Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 113: Thu Thập Oán Khí**

Cập nhật lúc: 2026-04-14 08:12:01 | Lượt xem: 1

**Chương 113: Thu Thập Oán Khí**

Bầu trời Thánh Vực vốn dĩ mang một màu vàng kim óng ả, tượng trưng cho sự thần thánh và bất biến của Thiên Đạo, lúc này đây đã bị xé toạc thành muôn vàn mảnh vụn. Từ những khe nứt không gian đen ngòm, một thứ sương mù xám xịt, đặc quánh như chì bắt đầu tràn ra, che lấp cả ánh mặt trời. Đó không phải là mây đen, cũng chẳng phải hắc ám, mà là **oán khí**.

Oán khí của mười triệu sinh linh bị hiến tế trên Tế Đàn Càn Khôn.

Tiếng khóc than của sản phụ mất con, tiếng gầm thét của những tráng sĩ bị tước đoạt linh căn, tiếng nấc nghẹn của những người già bị thiêu sống trong lửa linh hồn… tất cả tụ lại thành một làn sóng âm thanh kinh hoàng, có thể khiến bất kỳ tu sĩ Hóa Thần cảnh nào cũng phải nổ tung màng nhĩ, thần hồn câu diệt nếu dám lắng nghe.

Diệp Phi đứng trên đỉnh ngọn núi tuyết cô độc, hắc bào lồng lộng trong gió. Trảm Thiên Kiếm trong tay hắn đang run rẩy kịch liệt. Không phải vì sợ hãi, mà vì nó đang hưng phấn. Thanh kiếm gãy này vốn dĩ đã cùng hắn chinh chiến vạn năm ở kiếp trước, thấm đẫm máu của chư thần và nước mắt của ma vương. Nó cảm nhận được miếng mồi ngon nhất thế gian.

"Chủ nhân… quá nhiều… oán khí này quá lớn, cơ thể người hiện tại sẽ không chịu nổi mất!"

Trong đầu Diệp Phi, giọng nói của Cửu U Lão Tổ vang lên, run rẩy và đầy lo lắng. Lão tổ vốn là một tàn hồn kinh nghiệm đầy mình, nhưng chứng kiến cảnh tượng mười triệu hồn ma gào thét đòi nợ máu, lão cũng phải rùng mình.

Diệp Phi không đáp. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như vạn năm băng tuyết, sâu thẳm như vực thẳm Cửu U. Hắn khẽ nhếch môi, để lộ một nụ cười vừa ngạo nghễ vừa đau xót:

"Chịu không nổi? Lão già, ngươi quên ta là ai rồi sao? Ta là Diệp Phi, cũng là Cửu U Ma Đế! Thiên đạo dùng họ làm vật tế, vậy ta sẽ dùng họ làm binh khí. Những linh hồn này không cần sự thương hại của kẻ khác, họ cần một lối thoát để báo thù!"

Nói đoạn, Diệp Phi bỗng nhiên buông tay. Trảm Thiên Kiếm không rơi xuống mà lơ lửng trước ngực hắn. Hắn bắt đầu kết ấn, mười ngón tay chuyển động nhanh đến mức tạo thành hàng vạn tàn ảnh giữa hư không.

**"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết – Thái Cực Nghịch Chuyển!"**

Một vòng xoáy mang hai màu đen trắng đột ngột xuất hiện dưới chân Diệp Phi, lan rộng ra hàng nghìn dặm. Trong cái vòng xoáy ấy, một luồng lực hút kinh thiên động địa bùng phát. Những sợi tơ oán khí vốn đang đổ dồn về hướng Linh Tiêu Điện bị cưỡng ép bẻ cong quỹ đạo, chúng bắt đầu xoay quanh Diệp Phi như bầy thiêu thân lao vào ngọn lửa đêm.

"Húuuu —!!!"

Tiếng gào thét của vạn quỷ vang lên chói tai. Khi những sợi oán khí đầu tiên chạm vào cơ thể Diệp Phi, làn da hắn bắt đầu rạn nứt. Những vệt máu đen rỉ ra từ lỗ chân lông, bốc lên làn khói lạnh lẽo. Áp lực của mười triệu linh hồn đè nặng lên một phàm thân mới tu luyện đến mức này là điều không thể tưởng tượng nổi.

"Rắc rắc!"

Xương cốt toàn thân Diệp Phi phát ra tiếng kêu khô khốc. Gương mặt thanh tú của hắn trở nên vặn vẹo, đôi mắt chuyển hoàn toàn sang màu tím đậm, hằn lên những tia máu đáng sợ.

"Tiên bảo chúng ta là tà, quỷ coi chúng ta là mồi. Vậy thì các ngươi hãy nhìn xem, rốt cuộc ai mới là kẻ thực sự cứu các ngươi!"

Diệp Phi gầm lên một tiếng, Trảm Thiên Kiếm bỗng nhiên hóa thành một cái hắc động không đáy. Toàn bộ oán khí tràn ngập bầu trời bắt đầu bị nén lại, biến thành một quả cầu năng lượng màu xám đen đặc quánh trên mũi kiếm.

Ở phía bên kia chiến trường, Kim Phù Đồ đang tọa trấn trên Tế Đàn Càn Khôn, bỗng cảm thấy lực lượng "Thiên Đạo" đang yếu dần. Hắn mở choàng mắt, nhìn về phía Diệp Phi, đồng tử co rút lại:

"Diệp Phi! Ngươi điên rồi! Ngươi muốn gánh vác oán nghiệp của mười triệu sinh linh sao? Chỉ cần một sơ sẩy, ngươi sẽ vĩnh viễn không thể siêu sinh, vạn kiếp bất phục!"

Giọng nói của Kim Phù Đồ mang theo sức mạnh thần thánh, chấn động cả bầu trời, muốn dùng "đạo lý" để phá vỡ tâm cảnh của Diệp Phi.

Diệp Phi ngẩng đầu, tóc dài bay múa loạn xạ, tiếng cười vang vọng khắp núi sông:

"Siêu sinh? Kim Phù Đồ, từ giây phút ngươi hiến tế chúng sinh để đổi lấy vinh quang cá nhân, thiên đạo của ngươi đã chết rồi! Hôm nay, ta không cầu siêu sinh, ta chỉ cầu một trận chiến lật nhào càn khôn này! Oán khí này, chính là binh khí của Vạn Ma Điện ta!"

Hắn dứt lời, hai tay nắm chặt chuôi Trảm Thiên Kiếm, chém mạnh một đường xuống hư không hướng về phía lãnh địa của Vạn Ma Điện phía Bắc.

"Vạn Ma nghe lệnh! Nghênh nhận oán khí, đúc lại Ma thân!"

Tại Tây Hoang Cổ Địa, nơi tổng đàn của Vạn Ma Điện tọa lạc. Mặc Ly đang dẫn đầu hàng vạn ma tu đứng thủ thế. Họ cảm nhận được một luồng năng lượng kinh khủng đang xé gió lao tới. Đó là oán khí đã được Diệp Phi dùng *Nghịch Thiên Hỗn Nguyên Quyết* gọt giũa, loại bỏ phần hỗn tạp, chỉ để lại phần sức mạnh chiến đấu thuần túy nhất.

"Chủ nhân đang ban thưởng sức mạnh! Anh em, hấp thụ cho ta!" Mặc Ly gầm lên, *Thiên Ma Thể* trên người hắn bùng phát hắc quang, chủ động nghênh tiếp luồng oán khí khổng lồ kia.

Hàng vạn ma tu đồng loạt ngồi xuống, vận chuyển công pháp. Oán khí đổ xuống như một thác nước màu đen, bao phủ lấy cả tòa thành trì. Những kẻ vốn đang kẹt ở cổ chai tu vi bỗng chốc đột phá liên tục. Tiếng ma gào, tiếng quỷ khóc lúc này không còn là điềm xấu, mà là bản hùng ca của sự trỗi dậy.

Tô Nguyệt Thiềm đứng bên cạnh Mặc Ly, đôi mắt tím của nàng phản chiếu cảnh tượng hùng vĩ ấy. Nàng biết, Diệp Phi đang dùng tính mạng của mình để làm một cái phễu lọc khổng lồ. Toàn bộ oán nghiệp hắn gánh, còn sức mạnh thì chia cho thuộc hạ.

"Chàng luôn như vậy… luôn cô độc gánh vác tất cả," nàng thầm thì, tay siết chặt đoản đao, sát khí trong mắt càng thêm nồng đậm.

Quay lại phía Diệp Phi, lúc này cơ thể hắn đã gần như hóa thành một bóng ma đen kịt. Hắn không dừng lại ở việc thu thập, mà bắt đầu thực hiện bước cuối cùng của kế hoạch: **Thu thập tâm linh của kẻ chết.**

Mười triệu linh hồn bị hiến tế đang dần tan biến, nhưng oán niệm của họ thì trường tồn. Diệp Phi nhắm mắt lại, ý thức thâm nhập vào biển oán khí mênh mông ấy.

Hắn thấy một người cha đang ôm lấy đứa con nhỏ bị lửa thần đốt cháy, ông ta hét lên trong vô vọng: *"Tại sao? Chúng tôi đã thờ phụng thiên đạo đời đời kiếp kiếp, tại sao nó lại bỏ rơi chúng tôi?"*

Hắn thấy một vị tông sư chính đạo, đến phút cuối mới nhận ra mình chỉ là một quân cờ để Kim Phù Đồ bước lên đỉnh cao, lão ta cười điên dại: *"Tiên cái gì? Đạo cái gì? Tất cả chỉ là dối lừa!"*

Mỗi một đoạn ký ức, mỗi một nỗi đau thấm vào linh hồn Diệp Phi, khiến hắn như muốn nổ tung. Nhưng hắn không xua đuổi chúng. Hắn dang rộng vòng tay, để mặc những ký ức ấy nhấn chìm mình.

"Ta thấy các ngươi rồi… nỗi đau của các ngươi, ta nhận lấy. Hận thù của các ngươi, ta sẽ trả. Hãy đi vào thanh kiếm của ta, hãy xem ta chém tan cái Thiên Đạo thối nát kia!"

Dưới sự tác động của ý chí Ma Đế mạnh mẽ, hàng triệu linh hồn vốn đang điên cuồng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng lạ thường. Họ bắt đầu thu nhỏ lại, hóa thành những đóa hoa lửa màu xanh biếc, bay vòng quanh Diệp Phi, che chở cho hắn như một chiếc kén thần bí.

Kim Phù Đồ ở phía xa chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng bắt đầu dâng lên một nỗi sợ hãi nguyên thủy. Hắn biết, nếu để Diệp Phi thu thập xong số oán khí này, thì uy lực của *Nghịch Chuyển Càn Khôn* sẽ vượt xa tầm kiểm soát của hắn.

"Nghịch tặc! Muốn mượn oán khí hóa đạo? Nằm mơ!"

Kim Phù Đồ vung tay, ra hiệu cho các trưởng lão Thiên Đạo Minh:

"Truyền lệnh! Tứ đại Kim Cương, Bát đại Hộ Pháp, đồng loạt xuất kích! Giết chết tên ma đầu đó bằng bất cứ giá nào! Không được để hắn hoàn thành nghi thức!"

Ngay lập tức, hàng vạn đạo hào quang vàng kim xé tan bầu trời Thánh Vực, lao thẳng về phía ngọn núi tuyết của Diệp Phi. Đó là quân đội tinh nhuệ nhất của Thiên Đạo Minh, mỗi người đều sở hữu tu vi từ Nguyên Anh trở lên, dẫn đầu là những lão quái vật Hóa Thần cảnh với những pháp bảo trấn tông hùng mạnh.

Diệp Phi vẫn đứng đó, mắt nhắm nghiền. Cơ thể hắn đang ở vào thời điểm yếu nhất vì phải điều phối oán khí, nhưng cũng là thời điểm đáng sợ nhất.

Khi vị đại năng Hóa Thần đầu tiên cầm trong tay Thiên Lôi Phủ bổ xuống đầu Diệp Phi, một âm thanh trầm thấp, lạnh lẽo đến thấu xương vang lên giữa trời đất:

"Ma không ác, ác là nhân tâm. Thiên không xấu, xấu là kẻ cầm quyền."

"Oanh!"

Một làn sóng xung kích màu đen từ người Diệp Phi bùng phát, đánh bay lão quái Hóa Thần kia văng xa hàng vạn trượng, máu tươi phun ra giữa không trung.

Diệp Phi mở mắt. Lúc này, đồng tử của hắn không còn màu tím, mà là một màu trắng xám nhợt nhạt – màu của sự tử vong và nghèo nàn. Toàn bộ oán khí mười triệu dân đã hoàn toàn biến mất khỏi bầu trời, tất cả đều đã tụ lại trên Trảm Thiên Kiếm.

Thanh kiếm gãy lúc này không còn gãy nữa. Một lưỡi kiếm mờ ảo được cấu thành từ linh hồn quỷ dữ đang rung động mạnh mẽ, tỏa ra một loại dao động không gian cực kỳ bất ổn.

"Kim Phù Đồ, ngươi nhìn kỹ xem. Đây là thứ sức mạnh mà ngươi đã ban tặng cho ta."

Diệp Phi giơ thanh kiếm lên cao. Hàng vạn thiên binh thiên tướng đang lao tới bỗng chốc khựng lại, cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

"Thiên Đạo là càn khôn của ngươi. Còn oán khí này… là Nghịch Chuyển của ta!"

Hắn chém nhẹ một cái vào hư không. Một vệt đen dài vắt ngang trời đất hiện ra. Vệt đen đi tới đâu, linh khí của Tiên đạo bị thôn phệ tới đó, các pháp bảo lộng lẫy bị xỉn màu rồi vỡ tan. Những tu sĩ được coi là "chính đạo" kia bỗng nhiên thấy xung quanh mình hiện ra bóng hình của những người mà họ đã hiến tế, đang kéo tay, kéo chân họ xuống địa ngục.

Tiếng thét thảm vang rộn cả một vùng trời. Chỉ một kiếm, hàng vạn tinh nhuệ của Thiên Đạo Minh tan rã như tuyết gặp ánh mặt trời.

Diệp Phi đứng giữa đống đổ nát của hư không, bóng lưng cô độc mà vĩ đại. Hắn đã hoàn thành bước thu thập oán khí. Giờ đây, hắn không chỉ là một tu sĩ trọng sinh, hắn là hiện thân của tất cả những uất ức, bất công của Thương Khung Giới.

Hắn nhìn về phía Linh Tiêu Điện đang rực sáng phía xa, trong mắt chỉ có một ý chí kiên định:

"Kim Phù Đồ, cuộc chơi thực sự… bây giờ mới bắt đầu."

Dưới chân hắn, hàng triệu linh hồn màu xanh biếc đang nhảy múa, như thể đang tán thưởng cho sự ra đời của vị tân vương trong bóng tối.

Chương 113 kết thúc bằng cảnh Diệp Phi từng bước đi bộ trên không trung, mỗi bước chân đều giẫm nát một mảnh hư không, tiến về phía trung tâm của quyền lực và tội lỗi, mang theo sức mạnh của mười triệu oan hồn đang gầm thét báo thù.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8