Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 86: Chấn Động Cửu Châu**
Gió trên đỉnh Thiên Cơ Các rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh thấu xương của tầng mây thứ chín. Trên chiếc bàn ngọc cổ xưa, một cuộn thư bằng da dê vàng óng đang tự động mở ra, những dòng chữ bằng linh lực đỏ rực như máu tươi nhảy múa trên mặt giấy, tấu lên một bản nhạc của điềm báo điềm gở.
"Thái Huyền Tông diệt vong. Hỏa Long Tông sụp đổ. Tây Hoang xuất hiện Ma chướng."
Lão giả canh giữ Thiên Cơ Các run rẩy vuốt chòm râu trắng, đôi mắt đục ngầu tràn đầy kinh hãi: "Vận mệnh… bị che khuất rồi. Kẻ mang danh U Minh đó, rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể nghịch chuyển càn khôn, khiến khí vận của Chính đạo suy sụp đến thế này?"
Cùng lúc đó, khắp Cửu Châu Thập Địa, tin tức về sự trỗi dậy của một vị "Ma đạo tân vương" mang hiệu U Minh đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, tựa như một trận đại ôn dịch không gì ngăn cản nổi. Tại các tửu lâu từ Thần Đô phồn hoa cho đến những thành trấn biên thùy hẻo lánh, cái tên U Minh được nhắc đến với đủ cung bậc cảm xúc: kinh sợ, căm hận, và cả… sự sùng bái thầm kín.
"Các ngươi nghe gì chưa? Hỏa Long Tông nghìn năm cơ nghiệp, chỉ trong một đêm đã hóa thành bình địa. Vị U Minh kia chỉ dùng một kiếm, một kiếm duy nhất đã chém đứt linh mạch của toàn tông môn!"
Một gã tán tu uống cạn vò rượu mạnh, giọng nói run rẩy nhưng đôi mắt lại sáng quắc: "Trước nay chúng ta luôn tôn sùng Thiên Đạo Tông, coi Kim Phù Đồ Thánh Tử là đệ nhất thiên tài. Nhưng so với sự bá đạo của U Minh, vị Thánh Tử kia dường như… thiếu đi một phần huyết tính, một phần thực chất."
"Suỵt! Ngươi chán sống rồi sao? Dám đem Kim Thánh Tử ra so sánh với một đại ma đầu?"
"Ma đầu thì đã sao? Hỏa Long Tông ức hiếp tán tu, chiếm đoạt linh khoáng, hành vi so với Ma đạo có khác gì? U Minh ra tay, chính là thay trời hành đạo theo cách của riêng hắn!"
Lời bàn tán cứ thế lan xa. Trong tâm thức của hàng vạn tu sĩ cấp thấp, hình ảnh Kim Phù Đồ – một thiên tài hoàn mỹ, tiên phong đạo cốt vốn đã trở nên xa xăm và có phần giả tạo. Người ta bắt đầu khao khát một sự thật trần trụi hơn, một sức mạnh có thể đập tan những trật tự cũ kỹ đang mục nát từ bên trong. Danh tiếng của U Minh, cứ thế mà lấn át hào quang của vị Thánh Tử bấy lâu nay vẫn được coi là "Thiên mệnh chi tử".
Tại thánh địa của Thiên Đạo Tông, giữa cung điện nguy nga rực rỡ linh khí, Kim Phù Đồ đang đứng trước một hồ nước tĩnh lặng. Khuôn mặt hắn vẫn như ngọc tạc, nụ cười vẫn thanh tao thoát tục, nhưng đôi bàn tay giấu trong tay áo rộng đang siết chặt đến mức trắng bệch.
*Xoảng!*
Chiếc chén ngọc tinh xảo trên tay hắn bỗng dưng vỡ nát thành tro bụi.
"U Minh… Diệp Phi… rốt cuộc ngươi là kẻ nào?" Kim Phù Đồ lẩm bẩm, ánh mắt không còn vẻ từ bi thường thấy mà thay vào đó là một sự âm độc đến tột cùng.
Hắn cảm nhận được. Khí vận của hắn, thứ vốn dĩ phải dồi dào như biển cả, đang bị một lực lượng vô hình nào đó tước đoạt và chuyển hóa. Mỗi khi cái tên U Minh vang lên, mỗi khi một tông môn chính đạo bị tàn phá, sức mạnh của Kim Phù Đồ lại dường như bị lung lay một chút.
"Thánh Tử, các vị trưởng lão trong Thiên Đạo Minh đã mất kiên nhẫn." Một nữ tử mặc thanh y bước tới, cúi đầu cung kính. Đó là Liễu Như Yên, người tình kiếp trước của Lạc Vân Tiêu. Giờ đây, nàng ta mang vẻ mặt ưu tư, nhưng đôi mắt khi nhìn Kim Phù Đồ vẫn tràn đầy sự ngưỡng mộ. "Họ yêu cầu ngài phải xuất chinh, đích thân tiêu diệt mầm mống ma đạo này để lấy lại uy nghiêm cho Chính đạo."
Kim Phù Đồ xoay người, khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn bước đến nâng cằm Liễu Như Yên lên, mỉm cười nhẹ nhàng: "Như Yên, nàng thấy hắn thế nào? Kẻ tên U Minh đó… có khiến nàng nhớ đến ai không?"
Thân hình Liễu Như Yên khẽ run lên. Nàng nghĩ đến bóng dáng của người nam tử nghìn năm trước, kẻ đã từng nhìn nàng bằng ánh mắt dịu dàng trước khi bị nàng đâm một kiếm xuyên tim. "Hắn… hắn chỉ là một tên ma tu hèn hạ dùng tà thuật. Sao có thể so sánh với ngài?"
"Tốt." Kim Phù Đồ cười nhạt. "Thông báo cho toàn thiên hạ. Ba tháng sau, tại Cửu Thiên Cương Phong, ta sẽ tổ chức 'Thiên Đạo Đại Hội'. Nếu U Minh có gan, hãy đến đó gặp ta. Ta sẽ cho thế giới thấy, ai mới là chủ nhân thật sự của càn khôn này."
Trong khi Chính đạo đang sục sôi chuẩn bị cho một cuộc vây quét quy mô lớn, thì tại trung tâm của Tây Hoang Cổ Địa, một luồng ma khí đen đặc bao phủ một vùng thung lũng rộng lớn.
Bên trong hang động, Diệp Phi đang ngồi xếp bằng, quanh thân hắn là hai luồng khí xanh và đen đang luân chuyển theo hình thái cực hoàn mỹ. *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* đang vận hành đến mức tối đa. Mỗi hơi thở của hắn đều khiến không gian xung quanh rung động nhẹ nhàng.
Hắn mở mắt ra, một con mắt đen kịt như vực thẳm, một con mắt lại trong vắt như sương mai.
"Chúc mừng nhóc con!" Cửu U Lão Tổ bay ra khỏi nhẫn, cười ha hả. "Kim Đan đã thành, lại còn là Hỗn Nguyên Kim Đan trong truyền thuyết. Kiếp trước dù ngươi là Ma Đế, nhưng về căn cơ, kiếp này mới thực sự là kinh khủng. Nhìn xem, cả Cửu Châu đang run rẩy dưới chân ngươi."
Diệp Phi bình thản đứng dậy, tà áo đen khẽ lay động dù trong hang không có gió. "Lão tổ, danh tiếng chỉ là hư vô. Điều ta cần là sự sụp đổ của niềm tin vào cái gọi là Thiên đạo."
Mặc Ly bước từ bóng tối ra, quỳ một gối xuống: "Chủ thượng, Yêu tộc Thánh nữ đã tới. Nàng ta mang theo tin tức từ Hắc Thị."
Một bóng hồng rực rỡ như lửa đỏ bay vào hang động. Tô Nguyệt Thiềm khẽ lướt đi trên mặt đất, đôi mắt tím lấp lánh nhìn Diệp Phi với vẻ vừa tò mò vừa nể phục.
"Diệp Ph-… à không, U Minh đại nhân." Nàng duyên dáng cúi chào, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự sắc bén. "Chúc mừng ngài đã trở thành nhân vật bị săn lùng nhất Cửu Châu. Hiện tại, đầu của ngài đang được treo giá mười vạn linh thạch cực phẩm và ba món thần binh cấp địa. Ngay cả thuộc hạ của ta cũng bắt đầu rục rịch muốn 'đổi đời' đấy."
Diệp Phi không đổi sắc mặt, ánh mắt vẫn lạnh lùng như đầm nước sâu: "Hắc Thị có gì cho ta?"
Tô Nguyệt Thiềm nghiêm mặt lại: "Kim Phù Đồ đã hạ chiến thư. Thiên Đạo Đại Hội thực chất là một cái bẫy. Hắn muốn dùng 'Bát Hoang Trấn Ma Trận' để luyện hóa ngài, đồng thời hút sạch oán khí từ các ma tu bị hắn bắt giữ để đột phá cảnh giới Hóa Thần. Nếu ngài không đi, danh tiếng vừa gây dựng được sẽ tan thành mây khói. Nếu ngài đi, đó là tử địa."
Diệp Phi bước đến trước cửa hang, nhìn về hướng Thánh Vực xa xôi. Trong tay hắn, mảnh vỡ của Trảm Thiên Kiếm bỗng phát ra những tiếng ngân nga đầy hưng phấn, như thể nó đang khao khát được uống máu kẻ thù.
"Tử địa sao?" Diệp Phi nhếch môi cười, nụ cười mang theo sự bá đạo của kẻ từng đứng trên đỉnh cao vạn chúng. "Vạn năm trước, ta đã từng đi qua con đường đó. Lần này, ta không chỉ đi qua, mà còn sẽ dẫm nát nó."
Hắn quay sang nhìn Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm: "Truyền lệnh ra ngoài. Vạn Ma Điện chính thức xuất thế. Gửi lời tới Kim Phù Đồ: Ngày hội tụ tại Cửu Thiên, cũng chính là ngày máu của Thiên Đạo Tông nhuộm đỏ mây ngàn."
Tiếng nói của Diệp Phi không lớn, nhưng lại như một đạo lôi đình nổ vang giữa bầu trời Tây Hoang. Khí vận đen đủi kiếp này của hắn, thông qua *Nghịch Chuyển Càn Khôn*, đang bắt đầu lan tỏa và bao trùm lấy thiên hạ.
Một thời đại mới đã mở ra. Ở đó, không có ranh giới của Chính và Tà, chỉ có kẻ thắng làm vua, kẻ thua thành tro bụi.
Dưới sự dẫn dắt của "U Minh", những kẻ bị ruồng bỏ, những ma tu bị truy đuổi, những yêu tộc bị khinh rẻ đang bắt đầu hội tụ về Tây Hoang. Một đạo hắc triều đang âm thầm tích lũy sức mạnh, chuẩn bị nuốt chửng sự bình yên giả tạo của Cửu Châu.
Đêm đó, người dân ở Thánh Vực nhìn lên bầu trời, họ thấy ngôi sao của Thiên Đạo Tông vốn rực rỡ nhất bỗng bị một vệt hắc khí che khuất. Một ngôi sao đỏ như máu hiện lên ở phương Bắc, hung quang ngùn ngụt.
Cửu Châu chấn động. Càn khôn điên đảo. Kẻ nghịch mệnh đã thật sự trở lại.