Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 87: Lời Kêu Gọi Của Yêu Tộc**
**CHƯƠNG 87: LỜI KÊU GỌI CỦA YÊU TỘC**
Trong sâu thẳm của Vạn Thú Lâm, nơi linh khí và yêu khí đan xen tạo thành những dải sương mù màu tím huyền ảo, tọa lạc một tòa cung điện cổ xưa được chạm khắc trực tiếp từ thân cây Thần mộc ngàn năm. Đó là Thiên Yêu Điện – nơi linh thiêng và uy nghiêm nhất của toàn thể Yêu tộc tại Thương Khung Giới.
Hôm nay, không khí trong điện đặc quánh một sự căng thẳng đến nghẹt thở.
Trên những chiếc ghế bục cao bằng đá xanh lục, năm vị trưởng lão có quyền lực tối cao của Yêu tộc đang ngồi với vẻ mặt trầm mặc, ánh mắt họ giống như những mũi tên sắc lẹm xoáy sâu vào thân hình mảnh mai đang đứng giữa sảnh.
Tô Nguyệt Thiềm hôm nay mặc một bộ hồng y đỏ rực như lửa rực cháy giữa đêm đông, mái tóc trắng muốt xõa dài xuống thắt lưng, đôi mắt tím nhạt vẫn giữ được sự bình tĩnh kinh người dù đang phải đối mặt với uy áp của năm vị đại năng cấp độ Hóa Thần trở lên.
"Nguyệt Thiềm, ngươi có biết mình đang nói gì không?"
Người vừa lên tiếng là Đại trưởng lão Thiên Bằng. Lão có mái tóc hoa râm, đôi mắt chim ưng già nua nhưng chứa đựng tinh quang lạnh lẽo. Uy áp của một cường giả bán bước luyện hư từ lão tỏa ra khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo.
"Ngươi muốn đem vận mệnh của hàng vạn yêu chúng đặt cược vào tay một kẻ ma đạo? Ngươi muốn đem vinh quang của tổ tiên ra làm trò đùa cho một tên nhóc vừa mới nổi lên với danh hiệu 'U Minh' sao?"
Tô Nguyệt Thiềm hơi cúi đầu, thanh âm trong trẻo nhưng kiên định như tiếng chuông ngân: "Thưa Đại trưởng lão, Diệp Phi – hay chính là U Minh – không phải là một ma tu tầm thường. Hắn nắm giữ công pháp Nghịch Chuyển Càn Khôn, là người duy nhất có khả năng phá vỡ xiềng xích mà Thiên Đạo Minh đã áp đặt lên Yêu tộc chúng ta suốt vạn năm qua. Nếu không bắt lấy cơ hội này, Yêu tộc sẽ mãi mãi chỉ là đám thú bị nuôi nhốt trong lồng, đợi đến khi linh khí cạn kiệt mà chết dần chết mòn."
"Hỗn xược!" Nhị trưởng lão Xích Xà đập mạnh tay xuống thành ghế, yêu khí hóa thành hình một con rắn khổng lồ nhe nanh múa vuốt sau lưng lão. "Thiên Đạo Minh tuy áp bức, nhưng ít ra chúng ta còn có chốn dung thân. Nếu liên thủ với Ma Đạo, chúng ta sẽ trở thành kẻ thù của toàn thiên hạ! Ngươi nhìn lại đi, Vạn Ma Điện của hắn có gì? Một tên đệ tử phản tông, một kẻ mang Thiên Ma Thể đen đủi, và một đám tàn quân bại tướng! Hắn lấy gì để chống lại Kim Phù Đồ? Lấy cái gì để bảo đảm Yêu tộc không bị diệt vong?"
Tô Nguyệt Thiềm ngẩng cao đầu, đôi mắt tím lóe lên tia sáng rực rỡ: "Hắn có ý chí nghịch thiên! Thứ mà các vị trưởng lão đã đánh mất từ lâu trong sự hèn nhát và an phận!"
"Chát!"
Một luồng kình khí bắn ra từ tay Tam trưởng lão, sượt qua má Tô Nguyệt Thiềm, cắt đứt một lọn tóc trắng và để lại một vết máu nhỏ trên khuôn mặt ngọc ngà của nàng.
"Thánh nữ, đừng tưởng ngươi có huyết mạch Hoàng Kim Hồ mà chúng ta không dám trừng phạt." Tam trưởng lão lạnh lùng nói. "Ngươi bị ma đầu kia làm mờ mắt rồi. Theo quy tắc của tộc, nếu Thánh nữ đi sai đường, chúng ta có quyền thu hồi Yêu Đan của ngươi và gả ngươi cho con trai của tông chủ Hỏa Long Tông để cầu hòa. Đó mới là con đường cứu tộc!"
Ánh mắt Tô Nguyệt Thiềm đột ngột lạnh buốt. Gả cho kẻ thù để cầu hòa? Đây chính là sự thối nát của tầng lớp lãnh đạo Yêu tộc mà nàng hận nhất. Họ sẵn sàng hy sinh người ưu tú nhất của mình để đổi lấy một sự bình yên tạm bợ dưới chân kẻ khác.
"Các ngươi…" Tô Nguyệt Thiềm nghiến răng, yêu lực trong người bắt đầu bộc phát, chín cái đuôi hồ ly mờ ảo hiện ra sau lưng, khuấy động hỏa diễm màu tím bao quanh thân thể. "Các ngươi không xứng là trưởng bối của Yêu tộc!"
"Muốn phản kháng sao? Ở đây là Thiên Yêu Điện, có đại trận Thái Cổ trấn giữ, ngươi không có cơ hội!" Đại trưởng lão Thiên Bằng đứng dậy, bàn tay già nua vươn ra, hóa thành một móng vuốt đại bàng khổng lồ chụp xuống đầu nàng.
Áp lực ngàn cân khiến sàn đá dưới chân Tô Nguyệt Thiềm nứt toác. Nàng cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng lại. Sự chênh lệch về cảnh giới quá lớn khiến mọi kỹ năng huyễn ảnh của nàng trở nên vô dụng.
Ngay vào khoảnh khắc móng vuốt chuẩn bị chạm vào đỉnh đầu nàng, một âm thanh trầm đục, mang theo sự ngạo nghễ tột cùng vang lên, xuyên thấu qua lớp cấm chế bảo vệ của Thiên Yêu Điện:
"Một đám phế vật chỉ biết ức hiếp phụ nữ, cũng xứng bàn luận về đại cục thiên hạ sao?"
*OÀNH!*
Toàn bộ cánh cửa đại điện bằng gỗ Thần mộc dày một trượng bị một luồng hắc khí khủng bố hất văng thành vô số mảnh vụn. Một bóng người mặc hắc bào thêu chỉ bạc, vai khoác trường bào màu đen bay phấp phới, chậm rãi bước vào tâm điểm của vụ nổ sương mù.
Sự xuất hiện của hắn khiến nhiệt độ trong điện giảm xuống đến điểm đóng băng. Hắc khí quấn quýt quanh đôi chân hắn, mỗi bước đi như dẫm lên nhịp tim của năm vị trưởng lão.
"Diệp… Diệp Phi!" Tô Nguyệt Thiềm thảng thốt kêu lên, vừa kinh ngạc vừa xen lẫn một niềm vui sướng không tên.
Diệp Phi bước đến đứng chắn trước mặt nàng, bóng lưng hắn cao gầy nhưng vững chãi như một ngọn núi bất diệt. Hắn không nhìn năm vị trưởng lão, mà khẽ nghiêng đầu nhìn vết máu trên má Tô Nguyệt Thiềm. Đôi mắt hắn đột nhiên trở nên u tối, hắc ám bên trong đó sâu không thấy đáy.
"Nàng đau không?" Hắn hỏi bằng giọng khàn đặc, nhưng chứa đựng sự bảo bọc cực độ.
Tô Nguyệt Thiềm khẽ lắc đầu, tim nàng đập loạn nhịp: "Sao chàng lại đến đây? Đây là cấm địa Yêu tộc!"
"Nơi nào có người của ta, nơi đó không có cấm địa." Diệp Phi quay mặt lại, nhìn về phía Đại trưởng lão Thiên Bằng. Hắn nhếch môi, để lộ một nụ cười khinh miệt. "Vừa rồi, chính cái tay này đã ra tay với nàng sao?"
Đại trưởng lão Thiên Bằng kinh hãi thu lại móng vuốt. Lão không cảm nhận được tu vi của thanh niên này, nhưng trực giác của một yêu quái ngàn năm mách bảo lão rằng, đứng trước mặt lão không phải là một tu sĩ, mà là một vị Thần Ma vừa bước ra từ địa ngục.
"U Minh! Ngươi quá guông cuồng!" Nhị trưởng lão Xích Xà gầm lên. "Dù ngươi có là Ma chủ Vạn Ma Điện, đến đây một mình cũng chỉ có đường chết! Các trưởng lão, hợp lực trấn áp!"
Bốn vị trưởng lão đồng loạt đứng dậy, yêu lực bốn màu xanh, đỏ, tím, vàng cuộn trào thành một cơn bão năng lượng quét về phía Diệp Phi. Đây là sự tấn công của bốn vị cường giả Hóa Thần, đủ sức san bằng cả một ngọn núi lớn trong nháy mắt.
Diệp Phi đứng yên, tay phải từ từ đưa lên không trung.
"Trảm Thiên, xuất thế."
Từ trong hư không, một thanh kiếm gãy màu đen sậm xuất hiện. Nó không có hào quang rực rỡ, nhưng khi nó xuất hiện, tất cả các luồng yêu khí trong điện đều giống như thần dân gặp phải bạo quân, đồng loạt tan rã và phục tùng.
*Xoẹt!*
Diệp Phi chỉ đơn giản vung kiếm một đường ngang.
Một dải hắc quang mỏng như sợi tóc lướt qua. Toàn bộ đòn tấn công của bốn vị trưởng lão bị cắt đôi một cách ngọt lịm, sau đó nổ tung thành hư vô. Kình lực phản chấn khiến cả bốn lão già đều lùi lại vài bước, mặt mày tái mét, khí huyết cuộn trào.
"Cái gì? Chỉ một chiêu…" Tam trưởng lão thốt lên, khóe miệng đã rỉ máu.
Diệp Phi thu kiếm, khí thế nghễ nghễ thiên hạ bao trùm toàn điện: "Ta đến đây không phải để xin xỏ các ngươi liên minh. Ta đến đây để đưa cho Yêu tộc một sự lựa chọn cuối cùng."
Hắn bước lên một bước, uy áp bùng nổ, khiến những phù văn Thái Cổ trên vách đá Thiên Yêu Điện phải rung rinh.
"Lựa chọn thứ nhất: Tiếp tục quỳ dưới chân Thiên Đạo Minh, làm nô bộc cho Kim Phù Đồ, để hắn hút sạch huyết mạch linh khí của thế hệ trẻ các ngươi làm bàn đạp phi thăng. Đến cuối cùng, Yêu tộc sẽ bị xóa sổ khỏi lịch sử."
Diệp Phi dừng lại, đôi mắt sắc lạnh quét qua từng người:
"Lựa chọn thứ hai: Đi theo ta. Ta sẽ trả lại cho Yêu tộc vùng đất thánh xưa kia, trả lại cho các ngươi tôn nghiêm của những kẻ thống trị rừng già. Ta không cần nô lệ, ta cần những đồng đội dám cầm kiếm nghịch chuyển thiên đạo!"
Đại trưởng lão Thiên Bằng thở dốc, ánh mắt đầy sự phức tạp: "Ngươi nói hay lắm, nhưng lấy gì làm bằng chứng? Thiên Đạo Minh có hàng vạn tiên nhân, có đại năng Luyện Hư, Hợp Thể ngồi trấn. Ngươi lấy gì để thắng?"
Diệp Phi không nói lời nào, chỉ khẽ mở lòng bàn tay. Một viên hạt châu màu đen có những đường vân màu bạc chuyển động không ngừng xuất hiện. Đó là *Hỗn Nguyên Châu*, biểu tượng cho sức mạnh của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết.
Một hình ảnh ảo diệu hiện ra phía trên hạt châu: Hình ảnh về sự sụp đổ của một tòa phân đà Thiên Đạo Minh vừa bị Vạn Ma Điện san phẳng đêm qua, trong đó, Mặc Ly đang cầm ma đao, dẫm lên xác của một trưởng lão chính đạo.
"Trong vòng ba tháng, ta đã nhổ bỏ mười hai cái nanh vuốt của Thiên Đạo Minh ở vùng biên cảnh. Những kẻ mà các ngươi sợ hãi như thần thánh, thực chất chỉ là những tên ngụy quân tử với linh căn đã mục ruỗng." Diệp Phi lạnh lùng nói. "Kim Phù Đồ không phải là không thể chiến thắng. Hắn chỉ là một quân cờ của Thiên Đạo lỗi thời. Còn ta, chính là người lật đổ bàn cờ đó."
Tô Nguyệt Thiềm tiến lên một bước, đứng cạnh Diệp Phi, tay nàng đặt lên cánh tay hắn, cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh mãnh liệt truyền lại. Nàng lớn tiếng nói:
"Các trưởng lão! Các người nhìn xem! Đây chính là người mà ta đã chọn. Người có thể khiến Thiên Đạo Minh run rẩy! Yêu tộc đã ngủ yên quá lâu rồi, đã đến lúc thức tỉnh!"
Tiếng nói của nàng lay động đến tâm khảm của những tu sĩ yêu tộc đang ẩn nấp xung quanh điện. Những thanh niên yêu tộc vốn bị áp bức, vốn có dòng máu nóng trong người, lúc này nhìn về phía Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái và khao khát.
Đại trưởng lão Thiên Bằng trầm ngâm hồi lâu. Lão nhìn vào thanh kiếm gãy trong tay Diệp Phi, nhìn vào sự kiên định trong mắt Thánh nữ, rồi lại nhìn về phía những bóng đen mờ ảo của các thế hệ trẻ đang đứng bên ngoài cửa điện.
Lão biết, nếu hôm nay lão từ chối, Yêu tộc có thể sẽ có một sự yên ổn giả tạo thêm vài năm, nhưng linh hồn của dân tộc này sẽ thực sự chết đi. Còn nếu gật đầu, đó là một canh bạc sinh tử.
"Ngươi… có thể cam đoan sẽ không biến Yêu tộc thành bia đỡ đạn cho Ma Đạo không?" Thiên Bằng khàn giọng hỏi.
Diệp Phi nhìn lão, ánh mắt bớt đi vài phần sát khí, nhưng sự bá đạo vẫn không giảm: "Trong từ điển của Diệp Phi ta, không có khái niệm 'bia đỡ đạn'. Những người đi cùng ta, hoặc là cùng nhau đứng trên đỉnh cao, hoặc là cùng nhau chôn chung một mâm huyệt. Ta, lấy danh nghĩa Cửu U Ma Đế thề với thiên địa này!"
*Ầm!*
Một đạo lôi đình hắc ám xẹt ngang bầu trời Vạn Thú Lâm như một lời chứng giám cho lời thề của hắn.
Đại trưởng lão Thiên Bằng run rẩy, lão chậm rãi bước xuống khỏi vị trí cao quý, quỳ một chân xuống đất. Thấy đại trưởng lão hành lễ, bốn vị trưởng lão còn lại dù vẫn còn sợ hãi và không cam lòng, cũng buộc phải quỳ xuống theo.
"Thiên Bằng, đại diện cho Thiên Bằng nhất tộc… nguyện đi theo tôn chủ U Minh!"
"Xích Xà nhất tộc… nguyện tuân lệnh!"
"Yêu tộc chúng ta… nguyện dốc toàn lực chiến một trận nghịch thiên này!"
Hàng ngàn yêu thú xung quanh điện cũng đồng loạt gầm vang, tiếng gầm rung chuyển cả núi rừng, vang xa hàng vạn dặm, đánh dấu sự liên minh chấn động nhất lịch sử Thương Khung Giới.
Tô Nguyệt Thiềm nhìn cảnh tượng này, khóe mắt hơi cay cay. Nàng quay sang nhìn Diệp Phi, thấy hắn vẫn đứng đó, lưng thẳng tắp như kiếm, nhìn về phương xa bằng ánh mắt sâu thẳm.
Nàng biết, từ khoảnh khắc này, lời kêu gọi của Yêu tộc không còn là lời than vãn của kẻ bị hại, mà là tiếng kèn xuất quân của những kẻ chinh phục.
Diệp Phi bỗng nắm lấy tay nàng, kéo nàng lại gần, thì thầm vào tai: "Ta đã nói rồi, vết thương trên mặt nàng, ta sẽ dùng máu của kẻ gây ra nó để lau sạch. Nhưng trước hết, ta cần nàng làm cho ta một việc."
Tô Nguyệt Thiềm hơi đỏ mặt, hỏi khẽ: "Việc gì?"
Ánh mắt Diệp Phi trở nên lạnh lẽo như sương tuyết: "Lãnh đạo Yêu tộc, chuẩn bị tấn công cửa ải phía Tây của Thánh Vực. Kim Phù Đồ muốn tổ chức Thiên Đạo Đại Hội? Chúng ta sẽ gửi cho hắn một món quà khai mạc không thể nào quên."
Nàng gật đầu mạnh mẽ. Sự tự tin của Diệp Phi như một liều thuốc kích thích mãnh liệt.
Hắn là Ma, nàng là Yêu. Hai thực thể bị chính đạo bài xích nhất, giờ đây đang chuẩn bị bắt tay nhau để lật ngược cả càn khôn vạn vật.
Ở phương xa, trên đỉnh núi linh thiêng nhất của Thiên Đạo Tông, Kim Phù Đồ bỗng cảm thấy tâm thần không yên. Hắn mở mắt ra từ trạng thái nhập định, nhìn thấy đóa hoa sen vàng hộ mệnh của mình bỗng dưng rụng xuống một cánh.
"Diệp Phi… rốt cuộc ngươi là ai?" Kim Phù Đồ lầm bầm, trong mắt lóe lên sự tàn độc khôn cùng.
Trận chiến thực sự, lúc này mới bắt đầu.
***
Đêm đó, trong gian phòng yên tĩnh tại Thiên Yêu Điện, Tô Nguyệt Thiềm đang ngồi bên cửa sổ, bôi thuốc lên vết cắt trên má.
Một bàn tay lớn, thô ráp nhưng ấm áp bất chợt cầm lấy chiếc khăn từ tay nàng. Diệp Phi chẳng biết đã đứng đó tự lúc nào. Hắn không nói một lời, cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng lau đi vết thuốc thừa.
Cảm nhận được hơi thở của hắn rất gần, trái tim vốn luôn mạnh mẽ của Thánh nữ Yêu tộc bỗng trở nên mềm yếu.
"Chàng… thật sự muốn gánh vác tất cả sao?" Nàng hỏi nhỏ. "Thiên Đạo Minh mạnh hơn chàng tưởng tượng rất nhiều. Ngoài Kim Phù Đồ, còn có những lão quái vật ẩn thế chưa ra tay."
Diệp Phi hơi dừng lại, ánh mắt hắn thoáng hiện qua hình bóng của kiếp trước – khoảnh khắc thanh kiếm của Liễu Như Yên đâm thấu tim hắn, khoảnh khắc hàng vạn tu sĩ đồng thanh hô khẩu hiệu "Diệt Ma".
Hắn khẽ cười, một nụ cười đầy cô độc nhưng cuồng ngạo: "Thiên Đạo Minh có lão quái vật, còn ta… ta có cả một vạn năm oán niệm và kinh nghiệm của một vị Ma Đế. Thiềm nhi, nàng chỉ cần đứng sau lưng ta. Cả thế giới này, nếu dám cản đường chúng ta, ta sẽ chặt đứt nó."
Tô Nguyệt Thiềm tựa đầu vào vai hắn. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng bạc rọi xuống Vạn Thú Lâm, chiếu lên những con yêu thú đang mài nanh múa vuốt trong bóng tối.
Một cuộc đại biến, đang âm thầm tích tụ bão tố phía sau sự tĩnh lặng của đêm dài.
***
Sáng hôm sau, thông tin Yêu tộc công khai tuyên bố cắt đứt quan hệ với Thiên Đạo Minh và quy phục dưới trướng Vạn Ma Điện đã như một tia sét đánh xuống giữa mặt hồ đang yên tĩnh của giới tu tiên.
Hỏa Long Tông, nơi Diệp Phi từng bắt đầu kiếp này với danh phận phế vật, giờ đây đang bao trùm bởi bầu không khí hoảng loạn. Các trưởng lão từng sỉ nhục hắn giờ đây đêm không ngủ được, chỉ sợ một ngày kia "U Minh" sẽ dẫn theo hắc triều và yêu quân đến san bằng tông môn.
Còn tại Dao Trì Thánh Địa, Liễu Như Yên đứng bên hồ sen, tay nắm chặt một lá mật thư từ Thánh Vực. Gương mặt thanh cao của nàng bỗng hiện lên một vẻ hoang mang tột độ.
"Ma khí đó… công pháp đó… Tại sao lại giống hắn đến thế? Chẳng lẽ… không, không thể nào. Ngươi đã chết rồi cơ mà, Vân Tiêu!"
Tiếng kêu xé lòng của nàng bị cơn gió thổi tan, nhưng sự ngờ vực đã bắt đầu nảy mầm, đe dọa sự tĩnh lặng giả dối trong lòng người nữ nhân này.
Càn khôn, thật sự đang bắt đầu nghịch chuyển.