Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 85: Sự Sụp Đổ Của Một Biểu Tượng**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 07:46:42 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 85: SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT BIỂU TƯỢNG**

Gió rít gào qua những khe đá của Thái Huyền Sơn, mang theo mùi máu tanh nồng nặc lấn át cả hương đàn hương thanh tịnh vốn có của một danh môn chính phái. Đêm nay, vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên tầng không, sắc vối bạc nhợt nhạt như đang chứng kiến một hồi kết cục bi lương của ngàn năm cơ nghiệp.

Tại quảng trường trung tâm của Thái Huyền Tiên Môn, hàng ngàn đệ tử đang hỗn loạn. Tiếng chuông báo động "Thiên Cổ Hối" vang lên dồn dập, mỗi một tiếng gõ đều như nện thẳng vào tâm khảm của những kẻ tu tiên nơi đây, báo hiệu một kiếp nạn chưa từng có.

Giữa không trung, Vân Hư Tử đứng trên mây, râu tóc bay loạn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào bóng hắc bào đang đứng trên đỉnh Thái Huyền Linh Các. Lão không thể tin được, một tên tiểu tử vô danh, kẻ mà lão từng coi là "con sâu cái kiến" lại có thể làm loạn cả tông môn, lấy đi vạn năm tích lũy, và kinh tởm hơn cả là khắc lên vách đá lời sỉ nhục "Cửu U tái thế".

"Diệp Phi! Ngươi không chạy thoát được đâu! Cả Thương Khung Giới này sẽ không có chỗ cho một con ma đầu như ngươi dung thân!" Vân Hư Tử gầm lên, thanh tiên kiếm "Thái Thanh" trong tay lão phát ra luồng sáng vạn trượng, xé toạc màn đêm.

Diệp Phi đứng đó, tay cầm Trảm Thiên Kiếm gãy nát, vạt áo hắc bào thêu chỉ bạc lăng lệ trong gió. Hắn không nhìn Vân Hư Tử, mà nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận luồng ma khí đặc quánh đang sôi sục cùng linh khí chính đạo bên trong đan điền. "Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết" đang vận hành ở tốc độ cực hạn, tạo ra một vòng xoáy âm dương quỷ dị phía sau lưng hắn.

"Chỗ dung thân?" Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh miệt thấu tận xương tủy. "Vân Hư Tử, ngươi tu tiên đến u mê rồi. Thế gian này, kẻ mạnh chính là Thiên đạo. Khi ta đứng trên đỉnh cao, chính là lúc ta định đoạt ai là Ma, ai là Tiên."

Hắn đột nhiên vung kiếm chỉ xuống đất, giọng nói lạnh lẽo như từ cửu u địa phủ truyền về: "Khởi!"

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Dưới chân các đệ tử Thái Huyền Tông, mặt đất bỗng chốc nứt toác. Những luồng hắc khí cuồn cuộn từ long mạch của ngọn núi phun trào lên như những con hắc long hung tợn. Đây chính là những đạo trận nhãn mà Diệp Phi đã âm thầm bố trí suốt những ngày qua bằng cách lợi dụng chính linh lực của tông môn để nuôi dưỡng Ma chủng.

"Cái gì? Ngươi… ngươi đã làm gì với Thái Huyền Linh Mạch?" Vân Hư Tử tái mặt.

"Ngươi tự xưng là chính đạo, nhưng lại xây dựng tông môn trên một cổ mộ nghìn năm để hút lấy linh khí từ những xác chết cổ xưa. Ta chẳng làm gì cả, ta chỉ giúp 'oán niệm' của những kẻ bị các ngươi trấn áp được giải thoát mà thôi."

Trong khoảnh khắc đó, Thái Huyền Tiên Môn – biểu tượng của sự thanh cao, thoát tục – bỗng chốc biến thành một luyện ngục trần gian. Tiếng gào thét thảm thiết vang trời. Những đệ tử đạo hạnh thấp kém ngay lập tức bị ma khí xâm nhập tâm trí, đôi mắt họ chuyển sang màu đỏ rực, bắt đầu vung kiếm chém giết lẫn nhau trong cơn điên loạn.

"Sư tôn cứu con!"
"Aaa! Tại sao huynh lại đâm muội?"

Cảnh tượng tàn khốc khiến Vân Hư Tử phát điên. Lão điên cuồng kết ấn, triệu hồi "Thái Huyền Trấn Ma Trận" – thủ đoạn cuối cùng để bảo vệ tông môn. Một tấm màn ánh sáng vàng kim khổng lồ bao phủ lấy ngọn núi, cố gắng áp chế hắc khí đang phun trào.

Thế nhưng, ngay lúc ánh sáng vàng kim mạnh mẽ nhất, từ phía sau đám đông, một bóng người lầm lì đột nhiên lao vút lên. Đó là Mặc Ly. Thiếu niên mang trong mình Thiên Ma Thể bấy lâu nay ẩn nhẫn dưới danh nghĩa đệ tử tạp dịch, nay đã trở thành một thanh kiếm sắc lẹm trong tay Diệp Phi.

Mặc Ly cầm ngang một thanh đoản đao đen kịt, trực tiếp đâm thẳng vào vị trí trung tâm của đại trận – nơi Vân Hư Tử đang đặt chân.

"Nghịch!" Diệp Phi hô lớn.

Toàn bộ linh lực của Trấn Ma Trận trong nháy mắt bị đảo ngược quy luật vận hành thông qua công pháp Nghịch Chuyển. Ánh sáng vàng kim rực rỡ không những không trấn áp được ma khí, mà ngược lại, nó trở thành chất xúc tác hỏa thiêu tất cả. Những cung điện lộng lẫy bắt đầu sụp đổ, những pho tượng tổ sư uy nghiêm bị thiêu rụi thành tro bụi.

Vân Hư Tử bị chấn động ngược lại, nội tạng tổn thương nghiêm trọng, lão phun ra một ngụm máu lớn, thân hình lảo đảo trên không. Lão trân trối nhìn toàn bộ cơ nghiệp ngàn năm đang tan thành mây khói trong tay một thanh niên mới đôi mươi.

"Không thể nào… Thiên Đạo không thể bỏ mặc Thái Huyền Tông!"

Diệp Phi bước đi trong hư không, mỗi bước đi đều khiến không gian vặn vẹo. Hắn xuất hiện trước mặt Vân Hư Tử, thanh Trảm Thiên Kiếm kề sát cổ lão già.

"Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, thực chất chỉ là một kẻ giả dối." Diệp Phi nói nhỏ vào tai Vân Hư Tử, thanh âm lạnh lẽo khiến lão run rẩy. "Kiếp trước, ngươi đứng trong hàng ngũ vây sát ta ở Thiên Giới, chẳng phải vì đại nghĩa gì, mà vì muốn đoạt lấy công pháp của ta. Kiếp này, ta sẽ để ngươi chứng kiến cảnh Thái Huyền Tông của ngươi biến mất hoàn toàn khỏi sử sách."

"Ngươi… ngươi nói kiếp trước?" Vân Hư Tử trợn trừng mắt, đồng tử co rút lại. Lão nhìn vào vết sẹo hình tia sét trên trán Diệp Phi, một ký ức đáng sợ hiện về trong đầu. "Cửu… Cửu U Ma Đế Lạc Vân Tiêu? Ngươi chưa chết?"

Diệp Phi không trả lời. Hắn chỉ xoay kiếm.

*Xoẹt!*

Một cái đầu rơi rụng, vị Tông chủ cấp Hóa Thần danh tiếng lẫy lừng cứ thế hồn bay phách tán dưới lưỡi kiếm gãy của Diệp Phi. Khi Vân Hư Tử chết đi, một luồng khí vận khổng lồ từ cơ thể lão bị hút vào vết sẹo trên trán Diệp Phi. Hắn nhắm mắt, cảm nhận tu vi đang thăng tiến mãnh liệt.

Phía dưới, Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm (lúc này đã dẫn theo lực lượng ám vệ từ bên ngoài vào) đang tiến hành thanh trừng nốt những kẻ phản kháng cuối cùng. Tô Nguyệt Thiềm đứng trên một mái ngói còn rực lửa, hồng y bay múa giữa đống đổ nát, trông nàng đẹp như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa cõi chết.

"Diệp ca, toàn bộ linh thạch và bảo vật đã thu gom xong. Chúng ta phải đi ngay trước khi các cường giả từ các tông môn lân cận kịp tới." Tô Nguyệt Thiềm lớn tiếng gọi.

Diệp Phi nhìn xuống toàn cảnh Thái Huyền Sơn. Ngọn núi từng là thánh địa của giới tu tiên nay đã bị chẻ đôi, linh khí cạn kiệt, chỉ còn lại oán linh lởn vởn. Kể từ đêm nay, cái tên Thái Huyền Tiên Môn sẽ chỉ còn là một vết sẹo nhục nhã trong lịch sử chính đạo.

Hắn vẫy tay, một ngọn lửa đen kịt bao phủ lấy xác của Vân Hư Tử và những chữ huyết sắc trên tường.

"Đi."

Diệp Phi xoay người bước vào một thông đạo không gian do hắn tự tay mở ra. Bóng dáng hắn hòa vào bóng đêm, nhưng sự chấn động mà hắn để lại thì đang như một cơn địa chấn truyền khắp Thương Khung Giới.

Chưa đầy nửa canh giờ sau khi Diệp Phi rời đi, một luồng ánh sáng trắng tinh khôi giáng xuống từ tầng trời thứ chín. Kim Phù Đồ – Thánh tử Thiên Đạo Tông xuất hiện. Lão đứng nhìn cảnh tượng hoang tàn, nhìn thi thể mất đầu của Vân Hư Tử, khuôn mặt vốn luôn tươi cười bình thản nay trở nên vặn vẹo vô cùng đáng sợ.

"Ma khí này… rất quen thuộc." Kim Phù Đồ nghiến răng, lòng bàn tay lão tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhưng lạnh thấu xương. "Lạc Vân Tiêu, là ngươi sao? Dù ngươi có trọng sinh bao nhiêu lần, ta cũng sẽ một lần nữa tiễn ngươi về hư vô."

Lúc này, ở sâu trong một hang động ẩn mật của Tây Hoang, Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một bệ đá cổ xưa. Trước mặt hắn là chiếc nhẫn không gian vừa cướp được. Bên trong là vô số linh thạch cao cấp, tiên thảo, và đặc biệt là một cuốn thư tịch cổ có bìa làm từ da người – một phần của *Thái Cực Nghịch Chuyển Kinh* bị Thái Huyền Tông chiếm giữ từ nghìn năm trước.

"Lão tổ, ông thấy thế nào?" Diệp Phi hỏi thầm vào chiếc nhẫn trên ngón tay mình.

Cửu U Lão Tổ bay ra, một hình ảnh linh hồn già nua mờ ảo, nhìn Diệp Phi với vẻ mặt vừa mừng vừa lo: "Nhóc con, lần này ngươi chơi lớn thật. Xóa sổ một đại tông môn như vậy, ngươi đã thực sự khiêu chiến với cả cái 'Thiên' này rồi. Nhưng mà… ta thích!"

Diệp Phi ánh mắt thâm trầm, nhìn ra ngoài cửa hang, nơi Mặc Ly đang âm thầm mài kiếm.

"Sự sụp đổ của Thái Huyền Tông chỉ là khởi đầu. Ta sẽ dùng đống đổ nát này làm nền móng để xây dựng nên Vạn Ma Điện của riêng ta. Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… các ngươi hãy hưởng thụ nốt những ngày bình yên ngắn ngủi đi."

Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu hấp thụ khối lượng tài nguyên khổng lồ. Sức mạnh trong cơ thể hắn không ngừng va đập, phá vỡ xiềng xích của Trúc Cơ, trực tiếp thăng hoa hướng tới cảnh giới Kim Đan một cách cưỡng bách. Một vòng xoáy càn khôn khổng lồ hiện ra ngay trên đỉnh đầu hắn, âm thanh vỡ vụn của các quy luật tự nhiên vang lên đều đặn.

Trận chiến thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu. Thương Khung Giới sau đêm nay sẽ không bao giờ còn yên ổn được nữa. Bởi vì, vị Ma Đế độc đoán nhất lịch sử đã quay trở lại để lấy lại tất cả những gì thuộc về hắn.

Nghịch Chuyển Càn Khôn, đây không chỉ là tên công pháp, mà là thệ ngôn của Diệp Phi dành cho cả thế giới này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8