Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 89: Huyết Mạch Thức Tỉnh**
Trong bóng tối thăm thẳm của động phủ vạn năm thuộc về tổ địa Yêu tộc, không khí đặc quánh mùi sương muối và linh khí nồng nặc đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy những dải lụa sáng lờ mờ trôi nổi. Đây là nơi thâm nghiêm nhất của Vạn Thú Lâm – Thiên Yêu Huyết Trì, nơi mà theo tương truyền, giọt máu đầu tiên của Yêu Tổ đã rơi xuống, khai sinh ra toàn bộ linh trí cho vạn vật cầm thú.
Ở chính giữa lòng động, một hồ nước màu đỏ thẫm như hồng ngọc đang sủi bọt tâm, tỏa ra hơi nóng rực người nhưng lại mang theo một loại hàn khí thấu xương kỳ lạ. Tô Nguyệt Thiềm đang ngồi xếp bằng giữa hồ, hồng y đỏ rực của nàng dường như hòa làm một với làn nước huyết dịch. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi môi mím chặt, những giọt mồ hôi li ti lăn dài trên trán rồi nhanh chóng bốc hơi thành những làn khói tím mờ ảo.
Phía sau lưng nàng, tám chiếc đuôi cáo trắng muốt, to lớn như những dải lụa thần tiên đang không ngừng uốn lượn, mỗi chiếc đều dài hơn trượng, tỏa ra linh quang bát sắc. Thế nhưng, tại vị trí xương cụt, một vết nứt rỉ máu đang run rẩy kịch liệt, một luồng sức mạnh cuồng bạo đang cố gắng phá kén chui ra, nhưng dường như bị một xiềng xích vô hình nào đó của quy luật thiên địa khóa chặt lại.
Cảnh tượng này đã kéo dài ròng rã ba ngày ba đêm.
Đứng trên bờ hồ, Diệp Phi khoanh tay trước ngực, đôi mắt đen sâu thẳm như hố đen vũ trụ bình thản quan sát từng chuyển động của nàng. Ánh sáng từ huyết trì phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú của hắn, khiến vết sẹo hình tia sét trên trán hơi lóe lên tia sáng tím sậm. Hắn biết, nàng đang ở thời khắc sinh tử nhất của một Yêu tu: Hóa Đuôi Thứ Chín.
Trong truyền thuyết của Hồ tộc, tám đuôi là Thiên Yêu, nhưng chín đuôi mới là Thiên Cửu Hồ – sinh vật có thể sánh ngang với Thần linh, nắm giữ quy luật không gian và huyễn thuật cực hạn. Tuy nhiên, hàng vạn năm qua, Yêu giới không ai thành công, bởi Thiên Đạo đã sớm gieo xuống một tầng cấm chế: Phàm là yêu linh, không được phép chạm đến con số chín – con số của sự viên mãn cực hạn vốn chỉ dành cho Thiên Tiên.
“A…!”
Tô Nguyệt Thiềm bất ngờ thốt lên một tiếng đau đớn, thanh âm vốn dĩ mê hoặc lòng người lúc này lại tràn đầy sự xé tâm liệt phế. Tám chiếc đuôi của nàng đột ngột héo rũ, linh quang yếu đi rõ rệt. Lớp vảy nhỏ lờ mờ hiện lên trên làn da trắng như tuyết, dấu hiệu của việc huyết mạch đang bị phản phệ, linh khí không đủ để chống đỡ cho sự thăng hoa quá mức.
“Không được… không thể đột phá được…” Tiếng nói của Cửu U Lão Tổ từ trong nhẫn truyền ra, mang theo vẻ nghiêm trọng chưa từng có: “Diệp Phi, nha đầu này tham vọng quá lớn. Nàng ta muốn dựa vào huyết trì nghìn năm này để ép ra cái đuôi thứ chín, nhưng nàng quên mất rằng, Thiên Đạo hiện tại đã bị Kim Phù Đồ và lũ ngụy quân tử kia dùng ‘Thần Trận’ sửa đổi. Quy luật của trời đất đang bài xích nàng. Nếu còn tiếp tục, nàng sẽ nổ tung mà chết!”
Diệp Phi không nói gì, đôi mắt hắn híp lại, nhìn thấu qua lớp sương mù. Hắn thấy được những sợi xích đen kịt từ hư không đang quấn chặt lấy linh hồn của Tô Nguyệt Thiềm. Đó là Thiên Đạo Phược – xiềng xích của định mệnh.
“Nghịch Chuyển Càn Khôn là để làm gì?” Diệp Phi đột ngột lên tiếng, giọng nói lạnh lùng nhưng uy nghiêm lấn át cả tiếng sủi bọt của huyết trì.
Hắn bước tới một bước, chân không chạm đất, cứ thế đi bộ trên mặt hồ huyết dịch. Mỗi bước chân hắn đặt xuống, nước hồ tự động rẽ ra, một đóa sen đen huyền ảo từ ma khí ngưng tụ hiện ra dưới chân hắn.
“Ta bảo nàng đột phá, thiên không cho, ta sẽ diệt thiên!”
Diệp Phi hét lớn một tiếng, tay phải phất mạnh hắc bào, *Trảm Thiên Kiếm* xuất hiện trong tay. Hắn không dùng kiếm để chém vào không trung, mà đâm thẳng xuống mặt hồ. Một luồng ma khí bá đạo từ cơ thể hắn tuôn ra như thác đổ, *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* vận chuyển đến cực hạn.
“Nghịch Chuyển – Hoán Linh!”
Trong chớp mắt, một vòng xoáy khổng lồ bao trùm lấy cả động phủ. Toàn bộ linh khí chính đạo ôn hòa trong không gian bị hút sạch, sau đó qua cơ thể Diệp Phi, chúng bị nghiền nát, chuyển hóa thành một loại năng lượng thô bạo, đen tối nhưng thuần khiết nhất – Ma khí của Thái Cổ Ma Thần. Hắn dùng lực lượng này làm mồi dẫn, cưỡng ép phá vỡ sự cân bằng của Thiên Yêu Huyết Trì.
Tô Nguyệt Thiềm cảm nhận được một luồng hơi ấm cực kỳ mãnh liệt, vừa lạnh vừa nóng, như hàng vạn mũi kim đâm vào từng lỗ chân lông nhưng lại mang theo sức sống dạt dào truyền vào cơ thể. Nàng mở bừng đôi mắt, con ngươi màu tím nhạt giờ đây đã hoàn toàn hóa thành màu bạc sáng chói.
“Diệp Phi… huynh làm gì vậy? Sẽ bị thiên kiếp nhắm vào đấy!” Nàng nghẹn ngào, giọng nói đầy lo lắng.
“Câm miệng! Tập trung vào linh đài!” Diệp Phi quát khẽ, đôi mắt hắn lúc này đỏ rực như máu, đối diện thẳng với đỉnh đầu của nàng: “Tổ tiên nàng thất bại vì họ quá tôn trọng quy luật. Ma đạo chúng ta, chỉ tôn trọng sức mạnh của chính mình. Nếu ông trời không cho nàng cái đuôi thứ chín, ta sẽ dùng tu vi nghìn năm của Cửu U Ma Đế để nặn ra cho nàng!”
Diệp Phi áp lòng bàn tay vào lưng Tô Nguyệt Thiềm. Một luồng uy áp khủng khiếp từ *Trảm Thiên Kiếm* tỏa ra, bao bọc lấy nàng như một cái kén tằm màu đen chỉ bạc. Trong cái kén đó, thời gian dường như ngưng đọng. Hắn bắt đầu dùng kiếm ý để cắt đứt từng sợi xích Thiên Đạo đang trói buộc nàng.
Mỗi sợi xích đứt đoạn, hư không lại vang lên một tiếng sấm nổ đì đùng, dù là sâu trong lòng đất, cả Vạn Thú Lâm cũng cảm nhận được sự giận dữ của bầu trời.
“Tô Nguyệt Thiềm, nghe rõ đây!” Diệp Phi gằn giọng, mồ hôi cũng bắt đầu thấm trên trán hắn, việc nghịch đảo quy luật của cả một giới không phải là chuyện dễ dàng: “Cửu Hồ không phải là quái vật, mà là chủ tể của hư ảo. Hãy tưởng tượng rằng cái đuôi thứ chín không phải sinh ra từ máu thịt, mà sinh ra từ chính chấp niệm của nàng đối với con đường này. Chấp niệm không đứt, chín đuôi không lìa!”
Tô Nguyệt Thiềm như được đại quán đ頂 (quán đỉnh). Nàng nhắm mắt lại, trong thức hải hiện ra những hình ảnh tan thương của Yêu tộc hàng ngàn năm qua bị con người săn đuổi, hình ảnh nàng phải gồng mình che chở cho tộc nhân, và cuối cùng là hình ảnh nam nhân trước mặt – kẻ đã cho nàng niềm tin để đứng lên đối diện với cả thế giới.
Nàng không muốn làm một đóa hồng có gai nữa, nàng muốn trở thành thanh kiếm bên cạnh hắn!
“A… RỐ TRẤN!”
Một tiếng gầm của loài cáo vọng ra từ tâm linh nàng, thanh âm ấy thanh tao nhưng lại mang theo sức công phá linh hồn cực mạnh. Toàn bộ nước trong huyết trì bỗng chốc bay lên, xoay quanh hai người thành một cơn lốc máu.
Rắc! Rắc!
Âm thanh xương cốt bị bẻ gãy và tái tạo vang lên ghê rợn. Từ vị trí xương cụt, một tia sáng màu tím đậm chưa từng có bùng phát. Nó không phải là lông trắng, mà là một chiếc đuôi được cấu thành từ năng lượng hư không, trong suốt và huyền ảo.
Chiếc đuôi thứ chín!
Khi chiếc đuôi thứ chín hoàn toàn định hình, một vòng tròn bát quái cực lớn hiện ra dưới đáy hồ, quay ngược chiều kim đồng hồ. Sức mạnh của nó mạnh đến mức khiến không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ và vá lại liên tục.
Bầu trời phía trên Vạn Thú Lâm bất ngờ nổ ra một tiếng sấm màu tím vàng. Thiên Phạt! Thiên Đạo cảm nhận được một sự tồn tại trái với quy luật đã sinh ra, nó muốn tiêu diệt ngay lập tức. Một đạo sét khổng lồ như con rồng lớn bổ thẳng xuống vị trí động phủ.
Diệp Phi ngước mắt lên nhìn qua lớp đá dày hàng trăm trượng, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ.
“Cửu U tàn hồn, giúp ta hộ pháp!”
Hắn không tránh né, ngược lại vung *Trảm Thiên Kiếm* chỉ thẳng lên trời. Kiếm khí đen kịt hóa thành một con hắc long lao vọt lên, đối đầu trực diện với thiên lôi.
Oành!
Dưới sự bạo liệt của va chạm, toàn bộ ngọn núi bị san phẳng phần đỉnh, đá bay mù trời. Nhưng kỳ lạ thay, đạo thiên lôi ấy sau khi chạm vào ma khí của Diệp Phi thì như bị một lực lượng thần bí bẻ lái, không những không đánh xuống huyết trì mà còn bị hút ngược vào trong kiếm, trở thành chất xúc tác cho quá trình thức tỉnh của Tô Nguyệt Thiềm.
“Thái Cực Nghịch Chuyển – Dẫn Lôi Hóa Linh!”
Diệp Phi cưỡng ép dùng thân thể làm vật dẫn, hút toàn bộ sức mạnh của Thiên Phạt rồi truyền thẳng vào cơ thể Tô Nguyệt Thiềm qua lòng bàn tay đang áp sát lưng nàng.
“Ư…!” Tô Nguyệt Thiềm rên lên một tiếng, cảm nhận được một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa đang tràn vào kinh mạch.
Chín chiếc đuôi của nàng đồng loạt xòe rộng ra, che phủ cả một vùng huyết trì. Mỗi chiếc đuôi giờ đây đều mang theo một loại thuộc tính khác nhau: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Ánh Sáng và… Bóng Tối. Chiếc đuôi thứ chín màu đen tuyền chính là do Ma khí của Diệp Phi tạo thành, tạo nên một sự cân bằng hoàn hảo giữa Tiên và Ma.
Cơ thể nàng dần lơ lửng, mái tóc dài trắng muốt của nàng dài ra thêm vài thước, bay múa trong gió. Đôi tai cáo trên đầu vểnh lên, đôi mắt khi mở ra đã không còn là mắt người, mà là một đôi nhãn mâu nhìn thấu vạn cổ, chứa đựng cả dải ngân hà bên trong.
Uỳnh!
Một luồng linh áp từ cấp độ Hóa Thần bùng nổ, quét sạch mọi bụi bặm trong bán kính mười dặm. Tất cả các yêu thú đang quỳ lạy bên ngoài đều bị hất văng đi hàng trăm trượng, kẻ yếu hơn thì ngất xỉu ngay tại chỗ vì không chịu nổi áp lực của một Thiên Cửu Hồ hàng thật giá thật.
Sau một lúc lâu, ánh sáng dần tắt lịm. Huyết trì nghìn năm lúc này chỉ còn lại một cái hố sâu khô cạn.
Tô Nguyệt Thiềm từ từ đáp xuống mặt đất, chín chiếc đuôi từ từ thu nhỏ lại rồi biến mất vào không trung. Nàng mặc bộ y phục đỏ rực ban đầu nhưng giờ đây toàn thân tỏa ra một làn hương thơm dịu nhẹ, mỗi bước đi đều khiến hoa cỏ xung quanh sinh trưởng mạnh mẽ.
Nàng quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phi, nhưng không phải vì kiệt sức, mà là vì tôn kính tột cùng.
“Nguyệt Thiềm, đa tạ tôn thượng tái tạo ân tình. Từ nay về sau, tính mạng này thuộc về người.” Nàng cúi đầu, giọng nói thanh thẳm như tiếng chuông bạc nhưng lại có một sức nặng vô hình.
Diệp Phi thu lại *Trảm Thiên Kiếm*, khuôn mặt hắn lúc này hiện rõ vẻ mệt mỏi, sắc mặt có chút xanh xao do bị thiên lôi phản phệ. Tuy nhiên, ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng và kiêu hãnh như cũ.
“Ta không cần tính mạng của nàng. Ta cần nàng đứng ở vị trí cao nhất của Yêu tộc, dẫn dắt chúng sanh quỳ dưới chân Vạn Ma Điện của ta.”
Hắn bước đến, đưa bàn tay hơi run rẩy ra, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. Ánh mắt hai người giao nhau, một bên là sự thâm trầm của Ma Đế nghìn năm, một bên là sự rực rỡ của Thiên Hồ mới sinh.
“Thiên Đạo Minh đã cảm nhận được hơi thở của nàng rồi. Kim Phù Đồ chắc chắn sẽ không ngồi yên. Cuộc chơi này… bắt đầu thú vị rồi đây.”
Tô Nguyệt Thiềm mỉm cười, một nụ cười khiến trời đất cũng phải nghiêng ngả, mang theo sự sắc sảo đầy nguy hiểm: “Hắn dám tới, thần thiếp sẽ để hắn biết thế nào là Huyễn Ảnh Vô Hình. Đám ngụy quân tử đó, nếm mùi vị bị xé rách linh hồn là vừa.”
Phía trên bầu trời, mây đen đã tan đi nhưng những tia sấm tím vẫn còn ẩn hiện, như một lời cảnh báo cho sự ra đời của một thế lực mới.
Diệp Phi quay người bước ra ngoài, bóng lưng hắn đổ dài trên nền đá cũ kỹ. Hắn biết, với việc giúp Tô Nguyệt Thiềm đột phá, hắn đã chính thức tuyên chiến với Thiên Đạo ý chí. Nhưng đó chính là điều hắn muốn.
Trong chiếc nhẫn, Cửu U Lão Tổ chép miệng: “Tiểu tử, ngươi thật là điên cuồng. Nhưng mà lão phu thích! Thiên Cửu Hồ tái thế, lại mang trong mình Ma tính của ngươi… Để xem, cái giới tu tiên rách nát này chịu đựng được bao lâu.”
Trong gió ngàn của Vạn Thú Lâm, tiếng gầm của vạn thú bắt đầu vang lên như tiếng trống trận. Trình tự mới của Thương Khung Giới, bắt đầu từ một hồ máu và chín chiếc đuôi cáo huyền thoại.
Hết chương 89.