Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 111: Kim Phù Đồ Phát Điên**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:09:48 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 111: KIM PHÙ ĐỒ PHÁT ĐIÊN**

Trên đỉnh Linh Tiêu, mây trắng vốn dĩ thường ngày vẫn lững lờ trôi, bao phủ lấy những cung điện nguy nga tráng lệ bằng một lớp hào quang thánh khiết, giờ đây bỗng chốc trở nên đặc quánh và nhuốm màu chì xám xịt. Không khí không còn thoang thoảng mùi hương đàn tiên dịu nhẹ, thay vào đó là một thứ áp lực trầm trọng đến ngạt thở, tựa như cả bầu trời sắp sụp đổ xuống nhân gian.

Giữa đại điện nghìn trượng, Kim Phù Đồ đứng đó, một mình. Hào quang quanh người hắn vẫn chói lòa như cũ, bộ bạch y thêu chỉ vàng vẫn tinh khôi không chút bụi trần, nhưng khuôn mặt vốn được mệnh danh là “Hoàn mỹ nhất Thương Khung Giới” lúc này đang vặn vẹo một cách đáng sợ.

“Trọng sinh? Diệp Phi… ngươi thực sự đã trở lại?”

Giọng nói của hắn trầm đục, như phát ra từ kẽ răng đang nghiến chặt. Trong đôi mắt từng tràn đầy sự bao dung giả tạo của vị Thánh tử Thiên Đạo Tông, nay chỉ còn lại một sự điên cuồng đến tột độ. Ký ức về một ngàn năm trước, khi hắn cùng Liễu Như Yên dẫn đầu vạn người vây sát Ma Đế trên đỉnh Cửu U bỗng nhiên sống dậy như một cơn ác mộng chân thực nhất. Hắn nhớ rõ nhát kiếm xuyên tim đó, nhớ rõ tiếng cười ngạo nghễ của Diệp Phi trước khi thân xác nổ tung…

Nhưng hôm nay, tại thành Lâm Hải, luồng hơi thở "Tuế Nguyệt" kỳ quái kia đã đánh thức nỗi sợ hãi thẳm sâu nhất trong linh hồn hắn. Chỉ có Diệp Phi, chỉ có kẻ nắm giữ chân lý của sự “Nghịch Chuyển” mới có thể điều khiển được quy luật của thời gian theo cách ngông cuồng như vậy.

“Không… Ta mới là Thiên mệnh chi tử! Ta mới là Thần duy nhất của thế giới này!” Kim Phù Đồ gầm lên, bàn tay hắn vỗ mạnh xuống bệ đá ngọc thạch.

Bệ đá nát vụn thành tro bụi. Sự sợ hãi bị hắn chuyển hóa thành một cơn khát khao quyền lực bệnh hoạn. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang kêu gào. *Thôn Phệ Linh Căn* trong người hắn đang run rẩy – không phải vì sợ, mà vì nó đang đói. Nó cần nhiều hơn nữa sức mạnh để chống lại cái bóng ma mang tên Diệp Phi đang lầm lũi tiến về phía này.

“Người đâu!”

Tiếng gọi của Kim Phù Đồ xuyên thấu qua các lớp trận pháp, vang vọng khắp Linh Tiêu Đỉnh. Ngay lập tức, bốn vị trưởng lão khoác trường bào trắng, khuôn mặt già nua đầy vẻ cung kính hiện ra, quỳ rạp dưới chân hắn.

“Thánh tử có gì sai bảo?”

Ánh mắt Kim Phù Đồ quét qua họ, lạnh lẽo như nhìn vào những cái xác không hồn: “Khởi động ‘Thiên Đạo Tịch Diệt Trận’. Ta cần sức mạnh của tam thành sáu phía xung quanh Thánh Vực. Ngay lập tức!”

Bốn vị trưởng lão đồng loạt rúng động, đầu ngẩng lên, trong mắt hiện rõ sự kinh hoàng: “Thánh tử… Thiên Đạo Tịch Diệt Trận là cấm trận thái cổ! Nếu khởi động, linh khí và sinh mệnh của chúng sinh trong vòng nghìn dặm sẽ bị tước đoạt sạch sành sanh. Tam thành đó… có hơn mười triệu dân cư và hàng vạn đệ tử chính đạo…”

“Thì sao?” Kim Phù Đồ bước xuống bậc thềm, mỗi bước đi là một vòng hào quang tan vỡ dưới chân. Hắn túm lấy cổ áo vị trưởng lão đứng đầu, gằn giọng: “Bọn họ chẳng phải luôn miệng nói sẽ vì Thiên Đạo mà hy sinh sao? Hiện tại Thiên Đạo cần họ, đó là vinh hạnh của họ. Hay là… ngươi muốn thay bọn họ cống hiến nguyên thần cho ta ngay lúc này?”

Cảm nhận được luồng sát khí đặc quánh đang bao trùm, vị trưởng lão nọ run rẩy, mặt cắt không còn hạt máu, lắp bắp: “Tuân… tuân lệnh Thánh tử!”

Nửa canh giờ sau, một cảnh tượng kinh thiên động địa bắt đầu diễn ra.

Tại ba thành trì lớn nhất quanh Linh Tiêu Đỉnh: Thiên An Thành, Vân Lạc Thành và Phù Vân Thành, người dân và các tu sĩ cấp thấp vẫn đang sinh hoạt bình thường. Bỗng nhiên, từ dưới mặt đất của các quảng trường trung tâm, những cột ánh sáng vàng rực bốc thẳng lên trời. Những cột sáng này không mang theo sự ấm áp, mà tỏa ra một sức nóng kinh người, thiêu đốt mọi linh cảm bình an.

Người dân vây quanh những cột sáng, chắp tay cầu nguyện, vì họ tưởng rằng đây là thần tích mà Thiên Đạo Minh ban xuống để gia trì phước lành.

“Thánh tử hiển linh! Thiên Đạo che chở!”

Tiếng hô vang dội cả một vùng trời. Nhưng ngay giây tiếp theo, tiếng hô ấy biến thành những tiếng la hét xé lòng.

Từ trong các cột sáng, hàng vạn sợi xích ánh sáng li ti bắn ra như những xúc tu của quỷ dữ. Chúng xuyên thủng lồng ngực của bất cứ ai chúng chạm phải. Già, trẻ, gái, trai, tu sĩ hay phàm nhân – không một ai thoát khỏi.

Một người mẹ đang bế con nhỏ, nhìn xuống ngực mình thì thấy một sợi xích vàng đã xuyên qua cả hai mẹ con. Đứa bé không kịp khóc, thân thể nhỏ bé ấy khô héo đi trong nháy mắt, tất cả tinh huyết, linh khí đều bị sợi xích hút sạch, chuyển hóa thành một dòng năng lượng màu đỏ nhạt truyền về hướng Linh Tiêu Đỉnh.

Tại Vân Lạc Thành, một vị lão tu sĩ Trúc Cơ Kỳ gầm lên phẫn uất: “Đây không phải Thần tích! Đây là Ma công! Kim Phù Đồ, ngươi là đồ quỷ dữ!”

Lão cố gắng dùng phi kiếm chặt đứt sợi xích, nhưng chỉ trong chớp mắt, phi kiếm bị hóa thành sắt vụn. Sức mạnh của Thiên Đạo Tịch Diệt Trận là sức mạnh của quy luật thế giới, phàm nhân lấy gì chống đỡ? Thân thể vị lão tu sĩ khô quắt lại như một cái vỏ cam, đôi mắt trắng dã nhìn về hướng đỉnh núi nơi vị “Thánh tử” họ tôn thờ đang ngồi.

Sắc trời từ vàng rực chuyển sang một màu đỏ đen tà mị. Oán khí của mười triệu sinh linh tích tụ lại mạnh đến mức hóa thành những bóng ma lởn vởn khắp không trung, gào thét kêu oan. Nhưng tất cả những âm thanh ấy đều bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Tại đỉnh Linh Tiêu, Kim Phù Đồ đang đứng giữa một vũng máu xoáy cực đại. Hàng triệu dòng năng lượng từ ba phía đổ về, chui tọt vào lỗ chân lông của hắn.

“A… sức mạnh… đây mới chính là sức mạnh!”

Hắn ngửa mặt lên trời, tiếng cười cuồng loạn vang vọng. Da thịt hắn bắt đầu nứt ra rồi lại lành lại với tốc độ chóng mặt. Tu vi của hắn – vốn dĩ đang ở đỉnh cao của Hợp Thể Kỳ – nay bắt đầu rung động kịch liệt, phá vỡ bình cảnh, tiến thẳng về phía Đại Thừa Kỳ.

Sức mạnh thôn phệ của hắn lúc này không chỉ là nuốt linh căn, mà là nuốt chửng cả vận mệnh của mười triệu con người. Những hình ảnh về cuộc đời của từng nạn nhân – niềm vui, nỗi đau, tình yêu – đều sượt qua não bộ hắn, nhưng chúng chỉ khiến nụ cười của hắn thêm phần vặn vẹo.

“Diệp Phi, ngươi dùng Tuế Nguyệt để uy hiếp ta sao? Ngươi nhìn xem, ta nắm giữ sinh sát của cả thế gian này! Ta chính là Càn Khôn, ta chính là Thiên Đạo!”

Một bên khóe mắt của Kim Phù Đồ bắt đầu rỉ ra một giọt máu đen. Đó là dấu hiệu của sự phản phệ do hấp thụ quá nhiều oán niệm cùng một lúc. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn đã hoàn toàn điên rồi. Nỗi ám ảnh về sự thất bại của một ngàn năm trước đã biến vị Thánh tử ngạo nghễ thành một con quái vật tham lam nhất.

Lúc này, ở một hành lang dẫn vào tẩm cung của Liễu Như Yên, nàng đứng lặng đi, tay vịn vào lan can bằng ngọc, mắt nhìn trân trân vào ba cột sáng máu đằng xa. Thân thể nàng run rẩy kịch liệt. Nàng là người hiểu Kim Phù Đồ nhất, cũng là kẻ đồng lõa lớn nhất, nhưng cảnh tượng này vẫn vượt qua giới hạn chịu đựng của nàng.

“Phù Đồ… anh thật sự đã phát điên rồi…” Nàng thì thào, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt kiều diễm.

Nàng nhớ lại Diệp Phi kiếp trước. Hắn tuy bị gọi là Ma Đế, sát phạt vô số, nhưng chưa bao giờ xuống tay với phàm nhân vô tội, chưa bao giờ dùng máu của những kẻ yếu thế để làm bậc thang cho mình. Sự khác biệt này, mỉa mai thay, lại hiện ra rõ nhất vào lúc này.

Đột nhiên, một luồng áp lực vô hình bao trùm lấy Liễu Như Yên. Kim Phù Đồ đã xuất hiện sau lưng nàng từ lúc nào. Hắn không còn là vị hôn phu dịu dàng với hơi thở thoảng hương sen nữa. Hắn giờ đây tỏa ra một mùi máu tanh nồng và khí tức hủ bại.

Hắn vươn tay, vuốt ve mái tóc nàng, giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lẽo như từ cõi chết vọng về: “Như Yên, nàng đang khóc cho đám sâu kiến đó sao? Hay là nàng đang nhớ về hắn? Đừng sợ, sau khi ta luyện thành Thái Cực Tịch Diệt Thần Công, ta sẽ giúp nàng giết hắn một lần nữa. Lần này, ta sẽ khiến linh hồn hắn vĩnh viễn không thể siêu sinh.”

Liễu Như Yên rùng mình, không dám quay đầu lại. Nàng cảm nhận được bàn tay của Kim Phù Đồ đang nóng như lửa đốt, một luồng sức mạnh hỗn loạn đang cuộn xoáy trong người hắn như một quả bom hẹn giờ.

Cách đó hàng vạn dặm, tại một thung lũng hẻo lánh phía biên cảnh Đông Vực.

Diệp Phi bỗng nhiên dừng bước. Hắn ngước nhìn về phía Thánh Vực xa xôi. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn dần dần chuyển sang một màu tím nhạt, luồng sát khí tỏa ra khiến cây cỏ xung quanh trong vòng mười trượng lập tức hóa thành tro bụi.

Mặc Ly và Tô Nguyệt Thiềm cũng cảm nhận được sự bất thường. Bầu trời phương Đông bỗng nhiên tối sầm lại, một ngôi sao vốn tượng trưng cho Khí vận của nhân gian bỗng nhiên lụi tắt.

“Diệp Phi, có chuyện gì vậy?” Tô Nguyệt Thiềm lo lắng hỏi.

Bàn tay Diệp Phi siết chặt thanh Trảm Thiên Kiếm gãy nát trong bao. Giọng hắn trầm xuống, mang theo một nỗi hận thiên cổ: “Hắn đang tự diệt chủng. Kim Phù Đồ đã bắt đầu tế tự mười triệu dân chúng để tăng tốc tu vi.”

“Cái gì? Mười triệu người?” Tô Nguyệt Thiềm bàng hoàng. Nàng là Yêu tộc, bị người đời gọi là tàn ác, nhưng cũng chưa từng nghe qua một cuộc đồ sát quy mô lớn đến vậy chỉ để tu luyện.

Mặc Ly ánh mắt lạnh lẽo, hắc khí quanh người bùng lên: “Sư phụ, để con đi giết hắn!”

“Ngươi chưa phải là đối thủ của hắn bây giờ.” Diệp Phi lắc đầu, đôi mắt hắn rực cháy một ngọn lửa của sự trừng phạt. “Hắn muốn dùng máu của chúng sinh để ép ta lộ diện sớm. Hắn đang sợ hãi… sợ hãi đến mức phát điên.”

Diệp Phi bước lên một bước, linh khí quanh người hắn bỗng nhiên đảo chiều. Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết vận hành cực tốc, khiến cả không gian xung quanh rung động kịch liệt.

“Kiếp trước, ta vì đa tình mà bị các ngươi hại chết. Kiếp này, ta vì thiên hạ mà phải khiến các ngươi tan thành mây khói.”

Hắn quay sang Tô Nguyệt Thiềm: “Không cần đi đường tắt nữa. Truyền lệnh của ta đến Vạn Ma Điện. Tập hợp tất cả các Ma tôn ẩn thế, thông báo cho Yêu tộc chuẩn bị xuất quân. Chúng ta sẽ đường đường chính chính tiến thẳng vào Thánh Vực.”

“Nhưng tu vi của hắn lúc này đang thăng tiến cực nhanh nhờ huyết tế, chúng ta xông vào chẳng phải là chịu thiệt sao?” Tô Nguyệt Thiềm lo âu.

Diệp Phi lạnh lùng cười, nụ cười mang theo sự khinh miệt đối với Thiên Đạo: “Hắn càng dùng nhiều máu, gốc rễ của hắn càng thối rữa. Sức mạnh lấy từ oán niệm chỉ là mượn dùng mà thôi. Một khi ta thi triển ‘Thái Cực Nghịch Chuyển’, mười triệu oan hồn kia sẽ biến thành vạn tiễn xuyên tâm hắn. Hắn nghĩ mình đang lên đỉnh cao, thực chất hắn đang tự đào mồ chôn mình.”

Nói đoạn, Diệp Phi rút Trảm Thiên Kiếm ra. Thanh kiếm vốn gãy nát, giờ đây bỗng cảm nhận được sát ý của chủ nhân mà vang lên những tiếng rền rĩ như sấm động. Một luồng hắc quang xé toạc màn đêm, chỉ thẳng về phía Linh Tiêu Đỉnh.

“Kim Phù Đồ, hãy hưởng thụ nốt vinh quang tàn lụi đó đi. Ngày tàn của Thiên Đạo Minh không còn xa nữa.”

Lúc này, tại ba thành trì bị hiến tế, linh khí đã hoàn toàn cạn kiệt, chỉ còn lại những đống xác khô trắng hếu nằm ngổ ngang dưới ánh trăng mờ ảo. Gió thổi qua, cuốn theo những lớp tro bụi là tàn tích của mười triệu sinh mạng. Thiên địa im lặng một cách đáng sợ, một sự im lặng trước khi cơn bão lớn nhất nghìn năm qua ập tới.

Sự điên loạn của Kim Phù Đồ đã mở ra một kỷ nguyên máu. Và giữa biển máu đó, một vị Ma Đế đang lặng lẽ trở về, mang theo sự cứu rỗi duy nhất mang tên: *Nghịch Chuyển*.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8