Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 105: Thủy Chiến Kinh Hoàng**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:02:50 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 105: THỦY CHIẾN KINH HOÀNG**

Vô Tận Hải vốn là vùng đất của những cơn sóng dữ và màn sương muối vĩnh cửu, nhưng lúc này, sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian. Sự xuất hiện của Diệp Phi giống như một lưỡi dao sắc lạnh đâm xuyên qua tấm màn hư ảo của chính nghĩa mà Thiên Đạo Minh đã giăng ra.

Hắc bào thêu chỉ bạc tung bay trong gió lộng, Diệp Phi đứng đó, chân đạp hư không, mỗi nhịp thở của hắn dường như đều cộng hưởng với sự rung động của trời đất. Ánh mắt hắn lướt qua những chiến thuyền khổng lồ của Thiên Đạo Tông, dừng lại ở trung tâm tế đàn, nơi Tô Nguyệt Thiềm đang bị những sợi xích vàng ròng — "Thiên Đạo Tỏa" — xuyên qua bả vai, máu đỏ nhuộm hồng cả hồng y rực rỡ của nàng.

Một trận đau thắt từ sâu trong linh hồn khiến sát ý trong mắt Diệp Phi hóa thành thực chất.

"Diệp… Diệp Phi…" – Đôi môi trắng bệch của Tô Nguyệt Thiềm khẽ mấp máy. Nàng muốn bảo hắn đi mau, vì nàng biết đây là một cái bẫy thiên la địa võng, nhưng nhìn thấy bóng dáng đơn độc mà kiên định ấy, trái tim nàng lại trào dâng một cảm xúc không thể gọi tên.

Kim Phù Đồ đứng trên đỉnh mạn thuyền rồng, tay chắp sau lưng, hào quang vây quanh hắn rực rỡ như một vị thần hạ thế. Hắn khẽ nhếch môi, giọng nói ôn hòa nhưng chứa đựng uy nghiêm không thể chối từ:

"Diệp Phi, ngươi là đệ tử ngoại môn của Hỏa Long Tông, vốn có tương lai xán lạn ở chính đạo, tại sao lại đọa lạc vào ma lộ, cấu kết với yêu tộc? Hôm nay, vì sự bình yên của Thương Khung Giới, ta buộc phải thay trời hành đạo, thanh lý môn hộ."

"Thay trời hành đạo?" – Diệp Phi cười lạnh, tiếng cười vang vọng khắp mặt biển, mang theo sự mỉa mai tột độ. "Kim Phù Đồ, nghìn năm trước ngươi dùng lời này để lừa gạt thế gian, nghìn năm sau vẫn không có gì tiến bộ. Cái 'Thiên' mà ngươi nói, rốt cuộc là thiên hạ chúng sinh, hay là dục vọng tham tàn của chính ngươi?"

"Hỗn xược!"

Một vị trưởng lão Thiên Đạo Tông đứng cạnh Kim Phồ Đồ gầm lên. Lão phất tay, một thanh tiên kiếm mang theo lôi điện vạn trượng lao vút về phía Diệp Phi. "Ma đầu ngông cuồng, chết đi!"

Diệp Phi không thèm nhìn lấy một lần. Hắn chỉ khẽ nhấc tay, thanh Trảm Thiên Kiếm gãy nát đột ngột xuất hiện. Không có kiếm khí chói lòa, chỉ có một luồng hắc ám thâm trầm từ lưỡi kiếm lan tỏa.

*Xoẹt!*

Thanh tiên kiếm của vị trưởng lão Hóa Thần cảnh kia vừa chạm vào ma khí đã lập tức rạn nứt, sau đó vỡ vụn thành ngàn mảnh nhỏ. Vị trưởng lão hộc ra một ngụm máu lớn, gương mặt già nua tràn ngập sự kinh hoàng.

"Lùi lại!" – Kim Phù Đồ nheo mắt, ra lệnh. Hắn nhận thấy luồng ma khí của Diệp Phi không phải là thứ ma công thô thiển thường thấy, mà là một loại năng lượng cấp cao, thậm chí có thể ăn mòn cả quy tắc của Thiên Đạo.

Diệp Phi bước lên một bước, âm thanh trầm mặc vang lên trong đầu hắn:
*"Tiểu tử, vùng biển này có đại trận 'Tứ Hải Chấn Thiên', nước biển dưới chân ngươi không phải là nước bình thường, mà là Thủy nguyên tinh túy được luyện hóa. Nếu không cẩn thận, nhục thân của ngươi sẽ bị nghiền nát."* – Giọng của Cửu U Lão Tổ nghiêm trọng hơn bao giờ hết.

"Vậy thì khiến nó biến mất là được." – Diệp Phi lạnh lùng đáp lại.

Hắn vươn tay về phía Tô Nguyệt Thiềm, giọng nói nhu hòa hơn: "Nguyệt Thiềm, nhắm mắt lại. Ta đưa nàng về."

Kim Phù Đồ phất tay, mười tám chiếc chiến thuyền vây quanh đồng loạt kích hoạt trận pháp.
"Vạn Hải Triều Sinh – Đại Trận, khởi!"

Mặt biển vốn đang cuộn sóng bỗng nhiên đứng lặng, rồi trong chớp mắt, hàng triệu tấn nước biển bốc lên, hóa thành những con giao long khổng lồ dài hàng trăm trượng. Mỗi con giao long đều mang sức mạnh của một tu sĩ Hợp Thể cảnh, vây quanh Diệp Phi từ mọi hướng. Áp lực khổng lồ từ thủy nguyên khiến không gian xung quanh hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm.

"Giết!" – Kim Phù Đồ lệnh xuống.

Ngay lập tức, hàng vạn con thủy long gầm rống lao vào tâm điểm. Sức mạnh này đủ để san bằng một tiểu quốc trong nháy mắt.

Nhưng Diệp Phi vẫn đứng đó, Trảm Thiên Kiếm chỉ xuống mặt biển.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết — Ma Diễm Phệ Hải!"

Trong một nhịp thở, một điểm đen nhỏ từ mũi kiếm của hắn nổ tung. Đó không phải là ngọn lửa đỏ rực thông thường, mà là một màu hắc hỏa lạnh lẽo, sâu thẳm như hố đen. Ngọn lửa này đi tới đâu, không khí ở đó biến thành chân không.

Khi hắc hỏa chạm vào nước biển, một hiện tượng kinh thiên động địa xảy ra. Lẽ thường nước khắc hỏa, nhưng hắc hỏa của Diệp Phi lại coi nước biển làm nhiên liệu.

*Xì… xì…*

Tiếng bốc hơi kinh hoàng vang dội. Toàn bộ vùng biển Vô Tận Hải trong vòng trăm dặm bắt đầu sôi sục như một vạc dầu nóng. Những con thủy long vừa lao tới chưa kịp chạm vào áo của Diệp Phi đã bị hắc hỏa bao trùm, hóa thành những khối hơi nước khổng lồ rồi biến mất hoàn toàn.

"Cái gì? Ma hỏa này… có thể thiêu đốt được cả Linh Thủy tinh túy?!" – Những tu sĩ của Thiên Đạo Minh đồng loạt biến sắc.

Diệp Phi nhắm mắt, linh lực trong người vận hành theo một quỹ tích nghịch đảo. Hắn lẩm nhẩm: "Càn khôn có âm dương, nước có thể là hỏa, hỏa có thể là băng. Nghịch chuyển cho ta!"

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ dưới đáy biển sâu. Toàn bộ mặt biển xung quanh Thiên Yêu Đảo đột ngột bốc cháy rực trời. Ma hỏa đen ngòm nhảy múa trên mặt nước xanh biếc, biến cả vùng biển thành một biển lửa đen kịt vĩ đại. Hơi nóng tỏa ra làm nóng cả các bảo khí hộ thân của các tu sĩ chính đạo, khiến họ phải liên tục lùi lại phía sau.

Lúc này, Diệp Phi như một Ma Thần bước ra từ luyện ngục, tay cầm kiếm, bước đi trên ngọn lửa đen. Mỗi bước chân hắn hạ xuống, nước biển bên dưới đều tự động nhường đường, để lộ ra lòng biển khô cạn.

"Mặc Ly, mở đường!" – Diệp Phi trầm giọng ra lệnh.

Phía sau hắn, thiếu niên lầm lì Mặc Ly im lặng gật đầu. Thiên Ma Thể của cậu ta bùng phát, biến thành một thanh cự kiếm đen kịt, lao thẳng về phía tế đàn nơi giam giữ Tô Nguyệt Thiềm. Những tu sĩ định ngăn cản đều bị Mặc Ly chém thành mây khói dưới sự hỗ trợ của hắc hỏa ma diễm.

Kim Phù Đồ thấy thế trận bắt đầu mất kiểm soát, sắc mặt trở nên âm trầm tột độ. Hắn vốn định dùng Tô Nguyệt Thiềm làm mồi nhử để ép Diệp Phi vào trận pháp, rồi dùng uy lực của biển cả để trấn áp. Nhưng hắn không ngờ rằng, sau mười năm không gặp (từ khi Diệp Phi trọng sinh và bắt đầu tu luyện lại), thực lực của kẻ này đã đạt đến mức có thể trực tiếp khiêu chiến với thiên địa quy tắc.

"Muốn cứu người? Phải xem ngươi có đủ mạng hay không!"

Kim Phù Đồ bước ra khỏi chiến thuyền, chân giẫm lên hư không. Mỗi bước đi của hắn đều sinh ra một tòa sen vàng.
"Thiên Đạo Trấn Áp — Thần Quang Viễn Chinh!"

Trên bầu trời, những tầng mây bị xé toạc, một bàn tay khổng lồ cấu thành từ ánh sáng vàng kim đâm xuống, hướng thẳng về đỉnh đầu Diệp Phi mà vỗ tới. Bàn tay này mang theo ý chí của Thiên Đạo, ép buộc vạn vật phải quỳ lạy.

Diệp Phi ngẩng đầu, đôi mắt phản chiếu ánh sáng vàng kim nhưng trong đó chỉ có sự khinh thường.
"Thiên Đạo? Ngươi tu chính là thứ Thiên Đạo giả tạo, chỉ có thể trấn áp kẻ yếu, không thể trấn được trái tim Nghịch Thiên của ta!"

Diệp Phi không lùi mà tiến, Trảm Thiên Kiếm trên tay rung lên bần bật như đang reo mừng vì sắp được uống máu của "kẻ quen thuộc". Hắn chém ngược lên trên một đường kiếm giản đơn nhưng bá đạo vô song.

*Oành!*

Hai luồng sức mạnh đỉnh cấp va chạm ngay giữa không trung. Một bên là vàng kim rực rỡ đại diện cho trật tự và thiên mệnh, một bên là đen kịt sâu thẳm đại diện cho sự nổi loạn và phá hủy. Dư chấn từ cuộc va chạm thổi bay toàn bộ màn sương muối xung quanh, làm vỡ tan những chiến thuyền ở gần đó.

Giữa ánh sáng chói lòa, Diệp Phi đột ngột biến mất.

Kim Phù Đồ chợt thấy sống lưng lạnh lẽo. Hắn theo bản năng xoay người, vung tay tạo ra một tấm khiên ánh sáng.

*Rắc!*

Trảm Thiên Kiếm của Diệp Phi đã chém tới ngay sát mặt hắn. Lực lượng mạnh mẽ từ thanh kiếm gãy khiến Kim Phù Đồ lần đầu tiên bị đánh bay ra xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào vách núi của Thiên Yêu Đảo.

Nhân lúc đó, Diệp Phi lướt đến cạnh Tô Nguyệt Thiềm. Hắc hỏa từ người hắn bao bọc lấy nàng, nhưng thay vì thiêu đốt, nó lại nhẹ nhàng như tơ lụa, đốt sạch những sợi xích "Thiên Đạo Tỏa" mà không làm tổn thương thêm một sợi tóc nào của nàng.

Diệp Phi ôm lấy cơ thể mảnh mai đang run rẩy của Tô Nguyệt Thiềm vào lòng. Hơi thở của nàng yếu ớt, nhưng đôi mắt tím nhạt lại hiện lên sự mừng rỡ vô ngần.

"Ta đến muộn rồi." – Giọng Diệp Phi khàn đặc.

"Chỉ cần chàng đến… là đủ rồi." – Tô Nguyệt Thiềm tựa đầu vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của nam tử này.

Bên kia đống đổ nát, Kim Phù Đồ chậm rãi đứng dậy. Bạch y của hắn đã vấy bụi, nụ cười ôn hòa biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ. Hắn lau đi vệt máu ở khóe môi, ánh mắt khóa chặt vào Diệp Phi.

"Diệp Phi, ngươi thực sự khiến ta bất ngờ. Nhưng ngươi nghĩ cứu được nàng ta là xong sao? Vô Tận Hải này là tế đàn của ta, ngươi đã dùng ma hỏa thiêu biển, chính là đã kích hoạt đợt tế lễ cuối cùng."

Mặt biển vốn đang cháy đen bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ rực như máu. Những tiếng rên rỉ của vô số linh hồn oan khuất bắt đầu vang lên từ dưới lòng biển sâu.

Diệp Phi cau mày nhìn xuống chân mình. Hắn cảm nhận được, sức mạnh mà Kim Phù Đồ vừa sử dụng không phải từ tu vi cá nhân, mà là hắn đang rút cạn sinh mệnh của toàn bộ sinh vật trong vùng biển này.

"Ngươi… cư nhiên dùng tính mạng của vạn linh làm vật hiến tế?" – Diệp Phi rống lên đầy giận dữ.

Kim Phù Đồ cười dài, tóc trắng bay múa: "Thành đại sự không câu nệ tiểu tiết. Diệp Phi, chào mừng ngươi đến với màn cuối cùng của vở kịch mang tên 'Nghịch Chuyển Càn Khôn'."

Trận chiến thực sự, dường như bây giờ mới chính thức bắt đầu. Ma hỏa vẫn cháy, biển máu vẫn dâng, và giữa bóng tối vô tận đó, bóng dáng Diệp Phi đứng vững che chở cho người phụ nữ của mình, đối đầu với cả thế giới đang sụp đổ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8