Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 92: Đại Hội Tiên Ma Lần Thứ Hai**
**Chương 92: Đại Hội Tiên Ma Lần Thứ Hai**
Thánh Vực, đỉnh Thiên Quyết.
Mây trắng cuồn cuộn như sóng đại dương trường cửu, vỗ vào những vách đá dựng đứng của Thái Huyền Tiên Môn. Nơi đây vốn là thánh địa cao nhất của Thương Khung Giới, linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mờ ảo, bao phủ lên hàng trăm tòa đình đài lâu các lơ lửng giữa tầng không. Thế nhưng, trong cái vẻ tiên gia thoát tục ấy, hôm nay lại bao trùm một bầu không khí sát phạt trầm trọng đến nghẹt thở.
Hôm nay là ngày khai mạc Đại Hội Tiên Ma lần thứ hai – một sự kiện được Kim Phù Đồ, Thánh tử của Thiên Đạo Tông, lấy danh nghĩa "Vệ đạo trừ ma" để hiệu triệu quần hùng.
Trên quảng trường rộng lớn được lát bằng Bạch Ngọc Thạch, hàng vạn tu sĩ từ các tông môn chính đạo lớn nhỏ đã tề tựu đông đủ. Những lá cờ phướn thêu hoa văn ngũ hành bay phấp phới trong gió, hòa cùng tiếng chuông đồng vang vọng từ xa, tạo nên một khung cảnh uy nghiêm tột bậc.
Trên bục cao nhất, Kim Phù Đồ ngồi trên bảo tọa bằng hoàng kim, hào quang vây quanh thân thể hắn rực rỡ như một mặt trời nhỏ giữa ban ngày. Hắn mặc một bộ trường bào màu trắng tinh khôi, thắt lưng đính ngọc quý, khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ không một tỳ vết, nụ cười trên môi ôn hòa như gió xuân, nhưng sâu trong đáy mắt lại là một sự lạnh lẽo thấu xương.
Bên cạnh hắn là Liễu Như Yên. Nàng mặc bộ tiên y màu xanh nhạt của Dao Trì Thánh Địa, khuôn mặt xinh đẹp thoát tục nhưng có phần tái nhợt. Ánh mắt nàng liên tục đảo qua đám đông bên dưới, dường như đang tìm kiếm một hình bóng vừa mong đợi lại vừa sợ hãi. Từ sau lần cảm nhận được hơi thở của "Kiếm Tâm" rung động, trái tim nàng chưa một ngày yên ổn.
Kim Phù Đồ chậm rãi đứng dậy, thanh âm của hắn không lớn nhưng dưới sự gia trì của tu vi Hóa Thần đỉnh phong, nó vang vọng khắp vạn dặm, rót thẳng vào tai mỗi người:
"Chư vị đồng đạo! Một nghìn năm trước, ma đầu Diệp Phi bị tiêu diệt, mang lại thái bình cho lục địa. Thế nhưng, dư nghiệt của Ma đạo chưa tuyệt, nay lại xuất hiện một kẻ xưng là truyền nhân Ma Đế, gây dựng Vạn Ma Điện, tàn sát đồng môn, làm loạn trật tự thiên hạ. Hắn – Diệp Phi của hiện tại, chính là mầm mống của tai ương!"
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lộ vẻ bi thiên mẫn nhân (thương xót chúng sinh):
"Bản Thánh tử phụng mệnh Thiên Đạo, hôm nay tổ chức đại hội này không chỉ để bàn kế trừ ma, mà còn để tế cờ bằng máu của những kẻ u mê lầm lạc. Chỉ cần Diệp Phi dám xuất hiện, Thiên Quyết đỉnh này chính là mồ chôn của hắn!"
Dưới đài, tiếng hò reo "Trừ ma vệ đạo! Thiên Đạo vĩnh cửu!" vang lên rung trời chuyển đất. Hàng vạn thanh tiên kiếm đồng loạt bay lên, ánh kiếm sáng rực cả một phương trời.
Tuy nhiên, giữa những tiếng tung hô hào hùng ấy, một tiếng cười lạnh nhạt, trầm thấp nhưng mang theo uy áp cực hạn đột ngột vang lên, trực tiếp cắt ngang tất cả âm thanh náo nhiệt.
"Kim Phù Đồ, một nghìn năm qua đi, bản lĩnh của ngươi chẳng thấy tăng tiến bao nhiêu, nhưng tài diễn kịch thì quả thực khiến người ta phải bội phục."
Âm thanh đó như phát ra từ cửu u địa phủ, lại như vọng xuống từ thiên ngoại vân đình. Không gian phía trên quảng trường đột ngột vặn xoắn lại, một vết nứt đen ngòm xé toạc bầu trời xanh ngắt.
Từ trong hư không đen tối, ba luồng khí tức mạnh mẽ lao ra.
Đi đầu là một thanh niên hắc bào thêu chỉ bạc, tóc dài đen nhánh bay cuồng loạn trong gió. Hắn đứng trên hư không, đôi mắt lạnh lẽo như đầm nước sâu nghìn năm, trong tay cầm một thanh trọng kiếm gãy nát, thô kệch nhưng toát ra sát ý khiến vạn vật phải run rẩy. Đó chính là Diệp Phi.
Phía sau hắn, bên trái là một nữ tử hồng y yêu mị, đôi mắt tím nhạt liếc nhìn chúng sinh với vẻ khinh khỉnh – Thánh nữ Yêu tộc Tô Nguyệt Thiềm. Bên phải là một thiếu niên lầm lì, thanh trọng kiếm sau lưng đen kịt như vực thẳm – đệ tử trung thành Mặc Ly.
"Diệp Phi! Ngươi quả nhiên dám đến!" Kim Phù Đồ nheo mắt lại, trong lòng run lên một nhịp khi nhìn thấy thanh kiếm gãy trên tay đối thủ, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ đạo mạo.
"Nơi có quân tử ngụy trang, có kẻ phản bội vong ân, làm sao Diệp mỗ lại không đến?" Diệp Phi hạ cánh xuống chính giữa quảng trường, vòng vây của hàng vạn tu sĩ chính đạo lập tức dạt ra, tạo thành một khoảng trống lớn.
Hắn nhìn thẳng vào Liễu Như Yên trên đài cao, môi nhếch lên một đường cong chế nhạo: "Như Yên tiên tử, vết sẹo trên tim nàng… đã lành chưa?"
Liễu Như Yên lùi lại một bước, gương mặt không còn chút máu. Thanh âm này, ngữ khí này, chính là hắn! Vị Ma Đế năm xưa từng vì nàng mà hái sen tuyết đỉnh núi Côn Lôn, nay đã thật sự trở về từ cõi chết.
"Đủ rồi!" Kim Phù Đồ quát lớn, bàn tay phất mạnh. "Sắp xếp trận pháp cho ta! Chết đến nơi còn dám dùng lời lẽ ma mị!"
Ngay lập tức, 108 vị trưởng lão của các tông môn chính đạo đồng loạt tung ra trận kỳ. "Cửu Thiên Phục Ma Trận" – đại trận trấn phái mạnh nhất của Thiên Đạo Minh được kích hoạt. Một lồng sáng vàng rực bọc lấy toàn bộ đỉnh Thiên Quyết, những sợi xích bằng lôi điện từ trên trời giáng xuống, khóa chặt mọi lối thoát của ba người Diệp Phi.
"Diệp Phi, hôm nay dù ngươi có mọc cánh cũng khó lòng thoát khỏi đây. Để có thể giết ngươi một lần nữa, bản Thánh tử đã chuẩn bị món quà này suốt bấy lâu." Kim Phù Đồ cười lạnh, tay kết ấn.
Một đạo quang mang xám xịt từ phía sau hắn bùng nổ. Một chiếc bình cổ bằng đồng đen bay lên không trung, hút lấy linh khí xung quanh với tốc độ điên cuồng. "Thôn Thiên Hồ!" – một thần khí có khả năng tước đoạt linh căn và tu vi của mọi sinh linh trong phạm vi ảnh hưởng.
Trong thoáng chốc, hàng nghìn tu sĩ đứng gần đó cảm thấy sức lực bị rút cạn, da dẻ nhăn nheo, tiếng kêu la thảm thiết vang lên khắp nơi. Kim Phù Đồ không thèm quan tâm đến tính mạng của đồng minh, hắn chỉ muốn dùng năng lượng ấy để đẩy mạnh sát chiêu.
"Kim Phù Đồ! Ngươi đang làm gì vậy? Đó là đệ tử của chúng ta!" Một vị trưởng lão Hỏa Long Tông kinh hoàng hét lên.
"Câm mồm! Vì đại nghiệp diệt Ma, hy sinh của bọn chúng là vinh dự!" Kim Phù Đồ lộ rõ bản mặt điên cuồng, không còn vẻ thánh khiết thường ngày.
Diệp Phi đứng giữa trận pháp, cảm nhận sức mạnh đang bị kéo rút, nhưng hắn không hề nao núng. Ngược lại, hắn nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của mảnh vỡ "Kiếm Tâm" đang rung động dữ dội trong tay Kim Phù Đồ phía sau đài cao.
"Nghịch chuyển… bắt đầu."
Diệp Phi khẽ lẩm bẩm. Một vòng thái cực kỳ lạ đen trắng đan xen bắt đầu hiện ra dưới chân hắn. Công pháp *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận hành ở mức cao nhất. Một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: Toàn bộ linh khí mà Thôn Thiên Hồ đang hút đi đột ngột bị bẻ lái, không chảy vào Kim Phù Đồ mà ngược lại, toàn bộ chui tàn vào cơ thể Diệp Phi.
Những sợi xích lôi điện đang khóa chặt hắn vốn là linh khí chí dương, giờ đây dưới quy luật "Nghịch Chuyển", chúng hóa thành hắc ma lôi rít gào, bao phủ lấy hắn như một bộ chiến giáp hắc ám.
"Ngươi… ngươi làm sao có thể khống chế được năng lượng của Thiên Đạo Trận?" Kim Phù Đồ thất thanh kinh khiếp.
Diệp Phi mở mắt ra, đôi đồng tử một bên vàng kim, một bên đen kịt như hố đen: "Kim Phù Đồ, cái gọi là Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, thực chất chỉ là một trật tự mục nát dựa trên sự cướp đoạt. Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, thế nào mới là sức mạnh thật sự của Càn Khôn!"
"Trảm Thiên, xuất!"
Thanh kiếm gãy trên tay Diệp Phi đột ngột bốc cháy bằng ngọn lửa đen kịt. Hắn không chém về phía Kim Phù Đồ, mà chém mạnh vào hư không dưới chân mình.
"Răng rắc!"
Không gian của đỉnh Thiên Quyết như một bức tranh bị xé toạc. Lực lượng nghịch chuyển cực đại khiến tất cả các dòng chảy năng lượng của Cửu Thiên Phục Ma Trận bị đảo ngược. Những đạo tia sét vốn định bắn vào Diệp Phi nay quay đầu lại, nhắm thẳng vào các vị trưởng lão đang duy trì trận pháp.
"A! Đừng…"
Tiếng nổ vang rền. 108 vị trưởng lão đồng loạt bị phản phệ, nôn ra máu, rơi rụng như lá mùa thu. Sự kiêu ngạo của chính đạo chỉ trong nháy mắt sụp đổ trước một chiêu thức quỷ dị không lời nào tả xiết.
Tô Nguyệt Thiềm bên cạnh thấy vậy, khẽ cười mị hoặc, đôi tay trắng ngần vung ra hàng vạn sợi tơ hồng huyết sắc, bắt đầu thu hoạch những kẻ còn sót lại. Mặc Ly thì như một con sói đi vào bầy cừu, mỗi nhát trọng kiếm vung lên đều mang theo một bóng ma tử thần.
Trận chiến trở nên hỗn loạn tột độ. Chính đạo từ vị thế kẻ săn mồi giờ đây trở thành con mồi bị săn đuổi.
Kim Phù Đồ đứng trên cao, nhìn cảnh tượng hoang tàn mà tay chân run rẩy. Hắn nhìn xuống Liễu Như Yên, định tìm sự an ủi, nhưng nàng lúc này chỉ đứng chết lặng, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Diệp Phi với vẻ mặt phức tạp: hận thù, hối lỗi và cả một chút rung động đã chết từ lâu.
"Liễu Như Yên, nhìn cho kỹ kẻ mà ngươi đã phản bội." Diệp Phi chậm rãi bước lên không trung, tiến về phía bảo tọa hoàng kim. Mỗi bước đi của hắn, áp lực nặng nề như cả một ngọn núi ép xuống khiến Kim Phù Đồ không thể cử động.
"Chính đạo các người nói ma là ác. Vậy hãy nhìn xem, kẻ hút máu đệ tử để luyện công là ai? Kẻ giăng bẫy hạ lưu để che đậy tham vọng là ai?"
Thanh âm của Diệp Phi vang khắp thiên địa, khiến hàng vạn tu sĩ còn sống sót bắt đầu run rẩy hoài nghi về đạo tâm của chính mình.
"Càn khôn đã đảo, ma không phải là ma, chính không phải là chính. Kim Phù Đồ, trận đấu hôm nay chỉ mới bắt đầu."
Diệp Phi đưa tay ra, mảnh vỡ Kiếm Tâm từ trong tay áo của Kim Phù Đồ bắt đầu rít lên dữ dội, như muốn phá tan lồng ngực hắn để trở về với chủ nhân đích thực.
Cuộc đại hội này vốn là một cái bẫy để tiêu diệt Diệp Phi, nhưng giờ đây, dưới chân núi Thiên Quyết, nó đã trở thành điểm khởi đầu cho cuộc đại thanh trừng rúng động toàn bộ Thương Khung Giới. Đỉnh Thiên Quyết nhuốm máu, tàn tích của sự giả tạo đang sụp đổ dưới lưỡi kiếm của một vị Ma Đế trở về từ bóng tối.