Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 88: Trấn Áp Yêu Giới**
Chương 88: Trấn Áp Yêu Giới
Gió hú gào thét qua những tán cổ thụ nghìn năm của Vạn Thú Lâm, mang theo mùi của lá mục và vị tanh nồng của huyết khí đặc trưng nơi biên thùy. Đây là vùng đất cấm kỵ của nhân tộc, nơi mà những quy tắc đạo đức hay luật lệ của Thiên Đạo Minh đều trở nên vô nghĩa trước móng vuốt và răng nanh.
Giữa con đường mòn dẫn vào Thiên Yêu Cung, một bóng dáng cao gầy, khoác hắc bào thêu chỉ bạc lững thững bước đi. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng như không chạm đất, nhưng mỗi khi đế giày hạ xuống, lá khô xung quanh lại bị một luồng khí tức vô hình nghiền nát thành bột mịn. Diệp Phi bước đi với vẻ thư thái như đang dạo chơi trong vườn hoa sau nhà, nhưng đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh lẽo của hắn lại khiến những yêu thú đang ẩn nấp trong bụi rậm phải rùng mình, thu hồi lại nanh vuốt.
Bên cạnh hắn, Tô Nguyệt Thiềm trong tà hồng y rực rỡ như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa rừng già. Mái tóc trắng muốt của nàng bay lượn trong gió, đôi mắt tím nhạt lộ rõ vẻ lo âu.
“Diệp Phi, Yêu tộc không giống với các tông môn nhân tộc.” Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị. “Ở đây, huyết mạch và sức mạnh là thứ duy nhất quyết định địa vị. Các vị Yêu vương đều là những kẻ bướng bỉnh, nếu chàng không thể khiến họ tâm phục khẩu phục, dù có ta đứng ra bảo lãnh, họ cũng sẽ không bao giờ quy thuận Vạn Ma Điện.”
Diệp Phi không quay đầu lại, môi mỏng khẽ nhếch lên thành một độ cong đầy ngạo nghễ: “Phục hay không, không phụ thuộc vào việc họ muốn hay không, mà phụ thuộc vào việc họ có đủ mạng để từ chối hay không.”
Lời nói vừa dứt, một luồng áp lực nặng nề đột ngột từ trên cao ập xuống.
“Lớn mật!”
Một tiếng gầm vang dội làm rung chuyển cả đại ngàn. Từ trên ngọn núi phía trước, một luồng ánh sáng màu đỏ ngầu lao xuống như sao băng, đâm sầm xuống mặt đất ngay trước mặt hai người, tạo thành một hố sâu đường kính mười trượng. Khói bụi tản ra, lộ ra một gã nam tử vạm vỡ, mình trần nửa trên để lộ những hình xăm sói máu dữ tợn. Gã cao hơn chín thước, đôi mắt đỏ ngầu lân quang, trên vai vác một thanh đại đao bằng răng cưa dài tới hai trượng.
“Huyết Lang Vương – Viêm Lôi.” Tô Nguyệt Thiềm nheo mắt, hơi tiến lên một bước, khí tức Yêu Thánh trong người nàng bắt đầu rục rịch.
“Thánh nữ, ngài mang theo một tên tiểu tử nhân tộc hôi hám vào cấm địa, còn nói cái gì mà quy thuận Vạn Ma Điện, ngài có còn coi trưởng lão đoàn chúng ta ra gì không?” Viêm Lôi gầm lên, thanh đại đao đập mạnh xuống đất khiến mặt đất nứt toác. “Thương Khung Giới này vốn là của Yêu tộc chúng ta, lũ nhân tộc gian xảo kia chỉ xứng làm thức ăn. Muốn chúng ta quỳ dưới chân một tên phế vật chưa mọc đủ lông đủ cánh? Nằm mơ đi!”
Phía sau Viêm Lôi, hàng loạt bóng đen liên tục xuất hiện. Đó là những vị đại yêu cấp bậc Yêu Vương, có kẻ mang hình người nửa thú, có kẻ giữ nguyên bản thể khổng lồ. Tất cả đều toát ra sát khí kinh người, vây kín lối vào Thiên Yêu Cung.
Bầu không khí căng thẳng đến mức chỉ cần một mồi lửa nhỏ là sẽ bùng nổ.
Diệp Phi dừng lại, ánh mắt hắn thản nhiên lướt qua gã Huyết Lang Vương hung hãn kia. Trong mắt hắn, gã chẳng khác nào một con thú hoang đang sủa bậy để che giấu sự sợ hãi bản năng trước thiên địch.
“Ngươi nói xong chưa?” Diệp Phi nhàn nhạt hỏi.
Viêm Lôi ngẩn ra, rồi cười sằng sặc: “Tiểu tử, ngươi bị dọa ngốc rồi sao? Tao sẽ dùng đầu ngươi để làm chén uống rượu!”
Vừa dứt lời, gã đạp mạnh chân, mặt đất nổ tung. Thân hình khổng lồ của Viêm Lôi như một mũi tên máu lao vút tới, đại đao răng cưa chém xuống mang theo tiếng gió rít xé màng nhĩ. Một chiêu này ẩn chứa lực lượng ngàn vạn cân, phối hợp với cuồng bạo ma khí của loài sói, dường như muốn một đao chém Diệp Phi thành hai nửa.
Tô Nguyệt Thiềm định ra tay, nhưng một bàn tay lạnh lẽo đã khẽ đặt lên vai nàng, ngăn lại.
“Cứ để hắn.” Diệp Phi bình thản nói.
Sát cơ đã sát mặt. Diệp Phi vẫn đứng yên như phỗng. Ngay khi lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu hắn nửa tấc, hắn mới nhẹ nhàng đưa hai ngón tay lên.
“Keng!”
Một âm thanh kim loại va chạm khô khốc vang lên. Toàn bộ không gian như đông cứng lại.
Đám Yêu Vương xung quanh trợn tròn mắt kinh hãi. Viêm Lôi, gã Yêu Vương nổi tiếng với sức mạnh man di nhất Yêu tộc, dốc toàn lực một đao, vậy mà lại bị hai ngón tay của thanh niên kia kẹp chặt lấy. Lưỡi đao khổng lồ dù có rung lên bần bật, dù Viêm Lôi có gồng mình đến mức gân xanh nổi đầy cổ, cũng không thể nhích thêm một phân nào.
“Sức mạnh của ngươi chỉ có vậy sao?” Diệp Phi ngước mắt nhìn, đồng tử đột nhiên lóe lên một tia sáng hắc ám. “Vậy thì đến lượt ta.”
“Bùm!”
Một luồng ma khí đen kịt từ cơ thể Diệp Phi bùng phát. Không phải là thứ ma khí ô hợp của lũ quỷ tu cấp thấp, mà là *Nghịch Thiên Ma Khí* tinh khiết đến cực điểm, mang theo uy áp từ thời Thái Cổ. Luồng khí này cuồn cuộn như hắc long, quấn lấy thanh đại đao của Viêm Lôi rồi truyền thẳng vào cánh tay gã.
“Rắc rắc!”
Tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Viêm Lôi thét lên đau đớn, thanh đại đao răng cưa vốn là binh khí bản mệnh của gã bị vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Diệp Phi không dừng lại, hắn khẽ búng tay vào mảnh vỡ lớn nhất của lưỡi đao.
Mảnh sắt đó hóa thành một tia ô quang, đâm xuyên qua bả vai Viêm Lôi, mang theo thân hình khổng lồ của gã bay ngược lại hơn trăm trượng, đóng đinh gã vào vách núi của Thiên Yêu Cung.
Hiện trường chìm vào im lặng chết chóc. Một chiêu, đánh phế một vị Yêu Vương đứng đầu!
Diệp Phi bước lên một bước, thanh âm của hắn không lớn nhưng vang vọng trong tâm hồn của từng con yêu quái hiện diện: “Ta là Diệp Phi, cũng là kẻ sẽ đứng đầu Vạn Ma Điện. Ta đến đây không phải để thương lượng. Ta đến để ra lệnh.”
“Kẻ nào phục, sống. Kẻ nào nghịch, chết!”
Áp lực nghẹt thở lan tỏa. Các vị Yêu Vương khác bắt đầu sợ hãi lùi lại. Nhưng Yêu tộc vốn hiếu chiến, việc Viêm Lôi bại trận không đủ để khiến toàn bộ chủng tộc cúi đầu.
“Đừng sợ hắn! Hắn chỉ là một tên nhân tộc dùng tà thuật!” Một lão già gầy gò với đôi mắt chim ưng, tay cầm quyền trượng gỗ khô khốc hét lên. Đây là Ưng Lão, cố vấn tối cao của Yêu tộc. “Tất cả cùng lên! Giết hắn, rửa nhục cho Yêu giới!”
Theo tiếng hô của Ưng Lão, hơn mười vị Yêu Vương đồng loạt vận chuyển yêu nguyên. Bầu trời vốn đã u ám giờ đây bị các loại ánh sáng xanh đỏ tím vàng che lấp hoàn toàn. Những luồng yêu lực khủng khiếp kết hợp lại tạo thành một trận pháp khổng lồ, bao vây Diệp Phi vào giữa.
Tô Nguyệt Thiềm sắc mặt đại biến: “Yêu Vương Vây Giết Trận? Các ngươi điên rồi!”
Nàng muốn xông vào hỗ trợ, nhưng Diệp Phi đã biến mất.
Không, hắn không biến mất. Tốc độ của hắn đã vượt quá giới hạn cảm nhận của mắt thường.
“Vút!”
Giữa trận pháp hào quang rực rỡ, một bóng đen len lỏi qua từng kẽ hở như một u hồn.
“Ngươi quá ồn ào.”
Tiếng thì thầm vang lên ngay bên tai Ưng Lão. Lão già kinh hãi quay phắt lại, quyền trượng chưa kịp vung lên thì một bàn tay nhợt nhạt đã bóp chặt lấy cổ lão, nhấc bổng lên không trung.
“Trảm Thiên!”
Diệp Phi khẽ gọi. Trong không trung, một luồng hắc khí ngưng tụ thành hình hài một thanh kiếm gãy nhưng toát ra sát ý khiến vạn vật điêu linh. Hắn cầm kiếm, chém ngang một vòng đơn giản.
Một gợn sóng màu đen từ lưỡi kiếm lan tỏa. Khi gợn sóng đi qua, tất cả những chiêu thức hoa mỹ, những luồng yêu lực bạo liệt đều bị nuốt chửng hoàn toàn. Mười vị Yêu Vương bị chấn văng ra ngoài như những chiếc lá mùa thu, kẻ thì đứt tay, kẻ thì vỡ ngực, không một ai có thể đứng vững.
Diệp Phi ném lão Ưng già xuống đất như ném một bao rác rưởi. Hắn đứng giữa đống đổ nát, tà áo bào không một nếp nhăn, trên trán, vết sẹo hình tia sét bắt đầu tỏa ra ánh sáng tím mờ ảo.
“Còn ai không phục?”
Lúc này, từ sâu trong Thiên Yêu Cung, một tiếng thở dài trầm đục vang lên. Một lão nhân tóc bạc phơ, bước đi run rẩy nhưng mỗi khi chống gậy xuống đất, linh khí của cả Vạn Thú Lâm lại rung động theo nhịp bước. Đây là vị Đại trưởng lão của Yêu tộc, kẻ duy nhất chạm đến ngưỡng cửa của Hóa Thần kỳ.
Lão nhân nhìn đống hỗn độn bên ngoài, rồi nhìn sang Diệp Phi, đôi mắt mờ đục bỗng chốc lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ: “Khí tức này… sự nghạo nghễ này… Càn khôn xoay chuyển, ma đạo tái sinh. Các hạ… rốt cuộc là ai?”
Diệp Phi thu lại Trảm Thiên Kiếm, ánh mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi Thiên Đạo Minh đang tọa lạc: “Ta là kẻ mà nghìn năm trước thế giới này từng phải run sợ. Ta là kẻ mà nghìn năm sau, sẽ khiến các ngươi hiểu thế nào là chân chính 'Nghịch Thiên'.”
Đại trưởng lão im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên quỳ xuống một gối, cúi đầu thật thấp: “Yêu tộc cung nghênh Ma chủ đại giá quang lâm. Từ nay về sau, Vạn Thú Lâm nguyện nghe theo hiệu lệnh của Vạn Ma Điện.”
Chứng kiến cảnh tượng vị tối cao của mình quỳ xuống, tất cả các yêu thú từ lớn đến nhỏ, các vị Yêu Vương hung hăng nhất cũng đều buông vũ khí, run rẩy phục xuống đất.
Tiếng tung hô “Ma chủ” vang vọng khắp đại ngàn, lấn át cả tiếng gió mùa.
Tô Nguyệt Thiềm đứng đó, nhìn bóng lưng cô độc nhưng vĩ đại của Diệp Phi, trái tim nàng đập loạn nhịp. Nàng biết, từ giây phút này, trật tự của giới tu tiên sẽ không còn như cũ nữa. Người đàn ông này, sẽ thật sự lật nhào cả càn khôn.
Diệp Phi khẽ gật đầu, sát ý thu liễm. Hắn nhìn lên vết sẹo trên trán mình, tự nhủ: *“Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… Các ngươi thấy chưa? Quân cờ của ta đã bắt đầu dàn trận. Ngày ta bước lên Thánh Vực, sẽ là ngày tận thế của lũ ngụy quân tử các ngươi.”*
Bão tố, thực sự chỉ mới bắt đầu.