Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 108: Thử Thách Của Thời Gian**
Không gian trong lăng mộ thái cổ vốn đã đổ nát, giờ đây sụp đổ hoàn toàn theo một cách thức kỳ dị nhất mà Diệp Phi từng chứng kiến. Những mảng kiến trúc bằng hắc thạch không rơi xuống đất mà tan biến vào những khe nứt màu tím bạc. Tiếng gào thét của gió không còn là tiếng động cơ học, mà là âm thanh của những dòng thời gian đang va đập, nghiền nát mọi sự tồn tại vật chất.
Diệp Phi đứng đó, tay nắm chặt Chìa Khóa Khởi Nguyên. Luồng sáng từ chìa khóa không còn bao bọc lấy hắn mà đang trực tiếp cắn nuốt hắn. Hắn cảm thấy da thịt mình như bị hàng vạn lưỡi dao vô hình rạch qua, đau đớn thấu tận tâm can, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lẽo, kiên định đến đáng sợ.
"Thiếu chủ!"
Tiếng của Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm mờ dần, rồi hoàn toàn biến mất. Một cảm giác mất trọng lượng ập đến. Diệp Phi thấy mình không còn đứng trên mặt đất, mà đang rơi tự do vào một hố đen thăm thẳm. Nhưng ngay khi hắn tưởng mình sẽ tan biến, một luồng áp lực khổng lồ từ Chìa Khóa Khởi Nguyên đột ngột nổ tung, đẩy hắn ngược lên.
*Oanh!*
Tai Diệp Phi nổ tung một tiếng trầm đục. Khi hắn mở mắt ra, tất cả cảnh tượng về Tây Hoang Cổ Địa đã biến mất.
Trước mắt hắn là một khung cảnh khiến kẻ tâm tính vững vàng nhất cũng phải kinh hãi.
Không có trời, không có đất. Chỉ có một vùng hỗn mang u ám, nơi những luồng khí tức nguyên thủy màu xám tro cuộn trào như những con rồng khổng lồ đang quần thảo. Ở đó, không có khái niệm về phương hướng, cũng chẳng có khái niệm về độ cao.
Diệp Phi nhận ra thân thể mình đang ở một trạng thái kỳ lạ—trong suốt và phát ra ánh sáng mờ nhạt. Hắn không còn là đệ tử ngoại môn của Hỏa Long Tông, mà dường như đã trở lại bản thể linh hồn của Cửu U Ma Đế năm xưa, mạnh mẽ, thâm trầm và đầy uy áp.
"Đây là… Thái Cổ sơ khai?" Diệp Phi lầm bầm, thanh âm vang vọng giữa hư không nhưng lại không có hồi đáp.
Bỗng nhiên, từ sâu trong vùng hỗn mang, một đốm sáng nhỏ nhoi xuất hiện. Đốm sáng ấy ban đầu chỉ như một hạt cát, nhưng trong nháy mắt đã bành trướng, tỏa ra hai luồng khí tức đối lập hoàn toàn. Một bên tinh khiết, thanh cao đến cực điểm; một bên thâm trầm, bá đạo đến tột cùng.
"Tiên và Ma…" Diệp Phi nheo mắt lại.
Hắn đang chứng kiến sự hình thành của vạn vật. Hai luồng khí ấy vốn dĩ không hề bài xích nhau, chúng quấn quýt, hòa quyện tạo thành một vòng xoáy thái cực hoàn mỹ, cân bằng mọi quy luật của vũ trụ. Đây chính là trạng thái nguyên thủy nhất của Thiên Đạo mà các điển tịch cổ xưa thường nhắc tới—một Thiên Đạo chí công, không phân thiện ác, không chia chính tà.
Nhưng cảnh tượng thái bình đó không kéo dài lâu.
Một âm thanh rắc rắc khô khốc vang lên, tựa như có kẻ vừa bẻ gãy một nhánh cây khô. Diệp Phi nhìn thấy từ trong bóng tối của hỗn mang, một bàn tay khổng lồ, bao phủ bởi những văn tự vàng kim rực rỡ nhưng đầy rẫy sự mục nát, đột ngột vươn ra. Bàn tay ấy đâm xuyên vào vòng xoáy thái cực, bóp nát phần khí tức đen tối và thâu tóm lấy phần ánh sáng tinh khiết.
"Kẻ nào?!" Diệp Phi gầm lên một tiếng, nhưng thân ảnh của hắn lúc này chỉ là một bóng ma của thời gian, không cách nào can thiệp vào quá khứ.
Hắn chứng kiến bàn tay kia bóp méo quy luật, ép buộc phần ánh sáng phải nuốt chửng phần bóng tối. Đó không phải là sự hòa hợp, mà là một cuộc tàn sát ngay từ thuở sơ khai. Khí tức Tiên đạo trở nên hung bạo, nó bắt đầu đào thải và xua đuổi tất cả những gì không thuộc về nó vào rìa của thế giới.
Một giọng nói già nua, cao ngạo như thể đứng trên đỉnh cao của chúng sinh, vang lên trong tâm trí Diệp Phi:
*"Thiên đạo cần trật tự. Trật tự cần một biểu tượng duy nhất. Ánh sáng phải cai trị, bóng tối phải làm nền móng cho sự vĩnh hằng. Kẻ nghịch ta, chính là nghịch trời."*
Diệp Phi rung động mãnh liệt. Hắn nhìn thấy những văn tự vàng kim kia—đó chính là hơi thở của Thiên Đạo Minh kiếp này! Hắn nhìn thấy những đạo phù văn chảy xuôi trong bàn tay khổng lồ ấy, có hình dáng y hệt như ấn ký trên trán của Kim Phù Đồ.
Hóa ra, Thiên Đạo mà thế gian đang sùng bái bấy lâu nay, lại là một sự chắp vá tàn khốc. Nó được dựng lên từ một vụ mưu sát vĩ đại nhất lịch sử. Những kẻ tự xưng là Chính đạo không phải là người thừa kế ý chí của trời xanh, mà là những kẻ đã bóp chết Thiên Đạo thật sự để thay thế bằng một trật tự do chúng tạo ra—một trật tự phục vụ cho sự trường tồn ích kỷ của chúng.
"Khốn kiếp…" Diệp Phi siết chặt nắm đấm, khí tức *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* trong người hắn bắt đầu điên cuồng vận chuyển.
Cảnh tượng trước mắt bắt đầu xoay chuyển nhanh chóng. Thời gian như một cuốn phim bị ai đó tua nhanh với tốc độ chóng mặt. Diệp Phi thấy mình đang trôi qua hàng triệu năm chỉ trong vài hơi thở.
Hắn thấy các tông môn Chính đạo được thành lập, khoác lên mình lớp áo công lý nhưng thực chất là đang hút cạn linh mạch của thế gian để duy trì cái "trật tự" mục nát đó. Hắn thấy Ma đạo bị xua đuổi, bị bôi nhọ, những tu sĩ đi theo con đường này vốn dĩ chỉ muốn tìm lại sự cân bằng nguyên thủy, nhưng cuối cùng đều bị tiêu diệt bởi bàn tay sắt của Thiên Đạo giả tạo.
Và rồi, hắn thấy chính mình.
Hình ảnh Cửu U Ma Đế của kiếp trước hiện ra. Đó là lúc hắn đứng trên đỉnh núi Cửu Tiêu, một thân hắc bào tung bay trong gió, cầm trong tay *Trảm Thiên Kiếm* gãy nát, đối diện với hàng vạn tiên binh của Thiên Đạo Minh.
Diệp Phi kiếp trước đang cười, nụ cười ngạo nghễ và đau đớn.
*"Các ngươi nói ta là Ma? Các ngươi nói ta nghịch thiên?"* Tiếng của Diệp Phi kiếp trước vang lên, rúng động cả không gian thời gian. *"Nếu cái trời này là giả, nếu cái đạo này là thối nát, thì ta thà làm Ma, thà nghịch cả trời đất này để tìm lại chân lý!"*
Đứng phía sau Diệp Phi kiếp trước khi ấy, là Liễu Như Yên. Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy phức tạp, nhưng trong tay nàng lại là thanh kiếm đang nhỏ máu—máu của hắn. Phía xa, Kim Phù Đồ đứng trên chín tầng mây, đôi mắt lãnh đạm như nhìn một con kiến hôi đang giãy chết.
Chứng kiến cảnh tượng này lần nữa với tư cách là người ngoài cuộc, Diệp Phi cảm thấy một luồng hận ý ngùn ngụt thiêu đốt linh hồn. Hắn muốn lao đến, muốn bóp nát cổ họng Kim Phù Đồ, muốn hỏi Liễu Như Yên tại sao lại phản bội lại sự chân thành duy nhất mà hắn dành cho nàng.
Nhưng đúng lúc này, Chìa Khóa Khởi Nguyên trong tay hắn bỗng truyền đến một luồng hơi lạnh thấu xương, giúp hắn thanh tỉnh lại.
"Đây là thử thách của thời gian…" Diệp Phi lẩm bẩm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt linh hồn. "Nếu ta chìm đắm trong hận thù của quá khứ, ta sẽ bị kẹt lại đây mãi mãi, linh hồn sẽ bị dòng chảy thời gian nghiền nát."
Hắn nhắm mắt lại, ép mình không nhìn vào cảnh tượng bị phản bội kia nữa. Hắn bắt đầu vận chuyển *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết*. Luồng công pháp này vốn dĩ là do hắn tự sáng tạo ra dựa trên những tàn tích thái cổ, nhưng giờ đây, sau khi chứng kiến sự hình thành và sụp đổ của Thiên Đạo nguyên thủy, hắn nhận ra công pháp của mình vẫn còn thiếu một mảnh ghép cuối cùng.
Đó chính là sự bao dung của Hỗn Nguyên.
Ma không phải là ác, Tiên không phải là thiện. Chúng chỉ là hai mặt của một đồng tiền. Thiên Đạo thật sự không cần ánh sáng tuyệt đối, cũng không cần bóng tối vô tận. Nó cần sự tuần hoàn.
"Nghịch chuyển… không phải là đảo ngược từ Ma thành Tiên, mà là phá vỡ cái khuôn đúc sai lầm của thế gian để trở về với khởi nguyên!"
Trong đầu Diệp Phi như có một tiếng sét nổ vang. Toàn bộ kiến thức từ *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* bắt đầu tái cấu trúc. Những dòng khí đen và trắng trong linh hồn hắn vốn dĩ luôn tranh chấp, giờ đây đột ngột lặng xuống, rồi bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo mới—quỹ đạo của sự thái cực nguyên thủy nhất mà hắn vừa thấy.
Đúng lúc này, không gian thời gian quanh hắn bắt đầu nứt vỡ. Những hình bóng của quá khứ gào thét, những tiên binh, những ma đầu, cả Kim Phù Đồ và Liễu Như Yên đều tan biến như khói mây.
Một áp lực kinh thiên động địa từ phía trên ép xuống. Thiên Đạo giả tạo dường như đã cảm nhận được có kẻ đang dám rình mò bí mật của nó. Những luồng sét màu vàng kim, mỗi tia đều to bằng cả một tòa tháp, cuồng bạo đánh xuống linh hồn Diệp Phi.
"Ngươi muốn ngăn ta?" Diệp Phi mở bừng mắt, đôi mắt hắn lúc này một bên hóa hắc ám vô tận, một bên hóa bạch kim sáng chói.
Hắn giơ tay lên, không cần kiếm, chỉ bằng ý chí của linh hồn, một đạo kiếm khí màu xám tro—sự kết hợp hoàn hảo giữa Tiên và Ma—phóng vụt lên trời.
*Oanh! Oanh! Oanh!*
Kiếm khí xé toác mây mù, đánh tan những tia sét vàng kim. Diệp Phi cảm nhận được một sự hụt hẫng cực độ, cả không gian quanh hắn vỡ vụn như gương.
Hắn cảm thấy linh hồn mình bị một lực hút khổng lồ kéo ngược lại.
"Diệp Phi! Tỉnh lại!"
Tiếng gọi của Tô Nguyệt Thiềm vang lên bên tai. Diệp Phi giật mình, hơi thở dồn dập, đôi mắt dần dần lấy lại tiêu cự.
Hắn vẫn đứng trong lăng mộ thái cổ, nhưng xung quanh đã hoàn toàn là một đống hoang tàn. Tô Nguyệt Thiềm đang đỡ lấy hắn, gương mặt nàng đầy vẻ lo lắng, trong khi Mặc Ly cầm kiếm đứng hộ pháp bên cạnh, toàn thân đầy những vết thương mới do đá rơi trúng.
Cánh cổng đá xám mà Diệp Phi mở ra trước đó giờ đây đã khép lại, chỉ còn lại một ký hiệu kỳ lạ hình vòng xoáy thái cực mờ nhạt in trên cửa đá.
"Ta đi bao lâu rồi?" Diệp Phi hỏi, giọng hắn khàn đặc.
"Chỉ là một nén nhang…" Tô Nguyệt Thiềm thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi nàng nhìn kỹ vào mắt Diệp Phi, khựng lại. "Nhưng… đôi mắt của huynh… Huynh đã thấy gì?"
Diệp Phi không trả lời ngay. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay mình. Tu vi của hắn không hề tăng vọt, vẫn là cảnh giới đó, nhưng khí tức tỏa ra lại thâm trầm và đáng sợ hơn trước gấp trăm lần. Nếu trước đây hắn giống như một lưỡi kiếm sắc bén, thì giờ đây hắn giống như một vực thẳm không thấy đáy, sẵn sàng nuốt chửng cả bầu trời.
Chìa Khóa Khởi Nguyên trên tay hắn giờ đây đã tan chảy, thấm hoàn toàn vào trong lòng bàn tay, để lại một vết sẹo hình ngôi sao mờ nhạt.
"Ta đã thấy được sự thật." Diệp Phi chậm rãi đứng dậy, ánh nhìn hướng về phía lối ra của Tây Hoang Cổ Địa. "Cái thế giới này… còn thối nát hơn ta tưởng. Thiên Đạo mà chúng ta hằng kính sợ, chẳng qua chỉ là một gông xiềng mà những kẻ cầm quyền tự đặt ra."
Hắn quay sang nhìn Mặc Ly, đệ tử trung thành đang run lên vì áp lực vô hình từ hắn tỏa ra.
"Mặc Ly, ngươi có sợ phải đối đầu với toàn bộ thế giới này không?"
Mặc Ly không do dự, quỳ một gối xuống, thanh kiếm trong tay cắm mạnh vào nền đá: "Chỉ cần là lệnh của chủ nhân, dù là nghịch thiên, Mặc Ly cũng sẽ tiên phong!"
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm. Hắn cảm nhận được trong huyết quản mình đang cuộn trào một loại sức mạnh mới. Không phải linh khí, không phải ma khí, mà là năng lượng của sự "Nghịch Chuyển"—sức mạnh có thể bẻ gãy mọi quy luật mà Thiên Đạo Minh đã dựng lên suốt vạn năm qua.
"Tô tiểu thư, báo tin cho thế lực của cô trong bóng tối. Thời gian ẩn nhẫn đã kết thúc. Vạn Ma Điện… đã đến lúc phải xuất hiện trước ánh sáng nhân gian rồi."
Tô Nguyệt Thiềm rùng mình một cái. Nàng là Thánh nữ Yêu tộc, tâm tính vốn dĩ kiêu ngạo, nhưng lúc này đứng trước Diệp Phi, nàng cảm thấy mình như đang đứng trước một vị thần linh vừa mới thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm.
"Huynh định làm gì đầu tiên?" Nàng khẽ hỏi.
Diệp Phi bước lên đống đổ nát, nhìn lên bầu trời Tây Hoang đang dần hửng sáng, nhưng hửng sáng không phải bởi mặt trời, mà bởi luồng hào quang vàng kim của Thiên Đạo Minh đang từ xa bay đến—đám người của Hỏa Long Tông và các đại tông môn chắc chắn đã cảm nhận được biến động tại đây.
Diệp Phi nhếch môi nở một nụ cười tàn khốc, nụ cười mà kiếp trước đã khiến bao đại năng phải run rẩy.
"Đầu tiên… ta sẽ đòi lại một phần nợ máu ở Hỏa Long Tông. Những kẻ đã từng sỉ nhục cái thân xác này, những kẻ đã lợi dụng danh nghĩa chính đạo để làm điều bẩn thỉu… tất cả, sẽ phải quỳ xuống trước Ma Đạo chân chính!"
Bàn tay hắn siết chặt, hư không quanh hắn đột nhiên vặn xoắn. Một tiếng gầm trầm thấp của một loại mãnh thú thượng cổ từ dưới lòng đất vang lên, như thể đang hưởng ứng ý chí của hắn.
Thử thách của thời gian đã kết thúc. Diệp Phi không chỉ lấy lại được mảnh ký ức về khởi nguyên, mà quan trọng hơn, hắn đã tìm ra được yếu điểm chí mạng của Thiên Đạo hiện tại.
Hắn chính là biến số duy nhất trong bàn cờ định sẵn này.
"Đi thôi."
Ba bóng người lao vút đi trong gió cát, hướng thẳng về phía rìa của Tây Hoang. Sau lưng họ, lăng mộ thái cổ hoàn toàn sụp đổ thành bụi mịn, chôn vùi tất cả bí mật về quá khứ.
Thế nhưng, ngọn lửa mà Diệp Phi vừa mang ra từ đó, sẽ sớm thiêu rụi cả một thời đại.
Hồi 1 của cuộc đời Diệp Phi—Ma ảnh trong tiên môn—đang đi đến những tình tiết gay cấn nhất. Hắn không còn là kẻ trốn chạy, mà đã trở thành kẻ đi săn. Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên, hãy đợi đấy. Ma Đế đã trở về, và lần này, trời đất cũng không cách nào ngăn cản được bước chân của hắn.
Ánh bình minh chiếu rọi lên bóng lưng cao gầy của Diệp Phi. Gió rít gào, như tiếng than khóc của vạn linh hồn đang chờ mong một sự khởi đầu mới.
Một trang sử mới của Thương Khung Giới chính thức mở ra, trang sử viết bằng máu, sự phản kháng và một triết lý vĩ đại: Nghịch Chuyển Càn Khôn.