Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 106: Thất Bại Của Thiên Đạo Minh**
**CHƯƠNG 106: THẤT BẠI CỦA THIÊN ĐẠO MINH**
Gió biển gào thét, mang theo mùi tanh nồng đậm đặc của máu và hỏa diễm. Trên bầu trời Thiên Yêu Đảo, những đám mây ngũ sắc tượng trưng cho "chính đạo" đang dần bị nhuộm đen bởi oán khí khổng lồ từ dưới đáy Vô Tận Hải bốc lên. Trận pháp Tế Đàn Càn Khôn mà Kim Phù Đồ dày công bố trí không chỉ hút cạn linh khí, mà còn đang tước đoạt sinh mệnh của vạn linh một cách thô bạo nhất.
Giữa tâm điểm của sự sụp đổ đó, Diệp Phi đứng sừng sững, một tay ôm chặt lấy Tô Nguyệt Thiềm, tay kia nắm chặt thanh kiếm gãy Trảm Thiên. Hắc bào trên người hắn phần phật bay trong gió dữ, hắc hỏa quanh thân cuộn trào như muốn thiêu trụi cả vòm trời. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, nhìn thấu qua lớp hào quang rực rỡ của Kim Phù Đồ, chạm đến bản chất thối nát ẩn giấu sâu bên trong.
– Diệp Phi! Nhìn xem, đây chính là cái giá của sự phản nghịch! – Kim Phù Đồ cười dài, đôi mắt hắn vốn thanh khiết như ngọc nay đã hằn lên những tia máu đáng sợ. – Ngươi cứu được một mình nàng ta, nhưng có cứu được cả vùng biển này không? Thiên Đạo muốn họ chết, họ không thể sống!
Kim Phù Đồ phất tay, mười tám cột ánh sáng vàng từ đại trận trên biển đột ngột đổi hướng, phóng thẳng về phía Diệp Phi. Mỗi một luồng sáng đều mang theo uy áp của bậc Hóa Thần đỉnh phong, nghiền nát không gian trên đường đi của nó.
Diệp Phi không lùi, trái lại còn tiến một bước về phía trước.
– Thiên Đạo? Loại thiên đạo ích kỷ, dùng chúng sinh làm củi đốt như ngươi, không xứng đáng được tôn thờ!
Hắn đột ngột giơ Trảm Thiên Kiếm lên cao. Trong thức hải, "Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết" vận hành đến cực hạn. Ma khí cuồn cuộn từ đan điền chảy vào thanh kiếm gãy, nhưng kỳ lạ thay, bên trong luồng ma khí đen đặc ấy lại nhen nhóm những tia linh khí thuần chính nhất của Tiên đạo. Hai luồng năng lượng vốn dĩ xung khắc như nước với lửa, giờ đây dưới sự điều phối của công pháp Nghịch Thiên, lại quấn quýt lấy nhau, hình thành nên một luồng khí xám kỳ dị – Hỗn Nguyên Chi Khí.
– Nghịch Chuyển – Vạn Vật Thành Tro!
Diệp Phi chém mạnh xuống. Một đường kiếm khí màu xám xịt kéo dài vạn trượng, xé toạc mặt biển máu, va chạm trực diện với mười tám luồng sáng thần thánh.
"Ầm!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sóng xung kích từ vụ nổ thổi bay tất cả những tu sĩ đang giao chiến gần đó. Một vài đệ tử yếu ớt của Thiên Đạo Minh chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã bị luồng dư chấn kia xé thành mảnh vụn.
Kim Phù Đồ biến sắc. Hắn không ngờ lực lượng của Diệp Phi lại có thể chống lại uy lực của đại trận hiến tế. Hắn nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gãy trong tay đối thủ, nghiến răng:
– Thần khí kiếp trước… Ngươi cư nhiên đã tìm được nó?
– Không chỉ là thanh kiếm, mà còn là mạng của ngươi nữa! – Diệp Phi lạnh lùng đáp trả. Hắn thì thầm vào tai Tô Nguyệt Thiềm: – Nhắm mắt lại, tin tưởng ta.
Tô Nguyệt Thiềm khẽ gật đầu, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của hắn. Cảm giác bất an suốt bao lâu qua bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự tin cậy tuyệt đối vào nam nhân này.
Cùng lúc đó, tại các chiến khu ngoại vi của Thiên Đạo Minh, tình hình bắt đầu xoay chuyển một cách thảm hại. Các tu sĩ chính đạo vốn tự xưng là bảo vệ lẽ phải, giờ đây khi nhìn thấy Thánh tử của mình không ngần ngại hiến tế cả những đạo hữu đồng môn để lấy sức mạnh, niềm tin trong lòng họ bắt đầu sụp đổ.
– Không… Tại sao Thánh tử lại làm thế? Đó là sư đệ của ta! – Một tu sĩ của Hỏa Long Tông gào lên trong đau đớn khi thấy sư đệ mình bị cột sáng vàng hút cạn tinh huyết ngay trước mắt.
– Đây không phải là chính đạo! Đây là tà thuật! – Những tiếng la hét, oán than vang khắp mọi nơi.
Nắm bắt thời cơ, Mặc Ly từ bóng tối vọt ra như một bóng ma. Thanh hắc đao trong tay gã rung lên bần bật, mang theo hơi thở của sát lục.
– Các ngươi gọi bọn ta là Ma? Hãy nhìn xem vị "Thần" của các ngươi đang làm gì! – Mặc Ly gầm lên, vung đao chém đứt đầu một vị trưởng lão đang cố gắng vận hành trận pháp hiến tế. – Hôm nay, Ma sẽ hành đạo!
Sự phản công của quân đoàn Vạn Ma Điện bắt đầu rầm rộ. Họ không còn là những kẻ bị truy đuổi, mà trở thành những thợ săn trong đêm tối. Sự thối nát của Thiên Đạo Minh là thứ thuốc nổ mạnh mẽ nhất, đốt cháy chút ý chí kháng cự cuối cùng của những tu sĩ "chính phái".
Ở phía trung tâm, cuộc đối đầu giữa Diệp Phi và Kim Phù Đồ đã lên đến đỉnh điểm. Kim Phù Đồ thấy đại trận bị lung lay, không tiếc công sức phun ra một ngụm máu tươi hiến tế lên Thiên Đạo Lệnh trong tay.
– Thiên Đạo Uy Nghiêm – Chấn Nhiếp Yêu Ma!
Lệnh bài hóa lớn như một quả núi, phủ xuống ánh sáng chói lòa muốn trấn ép Diệp Phi xuống đáy biển. Nhưng Diệp Phi lại cười, nụ cười đầy sự ngạo nghễ và khinh bỉ.
– Ngươi tu thuận thiên, cho nên phải phụ thuộc vào ý chí của trời. Ta tu nghịch thiên, chính là để tự mình định đoạt vận mệnh!
Hắn đột nhiên buông thanh kiếm ra. Trảm Thiên Kiếm lơ lửng giữa không trung, phát ra tiếng reo hò hưng phấn. Diệp Phi kết ấn liên tục, một đồ hình Thái Cực khổng lồ hiện ra dưới chân hắn, nhưng điểm đặc biệt là hai cực đen trắng lại không ngừng xoay chuyển, giao hòa, khiến không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn.
– Thái Cực Nghịch Chuyển – Khí Vận Đoạt Thiên!
Một luồng lực hút kinh người phát ra từ đồ hình Thái Cực. Nó bắt đầu tranh đoạt quyền kiểm soát linh khí với đại trận của Kim Phù Đồ. Những luồng sinh khí đang bị đại trận hút đi bỗng nhiên đổi hướng, cuộn trào về phía Diệp Phi, rồi từ Diệp Phi truyền vào cơ thể của Tô Nguyệt Thiềm và những đồng minh đang bị thương xung quanh.
Kim Phù Đồ hoảng sợ tột độ:
– Ngươi… ngươi dám cướp lấy Khí Vận của Thiên Đạo?
– Thiên đạo này đã thối nát, khí vận này không xứng để ngươi sử dụng. – Giọng Diệp Phi vang lên như phán quyết của một vị thần thực thụ. – Tan đi cho ta!
Hắn đánh ra một quyền. Quyền ý đơn giản nhưng mang theo lực lượng của sự nghịch chuyển càn khôn. "Rắc… rắc…" Một tiếng động thanh thúy vang lên, Thiên Đạo Lệnh – bửu vật trấn phái của Thiên Đạo Tông – cư nhiên xuất hiện một vết nứt lớn, rồi nổ tung thành ngàn mảnh.
Phản phệ từ bửu vật và đại trận khiến Kim Phù Đồ hộc máu, lùi lại mấy chục bước, sắc mặt tái nhợt như giấy trắng. Ánh hào quang quanh thân hắn tắt lịm, lộ ra vẻ mặt kinh hoàng và suy sụp.
– Thánh tử thất bại rồi! – Một vị trưởng lão của Dao Trì Thánh Địa kinh hãi thốt lên khi thấy cảnh này. – Rút lui! Mau rút lui!
Lệnh bài vỡ nát, lòng quân tan rã. Đội quân của Thiên Đạo Minh vốn hùng hậu là thế, giờ đây hỗn loạn như ong vỡ tổ. Họ giẫm đạp lên nhau để chạy trốn, không còn ai màng đến việc tiêu diệt "ma đầu" nữa.
Kim Phù Đồ nhìn về phía Diệp Phi với ánh mắt đầy căm hận và không cam lòng. Hắn biết, hôm nay hắn đã thua sạch sành sanh. Không chỉ là tu vi, mà còn là danh tiếng và uy tín tích lũy bao đời của Thiên Đạo Tông.
– Diệp Phi… Ngươi đừng đắc ý sớm. Thế gian này không cho phép Ma đạo tồn tại đâu! – Kim Phù Đồ gầm lên, rồi dùng chút sức tàn cuối cùng kích hoạt phù truyền tống ngàn dặm, biến mất trong một vầng sáng chói lòa.
Diệp Phi không đuổi theo. Hắn biết Kim Phù Đồ có nhiều thủ đoạn hộ mệnh, muốn giết ngay lúc này là cực kỳ khó khăn. Hơn nữa, việc cứu Tô Nguyệt Thiềm mới là ưu tiên hàng đầu.
Hắn đáp xuống mặt đất, nơi mà quân đội Thiên Đạo Minh vừa rút đi trong thảm bại. Mặc Ly cùng các thuộc hạ từ khắp nơi tập hợp lại, quỳ một gối xuống trước mặt hắn.
– Chủ thượng, địch nhân đã lui. Vạn Ma Điện đại thắng! – Tiếng hô của Mặc Ly vang động khắp hòn đảo.
Diệp Phi nhìn quanh chiến trường thê lương, nhìn biển máu dần dần lặng sóng. Hắn không có vẻ gì là vui sướng. Chiến thắng này mới chỉ là sự bắt đầu. Những thế lực cổ xưa núp bóng "chính đạo" sẽ sớm trở lại mạnh mẽ và điên cuồng hơn.
Tô Nguyệt Thiềm khẽ mở mắt, nhìn khuôn mặt cương nghị của Diệp Phi dưới ánh hoàng hôn nhuốm màu máu. Nàng đưa bàn tay run rẩy chạm vào má hắn, khẽ cười:
– Cuối cùng chàng cũng đã làm được…
Diệp Phi nắm lấy tay nàng, ánh mắt nhu hòa đi đôi chút nhưng vẫn không giấu nổi sự thâm trầm của một vị đế vương:
– Đây mới chỉ là chương đầu của một thời đại mới thôi. Từ nay về sau, càn khôn này, do chúng ta nắm giữ.
Dưới chân họ, vùng biển Vô Tận vốn cuồng nộ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Nhưng ai cũng hiểu, đó là sự tĩnh lặng trước một cơn bão còn lớn hơn nữa sắp sửa đổ bộ vào toàn bộ Thương Khung Giới. Thiên Đạo Minh đã thối lui, nhưng hạt giống của sự nổi loạn đã gieo xuống, và cái tên "Cửu U Ma Đế" một lần nữa sẽ khiến cả thế giới phải rung chuyển.