Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 110: Trở Về Thực Tại**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:07:54 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 110: TRỞ VỀ THỰC TẠI**

Gió cát của Tây Hoang Cổ Địa sau lưng đã dần lùi xa, nhường chỗ cho những rặng mây tím mờ mịt phía chân trời Đông Vực. Không gian nơi đây không còn sự khô khốc, nóng cháy của sa mạc chết chóc, mà thay vào đó là một thứ linh khí dồi dào đến mức nồng nặc, nhưng trong cảm nhận của Diệp Phi, thứ linh khí ấy lại mang theo một mùi vị mục rỗng, giả tạo của một thời đại đang đi đến hồi kết.

Diệp Phi đứng trên đỉnh một ngọn núi trọc, hắc bào của hắn phần phật trong gió, vạt áo thêu chỉ bạc lấp lánh như những vì sao đêm nay đã bị che lấp. Đôi mắt hắn không còn nhìn vào cảnh vật trước mắt, mà dường như đang xuyên thấu qua lớp sương mù của thực tại, quan sát một thứ gì đó vô hình đang cuộn xoáy quanh mình.

Sau trận chiến tại di tích Ma Thần, "Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết" trong cơ thể hắn đã có một sự biến đổi long trời lở đất. Hắn không chỉ đơn thuần là hấp thụ linh khí hay ma khí, mà giữa tâm khảm của hắn, một luồng khí tức xám xịt, hư vô đang chậm rãi xoay tròn.

Đó là **Tuế Nguyệt Chi Lực** (Sức mạnh thời gian).

"Huynh vẫn còn đang cảm ngộ sao?"

Tiếng bước chân nhẹ như mèo rừng vang lên, Tô Nguyệt Thiềm tiến lại gần. Nàng vẫn mặc bộ hồng y rực rỡ, nhưng trên đôi mắt tím nhạt vốn dĩ ma mị nay lại phảng phất một chút ưu tư. Đi sau nàng nửa bước là Mặc Ly, thiếu niên mang Thiên Ma Thể giờ đây như một thanh kiếm đã ra khỏi vỏ, lầm lì, lãnh đạm, chỉ cần Diệp Phi một ánh mắt, hắn sẵn sàng chặt đứt đầu bất cứ ai.

Diệp Phi không quay đầu lại, hắn khẽ đưa bàn tay lên. Giữa không trung, một cánh hoa dại chẳng biết từ đâu bị gió cuốn tới, đang bay lơ lửng trước mặt hắn.

Hắn khẽ búng ngón tay một cái.

Một gợn sóng trong suốt như nước mặt hồ bị ném đá lan tỏa ra. Ngay lập tức, cánh hoa đang rơi xuống bỗng dưng dừng khựng lại giữa hư không. Thời gian xung quanh cánh hoa như bị đóng băng, từng đường gân nhỏ xíu trên lá phổi của thực vật đó hiện lên rõ mồn một. Nhưng đáng sợ hơn, ngay sau đó, cánh hoa vốn đang tươi sắc bỗng nhiên khô héo, chuyển sang màu vàng úa rồi tan biến thành tro bụi chỉ trong chớp mắt. Và rồi, một kỳ tích xảy ra, đống tro bụi ấy lại tụ hợp lại, hóa thành nụ hoa, rồi nở bung rực rỡ ngay tại chỗ cũ.

Tô Nguyệt Thiềm chứng kiến cảnh tượng đó, đồng tử thu nhỏ lại, khẽ thốt lên: "Súc ngắn tương lai, đảo ngược quá khứ… Huynh thực sự đã chạm tới quy luật của Tuế Nguyệt?"

Diệp Phi hạ tay xuống, cánh hoa rơi rụng, lần này nó mục nát tự nhiên. Hắn thở hắt ra một hơi, sắc mặt hơi trắng nhợt đi một chút.

"Chỉ là một góc nhỏ của tảng băng trôi thôi." Diệp Phi trầm giọng nói, thanh âm như từ cõi xa xăm vọng về. "Thiên Đạo nắm giữ vận mệnh, nhưng Thời Gian lại là sợi dây xâu chuỗi các vận mệnh đó lại với nhau. Nếu ta nắm được sợi dây này, Kim Phù Đồ dù có mang khí vận của cả cửu giới, cũng chỉ là một quân cờ bị ta đóng băng trong một khoảnh khắc mà thôi."

Hắn xoay người lại, ánh mắt rơi vào hai người đồng hành: "Chúng ta đã ở trong Tây Hoang quá lâu. Ở đó, quy luật hỗn loạn khiến một ngày bằng mười ngày ở thế giới bên ngoài. Trở về thực tại lần này, ta cảm nhận được hơi thở của Đông Vực đã thay đổi."

"Đúng vậy," Mặc Ly lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sát khí. "Tông chủ, thuộc hạ đã nhận được tin từ các ám vệ linh hồn. Thiên Đạo Minh đã bắt đầu phong tỏa các lối vào Đông Vực. Họ nói là để chuẩn bị cho Thiên Đạo Trà Hội, nhưng thực chất là đang truy quét bất cứ ai có dấu vết của ma khí. Sự ngụy tạo của Kim Phù Đồ đã đến mức cực đoan."

Diệp Phi nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh miệt sâu sắc: "Hắn sợ. Hắn cảm nhận được ta chưa chết. Một kẻ luôn tự xưng là đại diện của ý trời, lại phải dùng đến những thủ đoạn hèn mọn như phong tỏa địa giới để tìm kiếm sự an toàn… Kim Phù Đồ, ngươi rốt cuộc cũng chỉ có thế."

"Vậy kế hoạch của chúng ta là gì?" Tô Nguyệt Thiềm hỏi, ngón tay nàng mân mê dải lụa đỏ bên hông. "Đến thẳng Trà Hội? Với thực lực hiện tại của huynh, cộng thêm sự hỗ trợ của Yêu tộc ta, phá tan cái gọi là thánh địa đó không khó. Nhưng để giết được Kim Phù Đồ, hắn chắc chắn có thủ đoạn át chủ bài từ Thiên Đạo."

Diệp Phi nhìn về hướng Đông, nơi có những cung điện treo lơ lửng giữa mây trời, nơi mà kiếp trước hắn đã từng xem là tiên cảnh, nhưng giờ đây trong mắt hắn chỉ là những nấm mồ hào nhoáng.

"Giết hắn ngay lúc này thì quá dễ dàng cho hắn." Diệp Phi nói, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương. "Hắn đã cướp đi mọi thứ của ta, dùng sự phản bội để đổi lấy danh tiếng Thánh tử. Vậy thì ta sẽ trả lại cho hắn đúng những gì hắn đã làm. Ta muốn hắn phải chứng kiến cảnh từng mảnh 'đạo vận' của mình bị tước đoạt, thấy Thiên Đạo mà hắn tôn thờ quay lưng lại với hắn, thấy người đàn bà hắn yêu phản bội hắn lần nữa."

Hắn bước xuống khỏi đỉnh núi, mỗi bước chân đều tạo ra một vùng gợn sóng mờ ảo dưới lòng bàn chân. Đó là do sức mạnh thời gian chưa hoàn toàn ổn định, khiến hắn bước đi như đang di chuyển giữa các lớp kịch bản của không gian.

"Trở về thực tại, việc đầu tiên cần làm là tìm lại 'cố nhân'. Như Yên hiện tại chắc hẳn đang chuẩn bị hiến tế linh căn cho hắn tại trà hội. Ta muốn nàng ta biết, nhát kiếm năm xưa nàng đâm vào tim ta, không những không giết chết được Diệp Phi, mà còn rèn giũa ra một con quỷ có thể bóp nghẹt cả thời gian."

Trên đường tiến vào sâu trong địa phận Đông Vực, khung cảnh thay đổi chóng mặt. Khác với sự hoang tàn của Tây Hoang, nơi đây vô cùng phồn hoa. Các đoàn xe của các tông môn lớn nhỏ nối đuôi nhau hướng về phía Linh Tiêu Đỉnh – nơi tổ chức Trà Hội. Những lá cờ bay phấp phới, những con linh thú lộng lẫy chở theo những vị thiên kiêu danh chấn một phương.

Nhóm ba người của Diệp Phi đã thay đổi diện mạo. Hắn dùng Tuế Nguyệt Chi Lực bao phủ lấy khí cơ, khiến người ngoài nhìn vào chỉ thấy họ như những tán tu bình thường, không có gì nổi bật.

Khi đi qua một thành trì lớn mang tên Thiên Thanh Thành, Diệp Phi bỗng dừng bước trước một quán trà ven đường. Tai hắn khẽ cử động, nghe được những lời bàn tán của các tu sĩ chính đạo xung quanh.

"Nghe nói lần này Thánh tử Kim Phù Đồ sẽ công khai đạo lữ của mình chính là Liễu tiên tử của Dao Trì Thánh Địa đấy!"

"Ôi, thật là một đôi tiên đồng ngọc nữ. Nghe đâu họ sẽ cùng nhau thi triển Thái Cực Lưỡng Nghi Công, mở ra một kỷ nguyên mới cho giới tu tiên chúng ta."

"Nhưng ta nghe nói, gần đây Ma đạo có dấu hiệu trỗi dậy ở phía Tây? Hình như có kẻ tên là Diệp Phi…"

"Xì! Diệp Phi nào? Một kẻ phản đồ của Hỏa Long Tông, bị phế tu vi ném vào vách đá thì còn làm được gì? Chắc chắn đã thành xương trắng trong miệng lũ yêu thú rồi. Thánh tử đã nói, kẻ đó chỉ là một vết nhơ nhỏ đã bị xóa sạch."

Nghe đến đây, Mặc Ly siết chặt chuôi kiếm, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Tô Nguyệt Thiềm khẽ liếc nhìn Diệp Phi, nhưng nàng thấy hắn vẫn thản nhiên nâng chén trà thô lên nhấp một ngụm nhỏ.

"Nước trà quá nhạt," Diệp Phi đặt chén xuống, bình thản nói. "Giống như cái chính nghĩa mà họ đang tung hô vậy."

Hắn đứng dậy, để lại một thỏi linh thạch lên bàn. Viên linh thạch đó tỏa ra một tia hắc mang nhạt đến mức không ai nhận ra.

Ngay khi ba người vừa rời khỏi quán trà khoảng vài chục trượng, viên linh thạch đó đột nhiên nứt vỡ. Một luồng lực lượng Tuế Nguyệt vô hình lan tỏa. Những tu sĩ vừa lớn tiếng nhạo báng Diệp Phi bỗng nhiên cảm thấy rùng mình. Tóc của bọn họ, với tốc độ mắt thường có thể thấy, bắt đầu bạc trắng, da dẻ nhăn nheo lại như những ông lão trăm tuổi. Bọn họ hốt hoảng nhìn nhau, tiếng la hét thất thanh vang lên, nhưng giọng nói cũng đã trở nên khàn đục, già nua.

"Thánh tử… cứu ta…" Một kẻ cố gắng bò ra khỏi quán trà, nhưng đôi tay hắn đã khô héo như cành củi mục.

Thiên Đạo mà họ tin tưởng, lúc này không hề ra tay. Sức mạnh của Diệp Phi hiện tại là một loại "lệch lạc" mà Thiên Đạo hiện thời chưa kịp nhận diện để bài trừ.

Diệp Phi không quay đầu nhìn lại. Những kẻ râu ria này không xứng để hắn bận tâm, hắn chỉ đang "trả lại" thời gian mà họ đã lãng phí để nhục mạ hắn.

"Chúng ta sẽ đi đường tắt." Diệp Phi nói với Tô Nguyệt Thiềm và Mặc Ly. "Thay vì leo lên Linh Tiêu Đỉnh từ cửa chính, ta muốn vào 'Hậu viên' của Dao Trì trước. Ở đó có một món đồ mà kiếp trước ta đã tặng Liễu Như Yên, món đồ đó mang theo một phần ký ức của Trảm Thiên Kiếm. Đã đến lúc lấy lại nó."

Tô Nguyệt Thiềm khẽ cười, nụ cười vừa có phần ghen tị lại vừa có phần hưng phấn: "Được, để xem vị Tiên tử kia sẽ có biểu cảm gì khi thấy 'người chết' quay về đòi lại sính lễ."

Diệp Phi không đáp, đôi mắt hắn nhìn về phía Linh Tiêu Đỉnh xa xăm, nơi mây trắng cuộn xoáy. Ở đó, hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ, cao ngạo và đầy tính chiếm hữu. Kim Phù Đồ, ngươi cứ việc ngồi trên ngai vàng của mình đi, tận hưởng những giây phút vinh quang cuối cùng.

Bởi vì Ma Đế, đã mang theo bánh xe thời gian, trở về để nghiền nát giấc mộng thần thánh của ngươi.

"Đi thôi."

Ba bóng người nhạt dần vào hư không, bỏ lại sau lưng một tòa thành đang chìm trong hỗn loạn bởi sự già đi đột ngột của các tu sĩ. Càn khôn đang thực sự xoay chuyển, bắt đầu từ những hơi thở nhỏ nhất của thực tại mà Diệp Phi vừa dẫm lên.

Trận tranh phong lớn nhất lịch sử Thương Khung Giới, chính thức nổ phát súng đầu tiên tại cửa ngõ Đông Vực.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8