Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 112: Tiếng Khóc Than Của Chúng Sinh**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:10:32 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 112: TIẾNG KHÓC THAN CỦA CHÚNG SINH**

Gió.

Một cơn gió không mang theo hơi ẩm của đất trời, cũng chẳng mang theo hương vị của cỏ cây hoa lá. Đó là một luồng âm phong mang theo mùi gỉ sắt đặc quánh của máu, lạnh lẽo đến tận xương tủy, thổi thốc qua những đại địa vốn dĩ từng là nơi phồn hoa nhất của Thương Khung Giới.

Thanh Vân Thành, Linh Ngọc Thành, Bàn Thạch Thành – ba tòa đại thành từng sầm uất với hàng triệu tu sĩ và phàm nhân qua lại, giờ đây chỉ còn là ba nấm mồ khổng lồ lộ thiên.

Bầu trời phía trên ba thành trì ấy không còn màu xanh của thiên thanh, mà bị phủ lấp bởi một tầng mây xám xịt, đậm đặc. Đó không phải là mây mưa, mà là oán khí tích tụ của mười triệu sinh linh bị tước đoạt mạng sống chỉ trong một hơi thở. Oán khí dày đặc đến mức ánh mặt trời cũng không thể xuyên thấu, biến ban ngày thành hoàng hôn vĩnh cửu, lạnh lẽo và tăm tối.

Dưới đống đổ nát, những xác khô nằm chất chồng lên nhau. Họ chết không toàn thây, tinh huyết trong người bị rút cạn sạch sẽ bởi những trận pháp hiến tế thần bí, chỉ còn lại lớp da bọc xương trắng hếu, hai mắt trợn trừng như vẫn còn mang theo nỗi kinh hoàng tột độ trước khi hơi thở cuối cùng dập tắt.

“Phụ thân… con lạnh lắm…”

Một tiếng thì thầm yếu ớt như gió thoảng vang lên giữa đống hoang tàn của Thanh Vân Thành. Đó là thần niệm còn sót lại của một đứa trẻ, dù thể xác đã tan biến nhưng uẩn ức quá lớn khiến hồn phách không thể tiêu tan, cứ lảng vảng bên cạnh đống tro bụi vốn là người thân của nó. Nhưng chỉ vài giây sau, một luồng hắc lôi từ tầng mây oán khí giáng xuống, nghiền nát chút tàn hồn tội nghiệp ấy thành hư vô.

Thiên đạo bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu.

Nhưng lúc này, kẻ hành xử còn tàn bạo hơn cả thiên đạo chính là kẻ đang tự xưng là đại diện của nó – Kim Phù Đồ.

Tại đỉnh cao nhất của Linh Tiêu Điện thuộc Thánh Vực, hào quang vạn trượng tỏa ra rạng ngời. Kim Phù Đồ ngồi xếp bằng trên một đóa sen vàng, xung quanh hắn là hàng vạn tiên hạc lượn lờ, tiếng chuông đồng vang vọng như thể hắn đang là vị thần cứu thế. Nhưng nếu ai đó có nhãn thuật cực cao, xuyên qua lớp hào quang giả tạo ấy, sẽ thấy sâu trong đồng tử của hắn là hai vũng máu đỏ tươi đang sôi sục.

Sức mạnh của mười triệu linh hồn đang bị hắn nuốt chửng từng chút một. Mỗi một nhịp thở của Kim Phù Đồ khiến không gian xung quanh vặn vẹo, linh khí của cả Thánh Vực đang cuồn cuộn đổ về phía hắn như trăm sông đổ về biển lớn.

“Thoải mái… Thật là một nguồn năng lượng thuần khiết!” Kim Phù Đồ lẩm bẩm, thanh âm trầm thấp nhưng lại vang dội như sấm truyền khắp điện thờ. “Chúng sinh nên cảm thấy vinh dự khi được trở thành một phần trong con đường thành thần của ta. Ta là Thánh Tử của Thiên Đạo, mạng của bọn chúng vốn là do Thiên Đạo ban cho, nay ta thu hồi lại, có gì là sai?”

Cách đó không xa, Liễu Như Yên đứng lặng lẽ dưới bóng của một cột ngọc. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi mắt vốn băng lãnh giờ đây chứa đựng một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Nàng nhìn kẻ đang ngồi trên đài cao kia, kẻ mà nàng gọi là đạo lữ, kẻ mà nàng đã từng tin rằng sẽ đưa nàng đến đỉnh cao của tiên giới.

Nàng ngửi thấy mùi máu. Dù hương trầm trong điện tỏa ra ngào ngạt, dù hào quang có chói mắt đến đâu, nàng vẫn ngửi thấy mùi máu nồng nặc phát ra từ lỗ chân lông của Kim Phù Đồ.

“Phù Đồ… huynh thật sự không dừng lại sao?” Nàng run rẩy lên tiếng. “Chúng ta là chính đạo… Nếu việc này bị bại lộ, vạn năm thanh danh của Thiên Đạo Minh sẽ…”

Kim Phù Đồ đột ngột mở mắt. Ánh nhìn của hắn như hai thanh kiếm sắc lạnh đâm thẳng vào tâm can nàng. Nàng lùi lại một bước, hơi thở nghẹn lại.

“Thanh danh?” Kim Phù Đồ cười nhạt, nụ cười chứa đựng sự điên cuồng tột độ. “Như Yên, nàng vẫn còn ngây thơ quá. Lịch sử luôn được viết bởi kẻ chiến thắng. Khi ta bước vào cảnh giới Thái Cổ, khi ta xoay chuyển được càn khôn này, ai sẽ nhớ đến mười triệu con kiến hôi đã chết? Kẻ thất bại mới là kẻ tà đạo, còn ta, ta chính là Thiên Đạo!”

Hắn phất tay, một luồng khí kình trực tiếp hất văng Liễu Như Yên ra khỏi đại điện.

“Chuẩn bị đi. Sắp đến lúc 'Tế Đàn Càn Khôn' đạt đến trạng thái hoàn mỹ nhất. Ta cần nàng thủ hộ trận nhãn cuối cùng. Đừng làm ta thất vọng, bằng không… ta không ngại dùng thêm máu của nàng để bồi đắp cho thần vị của ta đâu.”

Liễu Như Yên quỵ ngã trên thềm đá lạnh lẽo ngoài điện, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi oán khí từ ba thành trì đang hội tụ về phía Thánh Vực như những con rồng đen kịt. Nàng bỗng nhớ đến Diệp Phi – người đàn ông kiếp trước đã từng yêu nàng bằng cả trái tim, người đã từng bị nàng phản bội và đâm một kiếm xuyên tim.

Lúc đó, Diệp Phi dù là Ma Đế, nhưng hắn chưa bao giờ tàn sát vô tội vội vàng như thế này. Hắn giết kẻ đáng giết, hận kẻ đáng hận, nhưng chưa từng coi chúng sinh là rơm rác để luyện công. Nàng chợt nhận ra, bản thân đã chạy trốn khỏi một con "ma" có trái tim để đi theo một vị "thần" mang linh hồn ác quỷ.

Cùng lúc đó, tại vùng biên giới giữa Thánh Vực và Tây Hoang Cổ Địa.

Trên một mỏm đá dựng đứng như thanh kiếm cắm thiên thanh, Diệp Phi đứng lộng lẫy trong tà hắc bào thêu chỉ bạc. Gió thổi mạnh khiến vạt áo hắn bay phần phật, thanh Trảm Thiên Kiếm trên lưng không ngừng phát ra những tiếng ngân nga trầm đục, như thể đang đáp lại tiếng khóc than của mười triệu linh hồn từ xa vọng lại.

Đôi mắt Diệp Phi sâu thẳm như đầm nước, nhìn chằm chằm về hướng Thánh Vực. Hắn không nói gì, nhưng luồng áp chế xung quanh khiến ngay cả các đại ma đầu của Vạn Ma Điện đứng phía sau cũng không dám thở mạnh.

“Chủ thượng, oán khí đã lên đến đỉnh điểm.” Mặc Ly bước tới, quỳ một gối xuống đất, giọng nói mang theo sự căm hận tột cùng. “Dân chúng trong các thành lân cận đang hoảng loạn, nhiều tiểu tông môn chính đạo đã bắt đầu đào tẩu. Kim Phù Đồ đang điên cuồng thúc ép trận pháp. Nếu chúng ta không hành động, e rằng…”

Diệp Phi giơ tay lên, cắt ngang lời Mặc Ly.

“Không cần vội.” Thanh âm của hắn bình thản đến lạ lùng, nhưng lại ẩn chứa một sức nặng ngàn cân. “Kim Phù Đồ nghĩ rằng hắn đang đứng trên đỉnh cao, hắn nghĩ oán khí kia là sức mạnh của hắn. Nhưng hắn quên mất một điều…”

Hắn quay đầu lại, nhìn về phía hư không bên cạnh. Ở đó, tàn hồn của Cửu U Lão Tổ đang hiện ra, vẻ mặt lão già vốn thường ngày cợt nhả nay lại trở nên vô cùng nghiêm nghị.

“Lão già, ông thấy không? Đó là ‘Khí Vận’ của thế gian đang vỡ vụn.” Diệp Phi khẽ nói.

Cửu U Lão Tổ thở dài, giọng nói khàn khàn: “Thiên địa hữu tình, vạn vật hữu linh. Kim Phù Đồ hành động ngược lại nhân tâm, tuy có thể đạt được sức mạnh nhất thời, nhưng thực chất hắn đang đem ‘Khí Vận’ của chính mình và Thiên Đạo Minh ra đánh cược. Diệp Phi, đây chính là thời cơ tốt nhất để ‘Nghịch Chuyển’ nhưng cũng là nguy hiểm nhất. Nếu con không thể khống chế được mười triệu oán hồn kia, chính con sẽ bị chúng nuốt chửng trước khi chạm vào Kim Phù Đồ.”

Diệp Phi lạnh lùng cười, bàn tay hắn nắm chặt chuôi thanh Trảm Thiên Kiếm gãy.

“Nuốt chửng ta? Kiếp trước ta là Cửu U Ma Đế, vạn quỷ phục tùng, vạn ma cúi đầu. Oán niệm của chúng sinh tuy đáng sợ, nhưng cũng là thanh gươm sắc bén nhất để chém đứt xiềng xích của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ ngụy tạo kia.”

Hắn bước một bước ra khỏi mỏm đá, cơ thể lơ lửng giữa không trung. Một vòng tròn đen trắng khổng lồ của Thái Cực Nghịch Chuyển Kinh bắt đầu hiện ra dưới chân hắn, đường kính rộng tới vạn trượng, bao trùm cả một vùng trời đất.

“Nguyệt Thiềm!” Diệp Phi hô lớn.

Tô Nguyệt Thiềm trong bộ hồng y đỏ rực như lửa từ phía dưới bay vút lên, đứng bên cạnh hắn. Đôi mắt tím của nàng rực sáng huyễn quang, mái tóc trắng bay múa như những dải lụa tiên.

“Đã có lệnh của thiếp. Yêu tộc thập đại vương giả đã phục sẵn xung quanh Thánh Vực. Ám vệ của Vạn Ma Điện đã thâm nhập vào các trận nhãn phụ. Chỉ cần chàng ra hiệu, chúng ta sẽ khiến toàn bộ Thánh Vực biến thành địa ngục.”

Diệp Phi gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo đột ngột bùng phát sát cơ kinh thiên động địa.

“Nghe đây chúng sinh Thương Khung Giới!”

Tiếng nói của Diệp Phi không lớn, nhưng dưới sự hỗ trợ của Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết, nó xuyên qua tầng tầng oán khí, vang vọng trong linh hồn của mọi sinh linh đang lầm than.

“Hôm nay, Kim Phù Đồ lấy mạng các ngươi làm nấc thang phi thăng. Thiên đạo các ngươi thờ phụng đang quay lưng với các ngươi. Vậy thì hãy nghe lệnh của ta – Cửu U Ma Đế!”

Hắn vung Trảm Thiên Kiếm chỉ thẳng lên trời. Hắc quang từ lưỡi kiếm gãy bùng lên, nối liền với tầng mây oán khí trên bầu trời.

“Đừng khóc than nữa! Hãy biến nỗi đau thành căm hận! Hãy biến linh hồn thành gươm đao! Kẻ cướp mạng các ngươi sẽ phải trả giá bằng thần hồn câu diệt! Ta, Diệp Phi, nguyện gánh lấy nhân quả này, dẫn dắt các ngươi… nghịch chuyển càn khôn!”

“UỲNH!”

Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ tầng mây oán khí. Mười triệu linh hồn vốn đang rên rỉ vô định bỗng chốc như tìm được điểm tựa. Những dòng xoáy đen kịt vốn đang đổ về phía Linh Tiêu Điện bỗng nhiên khựng lại, rồi như bị một sức mạnh vô hình cưỡng ép, chúng bắt đầu xoay chuyển, hội tụ về phía thanh kiếm của Diệp Phi.

Tại Linh Tiêu Điện, Kim Phù Đồ đang say sưa trong sức mạnh bỗng mở choàng mắt, sắc mặt đại biến. Hắn cảm thấy nguồn năng lượng khổng lồ đang chảy vào người mình bỗng nhiên trở nên vô cùng hỗn loạn, thậm chí bắt đầu cắn trả vào kinh mạch của hắn.

“Cái gì? Kẻ nào dám can thiệp vào hiến tế của ta?!” Kim Phù Đồ gầm lên, bàn tay ấn mạnh xuống đài sen vàng để ổn định trận pháp.

Nhưng đã muộn.

Từ phía chân trời xa xôi, một dải lụa đen trắng dài hàng vạn dặm đang xé tan màn đêm mà lao tới. Đi đầu dải lụa ấy là một nam nhân khoác hắc bào, tay cầm kiếm gãy, mang theo khí thế của một vị vua trở về từ cõi chết.

Tiếng khóc than của chúng sinh lúc này không còn là sự yếu đuối, mà đã hóa thành tiếng gầm thét của báo thù.

Cuộc chiến thực sự giữa Tiên và Ma, giữa Chính nghĩa giả tạo và Nghịch mệnh chân chính, đến lúc này mới thực sự bắt đầu. Diệp Phi đứng trên đầu sóng ngọn gió của oán khí, nhìn thấy bóng dáng kinh hoàng của Kim Phù Đồ phía xa, trong lòng hắn chỉ có một ý niệm duy nhất.

“Kim Phù Đồ, Liễu Như Yên… Nợ máu kiếp trước, oán hận kiếp này, hôm nay chúng ta cùng nhau quyết toán!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8