Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 107: Tìm Thấy Lăng Mộ Thái Cổ**
**Chương 107: Tìm Thấy Lăng Mộ Thái Cổ**
Gió rít gào qua những khe đá vôi nứt nẻ, mang theo hơi thở mục uế của vạn năm cô độc.
Tây Hoang Cổ Địa.
Nơi này vốn là một vùng đất bị nguyền rủa, là mồ chôn của những vị đại năng từ thời Thái Cổ xa xăm. Bầu trời nơi đây không bao giờ có lấy một tia nắng rực rỡ, chỉ có một màu xám xịt như tro tàn, bị che lấp bởi những tầng Cửu Thiên Cương Phong cuồn cuộn không dứt. Đứng giữa vùng bình nguyên khô cằn, Diệp Phi khẽ nheo mắt, hắc bào của hắn phần phật tung bay trong gió cát. Đôi mắt thâm trầm như đầm nước sâu đang dõi theo những luồng khí tức hỗn loạn cuộn xoáy trên mặt đất.
“Ngay phía trước rồi, phải không?” Diệp Phi trầm giọng hỏi.
Trong chiếc nhẫn thạch anh cổ xưa trên ngón tay hắn, một làn khói mờ ảo hiện ra, hóa thành hình hài lôi thôi của Cửu U Lão Tổ. Lão già này hớp một ngụm rượu hư ảo, sắc mặt hiếm khi trở nên nghiêm trọng, đôi mắt đục ngầu lóe lên những tia sáng ký ức.
“Đúng vậy. Mùi vị này… không sai đi đâu được. Vừa có cái cao ngạo của Tiên đạo, vừa có cái cuồng ngạo bất tuân của Ma đạo. Đây chính là lối vào Lăng Mộ Thái Cổ, nơi chôn cất mảnh vỡ ý chí của kẻ đầu tiên dám lật ngược bàn cờ Thiên đạo – Nghịch Thiên Thánh Nhân.”
Phía sau Diệp Phi, Tô Nguyệt Thiềm khẽ lùi lại một bước, hồng y của nàng rực rỡ giữa nền cát xám như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa cõi chết. Nàng cảm nhận được một áp lực vô hình đang đè nặng lên kinh mạch, khiến linh lực trong người vận hành trở nên trì trệ.
“Linh áp ở đây thật đáng sợ.” Nàng khẽ thì thầm, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy chuôi kiếm huyễn ảnh. “Ngay cả hơi thở của không gian cũng mang theo sự thù địch với mọi sinh linh.”
Mặc Ly vẫn lầm lì như một cái bóng, thanh trọng kiếm vác trên vai hắn khẽ rung nhẹ, như thể đang hưng phấn trước sát ý nhàn nhạt toả ra từ sâu trong lòng đất. Hắn không nói lời nào, chỉ bước lên một bước, đứng chênh chếch phía sau Diệp Phi, sẵn sàng tuốt kiếm nếu có bất kỳ biến cố nào xảy ra.
Diệp Phi bước tới. Mỗi bước chân của hắn đều như ghim xuống mặt đất những đạo tàn ảnh của *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Ma khí đen kịt và linh lực thanh khiết đan xen vào nhau, bao bọc lấy hắn như một cái kén Thái Cực, ngăn cách hoàn toàn sự xâm thực của ngoại vật.
“Ầm!”
Đột ngột, mặt đất rung chuyển dữ dội. Từ dưới lòng đất cát khô khốc, những cột đá khổng lồ mang theo hoa văn thượng cổ trồi lên, sắp xếp thành một trận pháp kỳ quái bao quanh lấy bốn người. Những hoa văn đó tỏa ra ánh sáng vàng kim nhạt, nhưng xen lẫn trong đó lại là những đường chỉ đỏ máu trông vô cùng yêu dị.
“Là Càn Khôn Nghịch Phản Trận!” Cửu U Lão Tổ kinh ngạc kêu lên. “Đừng cử động! Trận pháp này lấy linh áp của người đứng trong đó làm nguyên liệu. Các ngươi càng chống cự mạnh, sức nặng của nó sẽ càng lớn, cho đến khi nghiền nát nhục thân các ngươi thành bụi cám.”
Diệp Phi đứng sững lại, ánh mắt bình thản quan sát các cột đá. Hắn thấy rõ mỗi cột đá đều khắc một chữ cổ: Thiên, Địa, Nhân, Ma, Thần, Quỷ… sáu đạo luân hồi đang đảo lộn, không còn theo bất kỳ trật tự nào.
“Kiếp trước, ta dùng bá lực để phá trận, dẫn đến việc bị thương nặng trước khi vào được mộ.” Diệp Phi tự nhủ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo. “Kiếp này, ta đã nắm giữ căn nguyên của sự Nghịch Chuyển, trò chơi này không làm khó được ta.”
Hắn đột ngột buông lỏng hoàn toàn mọi phòng ngự. Linh lực trong cơ thể hắn biến mất, ma khí cũng thu hồi vào đan điền.
“Diệp Phi! Ngươi điên sao?” Tô Nguyệt Thiềm tái mặt định lao tới, nhưng Mặc Ly đã kịp thời đưa tay ngăn nàng lại. Ánh mắt thiếu niên đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào chủ nhân của mình.
Vừa buông lỏng linh lực, áp lực ngàn cân đột ngột biến mất. Những cột đá đang rít gào bỗng chốc trở nên câm lặng. Diệp Phi nhắm mắt, bàn tay phải đưa ra, bắt đầu phác họa trong không trung những đường nét kỳ ảo.
Hắn không phá trận, mà là đang… đồng hóa.
“Thuận Thiên là Tiên, Nghịch Thiên là Ma. Nhưng nếu ta chính là Thiên Địa này, thì còn gì để Thuận, còn gì để Nghịch?”
Tiếng nói của Diệp Phi vang vọng khắp vùng đất chết, một đạo lôi điện đen ngòm từ hư không giáng xuống, đánh thẳng vào cột đá có chữ “Ma”. Ngay sau đó, một luồng ánh sáng thuần khiết lại bao phủ cột đá có chữ “Thiên”. Hai luồng năng lượng đối nghịch bắt đầu xoay chuyển quanh Diệp Phi, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ hút sạch cát bụi xung quanh.
“Răng rắc!”
Tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên. Toàn bộ không gian trước mắt họ bắt đầu nứt vỡ như một tấm gương lớn. Những mảnh vỡ không gian rơi xuống, lộ ra một lối vào đen ngòm, sâu hun hút, dẫn thẳng xuống lòng đất. Từ bên trong, một thứ hào quang mờ mịt, cũ kỹ toả ra, kèm theo tiếng gầm thét trầm đục như tiếng vang của lịch sử.
“Lối vào đã mở!” Cửu U Lão Tổ cười to đầy đắc ý. “Tiểu tử, ngươi thực sự khiến lão phu phải nhìn bằng con mắt khác. Ngay cả những lão quái vật năm đó cũng không có ai ngộ tính cao như ngươi.”
Diệp Phi không đáp, hắn bước vào bên trong không chút do dự. Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly theo sát phía sau.
Bên trong lăng mộ không hề tối tăm như họ tưởng. Dọc theo lối đi là những ngọn đuốc thắp bằng mỡ của quái thú cổ đại, ngọn lửa xanh biếc lay động trước những luồng gió từ sâu thẳm thổi ra. Trên vách đá là những bức phù điêu ghi lại cuộc đại chiến năm xưa. Diệp Phi dừng lại trước một bức hình vẽ một nam nhân cầm kiếm đứng trên vạn xác chết, phía trên đầu hắn là thiên đình đang đổ nát.
“Đây chính là Nghịch Thiên Thánh Nhân sao?” Diệp Phi lầm bầm, trong lòng dâng lên một sự đồng cảm kỳ lạ. Kẻ này, cũng giống như hắn, là một người đơn độc thách thức cả trật tự của vũ trụ.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên đặc quánh linh chất. Khi họ bước vào đại điện trung tâm, hơi thở của cả ba người gần như nghẹt lại.
Giữa đại điện khổng lồ rộng hàng mẫu, một cỗ quan tài bằng đá hắc thạch đen lánh đặt trên cao. Xung quanh nó là tám sợi xích lớn bằng đầu người, nối liền với tám vị trí bát quái trong điện. Nhưng điều kinh khủng nhất chính là, lơ lửng ngay phía trên nắp quan tài là một vật thể hình thoi, lấp lánh ánh sáng xám tro, liên tục phát ra những âm thanh rền rĩ như sấm vang.
“Chìa khóa… Nghịch Chuyển Càn Khôn Khởi Nguyên!” Cửu U Lão Tổ run rẩy hiện hình, không kìm được sự xúc động. “Nó chính là chìa khóa khởi động cánh cổng kết nối giữa Thương Khung Giới và Cửu U Vực. Có được nó, Diệp Phi, ngươi sẽ có tư cách định đoạt ai là Tiên, ai là Ma!”
Tô Nguyệt Thiềm định bước lên, nhưng ngay lập tức nàng bị bắn ngược lại bởi một tầng gợn sóng không gian. Diệp Phi nhanh tay đỡ lấy nàng, cảm nhận được hơi ấm và cả sự rung động nhẹ từ cơ thể nàng.
“Cẩn thận, mảnh vỡ này có ý chí riêng. Nó đang chọn lọc chủ nhân.” Diệp Phi dặn dò, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào khối tinh thể.
“Ngươi… là kẻ hèn mọn của thời đại sau?”
Một giọng nói uy nghiêm, già nua bất chợt vang lên từ mọi ngóc ngách của lăng mộ. Từ phía trên quan tài đá, một bóng ma mờ nhạt dần dần ngưng kết thành hình ảnh một trung niên nhân tóc dài rũ rượi, đôi mắt trống rỗng nhưng tỏa ra uy áp kinh người.
“Vọng hồn của Nghịch Thiên Thánh Nhân!” Cửu U Lão Tổ kinh hãi thu mình lại trong nhẫn.
Diệp Phi không hề lùi bước. Hắn đối diện với cái bóng ấy bằng tất cả sự ngạo khí của một vị Ma Đế từng đứng đầu cửu giới.
“Ta không phải là kẻ hèn mọn. Ta là người sẽ hoàn thành nốt con đường mà ông đã đi dở.” Diệp Phi khẳng định, âm thanh lạnh băng nhưng đầy trọng lực.
“Hoàn thành?” Cái bóng cười lên những tràng dài chói tai. “Hàng vạn năm qua, đã có không biết bao nhiêu thiên tài tự xưng mình có thể nghịch chuyển càn khôn, nhưng cuối cùng chỉ làm nô lệ cho danh vọng. Ngươi dựa vào cái gì?”
“Dựa vào việc ta đã chết một lần dưới tay Thiên đạo.” Diệp Phi bước tới, mỗi bước đi khí thế lại tăng lên một bậc, *Trảm Thiên Kiếm* từ trong cơ thể hắn ngân vang, rung động hòa nhịp cùng mảnh chìa khóa trên không trung. “Dựa vào việc trái tim ta không còn chỗ cho sự hối hận. Nếu thế gian này mục nát, ta sẽ đốt bỏ nó để mầm xanh mới mọc lên. Nếu thiên địa này bất công, ta sẽ giết cả trời đất để lập lại trật tự.”
Thân ảnh của Nghịch Thiên Thánh Nhân im lặng trong giây lát. Đôi mắt trống rỗng của ông ta nhìn sâu vào linh hồn Diệp Phi, nhìn thấy những oán niệm sâu đậm như vực thẳm và cả một ý chí vững chãi hơn cả kim cương.
“Tốt… rất tốt.”
Cái bóng biến tan thành một luồng khí đen khổng lồ, lao thẳng vào giữa trán Diệp Phi. Cả lăng mộ bắt đầu sụp đổ. Đất đá rơi xuống như mưa, mặt đất dưới chân họ nứt toác, lộ ra một khoảng không vô định.
“Diệp Phi!” Tô Nguyệt Thiềm hét lên, nàng cố nắm lấy tay hắn nhưng bị một lực đẩy khủng khiếp cách ly.
Diệp Phi cảm nhận được một luồng kiến thức khổng lồ và sức mạnh nguyên thủy đang tuôn chảy vào não bộ. Hắn nhìn thấy sự khởi đầu của vũ trụ, thấy cách mà những quy luật đầu tiên được hình thành, và hắn cũng thấy… cách để bẻ gãy chúng.
Mảnh chìa khóa lấp lánh kia bay tới, nằm gọn trong lòng bàn tay Diệp Phi. Ngay khoảnh khắc hắn chạm vào nó, toàn bộ không gian của lăng mộ bùng phát một luồng ánh sáng hắc ám xé toác màn đêm của Tây Hoang Cổ Địa, lao vút lên tận tầng mây chín tầng trời.
Dưới chân lăng mộ đang sụp đổ, một cánh cổng khổng lồ bằng đá xám, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian, bắt đầu chậm rãi mở ra từ trong hư không.
Đó là cánh cổng dẫn đến sự khởi đầu của cái chết… và sự kết thúc của những vị thần.
Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát, tay cầm Chìa Khóa Khởi Nguyên, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo Minh đang tọa lạc. Hắn biết, trò chơi lật ngược bàn cờ này, từ giây phút này, mới thực sự bắt đầu.
“Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… những nợ nần kiếp trước, ta sắp đến lấy lại rồi.”
Gió lạnh lại rít gào qua Tây Hoang, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự tử khí, mà là tiếng kèn lệnh cho một cuộc tranh phong chấn động cổ kim. Lăng mộ thái cổ hoàn thành sứ mệnh của nó, tan biến vào hư không, để lại ba bóng người đứng vững giữa hoang mạc, nghênh đón bão tố của một thời đại mới.