Ma Đạo Tranh Phong: Nghịch Chuyển Càn Khôn
Chương 114: Trận Chiến Tại Cổng Trời**
**CHƯƠNG 114: TRẬN CHIẾN TẠI CỔNG TRỜI**
Bầu trời của Thánh Vực vốn dĩ luôn ngập tràn trong một thứ ánh sáng vàng kim vĩnh cửu, tượng trưng cho sự thuần khiết và uy nghiêm tối cao của Thiên Đạo Minh. Thế nhưng lúc này, sự thuần khiết ấy đang bị gặm nhấm bởi một vệt đen sẫm đặc quánh.
Diệp Phi bước đi giữa hư không, hắc bào tung bay trong gió lốc, tà khí từ Trảm Thiên Kiếm kéo dài hàng dặm phía sau như một vương quốc của bóng tối đang xâm lấn vùng đất thần thánh. Mỗi bước chân của hắn giẫm xuống đều để lại một dấu ấn đen kịt, không gian xung quanh nứt vỡ ra từng mảng như mặt gương bị đập phá.
Trước mặt hắn, Nam Thiên Môn — cánh cổng huyền thoại dẫn vào trung tâm Linh Tiêu Điện — hiện ra sừng sững giữa biển mây. Cánh cổng được đúc bằng bạch ngọc ngàn năm, khảm nạm linh thạch cấp cao, tỏa ra uy áp khiến ngay cả những tu sĩ Hóa Thần kỳ cũng phải quỳ gối.
Nhưng lúc này, bên dưới cánh cổng ấy không phải là sự bình yên, mà là một đội quân đông nghịt. Những chiến binh mặc giáp vàng, tay cầm trường thương tỏa sáng lấp lánh, dàn trận theo thiên địa quy tắc. Dẫn đầu họ là ba vị lão giả tóc trắng như tuyết, ngồi kiết già trên những đóa sen bạc. Đây là "Tam Đại Thủ Hộ" của Thiên Đạo Minh, những kẻ đã bế quan trăm năm, chỉ xuất hiện khi tông môn đối mặt với họa diệt vong.
"Diệp Phi, dừng bước!" Một vị lão giả mở mắt, âm thanh trầm đục như sấm rền từ thiên thượng vọng xuống. "Ngươi mang theo oán linh nghịch thiên, ý đồ nhuốm máu thánh địa, đã là phạm vào đại kỵ của trời đất. Quay đầu là bờ, nếu không hồn phi phách tán, đời đời kiếp kiếp không được luân hồi!"
Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo sự khinh bỉ tột độ. Hắn dừng lại cách đội quân ngàn trượng, đôi mắt xám nhạt phản chiếu bóng hình của mười triệu oan hồn đang gào thét trong thanh kiếm gãy.
"Quay đầu?" Diệp Phi lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng rõ mồn một trong tâm thức của mỗi người. "Khi Kim Phù Đồ dùng mười triệu dân lành tế kiếm, các ngươi ở đâu? Khi hắn hút cạn tu vi của đồng môn để thành tựu bản thân, thiên lý của các ngươi nằm ở chỗ nào? Các ngươi gọi đây là thánh địa, nhưng ta chỉ thấy mùi hôi thối của những thi thể bị đè nén dưới chân tế đàn."
"Lăng mạ Thánh Tử, tội chết không thể dung!"
Ba vị lão giả cùng lúc xuất thủ. Ba luồng sáng trắng tinh khôi phóng vọt lên cao, kết thành một trận pháp khổng lồ mang tên "Tam Thanh Trấn Ma Trận". Một bàn tay ánh sáng khổng lồ từ trên chín tầng mây hạ xuống, mang theo thiên uy của cả một giới vực, muốn trực tiếp nghiền nát "mầm mống ma đạo" dưới chân.
Diệp Phi không né tránh. Hắn giơ Trảm Thiên Kiếm lên ngang ngực. Sức mạnh oán niệm từ mười triệu linh hồn đột ngột bùng nổ, hóa thành một cột hắc khí đen ngòm đâm thẳng lên trời.
"Nghịch Thiên Hỗn Nguyên — Vạn Quỷ Triều Tông!"
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Bàn tay ánh sáng kia khi chạm vào hắc khí thì bắt đầu bị xói mòn với tốc độ kinh hoàng. Những oan hồn trong kiếm như những con trùng độc, tham lam bám lấy linh khí của chính đạo mà cắn nuốt. Chỉ trong nháy mắt, bàn tay khổng lồ nát bấy, biến thành những đốm sáng tàn lụi.
Diệp Phi vung kiếm theo chiều ngang. Một vòng cung màu đen tuyền từ lưỡi kiếm gãy bay ra, xé toạc mây mù, chém thẳng vào Nam Thiên Môn.
"Rắc!"
Cánh cổng ngọc ngà vốn được coi là không thể phá hủy ấy, giờ đây xuất hiện một vết nứt dài. Ba vị thủ hộ hộc máu, ngã nhào khỏi đài sen, sắc mặt kinh hoàng. Họ không thể tin nổi, sức mạnh của một kẻ bị coi là "Ma đầu" lại có thể áp chế hoàn toàn thiên quy mà họ hằng thờ phụng.
Giữa lúc khói bụi hỗn loạn, một bóng người thanh mảnh từ phía sau cổng trời bay ra, đứng chặn trước mũi kiếm của Diệp Phi.
Liễu Như Yên.
Nàng mặc bộ tiên y trắng tinh khôi của Dao Trì Thánh Địa, khuôn mặt xinh đẹp vẫn thoát tục như xưa, nhưng trong ánh mắt nhìn Diệp Phi lúc này lại chứa đầy sự phức tạp, thống khổ và cả một chút sợ hãi.
"Phi… dừng lại đi." Nàng gọi tên hắn bằng giọng run rẩy. "Nếu ngươi giết sạch người ở đây, ngươi sẽ thực sự trở thành đại ma đầu bị cả thế giới truy sát. Kim sư huynh… huynh ấy đang thực hiện một đại kế để cứu lấy Thương Khung Giới khỏi cảnh cạn kiệt linh khí. Ngươi đang phá hoại hy vọng cuối cùng của chúng sinh!"
Diệp Phi nhìn nàng, người phụ nữ kiếp trước đã từng đâm một kiếm vào tim mình, trái tim hắn lúc này không còn đau, chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo.
"Cứu lấy chúng sinh?" Diệp Phi cười lạnh, chỉ tay về phía đỉnh núi cao nhất của Thánh Vực, nơi một cột sáng đỏ thẫm đang bắt đầu rục rịch khởi động. "Hắn nói với ngươi rằng Tế Đàn Càn Khôn là để cứu thế? Liễu Như Yên, ngươi vẫn ngu muội như nghìn năm trước. Hắn đang dùng sinh mạng của một nửa sinh linh Thương Khung Giới để rèn đúc cho mình một chiếc ghế Thần vị. Khi tế đàn thành công, kẻ đầu tiên bị hắn thôn phệ chính là 'lò luyện' như ngươi."
Liễu Như Yên tái mặt, môi nàng run rẩy: "Không… không thể nào. Sư huynh nói…"
"Hắn nói gì không quan trọng. Quan trọng là oán khí dưới chân ngươi đang khóc." Diệp Phi bước tới một bước, Trảm Thiên Kiếm phát ra tiếng u minh trầm uất. "Tránh ra, hoặc chết."
"Ta không thể để ngươi đi qua!" Liễu Như Yên hét lên, rút ra Thanh Vân Kiếm. "Đây là trách nhiệm của ta với tông môn!"
Nàng đâm tới một kiếm, kiếm quang rực rỡ như hoa đào nở rộ, đầy chất thơ nhưng cũng đầy sát cơ. Diệp Phi không thèm nhìn, chỉ dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi kiếm của nàng.
"Răng rắc!"
Thanh kiếm tiên gia quý giá gãy vụn trong tay hắn như đồ chơi của trẻ con. Diệp Phi phất tay, một luồng kình lực đánh bật Liễu Như Yên ra xa. Nàng ngã xuống vũng máu, nhìn theo bóng lưng hắn với vẻ tuyệt vọng. Hắn thậm chí không buồn giết nàng, bởi vì với hắn lúc này, nàng đã không còn đủ tư cách để làm đối thủ.
Diệp Phi bước qua cánh cổng Nam Thiên Môn đã đổ nát. Trước mắt hắn, giữa quảng trường Linh Tiêu Điện, một tế đàn khổng lồ bằng xương trắng và đồng đen đang từ từ trồi lên khỏi mặt đất.
Trên đỉnh tế đàn, Kim Phù Đồ đang đứng đó. Hắn khoác một chiếc bào rực rỡ hào quang, đôi mắt vốn dĩ nhân từ giờ đây nhuộm một màu đỏ rực điên cuồng. Xung quanh hắn, chín trụ đá cổ xưa đang rung chuyển, rút tỉa linh khí từ khắp tứ phương tám hướng về phía trung tâm.
Mỗi tia sáng rút về đều kèm theo tiếng kêu khóc thảm thiết từ xa xăm, đó là linh căn của những tu sĩ yếu ớt và sinh mệnh lực của người phàm đang bị cưỡng ép tước đoạt.
"Diệp Phi, ngươi đến muộn rồi." Kim Phù Đồ nhìn xuống từ trên cao, giọng nói hắn vang lên như thể hắn đã trở thành chúa tể của thế giới này. "Tế Đàn Càn Khôn đã kích hoạt. Trình tự cũ sẽ sụp đổ, một kỷ nguyên mới mang tên ta sẽ bắt đầu. Ngươi mang theo mười triệu oan hồn đến đây, chẳng phải là đang gửi thêm vật tế cho ta sao?"
"Thật sao?" Diệp Phi cắm Trảm Thiên Kiếm xuống mặt sàn ngọc của Linh Tiêu Điện, hai tay bắt ấn nhanh như chớp.
"Hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, thứ sức mạnh mà ngươi hằng khinh rẻ sẽ 'nghịch chuyển' cái càn khôn thối nát này như thế nào!"
Bầu trời Thánh Vực đột ngột sụp đổ xuống một nửa. Một bên là ánh vàng chói lòa của tế đàn, một bên là bóng đen rợp trời của Ma Đế. Trận chiến tại cổng trời chỉ là khởi đầu, bởi vì lúc này, vòng quay của vận mệnh đã bắt đầu đảo ngược chiều.