Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 91: Bí Mật Về Mảnh Vỡ Trảm Thiên Cuối Cùng**
Trong thâm tâm vạn dặm đại ngàn của Vạn Thú Lâm, không gian dường như đặc quánh lại bởi sự đan xen giữa linh khí thuần khiết và ma khí u uất. Trên đỉnh một ngọn thạch phong quanh năm mây mù bao phủ, Diệp Phi ngồi xếp bằng, quanh thân hắn là những luồng hắc khí uốn lượn như chín con rồng đen đang nỗ lực phá vỡ xiềng xích của thiên địa.
Trước mặt hắn, thanh Trảm Thiên Kiếm đang lơ lửng, lưỡi kiếm gãy nát nay đã được nối liền gần như hoàn hảo bằng những mảnh vỡ mà hắn dày công thu thập. Tuy nhiên, tại vị trí gần chuôi kiếm, một vết khuyết nhỏ bằng móng tay vẫn rỉ ra thứ ánh sáng đỏ quạch như máu, không ngừng phát ra những tiếng kêu rên đầy uất ức. Thanh kiếm này, vốn là thần binh từng theo hắn chinh chiến cửu giới kiếp trước, nay lại giống như một vương giả mất đi trái tim, có uy nghiêm nhưng thiếu đi linh hồn thực sự.
"Khốn kiếp…"
Diệp Phi đột ngột mở mắt, một luồng tinh mang màu tím sẫm xẹt qua hư không, chấn nát một tảng đá lớn cách đó mười trượng. Hắn phun ra một ngụm máu bầm, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết dù mạnh mẽ đến đâu, nhưng khi gặp phải sự khuyết thiếu về bản nguyên của vũ khí bản mạng, nó vẫn bị nghẽn lại ở bước cuối cùng.
"Tiểu tử, đừng cưỡng cầu nữa. Ngươi càng dùng ma khí tưới đẫm nó, vết khuyết đó lại càng trở nên hung tàn. Đó không phải là một mảnh vỡ bình thường, đó là 'Kiếm Tâm'."
Từ trong chiếc nhẫn cổ, làn khói xám nhạt hiện ra, hóa thành dáng vẻ lôi thôi của Cửu U Lão Tổ. Lão già lúc này không còn vẻ cợt nhả thường ngày, đôi mắt mờ đục nhìn xoáy vào vết khuyết trên thân kiếm, lộ rõ vẻ kiêng dè.
Diệp Phi lau đi vết máu bên khóe miệng, thanh âm lạnh lẽo như từ cửu u vọng về: "Kiếm Tâm của Trảm Thiên đã bị đánh nát trong trận chiến năm đó. Ta vốn tưởng nó đã tan biến vào luân hồi cùng với thần thức của ta, nhưng không… Tại sao cứ mỗi lần ta nỗ lực khôi phục, ta lại cảm thấy nó đang gào thét ở phương Bắc? Lão Tổ, ông là người am hiểu cổ thư, rốt cuộc là kẻ nào đã thu giữ nó?"
Cửu U Lão Tổ im lặng hồi lâu, lão đưa tay vuốt chòm râu thưa thớt, tiếng thở dài não nề vang lên: "Trận chiến Thiên Kiếp nghìn năm trước, kẻ đâm nhát kiếm cuối cùng vào tim ngươi không phải là người duy nhất muốn ngươi chết. Có kẻ đứng sau, chờ đợi lúc linh hồn ngươi tan vỡ để thu thập 'di vật'. Mảnh vỡ cuối cùng ấy, không chỉ là thép lạnh, nó chứa đựng ba phần tinh huyết và toàn bộ ý chí 'Nghịch Thiên' của Ma Đế. Nếu rơi vào tay chính đạo, bọn hắn sẽ gọi đó là 'Ma Căn chí uế'; nếu rơi vào tay kẻ dã tâm, đó là chìa khóa để mở ra Thiên Môn."
Lão dừng lại một chút, đôi mắt già nua ánh lên vẻ căm hận: "Nó đang ở Thiên Đạo Tông. Hơn nữa, nó đang nằm trong tay kẻ mà ngươi hận nhất: Kim Phù Đồ."
Bàn tay Diệp Phi siết chặt đến mức các đốt ngón tay kêu răng rắc. Một luồng sát ý ngập trời bùng phát, khiến đám mây mù trên đỉnh núi ngay lập tức bị thổi tan, lộ ra vầng trăng khuyết đỏ tựa lưỡi liềm treo lơ lửng.
"Kim… Phù… Đồ!"
Mỗi chữ thốt ra như chứa đựng sức nặng ngàn cân của một vạn năm uất hận. Diệp Phi đứng bật dậy, thanh Trảm Thiên Kiếm như cảm nhận được tâm trạng chủ nhân, phát ra tiếng rung động trầm đục, vang vọng khắp vách núi.
Đúng lúc này, một làn gió thơm nhẹ nhàng lướt tới. Tô Nguyệt Thiềm trong bộ hồng y rực rỡ như một đóa bỉ ngạn nở rộ trong đêm tối, nàng đạp không mà đến, hạ cánh nhẹ nhàng bên cạnh Diệp Phi. Khuôn mặt yêu mị của nàng lúc này đầy vẻ nghiêm trọng, đôi mắt tím nhạt lấp lánh sự lo âu.
"Chủ nhân, tin tức từ ám vệ Yêu tộc của ta vừa truyền về. Thiên Đạo Minh đang chuẩn bị tổ chức 'Đại điển tế trời' tại Thiên Đạo Tông sau bảy ngày nữa. Kim Phù Đồ tuyên bố đã tìm thấy một món 'Hóa Thần Chi Nhãn' từ thời Thái cổ, muốn dùng sức mạnh của nó để thanh lọc toàn bộ ma khí trong Thương Khung Giới."
Tô Nguyệt Thiềm dừng lại, nhìn vào sắc mặt xám xịt của Diệp Phi, giọng nói nhỏ lại nhưng đầy kiên quyết: "Nhưng theo những gì mật thám trung thành nhất của ta tận mắt chứng kiến, cái gọi là Hóa Thần Chi Nhãn đó… thực chất là một viên ngọc đen rỉ máu. Nó liên tục phát ra tiếng kiếm鳴 (kiếm minh) khiến tất cả những thanh kiếm trong vòng mười dặm quanh Thiên Đạo Tông đều phải quỳ rạp hướng về phía nó. Đó không phải là vật thanh lọc, đó là một thứ tà vật đang bị cưỡng ép phải phục vụ cho mục đích của Kim Phù Đồ."
"Ha ha ha!" Diệp Phi bỗng dưng cười lớn, nụ cười đầy cay đắng và trào phúng. "Dùng Kiếm Tâm của Ma Đế để làm 'Hóa Thần Chi Nhãn'? Dùng ý chí nghịch thiên để thanh lọc thế giới? Kim Phù Đồ đúng là ngụy quân tử đệ nhất thiên hạ. Hắn không sợ bị ý chí của ta thiêu chết sao?"
"Hắn không sợ," Cửu U Lão Tổ tiếp lời, giọng nói trở nên nặng nề, "bởi vì hắn đang sở hữu 'Thôn Phệ Linh Căn'. Tiểu tử, ngươi nên hiểu, hắn không chỉ đơn giản là cầm mảnh vỡ của ngươi. Hắn đang dùng bí thuật của Thần giới để đồng hóa mảnh vỡ đó vào xương tủy hắn. Nếu đại điển bảy ngày tới thành công, mảnh vỡ Kiếm Tâm sẽ hoàn toàn tan biến, biến thành một phần tu vi của hắn. Lúc đó, Trảm Thiên Kiếm sẽ mãi mãi chỉ là một đống sắt vụn, và ngươi… sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể quay lại đỉnh cao."
Không gian rơi vào một sự im lặng chết chóc. Gió ngừng thổi, lá ngừng rơi. Chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập kịch liệt của Mặc Ly đang đứng canh giữ nơi cửa hang xa xa. Thiếu niên mang Thiên Ma Thể cảm nhận được sự áp chế kinh hoàng từ vị chủ nhân mà cậu tôn thờ như thần thánh.
Diệp Phi từ từ thu lại sát khí, khuôn mặt hắn trở nên bình thản một cách đáng sợ. Những kẻ từng đối đầu với Cửu U Ma Đế ở kiếp trước đều biết, khi hắn giận dữ, hắn sẽ tàn sát vạn người; nhưng khi hắn trở nên tĩnh lặng như nước đầm sâu, đó là lúc hắn chuẩn bị lật đổ cả trời xanh.
"Hắn muốn dùng mảnh vỡ của ta để đột phá?" Diệp Phi nhẹ nhàng xoa lấy vết khuyết trên thanh kiếm, giọng nói thì thầm như đang dỗ dành một đứa trẻ. "Vậy thì ta sẽ cho hắn biết, thứ của ta, dù là một hạt cát, hắn cũng không có tư cách chạm vào."
Hắn quay sang nhìn Tô Nguyệt Thiềm: "Nguyệt Thiềm, chuẩn bị toàn bộ ám vệ. Thông báo cho những ma tu trung thành nhất của Vạn Ma Điện ẩn mình khắp nơi. Trong vòng bảy ngày, ta muốn một mạng lưới không gian nối thẳng đến ngoại vi Thiên Đạo Tông."
"Chủ nhân… ngài định đột kích trực tiếp?" Tô Nguyệt Thiềm lo lắng hỏi. "Đó là đại bản doanh của Thiên Đạo Minh, với vô số cường giả Hóa Thần, thậm chí là các lão quái vật Luyện Hư đang bế quan. Một khi lộ diện, ngài sẽ không có đường lui."
Diệp Phi lắc đầu, ánh mắt lộ ra vẻ thâm thúy: "Không. Ta sẽ không lấy thân phận Ma Đế để đi. Thiên Đạo Minh không phải đang mời tất cả 'tài tu' và 'danh môn' đến chứng kiến đại điển sao? Ta vốn là đệ tử của Hỏa Long Tông, một môn phái 'chính đạo' cơ mà."
Hắn nhếch môi cười nhạt, một kế hoạch điên cuồng bắt đầu hình thành trong đầu.
Cùng lúc đó, cách vạn dặm về phía Bắc, trên đỉnh núi Thái Huyền – nơi đặt trụ sở của Thiên Đạo Tông, mây trắng lượn lờ như tiên cảnh. Nhưng ở nơi thâm sâu nhất của cấm địa, một bầu không khí khác hẳn đang bao trùm.
Trong một tháp đá đen bóng, Kim Phù Đồ đang ngồi xếp bằng giữa một trận pháp khổng lồ được vẽ bằng máu linh thú cấp cao. Trước mặt hắn, một mảnh vỡ hình thoi đen tuyền, bên trong chứa đựng một tia sáng đỏ nhấp nháy như mạch máu, đang điên cuồng va đập vào chiếc lồng bằng ánh sáng kim loại.
Kim Phù Đồ lúc này không còn vẻ tiêu sái, thoát tục như khi đứng trước chúng sinh. Gương mặt hắn lộ ra vẻ vặn vẹo, hai tay ấn quyết liên tục, mỗi lần ấn xuống là một luồng sức mạnh thôn phệ xám xịt bao trùm lấy mảnh vỡ.
"Hừ, Diệp Phi… Ngươi đã chết một nghìn năm rồi, mà ý chí của ngươi vẫn còn dai dẳng thế này sao?" Kim Phù Đồ gầm nhẹ một tiếng. "Chỉ cần ta luyện hóa được mảnh 'Kiếm Tâm' này, ta sẽ thấu hiểu được bí mật của Hỗn Nguyên, khi đó toàn bộ Thương Khung Giới này sẽ chỉ có một vị Thần duy nhất là Kim Phù Đồ ta!"
Mảnh vỡ đột nhiên phát ra một tiếng kiếm minh sắc lẹm, chấn động cả tháp đá. Kim Phù Đồ bị đẩy lùi một bước, khóe miệng rỉ máu, nhưng ánh mắt hắn lại càng trở nên điên cuồng và tham lam hơn. Hắn cảm nhận được sức mạnh nghich thiên ẩn chứa bên trong đó, một thứ sức mạnh có thể đảo lộn trật tự cũ, điều mà hắn hằng khao khát để đạt tới sự trường sinh bất diệt.
Phía ngoài cửa tháp, Liễu Như Yên đứng lặng lẽ trong màn sương mù. Nàng nghe thấy tiếng gầm u uất phát ra từ bên trong, nghe thấy tiếng kiếm kêu rên mà tâm hồn nàng chợt run rẩy. Nàng cảm thấy thứ đang bị giam cầm trong đó có một sự quen thuộc đến đau lòng. Kiếp trước, mỗi khi nàng tựa đầu vào ngực người đàn ông ấy, nàng cũng nghe thấy nhịp đập mãnh liệt và kiêu hãnh như thế này.
"Diệp Phi… là chàng đang quay về đòi nợ sao?" Nàng lẩm bẩm, bàn tay run run chạm vào chuôi kiếm bên hông. Nàng nhìn vào tháp đá, nhìn vị đạo lữ hiện tại của mình đang dần biến thành một con quái vật tham vọng, trong lòng dâng lên một sự hối hận muộn màng.
Ở Vạn Thú Lâm, Diệp Phi đã chuẩn bị xong. Hắn nhìn về hướng Bắc, nơi mảnh vỡ cuối cùng đang vẫy gọi.
"Trảm Thiên, chờ ta." Hắn thì thầm.
Bảy ngày. Thời gian để càn khôn bắt đầu cuộc chơi đảo ngược. Ma không phải là ma, chính không phải là chính. Khi mảnh vỡ cuối cùng trở về, Thương Khung Giới này sẽ biết thế nào là sự phẫn nộ của một Ma Đế thực thụ.
Dưới chân núi, Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm đã sẵn sàng. Một luồng sóng ngầm khủng khiếp đang bắt đầu lan tỏa từ vùng đất chết, hướng thẳng về phía nơi được gọi là thánh địa của tiên gia. Trận tranh phong lớn nhất nghìn năm qua, bắt đầu từ một mảnh vỡ đã bị lãng quên.