Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 90: Liên Minh Tiên

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:51:16 | Lượt xem: 2

Tiếng gió rít qua những khe đá vỡ vụn của Vạn Thú Lâm, mang theo mùi nồng đậm của lưu huỳnh và hơi thở ngai ngái của cỏ cây bị thiêu cháy. Trận lôi kiếp vừa qua không chỉ gột rửa huyết mạch cho Tô Nguyệt Thiềm mà còn san bằng cả một vùng bán kính mười dặm, biến nơi vốn là khu rừng rậm rạp thành một lòng chảo khô khốc, tiêu điều.

Diệp Phi đứng đó, tà áo hắc bào thêu chỉ bạc khẽ tung bay trong gió lạnh. Dù sắc mặt hắn trắng bệch do tiêu hao quá nhiều tinh huyết để gánh chịu thiên lôi hộ Nguyệt Thiềm, nhưng khí thế trên người hắn lại giống như một ngọn núi cao không thể vượt qua, khiến vạn thú trong lâm trung chỉ dám phục tung, không một con nào dám phát ra tiếng động.

Tô Nguyệt Thiềm từ từ đứng dậy sau cái nâng cằm đầy bá đạo của Diệp Phi. Chín chiếc đuôi cáo trắng muốt, mỗi chiếc dài hơn trượng, khẽ lay động sau lưng nàng, tỏa ra một tầng hào quang màu hồng tím mờ ảo. Đôi mắt nàng giờ đây đã hoàn toàn hóa thành màu tím tinh khiết, sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời sao huyễn hoặc.

"Nguyệt Thiềm đã hiểu." Nàng khẽ đáp, giọng nói mang theo một loại mị lực tự nhiên có thể làm lung lạc tâm trí của bất kỳ tu sĩ Kim Đan kỳ nào. "Tôn thượng đã không tiếc thân mình nghịch chuyển thiên đạo để cứu thiếp, từ nay về sau, Yêu tộc sẽ là tấm khiên vững chắc nhất cho ngài. Ai muốn chạm đến ngài, phải bước qua xác của vạn yêu."

Diệp Phi khẽ gật đầu, hắn buông tay khỏi cằm nàng, quay mặt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây vàng của buổi hoàng hôn đang bị nhuộm đen bởi dư âm của ma khí.

"Chỉ bấy nhiêu đó là chưa đủ." Diệp Phi trầm giọng, giọng nói lạnh lùng như từ dưới cửu u vọng lên. "Thiên Đạo Minh có hàng vạn đệ tử, có những lão quái vật ẩn thế đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần. Kim Phù Đồ không chỉ có thực lực, hắn còn có danh nghĩa 'Chính đạo' để hiệu triệu thiên hạ. Muốn lật đổ hắn, chúng ta không thể chỉ đơn thuần dùng sức mạnh sát phạt."

Ngay lúc đó, một bóng đen nhỏ bé từ xa lao đến như một tia chớp, rồi quỳ rạp xuống trước mặt Diệp Phi. Đó là Mặc Ly. Trên người thiếu niên lầm lì này vương đầy máu tươi, đôi mắt vẫn giữ vẻ kiên định đến cực đoan.

"Chủ nhân, Mặc Ly đã trở về." Thiếu niên cúi đầu báo cáo. "Hỏa Long Tông đã xảy ra biến cố. Thiên Đạo Minh đã cử sứ giả đến, gây áp lực buộc tông môn phải giao nộp ngài. Họ tuyên bố ngài là mầm mống ma đầu, mang theo hung khí Thái Cổ. Hiện tại, toàn bộ lối ra vào Vạn Thú Lâm đã bị đệ tử của các tiểu tông môn bao vây. Bọn họ gọi đây là 'Chiến dịch Trừ Ma'."

Diệp Phi cười lạnh một tiếng, nụ cười đầy vẻ mỉa mai: "Trừ ma? Bọn chúng luôn giỏi nhất là dùng danh nghĩa thanh cao để che giấu lòng tham lam với Trảm Thiên Kiếm. Kim Phù Đồ cuối cùng cũng mất kiên nhẫn rồi sao?"

Trong đầu hắn, tiếng cười khàn khàn của Cửu U Lão Tổ vang lên: "Hắc hắc, tiểu tử, xem ra danh tiếng của ngươi ở kiếp này cũng không tệ đâu. Mới chỉ là đệ tử ngoại môn mà đã khiến cả một đám Thánh Tử, Tiên Tử phải lo sốt vó. Tuy nhiên, tình hình hiện tại không lạc quan chút nào. Ngươi vừa đột phá, lại gánh lôi kiếp, tu vi hiện tại chỉ còn lại chưa tới bốn phần."

Diệp Phi không đáp lời Lão Tổ, hắn nhìn sang Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly – một Yêu tộc Thánh nữ mang huyết mạch Cửu Vĩ Thiên Hồ, một thiếu niên mang Thiên Ma Thể vốn bị thế gian ruồng rẫy. Một kẻ đại diện cho sự cuồng dã của tự nhiên, một kẻ đại diện cho sự tàn khốc của ma đạo. Còn hắn, chính là người gắn kết tất cả lại.

"Mặc Ly, đứng lên đi." Diệp Phi ra lệnh. "Nguyệt Thiềm, nàng có thể cảm ứng được bao nhiêu Yêu chúng ở khu vực này?"

Tô Nguyệt Thiềm khép hờ mắt, đôi tai cáo nhỏ xinh khẽ giật. Một luồng linh lực màu tím lan tỏa ra xung quanh. Sau một nhịp thở, nàng mở mắt, thần sắc trở nên nghiêm túc: "Thưa Tôn thượng, Vạn Thú Lâm là địa bàn của Yêu tộc ta suốt vạn năm qua. Tuy các đại yêu đã lánh đời, nhưng thuộc hạ vẫn có thể triệu tập được hơn một ngàn yêu thú bậc bốn, mười hai yêu soái bậc sáu đang ẩn cư ở vùng lõi. Tất cả bọn họ… đều đang chờ đợi sự trỗi dậy của một vương giả."

"Tốt!" Diệp Phi dứt khoát vung tay. Một luồng ma khí đen kịt từ lòng bàn tay hắn trào ra, kết hợp với tinh huyết vừa mới phun ra khi nãy, ngưng tụ giữa không trung thành một bức mật chỉ rực lửa đen. "Truyền lệnh của ta đi. Từ hôm nay, Vạn Ma Điện chính thức được thành lập. Phàm là kẻ bị Thiên Đạo Minh truy sát, phàm là kẻ bị thế gian gọi là dị loại, phàm là kẻ khao khát tìm kiếm chân lý thực sự của tu hành mà không muốn chịu sự kìm kẹp của giáo điều… đều có thể gia nhập."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt trở nên sâu thẳm: "Chúng ta sẽ xây dựng một liên minh chưa từng có: Tiên – Ma – Yêu. Ta dùng công pháp Nghịch Thiên để chuyển hóa khí vận cho các ngươi. Yêu không cần phải sợ Thiên lôi, Ma không cần phải lo tẩu hỏa, Tiên không cần phải gò bó trong chính nghĩa giả tạo. Đây chính là bước đầu tiên để Nghịch Chuyển Càn Khôn!"

Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly đều chấn động tâm can. Ý tưởng này quá mức điên rồ, thậm chí là chống lại toàn bộ trật tự của Thương Khung Giới từ xưa đến nay. Nhưng khi nhìn vào tấm lưng vững chãi của Diệp Phi, họ nhìn thấy một tương lai rực rỡ, nơi sức mạnh không bị phân định bởi màu sắc của linh khí, mà bởi bản lĩnh của mỗi cá nhân.

"Nguyệt Thiềm tuân lệnh! Thiếp sẽ lập tức triệu tập yêu chúng, lấy trung tâm Vạn Thú Lâm làm căn cơ cho Vạn Ma Điện."

"Mặc Ly nguyện làm tiên phong, thề chết bảo vệ chủ nhân và tông môn mới!"

Diệp Phi nhìn hai người thuộc hạ trung thành nhất của mình, lòng thầm nghĩ đến Liễu Như Yên và Kim Phù Đồ. Kiếp trước, hắn đơn độc trên đỉnh cao, cuối cùng bị phản bội mà chết. Kiếp này, hắn sẽ đi một con đường khác. Hắn sẽ không chỉ là một Ma Đế cô độc, hắn sẽ là người kiến thiết nên một trật tự mới.

"Đi thôi. Chúng ta sẽ dành cho những kẻ ngoài kia một bất ngờ thật lớn."

Tại một nơi khác, trên đỉnh núi vạn năm tuyết phủ của Thiên Đạo Tông.

Kim Phù Đồ ngồi xếp bằng trên một tảng đá thanh thạch, toàn thân hắn tỏa ra hào quang nhàn nhạt của tiên khí chí thuần. Phía sau hắn, Liễu Như Yên đứng lặng lẽ, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Vạn Thú Lâm.

"Sư huynh, chúng ta đã huy động lực lượng của mười tông môn phụ thuộc bao vây Vạn Thú Lâm. Diệp Phi kia dù có cánh cũng khó lòng thoát khỏi." Liễu Như Yên khẽ lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy mà chính nàng cũng không nhận ra.

Kim Phù Đồ không mở mắt, hơi thở của hắn vẫn đều đặn như mặt hồ không gợn sóng: "Như Yên, nàng quá lo lắng rồi. Hắn chỉ là một tên phế vật gặp vận may, nhặt được một vài mảnh vỡ của tiền nhân. Điều khiến ta quan tâm không phải là hắn, mà là khí tức của Cửu Vĩ Thiên Hồ vừa mới xuất hiện khi nãy."

Hắn đột ngột mở mắt, một đạo quang mang sắc lạnh xẹt qua: "Yêu tộc vẫn luôn là một ẩn họa. Nếu Diệp Phi thật sự thu phục được Yêu tộc, đó mới là điều phiền phức. Nhưng cũng tốt… ta đang thiếu một linh hồn mạnh mẽ để hoàn thiện thiên phú Thôn Phệ của mình. Hắn muốn nghịch thiên? Ta sẽ cho hắn thấy, Thiên chính là ta!"

Kim Phù Đồ đứng dậy, bạch y lướt nhẹ trên tuyết trắng không để lại dấu chân. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi bóng tối của ma khí đang bắt đầu lan rộng, mỉm cười nhạt nhẽo: "Sắp xếp thêm đi. Bảo các tông môn chuẩn bị 'Thiên Địa Tru Diệt Trận'. Ta không muốn thấy bất kỳ sinh vật nào sống sót ra khỏi khu rừng đó. Ma, Yêu… hay là kẻ phản đồ Diệp Phi, tất cả đều phải tan thành mây khói."

Liễu Như Yên nhìn nụ cười của Kim Phù Đồ, trong lòng đột nhiên cảm thấy một cơn lạnh lẽo thấu xương. Nàng chợt nhớ lại ánh mắt thâm trầm của Diệp Phi tại Hỏa Long Tông, một ánh mắt không giống như của một kẻ phế vật, mà giống như một vị vua đang nhìn xuống lũ sâu kiến.

"Rốt cuộc… người là ai, Diệp Phi?" Nàng thầm hỏi trong lòng, nhưng không có câu trả lời, chỉ có tiếng gió tuyết rít gào bên tai.

Trở lại Vạn Thú Lâm, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống.

Nhưng thay vì sự tĩnh lặng thường thấy, cả khu rừng đang rung chuyển. Từ những hang động sâu thẳm nhất, những đại yêu nghìn năm tuổi bắt đầu lộ diện. Dưới sự điều khiển của Tô Nguyệt Thiềm, một màn sương tím mờ ảo bao phủ toàn bộ vùng lõi, che giấu những hoạt động bí mật bên trong.

Diệp Phi ngồi trong một hang động lớn đã được Mặc Ly dọn dẹp sạch sẽ. Trước mặt hắn, *Trảm Thiên Kiếm* đang trôi nổi, liên tục hấp thụ ma khí từ cơ thể hắn. Hắn đang tiến hành một quá trình cực kỳ nguy hiểm: dùng máu của Cửu Vĩ Thiên Hồ để bôi lên lưỡi kiếm, hòa quyện với Ma tính vốn có.

"Tiểu tử, ngươi định luyện thành 'Yêu Ma Song Huyết' sao?" Cửu U Lão Tổ kinh ngạc hiện ra. "Ngươi biết là nếu không khống chế được, thanh kiếm này sẽ cắn ngược lại chủ nhân, biến ngươi thành một cỗ máy chỉ biết giết chóc không?"

"Lão Tổ, ta không còn lựa chọn nào khác." Diệp Phi nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. "Chỉ có sức mạnh vượt xa quy luật thông thường mới có thể phá vỡ cục diện hiện tại. Ta muốn thanh kiếm này không chỉ trảm thiên, mà còn phải thay đổi cả thiên."

Luồng sáng đen và tím giao nhau trên lưỡi kiếm gãy, tạo ra những tiếng "oanh oanh" trầm đục. Phía ngoài hang động, hàng ngàn đôi mắt rực sáng của yêu thú đang canh giữ.

Liên minh Tiên – Ma – Yêu đã chính thức được thiết lập bằng máu và sự liều lĩnh. Một chương mới của Thương Khung Giới sắp sửa được viết lên bằng lửa và những tiếng gào thét của kẻ bại trận. Diệp Phi biết, ngày mai khi mặt trời mọc, thế giới này sẽ không bao giờ còn như cũ nữa.

Càn khôn, đã bắt đầu nghịch chuyển.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8