Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 109: Ngộ Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:07:20 | Lượt xem: 1

**Chương 109: Ngộ Đạo**

Gió ở Tây Hoang không bao giờ ngừng thổi. Nó không phải là những cơn gió mang theo hơi ẩm của biển cả hay hương thơm của hoa lá từ đại ngàn, mà là những trận cuồng phong mang theo cát bụi rát mặt, tiếng hú hét của những oan hồn lẩn khuất trong cát vàng vạn dặm.

Trên đỉnh của một đụn cát cao ngất, Diệp Phi đứng đó, tà áo bào đen tung bay phần phật trong gió dữ như một lá cờ chiến đơn độc giữa cõi vĩnh hằng. Đôi mắt hắn, vốn dĩ thâm trầm như mặt hồ tĩnh lặng, lúc này lại phản chiếu những tia sáng lạ kỳ—một sự giao thoa giữa bóng tối vĩnh cửu của Ma khí và ánh hào quang rực rỡ, thiêng liêng của một kẻ vừa chạm tay vào chân lý tối thượng.

Bên cạnh hắn, Tô Nguyệt Thiềm với mái tóc trắng bay lượn như tuyết, nàng lo lắng nhìn sắc mặt có phần tái nhợt của Diệp Phi. Còn Mặc Ly thì đứng sau lưng nửa bước, bàn tay gầy guộc luôn nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu cảnh giác nhìn về phía đường chân trời, nơi những đạo hào quang vàng kim đang không ngừng tiếp cận.

"Huynh… thật sự thấy điều đó?" Tô Nguyệt Thiềm khẽ lên tiếng, giọng nói của nàng bị tiếng gió nuốt chửng nhưng lại lọt rõ vào tai Diệp Phi.

Diệp Phi không quay đầu lại, hắn đưa tay lên hư không, như thể đang muốn nắm lấy những sợi tơ vô hình của định mệnh.

"Nguyệt Thiềm, nàng có bao giờ tự hỏi, tại sao vạn năm qua, những vị đại năng kiệt xuất nhất của cả Tiên giới lẫn Ma giới, một khi chạm đến ngưỡng cửa phi thăng, nếu không phải tan thành mây khói dưới Thiên Kiếp, thì cũng biến mất một cách bí ẩn, chưa bao giờ có tin tức truyền lại?"

Tô Nguyệt Thiềm sững sờ: "Chẳng phải là do Thiên Đạo sàng lọc, chỉ kẻ mạnh nhất mới có tư cách bước vào cảnh giới vĩnh hằng sao?"

Diệp Phi bật cười, tiếng cười chứa đựng một nỗi thê lương và châm biếm sâu sắc.

"Sàng lọc? Không, đó là một cuộc tàn sát."

Hắn nhắm mắt lại. Trong tâm thức của Diệp Phi lúc này, thế giới không còn là núi non sông ngòi hay những tòa thành nguy nga nữa. Những gì hắn thấy sau khi đạt được "Ngộ Đạo" từ di tích Thái Cổ là một mạng lưới chằng chịt các sợi tơ năng lượng màu vàng nhạt phủ kín cả Thương Khung Giới. Những sợi tơ này bám rễ vào linh mạch của đại địa, xuyên qua thần thức của mỗi một tu sĩ, và kéo dài vô tận lên tận trời cao.

Mỗi khi một tu sĩ hấp thụ linh khí để tu luyện, họ tưởng rằng mình đang làm giàu cho bản thân. Nhưng thực tế, họ chỉ là những "nông nô" đang chăm chỉ vun bới linh khí đất trời, tinh lọc nó qua thân xác mình thành thứ năng lượng tinh khiết nhất, để rồi qua những sợi tơ kia, tất cả tinh túy ấy đều bị rút ngược về một thực thể đang nằm trên tầng mây thứ chín.

"Thiên Đạo mà chúng ta tôn thờ, không phải là quy luật của vũ trụ," Diệp Phi mở mắt, đồng tử hắn lúc này đã biến thành một màu tím sẫm đáng sợ. "Nó là một ký sinh trùng khổng lồ. Nó dùng chúng sinh làm lò luyện, dùng cả thế giới này làm một mảnh vườn thuốc. Tu sĩ càng mạnh, 'thuốc' càng bổ. Thiên Kiếp không phải là thử thách, mà là lưỡi dao gặt hái vào mùa thu hoạch."

Lời nói của Diệp Phi như sấm nổ giữa trời quang, khiến cả Mặc Ly vốn lầm lì cũng phải run lên một cái.

Cửu U Lão Tổ trong chiếc nhẫn khẽ thở dài, giọng nói già nua vang lên trong tâm trí Diệp Phi: "Tiểu tử… ngươi rốt cuộc cũng nhận ra. Kiếp trước ngươi bại dưới tay Kim Phù Đồ, không phải vì ngươi yếu hơn hắn, mà vì hắn là kẻ được 'Thiên Đạo' chọn làm tay sai để cai quản nông trang này. Hắn là con chó canh nhà của Thiên Đạo, còn ngươi… ngươi là con thú rừng muốn phá rào. Hắn không giết ngươi mới là lạ."

Diệp Phi siết chặt nắm tay, đốt ngón tay kêu lên răng rắc.

Khí vận của kẻ được gọi là "Thánh Tử Thiên Đạo" Kim Phù Đồ, thực chất là một phần năng lượng mà Thiên Đạo ban phát cho "chó săn" của mình để đi trấn áp những biến số. Hàng vạn năm qua, sự mất cân bằng giữa Tiên và Ma, việc Ma đạo bị xua đuổi, thực chất chỉ là một âm mưu nhằm làm giảm bớt những kẻ "nghịch thiên", giữ cho Thương Khung Giới luôn nằm trong trật tự dễ dàng kiểm soát nhất.

"Ta hiểu rồi…" Diệp Phi lẩm bẩm. "Nghịch Chuyển Càn Khôn… không chỉ là quay ngược quá khứ, không chỉ là đổi Tiên thành Ma. Mà là cắt đứt sợi dây truyền dẫn này, trả linh khí lại cho chúng sinh, phá vỡ cái lồng giam tăm tối này!"

Vào khoảnh khắc hắn thấu triệt được điều đó, bên trong cơ thể hắn, *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* bắt đầu vận hành với tốc độ kinh hồn. Hai luồng khí đen và trắng vốn dĩ đang luân chuyển tách biệt, giờ đây dưới sự tác động của ý chí "Ngộ Đạo", chúng bắt đầu va chạm, xoắn xuýt lấy nhau rồi tan ra, hình thành nên một thứ vật chất màu xám bạc huyền ảo.

Đó không phải là Ma khí, cũng chẳng phải Tiên khí. Đó là "Thái Sơ Chi Lực" – sức mạnh của thuở sơ khai khi trời đất chưa bị chia cắt, khi "Ký sinh trùng Thiên Đạo" chưa xuất hiện.

Bỗng nhiên, một luồng uy áp cực lớn từ trên trời giáng xuống, cắt đứt mạch suy nghĩ của Diệp Phi. Những áng mây đen cuộn trào, trong nháy mắt đã che lấp toàn bộ ánh mặt trời. Sáu đạo quang mang vàng rực phá vỡ không gian, hạ cánh xuống đỉnh đồi đối diện.

Kẻ dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào hỏa long đỏ rực, bộ râu trắng dài tận ngực, ánh mắt rực lửa chính khí nhưng lại chứa đầy sự ngạo mạn. Đó chính là Hỏa Long Tông ngoại môn đại trưởng lão – Thanh Dương Tử. Theo sau lão là năm vị cường giả Nguyên Anh kỳ của Hỏa Long Tông và các môn phái phụ thuộc.

"Ma đầu Diệp Phi! Ngươi quả nhiên đã tìm đến vùng đất dữ này để cấu kết với Yêu tộc!" Thanh Dương Tử lớn tiếng quát, âm thanh mang theo tu vi chấn động khiến cát bụi xung quanh phải dạt sang hai bên. "Hỏa Long Tông chúng ta xưa nay lấy việc trừ ma làm trọng, không ngờ lại dung túng một kẻ nghiệt súc như ngươi. Hôm nay, tại vùng đất Tây Hoang này, lão phu sẽ nhân danh Thiên Đạo, tống khứ ngươi xuống địa ngục!"

Nhìn thấy gương mặt quen thuộc từng nhiều lần sỉ nhục mình lúc còn là "phế vật ngoại môn", Diệp Phi không hề tức giận. Hắn nhìn Thanh Dương Tử bằng một ánh mắt… thương hại.

Thanh Dương Tử ngẩn ra một chút trước ánh mắt ấy, rồi càng thêm phẫn nộ: "Sắp chết đến nơi còn dám dùng ánh mắt đó nhìn lão phu? Trận pháp đâu! Vây sát!"

Năm vị Nguyên Anh cường giả lập tức di chuyển theo bộ pháp kì lạ, tạo thành một ngũ giác bao vây nhóm của Diệp Phi. Từng sợi xích năng lượng vàng kim được kết bằng linh lực chính tông tỏa ra uy áp trầm nặng, phong tỏa mọi nẻo đường thoát.

Tô Nguyệt Thiềm đưa tay lên, những cánh hoa anh đào màu máu bắt đầu xoay quanh nàng, sẵn sàng phát động yêu thuật. Mặc Ly đã rút kiếm, kiếm khí xám lạnh tỏa ra hừng hực.

"Đứng yên." Diệp Phi khẽ giơ tay ngăn họ lại.

Hắn tiến lên một bước. Chỉ một bước ấy thôi, toàn bộ cát bụi trong vòng mười trượng đột ngột bất động giữa không trung như thời gian bị đóng băng.

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn Thanh Dương Tử, nhếch mép nói: "Ngươi nói ngươi nhân danh Thiên Đạo?"

"Hừ, đương nhiên! Chính nghĩa sẽ trường tồn, Ma đạo tất bại!" Thanh Dương Tử tự tin đáp.

"Thanh Dương Tử, ngươi tu luyện đã hơn sáu trăm năm. Trúc Cơ ba mươi năm, Kim Đan một trăm năm, hiện tại đứng ở Nguyên Anh hậu kỳ đã ba trăm năm rồi đúng không?" Giọng Diệp Phi đều đều, nhưng mỗi lời nói ra lại như một mũi kim đâm vào điểm yếu của đối phương. "Ngươi có bao giờ thắc mắc tại sao dù ngươi nỗ lực thế nào, dù ngươi nuốt bao nhiêu linh dược, dù căn cơ của ngươi hoàn mỹ… nhưng suốt ba trăm năm qua, tu vi của ngươi không hề nhích thêm được một phân hướng tới Hóa Thần không?"

Sắc mặt Thanh Dương Tử chợt biến, đôi mắt lão co rút lại: "Ngươi… làm sao ngươi biết?"

Đó là nỗi đau thầm kín nhất của lão. Lão vốn là thiên tài một thời, nhưng lại bị kẹt cứng ở đỉnh cao Nguyên Anh, như thể có một bức tường vô hình không thể vượt qua.

Diệp Phi cười lạnh, chỉ tay lên trời: "Bởi vì cái 'Thiên Đạo' mà ngươi tôn thờ thấy ngươi đã đủ béo rồi. Nếu cho ngươi lên Hóa Thần, linh lực trong người ngươi sẽ càng khó rút trích. Nó muốn giữ ngươi ở đó, như một con bò chờ ngày bị làm thịt khi tuổi thọ của ngươi cạn kiệt. Linh căn của ngươi vốn là 'Hỏa long thực khí', nhưng thực tế, phân nửa linh lực ngươi tu luyện ra đều đã bị cái bầu trời này hút sạch từ lâu rồi."

"Ngôn từ loạn tâm! Ma quỷ đầu độc!" Thanh Dương Tử gầm lên, nhưng trong thâm tâm lão bỗng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ.

"Ngươi muốn thấy sự thật không? Ta sẽ cho ngươi thấy cái Thiên Đạo mà ngươi yêu mến làm gì với ngươi mỗi ngày."

Diệp Phi đột nhiên vung tay. Một luồng xám bạc khí lưu từ trong tay hắn bắn ra, không phải nhắm vào Thanh Dương Tử, mà nhắm vào hư không phía trên đầu lão.

*Rắc!*

Một tiếng động tựa như thủy tinh vỡ tan vang lên. Với thực lực vừa ngộ đạo, Diệp Phi đã dùng Thái Sơ Chi Lực cưỡng ép vén một góc "màn che" của thế giới này.

Trước sự kinh hoàng của tất cả mọi người, trên đỉnh đầu Thanh Dương Tử hiện ra một sợi tơ vàng mảnh li ti, một đầu cắm sâu vào bách hội huyệt của lão, đầu kia nối thẳng vào đám mây đen kịt trên cao. Sợi tơ đó đang không ngừng nhịp nhàng đập theo nhịp tim của lão, và mỗi lần đập, nó lại rút ra một sợi tơ đỏ tươi—đó là tinh huyết và thọ nguyên của lão!

"Đó… đó là cái gì?!" Một vị cường giả Nguyên Anh khác thảng thốt kêu lên khi thấy trên đầu mình cũng xuất hiện một sợi dây tương tự.

"Đó là đạo giáo của các ngươi đó!" Diệp Phi cười dài, tiếng cười chấn động cả mây xanh. "Chính đạo các ngươi luôn miệng nói Ma đạo tàn ác hút máu người, nhưng ít nhất Ma đạo bọn ta làm điều đó trước mặt. Còn cái Thiên Đạo này, nó đang gặm nhấm các ngươi mỗi ngày trong khi các ngươi quỳ lạy cảm ơn nó!"

"Không… Không thể nào! Ta không tin!" Thanh Dương Tử như phát điên. Lão vung một chưởng cực mạnh về phía Diệp Phi: "Hỏa Long Chưởng! Chết đi!"

Con rồng lửa khổng lồ gào thét lao tới, nhưng Diệp Phi chỉ đứng yên đó, bất động như núi thái sơn.

"Hỏa của ngươi, cũng là do trời ban cho." Diệp Phi khẽ thầm thì: "Nghịch Chuyển."

Bàn tay hắn nhẹ nhàng chạm vào đầu con rồng lửa. Trong chớp mắt, ngọn lửa đỏ rực rực rỡ đột ngột chuyển sang một màu đen sâu thẳm của hắc hỏa, rồi sau đó nó lại biến hóa thành một luồng khí lạnh lẽo thấu xương. Con rồng lửa không còn tuân theo lệnh của Thanh Dương Tử nữa, nó quay ngược lại, quấn lấy chính chủ nhân của nó.

Thanh Dương Tử kêu thảm một tiếng, lão kinh hãi nhận ra mình không còn điều khiển được linh lực trong cơ thể. Những gì lão đã khổ công tu luyện sáu trăm năm giờ đây phản bội lão một cách triệt để.

"Hóa ra… hỏa có thể hóa băng, chính có thể hóa tà. Vạn vật trên thế giới này, chỉ cần thay đổi tần số dao động, đều có thể nghịch chuyển." Diệp Phi nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, cảm giác sức mạnh mới đang tuôn trào. "Đây chính là sức mạnh của 'Nghịch'."

Hắn ngước nhìn sáu vị tu sĩ đang đứng hình vì sợ hãi, ánh mắt lạnh lẽo không còn một chút độ ấm.

"Tội lỗi lớn nhất của các ngươi không phải là truy sát ta. Mà là sự ngu muội."

Hắn giơ tay lên trời, hướng về phía những sợi tơ vàng đang run rẩy: "Cửu U trảm, Trảm Đạo!"

Thanh kiếm gãy Trảm Thiên Kiếm đen ngòm đột ngột xuất hiện trong tay Diệp Phi. Hắn không chém về phía người, mà chém ngang qua hư không. Một vầng trăng khuyết màu xám bạc xé toác bầu trời, đi ngang qua sáu sợi dây chuyền vàng kia.

*Đứt!*

Một âm thanh nghe như tiếng kêu của một sinh vật thần bí nào đó vang lên từ trong mây xanh. Sáu sợi tơ vàng đồng loạt đứt đoạn.

Vào giây phút đó, một sự thay đổi kinh thiên động địa xảy ra. Sáu vị tu sĩ Hỏa Long Tông đồng loạt hộc máu, nhưng ngay sau đó, một luồng sức mạnh vốn bị kìm hãm bấy lâu nay trong người họ đột ngột bùng nổ, không còn bị hút đi nữa, nó cuồng bạo tàn phá kinh mạch của họ.

Thanh Dương Tử cảm thấy thọ nguyên của mình không còn bị rút đi, nhưng lão cũng mất đi sự bảo hộ của Thiên Đạo. Lão già đi với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường, da thịt nhăn nheo, tóc rụng lả tả, hơi thở trở nên dồn dập.

"Ngươi… ngươi đã làm gì? Ngươi đã cắt đứt đạo căn của chúng ta!" Một trưởng lão gào lên tuyệt vọng.

"Ta không cắt đứt đạo căn của ngươi, ta chỉ cho ngươi sự tự do." Diệp Phi lạnh nhạt nói. "Nhưng hóa ra, sự tự do này quá nặng đối với những kẻ đã quen làm nô lệ như các ngươi. Không có Thiên Đạo che chở, cái thân xác già cỗi mục nát này của các ngươi sẽ sớm bị chính linh lực khổng lồ kia thiêu rụi."

Đúng như lời hắn nói, do quá quen với việc bị "hút máu", khi dòng năng lượng quay trở lại hoàn toàn, kinh mạch của sáu người họ không thể chịu nổi áp suất, bắt đầu xuất hiện những vết nứt.

"Cứu mạng! Diệp đại nhân… xin ngài cứu mạng!" Một trưởng lão lúc nãy còn hùng hổ giờ đã quỳ xuống dập đầu lạy lục. Trước cái chết thực sự, cái gọi là danh dự chính đạo hóa ra chỉ là một tờ giấy mỏng manh.

Diệp Phi nhắm mắt lại, không thèm nhìn đám người tàn tạ đó thêm một giây nào nữa.

"Mặc Ly, xử lý xong thì đi."

"Tuân lệnh, chủ thượng." Mặc Ly bước tới, thanh kiếm trong tay tỏa ra hàn mang.

Tiếng thét thê lương của sáu vị cường giả vang vọng khắp vùng hoang dã Tây Hoang, nhưng nhanh chóng bị tiếng gió cát nuốt chửng. Diệp Phi đứng đó, nhìn lên bầu trời đen kịt đang có những tia sét đỏ rực lấp ló—Thiên Đạo đang giận dữ. Nó cảm nhận được một sự thách thức chưa từng có trong vạn năm qua. Một tế bào ung thư đã biến hóa thành một chiến thần mang theo hỏa diệm thiêu đốt tất cả.

"Diệp Phi huynh, bây giờ chúng ta đi đâu?" Tô Nguyệt Thiềm bước đến gần, bàn tay nàng khẽ chạm vào tay hắn.

Diệp Phi quay đầu lại, đôi mắt tím sẫm dần lấy lại vẻ thanh tịnh vốn có, nhưng sâu trong đó là một ý chí sắt đá không thể lay chuyển.

"Thiên Đạo Minh vừa tổ chức một buổi 'Thiên Đạo Trà Hội' tại thánh địa phía đông để vinh danh Kim Phù Đồ, đúng không?"

"Đúng vậy, nghe nói có sự tham gia của gần như tất cả đại tông môn, bao gồm cả Dao Trì Thánh Địa của Liễu Như Yên."

Diệp Phi nhếch môi, ánh mắt lóe lên một tia khát máu đầy hưng phấn.

"Tốt lắm. Họ thích diễn vở kịch chính nghĩa, vậy ta sẽ đến đó làm kẻ phản diện cuối cùng của họ. Ta muốn xem, khi vương miện của 'Thánh Tử' bị dẫm nát dưới chân Ma Đế, Thiên Đạo của họ có ra tay cứu hắn không."

Hắn bước đi giữa cơn bão cát, mỗi bước chân đều để lại một dấu ấn hắc ám sâm nghiêm.

"Chúng ta đi. Mục tiêu: Thánh Địa Đông Vực. Ta muốn cho thế giới này biết… càn khôn, bắt đầu từ giây phút này, chính thức nghịch chuyển!"

Trên bầu trời, một tiếng sấm nổ vang trời như lời đáp trả đầy phẫn nộ của trời đất. Nhưng Diệp Phi không quan tâm. Hắn không còn đi trên con đường của tiên, cũng không đi trên con đường của ma.

Hắn đang tự mình tạo ra một "Đạo" mới. Đạo của một kẻ tự do, một kẻ không ai có thể xích xiềng.

Chương 109 khép lại bằng bóng lưng của ba người biến mất dần trong màn đêm của Tây Hoang, để lại sau lưng sáu cái xác của những kẻ mang danh chính đạo, những kẻ cả đời tôn thờ thần linh để rồi chết đi trong sự phản bội của chính thần linh đó.

Ma Đế thực sự, đã quay trở lại. Nhưng lần này, hắn mang theo không chỉ là thù hận, mà là một thanh kiếm mang tên "Chân lý" để chém nát sự giả dối của vạn cổ thiên hà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8