn nhất định phải nghịch chuyển!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8